Chương 8: Nhện chúa thần kì (3)
"Dearg cô có biết bản thân đã làm cái quái gì không hả?"
Miguel đau đầu nhìn ả đàn bà trong căn phòng trong suốt đang thảnh thơi mà dệt tơ nhện thành lụa sau những gì ả đã gây ra đối với Miguel ở Trái Đất 928.
"Tôi đang giúp hai người đấy."
"Giúp? Bằng cách tiêm thuốc khuếch đại vào người tôi ở bên đấy và biến người ta thành Archne? Giờ thì có trời mới biết bên đó có nhai đầu cô hay không!"
"Cô chê tôi chưa đủ mệt đúng không?"
Ả ta để Miguel tự độc thoại, tiếng thanh gỗ hạ xuống vẫn kêu lên đều đều, trong đôi mắt của ả dường như chẳng hề có một chút gợn sóng nào. Như hễ ban nãy là ai đó giả mạo ả chứ ả chả hề đi phá banh cái ổ nhà người ta lên.
"Anh cũng biết, hai người đấy sau này sẽ không thể nhìn nhau nữa đúng chứ?"
Làm sao mà không biết được? Dearg dừng tay, cắt tơ từ đầu ngón tay một cách gọn gàng rồi xếp dải lụa trắng mềm mại mới làm xong đến đứng trước mặt Miguel.
"Miguel O'Hara, ở tất cả vũ trụ anh vẫn luôn là một gã đàn ông thông minh nhanh nhạy, đó là lí do vì sao tôi để anh bắt tôi khỏi Trái Đất của tôi. Vì anh đã hứa. Anh hứa với tôi rằng anh sẽ tìm thấy một "Nhung" có cuộc đời hạnh phúc cho tôi, để tôi cảm thấy những gì bản thân cố cả đời là xứng đáng, chỉ cần tôi đừng quậy banh Trái Đất của tôi và tạm thời theo anh về đây."
Ở Trái Đất của "Dearg", hay còn gọi là Nhung, ả là dị nhân bị người đời kì thị, dù có cố gắng làm bao việc tốt thì cũng không một ai công nhận công sức của ả. Chưa bao giờ ả phụ ai, nhưng toàn bộ lại phụ ả.
Nên ả cắt cổ toàn bộ những ai phụ ả là sai à?
"Và đoán xem? Lời hứa của anh sắp vỡ tan tành rồi, vì tôi đã thấy được những gì sắp xảy ra rồi, đứa nhóc nhỏ tên Miles đấy sẽ khuấy mọi thứ thành một cái nồi cám heo, đặc sệch, bếch vào nhau như 502 và đéo có dầu xanh thoa vô để hết dính đâu (kiến thức này có thiệt). Anh nên mừng vì tôi là một con đàn bà tốt bụng nên tôi mới tự đi mà đốc quá trình lên trước khi mọi thứ quá trễ đấy."
Tấm lụa trắng được đưa cho Miguel thông qua một lỗ hổng nhỏ. Tấm lụa trắng như chiếc Nhật bình năm xưa của ả.
"Cô chắc chắn Miguel sẽ không nhai đầu cô bên kia à?"
Tiến sĩ Miguel cẩn thận đặt tấm lụa xuống bàn, mặc dù đôi tay của Dearg này đã nhuốm máu, tâm ả vẫn chưa hoàn toàn tha hoá. Chỉ vì hôm trước Gabriella bảo muốn có một chiếc đầm trắng để dự sinh nhật bạn cùng lớp mà Dearg đã thức trắng hai đêm liền làm cho con bé một cuộn lụa chất lượng cao.
Ả chê chất liệu quần áo ở chỗ này.
"Sao mà nhai được."
Nói rồi ả quay đầu lại nhìn Miguel, như nhớ ra gì đấy, đôi mắt bỗng dịu đi vài phần.
"May form đầm kiểu A, nơ xanh, dài đến đầu gối. Nổi vừa thôi, đừng nổi hơn chủ tiệc. Nhớ làm tóc cho con bé nữa, bé con hợp với ngọc trai lắm, làm tôn cái da."
Gabriella đáng yêu như thế, thở thôi cũng hơn người. Vào cái ngày đầu tiên ả bị đem về ả phát khùng lên như một con nhện đến mùa, và chỉ có mỗi Gabriella dám lại gần ả. Đứa trẻ ngoan như thế, xứng đáng được yêu thương.
"Anh may mắn thật đấy, vì ít nhất, con của anh còn sống."
Còn con của ả thì không.
...
"Hah... Anh không thể nào chỉ đưa một cái vào thôi sao?"
Trướng quá, căng quá rồi, Dearg bị nhồi đây cả hai lỗ dưới, bụng ả đang phản ứng rất dữ dội, Miguel hôn ả tới tấp làm lem cả son môi của ả. Lưỡi cả hai chạm nhau, rồi lại quấn lấy nhau như thiêu thân, Miguel hôn Dearg như muốn lấy cả hồn ả đi. Miguel hôn giỏi lắm, thề, lần nào lão đè ả ra hôn là ả cũng ướt nhẹp hết, với cái lưỡi điêu luyện như thế, bảo sao húp ả sạch không chừa lại gì.
Miguel thật biết cách sử dụng triệt để mối quan hệ bạn giường này.
Thứ thuốc khuyếch đại mà con nhện trắng kia tiêm vào người Miguel không những bành trướng phần DNA nhện trong người lão mà còn phóng đại những cảm xúc, ham muốn của lão ra nhiều lần. Mà Dearg thì không có hay. Chỉ nghĩ lão ta bị khuếch mỗi phần nhện, ham muốn cũng như dục vọng chiếm hữu của Miguel bỗng chốc bị mất kiểm soát vào khoảnh khắc Dearg rời khỏi nhà vào sáng nay để đi làm.
Không. Lão không muốn ả rời đi, không muốn chút nào, lão muốn giữ Dearg lại cạnh mình, dù cho...
Lão biết ả chính là dị điểm.
Nhưng lão vẫn không có cách nào ém phần tình cảm này xuống được, Dearg thấu hiểu và nhẫn nại đến thế, cay đắng làm sao khi chính bản thân ả chính là cái lỗi trong cuộc đời Miguel.
"Em đừng rời đi..."
Miguel nỉ non bên tai ả, giọng nói tựa hồ như chứa cả tủi hờn, một Miguel đa nghi và cẩn trọng với mọi thứ thì làm sao lại dễ dàng để một người phụ nữ làm việc ở quán cà phê ăn nằm với mình cũng như làm việc ở trụ sở được? Nhỉ? Nghĩ thử đi.
Ngay từ đầu lão ta đã biết Dearg là dị điểm rồi. Không lý nào lại không phát hiện được, vì thông tin của ả, không hề tồn tại ở bất kì vũ trụ nào, mãi cho đến khi con nhện trắng mang cùng gương mặt kia xuất hiện thì lão mới có thêm manh mối. Đúng như những gì con nhện trắng đấy mỉa mai bảo, Miguel dù ở dòng chảy thời gian nào, cũng đều vô cùng thông minh.
Vì ả là dị điểm.
Mà dị điểm thì phải bị loại trừ.
Sớm hay muộn, Miguel cũng phải bỏ ả. Ít ra đó là những gì Miguel nghĩ. Lão run rẩy, ôm ghì lấy Dearg vào trong lòng, như một kẻ chết khô trong sa mạc, Dearg lại là nguồn nước duy nhất, nên Miguel đã luôn bao bọc ả rất kĩ.
"Tôi có thể rời đi đâu được sao ? Anh nói gì mắc cười thế?"
Gương mặt xinh đẹp của ả dịu dàng đến đau lòng, nhưng Miguel thật ra luôn tự hỏi, sự dịu dàng này có mấy phần là thật? Trái tim cằn cỗi của Miguel như bị cào loạn, ngứa ngáy vô cùng. Nếu... Nếu như Dearg có con với lão, có phải lão sẽ không cần phải bỏ ả không?
"Làm ơn đừng bỏ tôi lại."
Lão nói. Gần như là van xin. Dearg khẽ dao động, Miguel bị sao vậy kìa?
"Dù anh có hoá thành nhện khổng lồ, tôi cũng không bỏ anh đâu."
"Em hứa?"
"Em hứa mà."
Nên làm ơn, đừng có khóc, ả chịu không nổi, sẽ mềm lòng mà ở lại đây mất.
Cả hai lại làm tình ngay sau đấy, Miguel vùi mặt vào bầu ngực mềm mại của ả, cảm nhận rõ từng nhịp đập trái tim ả, Dearg bị nắc bởi tận hai cây dùi cui khiến ả không vững, chỉ đành ôm lấy, thậm chí là cào lên cả lưng Miguel để bảo lão chậm lại, sống gần 35 năm cuộc đời rồi đây là lần đầu tiên ả bị đụ bởi hai con cặc cùng lúc đó.
Miguel bấu lấy hai bên cánh mông của ả mà nhào nặn, dâm thủy nhiễu ra cũng ngày một nhiều tạo điều kiện cho cả hai con cặc kia đụ ả đến nhừ người, mọi hôm có một con thôi ả còn vật lên vật xuống để vắt cạn nó. Giờ bị đụ một làn bởi hai con, có mà ả thành Dearg su kem. Bất thình lình Miguel đưa lưỡi ra, bắt đầu bú lấy một bên vú của ả, Dearg bị tấn công dồn dập không cách nào phản công chỉ đành bất lực ngửa cổ lên lấy hơi, răng nanh của lão cạ cạ qua lại núm vú căng mọng khiến cơ thể ả liên tục xảy ra phản ứng.
Nứng.
Ả nứng đến điên mất nếu Miguel còn bú vú ả như này, làm ơn đi, hai con cặc bên dưới giã hai cái lỗ của ả là quá đủ rồi, không cần hành hạ bầu ngực ả đâu. Bị đụ kiểu này... Thích thật đấy, Dearg mông lung nhìn lên trần phòng, ả cảm nhận rất rõ, con cặc bên dưới đã càn phá đến miệng tử cung bên trong, nó điên cuồng đỉnh vào trong khiến ả nhũn thành nước. Miguel như nhện đực đến mùa giao phối, không ngừng nắc vào trong hai cái lỗ của ả để thụ thai cho ả.p
Lão bú cặp vú mềm mại cho sưng húp cả lên trước khi nhe nanh cắn lên vai ả thêm mấy cái, tính chiếm hữu đánh dấu chủ quyền mạnh thật đấy. Đầu ngón chân Dearg quắp lại, ả rít một hơi lạnh, cắn cả môi dưới khi Miguel phóng hàng vạn con tinh trùng vào trong người ả qua cả hai lỗ, nhiều quá... Nhiều quá rồi. Lão cắm hai con cặc sâu trong người ả để chúng bắn tinh thật nhiều, thật sâu, để không có bất kì giọt nào nhiễu ra ngoài được. Ả không có giữ được hết ở trong đâu mà!
Từ đầu đến cuối, Miguel không hề thả ả xuống, như sợ rằng chỉ cần nới lỏng cảnh giác, Dearg sẽ biến mất khỏi cuộc đời lão, như Gabriella.
"Mắt anh đỏ lên rồi."
Trán của cả hai áp vào nhau.
"Nhện chúa của em sao hôm nay nhạy cảm thế hm?"
Miguel nhắm mắt lại, rồi lại được Dearg vỗ về an ủi. Ả cẩn thận lau đi nước mắt trên gương mặt đẹp trai của lão, ả đã nhìn ngắm gương mặt này mỗi ngày, đủ để ả biết khi nào Miguel bị làm sao, khó chịu bởi cái gì, hay muốn cái nào. Hôm nay lại khác. Ả không biết Miguel bị sao nữa. Ả chưa từng nghĩ Miguel lại khóc. Ả... Không biết phải làm như nào.
Miguel ôm Dearg không buông, thậm chí còn dịch cái thân nhền nhện xuống giường để có thể gối đầu lên đùi ả, để ả xoa mái tóc nâu mềm, Miguel còn chưa đến đầu 4 mà đã có những sợi tóc bạc rồi. Lời van nài ả đừng đi ban nãy của Miguel vang lên khiến trái tim ả chùn xuống, như một viên đá bị ném xuống mặt hồ lạnh lẽo.
"Em xin lỗi."
Ả thật sự xin lỗi vì đã lừa dối Miguel lâu đến như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip