23
Mấy ngày nay tinh thần Tử Du đều không phấn chấn, không chỉ Tử Du, người hay nói nhất lớp Hiên Thừa cũng yên lặng không ít.
Đối mặt với hai người, Lưu Tuấn thật không có biện pháp đối phó, mặc dù Lâm có đi học, nhưng kể từ ngày đó rất ít đi cùng với bọn họ. Hỏi ra mới biết là Hiên Thừa cự tuyệt hắn, làm hắn không dám đến gần nữa.
Cho nên mới nói, tốt nhất không nên thổ lộ với bạn thân, nếu không ngay cả làm bạn cũng không được.
Vừa tan học, Hiên Thừa cùng Tử Du liền bước nhanh ra sân trường, Lưu Tuấn muốn đuổi theo, nhưng phải ra chỗ đậu xe lấy xe, lúc đi ra đã không thấy bóng dáng hai người.
Hiên Thừa biết Lưu Tuấn nhất định sẽ đuổi theo, nhanh trí lôi kéo Tử Du vào ngồi ở góc khuất trong tiệm trà sữa.
"Mình nói với bạn một bí mật, bạn không được nói với ai!" Hiên Thừa bí ẩn nhìn bốn phía, thấy không có người quen, nói nhẹ giọng nói với Tử Du.
"Bí mật?" Thấy vẻ mặt như vậy của Hiên Thừa, Tử Du không được tự nhiên. Cho rằng y biết chuyện gì giữa mình và Điền Hủ Ninh.
Không phải Tử Du không muốn nói cho y biết việc Điền Hủ Ninh làm đối với mình, cậu sợ Hiên Thừa không tin mình. So ra thì Điền Hủ Ninh là anh trai y, mà mình chỉ là một người ngoài thôi. Hơn nữa lấy điều kiện của Điền Hủ Ninh, không biết có bao nhiêu nam, nữ tự mình đưa tới cửa, hắn như thế nào lại có tình cảm với một cậu bé chưa dứt sữa như cậu.
"Mình đã nói với bạn, Lâm thích mình mà!" Hiên Thừa to miệng hút trà sữa trước mặt.
Bởi vì Lâm thổ lộ mà mấy ngày y không đến hồ bơi rồi.
Tử Du vừa nghe, lo lắng trong lòng lắng xuống, sau đó rất tự nhiên liếc mắt nhìn Hiên Thừa.
"Mình còn tưởng là chuyện gì, mình đã sớm biết rồi!"
"Bạn không cảm thấy kỳ quái sao? Mình không phải là rất đẹp, lại không dịu dàng, học tập không tốt, người lại tùy hứng, rốt cuộc hắn yêu mình ở điểm nào?"
"Bạn cũng không tệ lắm... không nên xem thường mình như vậy!" Tử Du nhìn Hiên Thừa từ trên xuống một lần. Thật ra thì biết được nhược điểm cùng ưu điểm của một người cũng không khó, giống như Hiên Thừa, mặc dù dáng người y không như nam khôi của trường, nhưng cũng rất đẹp. Học tập không nằm trong top mười, nhưng cũng không nằm thứ ba mươi. Về tính tùy hứng, trong mắt Tử Du là đáng yêu. Y không giống như thiếu gia nhà giàu mà tùy hứng, sự tùy hứng của y cũng có lý do riêng, tâm của y luôn hướng đến người khác, quan tâm đến bạn bè rất nhiều.
Hiên Thừa như vậy sao có thể không hớp hồn các bạn khác?
"Mình không xem thường bản thân, hắn rốt cuộc yêu mình ở điểm nào, mình vẫn không nghĩ ra!"
"Hiên Thừa, Lâm cũng rất tốt, mình cảm thấy hắn thích hợp với cậu hơn anh Thành Vũ! Anh Thành Vũ cũng đã ra ngoài xã hội, bất kể là trên phương diện nào, chúng ta đều không cùng một cấp với anh ấy, ở chung một chỗ rất không thích hợp. Bạn không cảm thấy vậy sao?"
"A..." Hiên Thừa kéo dài giọng.
"Thì ra bạn vẫn không đồng ý mình ở chung một chỗ với anh Thành Vũ, khó trách mỗi lần mình nhắc tới anh Thành Vũ bạn đều né tránh."
"Mình đã sớm nói với bạn! Là bạn xem nhẹ lời nói của mình." Hiên Thừa có tật xấu như vậy, nghe xong rồi thôi. Thực ra là không thích liền tự động che giấu đi.
"Nhưng mình thật sự thích anh Thành Vũ! Hơn nữa phát hiện ra gần đây anh ấy có chú ý tới sự tồn tại của mình! Trước kia ở chung một chỗ với bạn, mình cũng chỉ là bạn con trai của cô giáo, hiện tại lúc ở chung với anh ấy, mình cảm thấy anh ấy rất chăm sóc mình!" Hiên Thừa lại bắt đầu nghĩ tới anh Thành Vũ rồi.
Tử Du rất im lặng, trực tiếp cầm trà sữa lên cật lực hút, xem mình giống như thùng rác.
Hàn huyên hồi lâu, hai người mới cùng nhau về nhà. Dọc đường đi Hiên Thừa không ngừng nói về anh Thành Vũ với Tử Du, lại sống chết muốn kéo Tử Du đi hồ bơi.
Bất đắc dĩ, Tử Du không thể làm gì khác hơn là đi theo y, nhưng bởi vì không có đồ bơi nên chỉ lẳng lặng ngồi nhìn.
Không lâu lắm, Lê Cửu Khâm cùng Quách Thành Vũ xuất hiện. Như mọi ngày, Quách Thành Vũ dạy Hiên Thừa tập bơi, Lê Cửu Khâm chỉ ngồi bên cạnh Tử Du.
"Đã lâu không gặp!" Lê Cửu Khâm đeo một cặp mắt kính mỏng, nhìn qua không có gì nổi bật.
"Mấy ngày trước vừa mới gặp!" Tử Du không khách khí trả lời, trên mặt hai người cũng không có nở nụ cười, không khí trở nên lúng túng.
"Nhưng mình cảm thấy thật lâu, bạn vẫn chưa trả lời mình, nếu bạn không trả lời mình, mình sẽ cho rằng bạn đồng ý làm bạn trai mình." Lê Cửu Khâm nhìn qua lịch sự, không nghĩ đến cũng có vẻ bá đạo. Có lẽ mỗi người con trai ở trước mặt người mình thích đều bá đạo như vậy.
Mấy ngày nay cậu không nhận điện thoại, tin nhắn cũng không trả lời, chiều nào tan học hắn cũng đứng ở cổng trường chờ cậu, nhưng lại không thấy cậu đâu. Cách thức cậu tránh người thật là tài tình.
Tử Du cầm cặp sách lên muốn rời đi, lại bị hắn ngăn lại, cặp sách cũng bị hắn đoạt lấy, giấu ở phía sau. Đây là cách các bạn nam hay dùng, mặc dù Lê Cửu Khâm lớn hơn Tử Du vài tuổi, nhưng đứng trước mặt người mình thích cũng ngây thơ như vậy.
"Trả lại cặp sách cho mình!"
"Vậy bạn đồng ý quen mình!"
"... Mình thật sự đã có người trong lòng!" Tử Du bất đắc dĩ nhìn chằm chằm hắn, hắn cao như vậy làm cho cậu ngước lên nhìn đau hết cả mắt.
"Mình không tin, Lưu Tuấn nói bạn chưa có bạn trai!"
"Tên anh ấy là Trì Sính, đang du học ở nước ngoài, bọn mình cùng lớn lên từ nhỏ, không tin bạn có thể hỏi Hiên Thừa, Lưu Tuấn quen mình chưa lâu, bạn ấy căn bản không biết mình đã có người trong lòng, Hiên Thừa có gặp qua anh Trì Sính, cậu ấy biết rõ nhất!"
"...." Lê Cửu Khâm vô lực không thể cãi lại, nhìn ánh mắt kiên định của Tử Du, có một tia hoài nghi, thật sự có người này thật?
"Trả cặp sách cho mình!" Thừa dịp Lê Cửu Khâm không chú ý, Tử Du vòng ra sau hắn lấy lại cặp sách của mình.
Cũng không nói tạm biệt với Hiên Thừa chạy về phía nhà mình.
Hiên Thừa thật là, vừa nhìn thấy anh Thành Vũ liền quên hết tất cả. Không còn biết sự sống chết của cậu?
Lưu Tuấn, tên phản đồ này, mới gặp Lê Cửu Khâm có một lần, liền đem cậu ra bán.
Bạn cứ chờ đó, mình về sẽ tính sổ với bạn!
Thật ra Lê Cửu Khâm nên cảm thấy may mắn vì Tử Du cự tuyệt hắn. Bởi vì ở một nơi xa, trong phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn Điền Thị, một người đàn ông đang nở nụ cười lạnh lẽo, lẳng lặng nghe tất cả, không đắc ý dừng lại việc trong tay.
Gần đây Triển Hiên luôn nhìn thấy Điền Hủ Ninh đeo thứ gì bên tai, vẻ mặt thỉnh thoảng nghiêm túc, thỉnh thoảng dịu dàng. Hắn không biết Điền Hủ Ninh đang nghe cái gì, có thể vừa nghe vừa làm việc.
"Triển Hiên, giúp tôi gọi Lý Bối Thanh tới đây một chuyến!"
"Lý Bối Thanh? Mình đã phái cô ấy đi Nhật Bản làm việc rồi!" Triển Hiên không hiều tại sao lại muốn gọi Lý Bối Thanh tới?
Lý Bối Thanh mặc dù là cấp dưới của hắn, nhưng từ trước đến giờ cô không xuất hiện ở đây. Cô là nhân vật lớn, nếu không có nhiệm vụ, Điền Hủ Ninh chắc chắn sẽ không muốn gặp cô ấy.
"Vậy ngày mai gọi cô ấy trở về!"
"Được!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip