Truyện kể về cuộc đời của nhân vật chính : Thính Tuyết . Cô sống cùng mẹ trong một căn nhà nhỏ ở một thị trấn . Cô luôn bị những đứa trẻ ở đây bắt nạt vì không có cha . Một lần trong trận bắt nạt ấy , cô bị những đứa trẻ ấy ném đá đến bị thương . Khi tỉnh lại , cô thấy mẹ đang nói chuyện với một người đàn ông lạ . Mẹ bảo sẽ đưa cô đến nhà người đàn ông kia ở ,.. Liệu khi qua bên đó , cuộc sống của cô sẽ hạnh phúc hơn hay lại rơi vào một địa ngục khác .Mời các bạn cùng đón xem trong tác phẩm truyện " Nhạc Thính Tuyết "
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…
Tên truyện: Thế thân tình nhân đích hoàn mỹ nghịch tậpTạm dịch, chỉ là tạm dịch thôi, nó đúng không tui còn đang phân vân lắm =)))) "Cuộc phản công hoàn mỹ của tình nhân thế thân" hoặc ngắn gọn hơn là "Phản kháng hoàn mỹ".Tác giả: Bạch Dạ Vị MinhGiới thiệu truyện:Đối với Ân Hướng Bắc mà nói, Chu Nghi là nốt ruồi son, Chu Cảnh là nốt muỗi đốt.Lúc nào mà không thấy được nốt ruồi son thì nhìn nốt muỗi đốt cũng đã rất vui.Sau đó, một ngày kẻ khốn Ân Hướng Bắc quay đầu nhìn lại, Chu Cảnh đã thích người khác mất rồi. Nhưng Ân Hướng Bắc lại khó lòng chấp nhận nổi khi người đó lại là bản thân y sau khi bị tai nạn mất trí nhớ, biến thành một tên ngốc...Hastag # bị_chính_mình_NRT_người_bị_mình_làm_tổn_thương_không_khỏi_nổi# #tình_yêu_nơi_thôn_quê_của_hai_người#Chủ thụ, 1X1, HENguồn QT: Xà Viện - hanguyet2012.wordpress.comNguồn RAW: Baidu =))))Chính văn 83 chương + 1 chương ngoại truyện.Truyện thuộc THỂ LOẠI ĐAM MỸ, không thích cũng đừng nặng lời khiến con tym nhau tổn thương ////v//// BẢN EDIT HOÀN TOÀN PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢKHÔNG CHUYỂN VERKHÔNG REPOSTKHÔNG LÀM AUDIO!!!!Truyện được đăng trên Wattpad và Wordpress, đừng mang đi đâu nhá, mọi người đều lớn rồi mà XDDO ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU MÌNH EDIT NÊN ĐỘ CHÍNH XÁC CHỈ MANG 70%- 80%Mọi người đọc truyện vui vẻ XD…
Tên khác: Thiên tuyển nhà tiên triHán Việt: Thiên tuyển dự ngôn giaTác giả: Mộc Xích TốSố lượng: 212 chươngThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Cường cường , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Tương ái tương sát , 1v1Edit: Gấu, Cam CháyTình trạng edit: Hoàn thành.Nguồn raw: WikidichLưu ý: BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REUP, CHUYỂN VER.Bản edit hợp tác với nhà Bear's Home, đăng tại Wattpad orange_blingbling và Wordpress gaunhung98.wordpress.com.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…
Truyện khi còn chập chững viết lách, có lẽ sẽ không hợp gu mấy bạn, xin cân nhắc trước khi đọc vì mình không chịu nổi những lời chê bai:(((Hoàn: 20/7/2018…