muốn cùng người đón xuân triều


Cuối đông, tuyết phủ trắng thành.

Trong giấc mơ của vị hoàng đế trẻ, rõ ràng bóng dáng một người thiếu niên. Hoàng hôn ôm trọn bóng người, mái tóc mềm mại, nét cười dịu dàng nơi đáy mắt. Một lần quay đầu, khắc cốt ghi tâm.

Cho đến tận hơi thở cuối cùng.

Sân sau, trên bậc thềm, một thái giám một thị vệ, khăn tang trên đầu vẫn còn nguyên. Trong ngày cả hoàng cung đều đắp trên mình dải lụa trắng hoà vào màu tuyết đông, duy chỉ có cây mai hoàng đế nhất quyết giữ lại ở sân sau nổi bật một sắc đỏ.

"Chung thái giám, chắc người cũng đã theo hoàng đế được nửa đời người."

"Hẳn thế." Chung Thần Lạc khẽ chạm bàn tay thô rát vào chiếc khăn trên đầu, trả lời bằng giọng khản đặc. "Coi như cũng là người chứng kiến đủ hỷ nộ ái ố của đời ngài."

"Có chuyện gì thái giám chứng kiến được, vẫn còn bận lòng chăng?"

Thái giám Chung nhìn xa xăm, nếp nhăn trên trán chụm lại gần nhau. Làm thiên tử, ngỡ đâu là sung sướng nhất trần gian, thật ra chỉ là đưa đầu cho dân chém, một mình toạ vị ở nơi lạnh giá nhất, không có tình người nhất, tiếc nuối một đời, kể làm sao cho hết. Chung Thần Lạc đỡ lấy cánh mai đỏ chầm chậm rơi xuống, trong lòng bỗng nhớ tới một người.

"Ngài vẫn còn lưu luyến cố nhân. Hoàng đế của ta, cũng là người nặng tình."

Phác Chí Thành bảo vệ Lý Đế Nỗ hai mươi năm, chưa từng nghe người nhắc về cố nhân.

"Ngươi biết Hoàng Nhân Tuấn không?"

"Mới nhập cung có nghe kể, bằng hữu của hoàng đế."

Chung Thần Lạc khẽ nhíu mày, "Không chỉ là bằng hữu."

Hoàng Nhân Tuấn là người Đông Bắc, không phải từ nhỏ đã sống ở kinh thành. Mười sáu tuổi đã vào cung, trở thành dược sư nhỏ tuổi nhất lúc bấy giờ. Xuất thân phương Bắc, nhưng Hoàng Nhân Tuấn vóc người nhỏ nhắn, có hơi gầy gò, lại tuyệt không phải người ăn to nói lớn, là đứa trẻ ngoan ngoãn lại hiền lành. Năm đó, khi ta chưa được tiến cử, lại hay ốm vặt, Hoàng Nhân Tuấn luôn bốc thuốc cho ta, không lấy một đồng nào. Để miêu tả Hoàng Nhân Tuấn, mỹ thiếu nam vẫn là chưa đủ, nếu để hình dung hoàn toàn, thì chính là xinh đẹp.

Hoàng Nhân Tuấn và Lý Đế Nỗ hoàng đế gặp nhau, dường như chẳng phải cơ duyên tình cờ. Hoàng đế năm mười bảy tuổi vẫn còn là thái tử, tính tình ham chơi, chân tay bị thương không ít thì nhiều, ra vào cửa Dược Quan là chuyện hàng ngày. Gặp được Hoàng Nhân Tuấn, nhanh chóng trở thành bạn tốt. Hoàng Nhân Tuấn khi ấy tự thân từ sớm, trưởng thành hơn hoàng đế rất nhiều. Mỗi lần bị cha mắng, Lý Đế Nỗ đều tới gặp Hoàng Nhân Tuấn nói chuyện, bước vào cửa Dược Quan nước mắt chảy hai hàng không ngừng được, ra khỏi cửa đã vui vẻ mỉm cười xán lạn.

Tình bạn của hai người rất êm đẹp. Lý Đế Nỗ mang sách cho Hoàng Nhân Tuấn đọc, Hoàng Nhân Tuấn băng bó bôi thuốc cho Lý Đế Nỗ khi tan buổi luyện võ. Ta nhớ có một lần cãi nhau lớn, nhưng cũng chẳng được đến một tuần, Lý Đế Nỗ ngày hôm qua vẫn còn cứng miệng, hôm sau đã mang bánh ngọt một mình chạy tới Dược Quan, còn không cho ta đi theo.

Chỉ là, hai người càng lớn, Lý Đế Nỗ càng trưởng thành, ngài càng dịu dàng dung túng Hoàng Nhân Tuấn hơn.

Hoàng Nhân Tuấn thích nhất là mai đỏ, mùa đông tới đều lén chạy tới sân sau cắt một cành đem về cắm vào lọ, hoàng đế nhắm mắt giả ngơ, có năm còn sai người trèo lên chọn cành đẹp nhất để cắt hộ, bởi vì không muốn cậu ấy phải vất vả trèo cây cao.

Hoàng đế vốn dĩ không thích ăn đồ ngọt, nhưng mỗi lần Hoàng Nhân Tuấn đổ bệnh không chịu ăn uống, đều sẽ giở hạ sách, ta một miếng, người một miếng. Hết đĩa này đến đĩa khác, nhiều lúc còn có người nhầm rằng ngài là người hảo ngọt.

Hoàng Nhân Tuấn khi còn nhỏ sống ở Đông Bắc, cái giá rét thì chịu được, nhưng nóng nực thì không. Có một bận, Hoàng Nhân Tuấn cùng hoàng đế đánh cờ vây, người vô tư đùa cợt rằng, giá như có cái hồ nước ở ngay trong sân thì thật là thích, mỗi lần sắc xong thuốc chạy ra sân nhảy xuống thì hay biết mấy. Hoàng đế bật ra hai tiếng ấu trĩ, buổi tối hôm đó bắt ta nghiên cứu kĩ về cách tránh nóng hiệu quả của người Phương Tây. Hoàng đế thực sự nghiêm túc thực hiện từng cách một, Hoàng Nhân Tuấn thoải mái chạy qua một mùa hè.

Dược Quan có một lần bị cháy, vết sẹo lớn trên lưng ngài chính là do chạy vào đám cháy cứu lấy Hoàng Nhân Tuấn đang bất tỉnh nhân sự. Ngài ấy có thể mặc kệ binh lính bên ngoài ngăn cản, mặc kệ thương tổn chính bản thân mình, nhưng nhất quyết không để Hoàng Nhân Tuấn chịu thương tổn.

Ta hỏi Lý Đế Nỗ, ngài và Hoàng Nhân Tuấn rốt cuộc là gì của nhau.

"Tri kỷ."

Hay cho hai tiếng tri kỷ, lại có thể bao bọc một đời của đối phương.

Hay cho hai tiếng tri kỷ, lại có thể vì nhau mà dịch sông chuyển núi.

Một năm sau khi ngài đăng cơ, gia đình Hoàng Nhân Tuấn ở Đông Bắc bị người ta sát hại, tin nhanh chóng truyền tới tai vị dược y quan trẻ tuổi. Cả đêm hôm đó, ngài sợ người nghĩ quẩn, luôn túc trực bên cạnh người. Đau thương khó mà nguôi ngoai, chịu tang gia đình xong, Hoàng Nhân Tuấn cũng ngã bệnh. Ta nhớ rất rõ, Lý Đế Nỗ mỗi tối trở về phòng đều là cảm giác kìm nén, hai mắt đỏ ngầu, thiếu một bước là cắt chức tất cả dược sư trong cung.

Thế rồi,

Hoàng Nhân Tuấn hẹn ngài đón xuân triều đầu tiên của năm hai mươi tuổi, nhưng bản thân người lại không qua khỏi đêm đông cuối cùng của năm mười chín.

Cả người Hoàng Nhân Tuấn lạnh ngắt, không đợi nổi ấm áp từ bàn tay Lý Đế Nỗ nữa rồi.

Đời người có sinh - lão - bệnh - tử, Lý Đế Nỗ nuối tiếc nhất chính là không thể cùng Hoàng Nhân Tuấn bước qua cửa "lão".

Ngài không có hoàng hậu, không nạp thê lập thiếp. Mỗi mùa xuân đều tới đây ngắm mai đỏ, tự thân trèo lên cắt lấy một cành nhỏ, bày bộ dạng lén lút như Hoàng Nhân Tuấn năm xưa, đem cành mai cắm trong phòng mình.

Điểm tâm có làm ngọt mấy vẫn kêu đắng, cảnh có đẹp mấy thiếu đi người vẫn chẳng phải là mùa xuân.

"Trước khi ngài băng hà, ta có hỏi lại, rốt cuộc ngài và Hoàng Nhân Tuấn là gì của nhau."

Lý Đế Nỗ mỉm cười yếu ớt.

Hoàng Nhân Tuấn đối với Lý Đế Nỗ, là quý giá không dám nâng trên tay, chỉ sợ có ngày bất cẩn làm vỡ.

Là cành mai đỏ ngài giả vờ giấu đi trong tay áo, là đường ngọt ngào gói trong điểm tâm người bệnh mỗi buổi trái gió trở trời.

Giống như nắng xuân sớm mai, đem dịu dàng ấm áp trở về nơi lạnh lẽo cô đơn nhất.

Rời đi, khiến ngài cảm thấy cuộc đời còn lại của mình thật vô nghĩa biết bao.

"Người ấy, là tất cả tấm lòng của ta." 

Trọn vẹn cả tấm lòng.

Ngần ấy năm, vẹn nguyên không hề thay đổi.

Trước khi Lý Đế Nỗ nhắm mắt xuôi tay, khoé miệng vẽ thành một đường cong nho nhỏ.

Hơi thở cuối, vẫn là thì thầm nói với cố nhân.

Chung Thần Lạc dừng lại một khắc, sống mũi Phác Chí Thành bỗng thấy cay cay.

Ngài nói, "Nhân Tuấn, đừng sợ, ta đem điểm tâm đến cho người đây."

Mai năm nay vẫn nở đỏ, chỉ là chẳng còn ai len lén giấu đi cành đẹp nhất nữa rồi.

Chung Thần Lạc mắt nhoè lệ, trong phút chốc thị lực kém cỏi, nhìn thấy hai bóng người, một thấp một cao đứng sóng vai nhau dưới cây mai già.

"Đế Nỗ, ta thích cành kia hơn, cành này lớn quá."

"Càng lớn càng đẹp chứ?"

"Không thích, thích cành kia hơn."

"Được rồi, cành kia mới là đẹp nhất, để ta cắt cho người."

Chung Thần Lạc già rồi, cảnh lặng mà vẫn nghe thấy tiếng người.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip