intro ( 2 )

lách cách... lách cách...

tiếng mở khoá quen thuộc làm đầu lý thái dung ong lên, nặng nề nhấc mi mắt nhìn bóng người cao lớn kia đến gần, gương mặt mờ ảo quen thuộc kề sát, mùi hoắc hương thân thuộc lấp đầy khoang mũi của anh. giọng nói trầm tính làm thần kinh anh căng lên lại như xoa dịu phần nào đó tâm hồn thái dung.

- mèo con, ngoan ngoãn đi, anh thừa biết chỉ có anh chịu thiệt kia mà, hửm?

vành mắt anh đỏ ửng bỏng rát, dùng răng cắn mạnh vào môi đến bật máu để nhắc nhở bản thân phải tỉnh táo, cổ họng khô khốc tràn ngập vị rỉ sắc nồng đậm. lý thái dung trừng mắt cảnh cáo trịnh nhuận ngũ, dùng hành động thay cho lời nói cự tuyệt mọi thứ của gã.

khuôn mặt trịnh nhuận ngũ dần đen lại, gã nhếch môi cười khẩy, bàn tay như có như không chạm vào những chiếc còng đen huyền quấn quanh tứ chi lý thái dung. nhuận ngũ thô bạo xé rách chiếc áo trắng duy nhất trên người anh, cũng dùng hành động để nói cho anh biết:

lý thái dung anh đời này kiếp này cho đến mãi về sau đều sẽ là của trịnh nhuận ngũ gã, là con búp bê mặc gã tận hưởng chơi đùa, là mèo nhỏ của riêng mình gã!

cũng là trân quý đến tận tâm can...

( pic fake huyền thoại lòng tui =)
___________________

lý vĩnh khâm vô cảm nhìn từ anh hạo đánh tên lạ mặt nào đó đến chết, mặc kệ bản thân không một mảnh vải, em bước đến ôm gã từ đằng sau, ngoan ngoãn dụi đầu vào tấm lưng rộng lớn, nhẹ nhàng dùng hương hổ phách ngọt ngào hoà vào hương da thuộc đầy độc chiếm, chậm rãi điều hoà cảm xúc của anh hạo. vĩnh khâm đưa mắt nhìn đám thuộc hạ ra lệnh, dẫn người vào dọn rác sạch sẽ.

từ anh hạo xoay người, thô bạo đẩy ngã lý vĩnh khâm lên giường, bàn tay thô to dày cộm vết chai vuốt ve khắp thân thể nhỏ bé đầy vết tích của gã, hòng kiểm tra kĩ càng một lượt từ trên xuống dưới của em.

nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của vĩnh khâm, anh hạo trầm giọng hỏi như tra xét:

- nói đi, thứ rác rưởi đó chạm vào đâu rồi?

nở một nụ cười giả dối quen thuộc, vĩnh khâm chậm rãi ôm lấy thân thể người bên trên, ngoan ngoãn lắc đầu, dụi chóp mũi cao thẳng vào lồng ngực săn chắc.

trong đầu từ anh hạo căng lên như dây đàn, ngoài mặt vẫn bình tĩnh ôm lấy em, nhẹ nhàng hỏi:

- khâm, em nhớ hết rồi?

lý vĩnh khâm nở một nụ cười tươi tắn, đáy mắt vô hồn như nổi bão, dịu dàng trả lời:

- phải, tôi trở về rồi đây tên khốn ạ.

___________________

trung bổn du thái bất lực nhìn đổng tư thành đang động tình trên người mình, cảm nhận rõ ràng lỗ nhỏ ướt đẫm phía sau cọ lên xuống trên phân thân to lớn. lại nhìn cổ tay đang bị xích lại kia, thằng nhóc này nghĩ anh không thể giật phăng thứ này ra và làm chết được cậu à?

- này, em thật sự không định buông tha cho anh sao?

tư thành ngồi trên người du thái khổ sở vặn vẹo eo. nước mắt trong suốt chảy đầy trên khuôn mặt xinh đẹp, mái đầu đen mượt lắc lắc, miệng nhỏ khổ sở cầu xin:

- không, không được, không cần, em không buông tha anh được, anh là của em mà, anh là của riêng em mà! em yêu anh đến thế, sao anh lại bỏ rơi em chứ!

trung bổn du thái thở dài, giả vờ khó xử nhẹ nhàng khuyên bảo:

- tư thành, anh thương em, chúng ta buông tha nhau đi, nhé?

đổng tư thành nghe xong liền khóc lớn hơn nữa, tim nhỏ đau đớn như bị ai cắt mất thành hàng trăm hàng nghìn mảnh. hậu huyệt làm ướt đẫm phân thân càng không ngừng chà xát. tư thành thật sự rất ngây thơ, cậu không biết cách đưa thứ to lớn đó vào bên trong mình, chỉ có thể cố gắng làm theo bản năng để giữ lại người bên trên, vì bạn tốt dạy cậu đây là cách làm hiệu quả nhất!

trung bổn du thái giật phăng dây xích mỏng manh quấn quanh cổ tay, mạnh mẽ đè đổng tư thành còn đang ngơ ngác xuống dưới thân. thích thú cười:

- đủ rồi, để anh dạy em thế nào là làm tình đi!

ừ, đùa thế đủ rồi, còn nhịn nữa thì anh thật sự sẽ không mang họ trung bổn!

___________________

- cừu con, thật sự không thể sao?

tiền côn ôm trọn thân người nhỏ bé vào lòng, đứng giữa sân bay rộng lớn đông nghịt người, tay ôm trọn cả thế giới mà sao lòng y cô đơn quá...

lưu dương dương không phản ứng, cậu vẫn yên lặng mặc người kia ôm, tựa như một khúc gỗ.

thông báo đã đến giờ khởi hành, dương dương như tìm lại được nhận thức, cậu gạt cánh tay đang ôm mình ra, không hề quay đầu, dứt khoát tiến vào cửa kiểm soát.

___________________

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip