39
Tử Du cả ngày không có tâm tình đi học, nói đúng hơn là cả ngày không có tinh thần. Đi học thường mất hồn, nói chuyện với Hiên Thừa còn không tập trung.
Hiên Thừa lấy tay khua một vòng trước mặt cậu thấy đối phương không có phản ứng liền bỏ qua.
“Bạn ấy sao vậy?” Hiên Thừa đẩy Lưu Tuấn bên cạnh, hôm qua lúc bọn họ về còn tốt, thế nào mới mười tiếng không gặp liền thay đổi thế này? Chẳng lẽ chỉ một giấc ngủ có thể làm người ta thay đổi sao?
“Không biết, ngày hôm qua lúc chúng ta về còn tốt mà!”
“Chính là... a... mất hồn?”
“Hình như vậy! Nếu không bạn gọi hồn bạn ấy về đi.”
“Đi, đi ra một bên!” Hiên Thừa đẩy Lưu Tuấn, ngồi trước mặt Tử Du.
“Tử Du, bạn làm sao vậy?”
“À? Nha...” Tử Du rốt cuộc khôi phục lại tinh thần, thấy ba người đang vây quanh mình, bộ dáng lo lắng.
“Không sao, mình không sao!”
Tử Du giấu đầu hở đuôi, bọn họ dĩ nhiên sẽ không hoàn toàn tin tưởng cậu... nhưng nhìn cậu không muốn nói mấy người bọn họ cũng không có biện pháp.
“Đi thôi, chuẩn bị đi học thể dục, đi thay quần áo đi!”
Ba người nhìn Tử Du đi phía trước, bộ dáng kia hoàn toàn không có tinh thần nhìn một cái cũng biết là có chuyện.
“Không phải là công ty ba bạn ấy có chuyện gì chứ?” Bởi vì lần trước nghe thấy bạn ấy nói công ty ba cậu giống như xảy ra chuyện gì.
“Không giống...” Lưu Tuấn thu lại vẻ cợt nhả bình thường.
“Đi thôi, đi học thôi không còn kịp!”
Tử Du không lên lớp học thể dục mà vào phòng y tế trốn. Bởi vì thường tới giúp giáo viên ở phòng y tế nên quan hệ với giáo viên Giang cũng không tệ lắm.
Phòng y tế có hai phòng bệnh hơn nữa mỗi gian phòng có ba giường. Tử Du lấy cớ trốn vào đó rồi gặp một bạn học cũng trốn vào phòng ngủ.
Giáo viên Giang biết cậu trốn môn thể dục nên cũng không để ý cậu, đi làm chuyện khác.
Tử Du quay đầu đưa lưng về phía người bạn học kia, thu mình trong chăn rơi nước mắt.
Nhớ tới tất cả việc xảy ra tối hôm qua, nhớ anh Trì Sính... Rõ ràng ngày hôm qua phải là ngày rất vui vẻ tại sao lại biến thành như vậy? Đột nhiên cậu cảm thấy thật sợ, thật cô đơn, đụng phải chuyện như vậy cũng không dám nói với người thân và bạn bè biết.
Rốt cuộc khóc mệt rồi ngủ quên, tối hôm qua ngủ không ngon. Nhưng chỉ là ngủ hơn mười phút sau lại giật mình tỉnh dậy, hét lên một tiếng sợ tới mức người bạn học nằm ngay sát vách tường kia bật dậy, nhìn Tử Du không giải thích được, phòng bị cầm lên áo khoác của mình, khập khễnh rời đi.
Tử Du cũng không ngủ được nữa chỉ là ngây ngẩn người, trong đầu luôn xuất hiện chuyện tối hôm qua.
Hiện tại cậu chỉ mong Khang Tuệ Minh mau sớm hấp dẫn được sự chú ý của Điền Hủ Ninh sau đó hai người ở chung một chỗ như vậy cậu mới được giải thoát.
Công ty ba lúc nào thì có thể ra ngoài thị trường, nghe mẹ nói, một công ty chỉ cần có thể ra ngoài thị trường thì công ty sẽ càng thêm ổn định mà không dễ dàng đóng cửa.
Đang nằm nghĩ lung tung thì có điện thoại tới, Tử Du liếc mắt nhìn là Lê Cửu Khâm. Chẳng lẽ còn chưa đau thương sao? Tại sao lúc này còn gọi điện thoại tới?
“Alo?!” Tử Du nghe điện thoại, giọng nói mất hồn.
“Mình là Lê Cửu Khâm!” giọng nói của đối phương càng thêm mất hồn.
“Mình biết!”
“Bạn... thật sự ở cùng một chỗ với người đàn ông kia sao?”
“....” Tử Du không trả lời, từ trước đến giờ cậu không biết nói dối, thay vì trả lời không bằng im lặng.
“Hai người căn bản không xứng, hắn lớn tuổi như vậy, bạn chỉ là một nam sinh, không phải mình có ý chia rẽ hai người chỉ muốn nói thật với bạn...”
Lê Cửu Khâm còn muốn nói gì lại bị giọng nói con gái cắt đứt, mà điện thoại di động vang một tiếng giống như là bị đánh rơi.
Lỗ tai Tử Du bị chấn động lại nghe bên kia truyền đến âm thanh:
“Lại gọi điện thoại cho Tử Du?”
“Không liên quan đến cô, không phải cô đi rồi sao còn quay trở lại làm gì?” Là giọng nói Lê Cửu Khâm có phần lạnh lùng.
“Nếu như không phải vì lần trước anh cứu tôi anh cho rằng tôi sẽ quay lại sao?”
Trầm mặc nửa phút giọng nói cô gái kia vang lên lần nữa.
“Tôi khuyên anh không nên tìm Tử Du nữa, anh càng đến gần sẽ càng xui xẻo, tôi không nói giỡn.”
“Chỉ là cô đố kỵ nói ra những lời này, Tử Du không làm gì có lỗi với cô!”
“Cậu ấy không làm gì có lỗi với tôi nhưng anh đắc tội với người đàn ông của cậu ấy! Nói thật với anh, thật ra không phải tôi thích anh mà đến gần anh!”
“Lời này có ý gì?”
“Có người muốn tôi câu dẫn anh, còn nữa... anh không biết tại sao lại mất việc, bị trường học phạt cũng không phải tình cờ, hơn nữa nếu vi phạm lần nữa sẽ bị đuổi học. Anh không cảm thấy trong khoảng thời gian ngắn bị trường học xử phạt ba bốn lần như vậy có vấn đề sao? Đáng lẽ tôi không nói những việc này cho anh biết nhưng nói thế nào anh cũng là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi không muốn anh có kết cục quá thảm, thừa dịp bây giờ còn cơ hội lúc này nên đi thôi! Chuyển trường đi!”
“Lời của cô rốt cuộc là có ý gì? Là ai muốn đối phó với tôi? Tại sao muốn đối phó với tôi?”
“Tôi chỉ có thể nói cho anh như vậy, tóm lại anh nên mau đi đi!” Đáng lẽ cô không nên nói với hắn, nếu như ở trên biết, sợ là mình sẽ bị phạt, có lẽ là hình phạt không đơn giản...
“Đợi chút...” Lê Cửu Khâm giống như nghĩ ra gì.
“Cô nói là bởi vì tôi đến gần Tử Du, cho nên...”
Một đầu khác Tử Du nghe hết tất cả lẳng lặng hoảng sợ tắt điện thoại.
Ôm chặt điện thoại di động trong tay, tay không tự giác run lên, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
Thì ra là hai tháng này Lê Cửu Khâm xảy ra nhiều chuyện như vậy mà mọi chuyện đều liên quan đến mình.
Từ trong lời nói của bọn họ Tử Du đã hiểu, là hắn, là Điền Hủ Ninh muốn đối phó với Lê Cửu Khâm. Nghĩ tới công ty của ba, Điền Hủ Ninh cũng có thể động tay, huống chi là đối với một học sinh nho nhỏ.
Bởi vì Lê Cửu Khâm thích cậu mà bị Điền Hủ Ninh chỉnh.
Quá đáng sợ, quá đáng sợ. Tử Du không khỏi ôm chặt cơ thể mình, nhưng nội tâm sợ hãi, cậu không cách nào ngăn cản nỗi sợ hãi trong lan rộng trong cơ thể cậu.
Cậu cho rằng Điền Hủ Ninh chỉ lấy công ty ba cậu uy hiếp cậu mà thôi, không nghĩ tới Lê Cửu Khâm theo đuổi cậu cũng bị hắn thao túng sau lưng... Lê Cửu Khâm mất việc. Còn bị trường học xử phạt ba lần. Nếu bạn ấy bị nhà trường đuổi học, vậy tương lai của bạn ấy bị hủy rồi.
Thật sự Điền Hủ Ninh muốn phá hủy một người sao? Bởi vì câu nói thích mình?
Người đàn ông kia thật sự là quá đáng sợ, có phải những người bạn quanh mình cũng rơi vào tình cảnh giống Lê Cửu Khâm? Lưu Tuấn có xảy ra chuyện gì không, còn có Lâm... Hắn nói qua không để cho bất cứ kẻ nào đến gần mình, quả thật hắn không nói giỡn, hắn không khiến cho công ty ba cậu xảy ra chuyện thì ra không phải bỏ qua cho ba cậu mà là ra tay với người khác... Người bị hắn khai trừ là ai? Có thể là Lưu Tuấn không? Không muốn, cậu không muốn Lưu Tuấn xảy ra chuyện gì. Một nỗi sợ hãi tràn vào cậu, nhấc chăn lên, Tử Du xuống giường đi giày vào nhưng bởi vì quá vội vã mà đụng phải góc giường, đau đến nỗi cậu ngồi xổm xuống ôm đầu gối.
“....” Không biết là bởi vì bị thương nên khóc hay là bởi vì ủy khuất mà khóc!
-------------
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip