1
Đêm nay nhà họ Điền đèn đuốc sáng trưng, khách khứa nối nhau vào không dứt, trên sân cỏ to lớn nhà họ Điền đậu đầy những chiếc xe xa hoa. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của con trai thứ hai nhà họ Điền – Lưu Tuấn, để ăn mừng lễ trưởng thành của anh, ông Điền đặc biệt tổ chức buổi tiệc sinh nhật long trọng như thế cho anh. Khách được mời trừ bạn học, bạn bè bên ngoài của anh ra, dĩ nhiên không thể thiếu sự chúc mừng của các nhân vật nổi tiếng trên thương trường.
Mà đêm nay Tử Du được mời nên mặc tây âu màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp cộng với đôi môi đỏ, mỗi khi cười thì nụ cười của cậu tựa như ánh nắng mùa xuân, làn da trời sinh đã trắng, dáng người xinh xắn tinh tế mê người, tóc thì nhuộm nâu hơi xoăn nhẹ, nhìn cậu nhiều người cứ tưởng cậu không phải là một con người mà cậu chính là một thiên thần trên trời giáng xuống.
Cậu vốn là không muốn tới, mặc dù gia cảnh nhà cậu không tệ, nhưng mà từ nhỏ đến lớn cậu cũng không thích tham gia những trường hợp náo nhiệt như vậy. Mỗi lần ba mẹ tham gia tiệc tùng yêu cầu cậu đi theo, cậu luôn lấy lý do bận học bài mà từ chối. Lâu ngày, ba mẹ cũng hiểu cậu không thích những nơi như vậy cũng không miễn cưỡng cậu nữa.
Năm nay cậu mười bảy tuổi, vừa lên lớp 11. Tối nay đến nhà họ Điền tham gia buổi tiệc này, hoàn toàn là bởi vì Lưu Tuấn không ngừng yêu cầu. Không sai, Lưu Tuấn là bạn trai của cậu, hai người từ năm nhất đã bắt đầu lén nói chuyện yêu đương, đương nhiên sẽ không ảnh hưởng học tập, bọn họ chỉ nắm tay nhau đi dạo xem phim mà thôi.
Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Lưu Tuấn, từ một tháng trước anh cũng đã nói ngày đó sẽ chính thức giới thiệu cậu cho người nhà biết, ban đầu cậu cũng không đồng ý, lại không chịu được Lưu Tuấn quấy rầy mà miễn cưỡng đồng ý.
Sự thật chứng minh, cậu thật sự không thích hợp với những tình huống này, nhìn bên trong người chật như nêm, cậu chỉ cảm thấy xa lạ đến bất lực. Bởi vì một người cậu cũng không quen, mà bởi vì Lưu Tuấn là chủ tiệc hôm nay, bận tối mày tối mặt, căn bản không có nhiều tâm tư đặt trên người bạn trai như cậu.
Tránh xa khách mời, Tử Du một thân một mình đi tới vườn hoa ngồi ở một góc đình nghỉ mát, lát nữa Lưu Tuấn muốn sau khi cắt bánh kem cậu cùng anh sẽ nhảy điệu nhảy đầu tiên, nhưng tiệc khiêu vũ còn chưa bắt đầu, cậu đã không muốn ở bên trong rồi. Nếu như sau này Lưu Tuấn muốn cậu thường tham gia những trường hợp như thế này cậu phải làm sao đây?
Dừng lại suy nghĩ lung tung của mình, Tử Du ngẩng mặt lên để gió đêm mát mẻ từ từ thổi, bầu trời sao sáng ngời làm cho cậu có cảm xúc bèn ngân lên vài câu hát mà mình thích.
Say mê vào giọng hát ngọt ngào của mình mà không biết, ở cột đá trên đình nghỉ mát có một người đàn ông cao lớn đứng đó, đang chăm chú nhìn cậu.
Cậu ấy là ai? Tại lại một thân một mình ở đây?
Để ăn mừng sinh nhật mười tám tuổi của em trai, Điền Hủ Ninh từ chối xã giao về nhà. Vừa rồi luôn ở phòng khách ứng phó những bạn bè thương giới kia, xã giao như vậy làm cho anh thấy rất mệt mỏi, muốn đến vườn hoa nghỉ ngơi một chút, lại ngoài ý muốn gặp một thiên thần đang hát. Dáng vẻ đáng yêu với cộng với giọng hát ngọt ngào làm cho tim lỡ nhịp rồi anh lặng lẽ mở cửa ra
Hát vài câu thì cậu cảm thấy chán nản đứng dậy đi vào trong căn nhà đang mở tiệc tưng bừng kia không may lúc cậu đang đi thì không nhìn thấy cục đá ở trước mặt bèn đi vấp phải nó và trong đầu cậu nghĩ rằng mình sẽ hôn đất mẹ thiêng liêng nhưng... có một đôi bàn tay mạnh mẽ ôm ngang hông cậu.
Tử Du thấy khuôn mặt một người đàn ông tuấn mỹ mà trưởng thành, tóc chỉnh tề xếp gọn sau gáy, một đôi mắt đang nhìn cậu không chớp, Tử Du nhìn lại, quên mất mình đang trong ngực một người đàn ông xa lạ.
“Nè nhóc con cậu nhìn đã chưa vậy?”
Trong giọng nói mang theo trêu tức. Sau khi nhìn rõ gương mặt cậu, Điền Hủ Ninh đã biết, một chàng trai xinh đẹp như vậy đối với anh mà nói là có hơi nhỏ một chút, nhìn cậu thì cũng mười mấy tuổi mà thôi? Chênh lệch với anh quá nhiều, nhưng, vẻ đẹp đáng yêu của cậu không hiểu sao lại hấp dẫn anh hơn những mỹ nam, mỹ nữ anh đã nhìn quen mắt.
“Anh là ai? Mau buông tôi ra.”
Cho đến hơi thở nam tính bức người của anh phả trên mặt, cậu mới phát hiện ra mình cùng một người đàn ông xa lạ dựa vào rất gần, gần đến thân thể cậu cảm giác được thân thể cường tráng của anh ta đang gắt gao đè ép cậu.
“Tôi không buông.”
Điền Hủ Ninh thấy bộ dạng cậu đáng yêu không nhịn được muốn trêu chọc cậu. Bàn tay nâng cằm cậu lên, ép buộc cậu nhìn thẳng anh.
“Anh còn không mau buông thì tôi la lên đó.”
Tử Du bắt đầu có chút hoảng loạn, người đàn ông to gan này dám ở trên địa bàn của chủ nhân lớn lối như vậy. Nếu cậu gọi Lưu Tuấn ra, anh ta có sợ hay không?
“Cậu dám, cứ thử đi.”
Điền Hủ Ninh cho cậu là một cậu bé nhát gan nhu nhược. Cho nên anh bạo gan bắt nạt cậu. Anh chính là muốn nhìn dáng vẻ tức giận của cậu.
Gương mặt cười như không cười của anh xem ra rất dọa người, đặc biệt là trong mắt anh có chút tự phụ, bảo cậu làm sao không tức giận, tại sao lại có thể có người đàn ông như thế? Quá ghê tởm! Cậu mở miệng đang muốn la, nhưng tên đàn ông đáng giận này càng cậy mạnh, không nói hai lời, ngón tay nắm cằm cậu, không cho cậu bất kỳ cơ hội phản kháng nào, cúi người xuống, che lại đôi môi đỏ của cậu.
“Ưm...”
Tử Du không ngờ tới anh ta sẽ hành động như vậy, hoảng sợ quên đi phản kháng. Cho đến khi đầu lười bá đạo hướng răng cậu dò xét, lúc cậu không chịu há miệng, bàn tay của anh ta ở bên eo cậu xong luồn vào áo cậu...
“Không được....” Chưa từng bị ai cợt nhả qua như thế, cậu quay mặt lên tiếng muốn ngăn lại sự vô lễ của anh, lại bị anh ta bắt lấy cơ hội đem đầu lưỡi thăm dò vào trong miệng cậu.
*BỐP*
Một tiếng bạt tai vang lên trong vườn hoa, đánh vỡ sự yên tĩnh ban đêm, nhưng cũng làm Điền Hủ Ninh chợt biến sắc, bắt cổ tay của cậu, sức quá nặng khiến cậu đau đến nước mắt tuôn ra lại không dám nói một tiếng.
“Cậu biết tát đàn ông sẽ có hậu quả gì không?”
Sắc mặt âm trầm kia khiến cậu sợ, quên mất mình mới vừa bị người khác khinh bạc. Mắt thấy môi hắn lại rơi xuống cậu hô to lên.
“Anh buông tôi ra. Tôi là bạn trai của Lưu Tuấn. Anh không thể làm như vậy.”
Cậu ta nói gì? Cậu là bạn trai của em hắn? Lưu Tuấn chưa từng đề cập với người nhà chuyện có bạn trai. Cậu bé này là đem tên tuổi em trai ra hù dọa hắn sao? Điền Hủ Ninh anh cũng không phải là người dễ bị hù dọa.
“Lần sau tìm lý do tốt hơn đi cậu bé. Tôi là anh hai của Lưu Tuấn, nó chưa bao giờ nói qua với tôi chuyện nó có bạn trai.”
Trong mắt cậu Điền Hủ Ninh nhìn ra được kinh ngạc cùng không thể tin
Người đàn ông cợt nhã cậu nói hắn là anh hai của Lưu Tuấn? Anh ta chính là anh hai mà Lưu Tuấn suốt ngày treo bên miệng sùng bái sao? Tử Du lắc đầu không thể tin. Nhưng, mặt của anh ta với Lưu Tuấn nhìn sao cũng tương tự, sao lại như vậy được?
Nhưng mà nét mặt cậu trong mắt Điền Hủ Ninh lại là vì tưởng rằng anh vạch trần cậu, bất kể cậu tìm lý do gì, đêm nay anh nhất định muốn cậu. Ai bảo cậu đáng chết lại hấp dẫn anh, khiến anh muốn không chú ý cậu cũng không được.
____________
Vì mình thích quá nên xin phép chuyển ver 1 truyện này nữa ạ🥹🥹
Đừng đem ra khỏi đây nhé ạ.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip