- " Xin hỏi có phải khách hàng Na Jaemin không ạ? "
- " Đúng rồi ai vậy ạ? "
- " Tôi bên ngân hàng XXX, số nợ hiện tại của khách hàng đã được trả hết. Chiều nay bên ngân hàng sẽ đến và làm việc ạ "
- " Hả? "
Đầu dây bên kia đã tắt nhưng Jaemin vẫn ngơ ngác mà chưa định hình lại, số tiền lớn như vậy cậu trả cả đời không hết, liệu có gì nhầm lẫn không?
Chiều ngày hôm đó bên ngân hàng đến và xé giấy nghiêm cấm trên đồ dùng gia đình, cậu mới tin là sự thật. Nhưng thực tế số tiền đó ở đâu mà rơi xuống? Người biết cậu thực sự rất ít, chỉ có Donghyuck biết cậu có nợ, ngoài ra... à, thì ra là hắn. " Giỏi lắm tên quái thai kia. Muốn tôi thành con nợ của anh chứ gì? Được". Jaemin vừa nói vừa gằn từng chữ, ngón tay không kìm được mà nắm thành một đấm. Cứu hắn một lần mà giờ hắn biến cậu thành một con lật đật quay mòng mòng.
Tối hôm ấy cậu đi làm tại quán bar thì gặp được hắn ung dung ngồi sẵn ở đó. Vết thương có vẻ đã đỡ đi nhiều, vẻ đẹp trai trên khuôn mặt dần dần lộ diện.
- " Jaemin, em qua bàn kia đem rượu giúp chị với. Chị qua chỗ quản lý có chút việc "
Cô gái nọ chỉ vào bàn nằm trong góc quen thuộc, tất nhiên không ai khác chính là hắn. Cậu bực dọc trong lòng nhưng vẫn cố mỉm cười vì ở đây, khách hàng là thượng đế. Còn chuyện kia cậu sẽ hỏi cho ra nhẽ.
- " Xin chào Lee thiếu gia, rượu của ngài đây ạ."
Chẳng cần nhìn gương mặt cậu cũng biết cậu đang giả vờ, Jeno quay sang nhìn cậu khoé miệng nhếch lên một cái, lông mày đá về phía cái ly ý chỉ Jaemin rót rượu. Thực ra người bây giờ cần xồn xồn lên lại là cậu nên tất nhiên hắn chẳng việc gì phải bận tâm, từ từ mà tận hưởng. Jeno cầm lên thưởng thức ly rượu, gương mặt thỏa mãn như lần đầu được uống ly rượu vừa ý, bắt đầu mở lời.
- " Dường như cậu có gì muốn nói với tôi?"
- " Trong giờ làm việc tôi không được phép nói chuyện cá nhân."
- " Ồ "
"Nếu được thì tôi đã nhảy sang băm bổ anh thành từng mảnh rồi đồ chết tiệt đáng ghét". Jaemin nghĩ trong lòng nhưng chẳng dám nói ra, còn Jeno thì mặt thản nhiên như chẳng có gì. Được một lát hắn đứng dậy rồi tiến tới chỗ cậu, gương mặt ghé sát một bên tai, nhỏ giọng nói.
- " Tan làm tôi đợi em ở cửa. "
Nói xong liền vứt Jaemin đứng như trời trồng ở lại, được, cậu cũng có nhiều điều muốn hỏi lắm. Người nên đề phòng không phải là hắn sao? Hay tại cậu quá dễ dãi rồi?
Đúng như dự định, Jaemin tan làm liền thấy hắn đứng ở trước cửa quán bar, vài cô em xinh đẹp đi qua không khỏi ngoái lại nhìn nét đẹp trai của hắn. Jeno biết vậy cũng đứng im cho thế giới tận hưởng, dù gì cũng là của trời cho mà. Cậu nhìn thấy bộ dạng ngứa mắt của hắn liền phi đến mà hỏi cho ra nhẽ.
- " Số tiền nợ bên ngân hàng là anh làm? "
- " Đúng. "
- " Tại sao? "
- " Chẳng tại sao cả, coi như cảm ơn em ngày hôm qua. "
- " Xin thưa tôi không cần anh phải cảm ơn gì hết, số tiền ấy tôi sẽ trả lại. "
- " Trả? Em nghĩ em có trả nổi không? "
- " Vậy anh muốn gì? "
- " Về ở với tôi. "
- " Xí, anh biết tôi bao nhiêu tuổi không mà xưng em với tôi? Nếu cần thì không thiếu người trẻ đẹp quỳ dưới chân Lee thiếu gia đâu, đừng cố chấp với một người vừa xấu vừa nghèo như tôi, thật không đáng. "
- " Đây là số điện thoại của tôi, nếu cần thiết cứ liên hệ. "
Hắn giựt tay cậu lấy chiếc điện thoại rồi bấm số, lên xe phóng vèo đi mất. "Chết tiệt", vẫn là câu chửi trong lòng, nếu có thể Jaemin ước có thể xé hắn từng mảnh giã mềm lấy thịt. Cuộc sống của cậu chưa bao giờ yên ổn mà, đúng là đưa hắn về nhà là một sai lầm quá ngu ngốc.
Ngày hôm sau vẫn như mọi ngày, nhưng dường như toàn bộ chỗ Jaemin nhận thiết kế đều bị hủy bỏ, họ không chấp nhận sản phẩm rồi ngưng hợp tác khiến cậu bị mất một khoản tiền. Tạm thời công việc ban ngày để trống thì vẫn còn có thể bám víu được ban đêm, nhưng chẳng tới 5p sau quản lý nhắn tin nghỉ việc cho cậu kèm số tiền lương cậu đã làm được. Jaemin giật mình suy nghĩ lại. Mọi thứ không thể trùng hợp vậy được, hơn nữa cậu còn đang làm rất tốt, sai sót đều không có. Lẽ não...?
Đầu dây bên kia bắt máy.
- " Tên khốn nhà anh, lại là anh dở trò đúng không? "
- " Mấy việc đó đừng làm nữa, tối nay qua nhà tôi, sẽ có người đến đón em. "
- " Nam tử hán, đại trượng phu, không đi làm thì ở nhà gẩy móng tay ra tiền à? "
- " Nếu không tôi không chắc chắn rằng trên đất nước này có người dám nhận em đi làm đâu. "
- " Anh... được lắm. "
Tại sao chứ? Tại sao giúp hắn một hôm mà ngay cả bây giờ công việc cậu cũng không thể có, mọi thứ trôi qua quá nhanh để Jaemin kịp thích nghi. Bản thân đã một mình quá lâu rồi, thêm một người nữa thực sự khiến cậu thấy vẫn quá lạ lẫm, hơn nữa chuyện này không phải rất kỳ quái sao?
7h tối chiếc xe sang trọng dừng ở trước cửa đón cậu, đây là lần đầu tiên Jaemin được đặt chân trên chiếc xe sang trọng như này, "cảm giác ngồi cũng có chút sướng thật, haha"
Dừng lại tại một căn biệt thự, vốn dĩ cậu cũng đã đoán trước điều này, nhưng dường như nó to hơn hẳn gấp 10 lần tưởng tượng của Jaemin. Từ nhà ra cổng chắc phải đi bằng ô tô, nếu đi bộ thì thực sự chắc ngày kia mới tới...
Bước vào căn nhà, hắn đang ngồi trên chiếc sofa trắng ngọc, hai tay lách tách trên bàn phím máy tính, lông mày hơi nhíu lại, có vài phần tập trung nên không biết rằng cậu đang đứng ở cửa nhìn trộm. Một giây phút nào đó cậu thấy hắn thực sự rất đẹp trai. Ở góc này nhìn từng nét trên khuôn mặt cực kỳ hài hoà, Jaemin cứ đứng đến khi Jeno bất chợt ngẩng lên nhìn mới rụt rè nhìn đôi mắt sang phía khác.
- " Anh muốn gì? "
Thấy cậu xuất hiện, Jeno tay đóng laptop lại, chân vắt vẻo sang một bên, đôi mắt hất xuống chiếc ghế đối diện ý nói cậu vào đó ngồi.
- " Về ở với tôi. "
- " Anh biết anh đang làm trò quái quỷ gì không? Hôm qua tôi đã nói rất rõ rồi. "
- " Sau 100 ngày, em có thể đi. "
- " Hơ, anh là cái thá gì mà bắt tôi phải ở đây, 100 ngày hay 1 ngày cũng đừng mơ. "
- " Nếu vậy em lấy đâu ra tiền trả tôi? "
Jaemin chợt chột dạ một lúc, đúng rồi, hắn đang làm khó cậu mà, không cho cậu đi làm thì tất nhiên cậu không thể trả lại số tiền ấy, muốn sớm cắt đứt dây dưa với tên này, bây giờ chỉ còn một cách. Im lặng một hồi, cậu lấy hết hơi thở để gằn lên từng chữ vào mặt hắn.
- " Được, tôi sẽ ở lại, nhưng có một yêu cầu. "
- " Em cứ nói. "
- " Chúng ta nên thống nhất giữa hai người một bản hợp đồng, tất nhiên tôi và anh dù gì cũng là... "
- " Là gì? "
- " Là... một công một thụ, tôi cần đảm bảo vài quyền lợi cá nhân. "
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip