Mười hai

Mười hai giờ đêm, Huang Renjun như thường lệ dù có đang bị thương thì vẫn luôn là cú đêm, ngày mai cậu vẫn phải tới trường, mà cả ngày hôm nay cậu đã ngủ đủ rồi. Con ong chăm chỉ Huang Renjun lại tranh thủ buổi đêm để ngồi làm bài, thế nhưng thay vì ngồi trên bàn như mọi hôm, hôm nay Huang Renjun lại kê bàn trên giường, một phần là vì lạnh, phần còn lại là vì chân đau. Bộ quần áo của Lee Jeno đã được giặt sạch, khô ráo thơm tho hết rồi, mỗi tội là Huang Renjun tiếc nuối vì nó không còn mùi hoa nhài như trước, thay vào đó là mùi nước giặt nhà mình mà Renjun đã quen thuộc từ lâu. Huang Renjun liếc mắt ra phía cửa ban công, một bóng dáng cao cao đã đứng ở đó rồi. Renjun gọi với ra.

"Vào đi Jeno à, cửa không khóa đâu."

Xoạch

Cửa phòng cậu bật mở, Huang Renjun ngước mắt lên nhìn, khuôn mặt cậu tái xanh lại, trắng bóc không còn giọt máu nào.

Không phải Lee Jeno...

Chân tay của Huang Renjun lạnh cóng lại, cả người cậu run bần bật lên.

"A...anh l...là a...ai?"

"Mày muốn nghĩ là ai cũng được... Nhưng không phải Jeno yêu dấu của mày đâu! Nhỏ tiếng thôi nếu mày không muốn chết!"

Tên đó đưa tay lên miệng ra dấu hiệu suỵt cùng ánh mắt rất đáng sợ khiến Huang Renjun đã sợ rồi bây giờ còn trào cả nước mắt ra.

Lee Jeno kể từ sau khi ăn uống tắm giạt xong mệt quá liền ngủ quên mà thiếp đi mất. Tới lúc cậu giật mình tỉnh dậy cũng đã hơn mười hai giờ rồi. Lee Jeno vội vội vàng vàng vuốt lại tóc tai rồi đứng dậy định đi ra ngoài ban công. Bỗng cậu thấy một dáng người cao lớn trong phòng của Renjun, lúc đầu cậu tưởng là Jung Jaehyun, thế nhưng dáng người này lại gầy hơn Jung Jaehyun, và cũng không cao bằng anh nữa. Nếu là trước đây cậu sẽ không nghi ngờ gì mà quay trở lại phòng, thế nhưng vừa rồi, cậu cũng tiếp xúc với Jung Jaehyun nhiều nên đã nhớ được dáng hình của anh rồi. Mười hai giờ đêm rồi, nếu không phải Jung Jaehyun thì chỉ có bố của Renjun thôi, nhưng cũng không phải, bố Renjun có dáng người thấp hơn người kia nhiều, vả lại bố mẹ Renjun thường đi ngủ rất sớm. Điều khiến Lee Jeno chắc chắn rằng tên đó không phải người quen với Renjun là vì cậu đang ngồi thu lu ở trong một góc giường thế kia. Lee Jeno nhanh nhảu bấm gọi cảnh sát rồi mới trèo sang ban công nhà Renjun.

Lee Jeno lặng lẽ núp ở một bên tường, khẽ lắng nghe động tĩnh trong phòng. Tên kia đúng là không phải người quen của Huang Renjun thật rồi, đã tự dặn lòng là không được manh động vì không biết tên đó nguy hiểm như thế nào nhưng khi Lee Jeno nghe thấy giọng Huang Renjun run rẩy đáp lại cùng tiếng nức nở là không thể kiềm lòng được liền mở tung cửa ra giữ tên trộm từ đằng sau.

"Ngươi là ai?"

"Je...no..."

Khuôn mặt tèm lem nước mắt của Renjun như được phủ thêm một tầng hi vọng khi ngẩng lên liền thấy khuôn mặt người thương. Nhưng vẫn không phủ nhận rằng Huang Renjun vẫn sợ chết đi được.

"Bỏ tao ra!"

"Không!"

Tên trộm cựa quậy, giãy giụa chống cự nhưng lại bị Lee Jeno cưỡng chế giữ lại, hắn rút con dao từ trong túi quần ra, đâm một phát vào mạng sườn Jeno. Cậu đau điếng người, mặt trắng bệch nhưng vẫn nhất quyết không buông tên trộm ra, hắn lùi ngược lại đằng sau, tiến về phía cửa kính ban công rồi dùng hết sức đập người Lee Jeno vào đó. Cửa kính vỡ toang ra thành trăm nghìn mảnh thủy tinh nhỏ, Lee Jeno không còn sức giữ nữa mà ngã xuống, tấm lưng chỉ mặc một chiếc áo mỏng bị trăm ngàn mảnh vỡ nhỏ đâm vào. Huang Renjun bàng hoàng gào thét tên của Jeno rồi dường như không chút sợ sệt mặc kệ chân trần lại còn đang bị thương chạy về phía Lee Jeno đang nằm thở hổn hển, băng qua cả người tên trộm. Huang Renjun không hề để ý rằng chân mình đang dẫm lên những mảnh thủy tinh sắc nhọn đến chảy cả máu, lao ra ôm chầm lấy Lee Jeno mà khóc nức nở, miệng không ngừng gào tên cậu. Tên trộm tiến tới gần Huang Renjun và Lee Jeno, Huang Renjun lúc này đang khóc nhưng cũng run bần bật lên vì sợ, nếu sợ tên trộm là một, thì cậu sợ vì lo cho Jeno gấp mười.

"Đừng có qua đây!"

"Tình bạn đẹp nhỉ? Thích bảo vệ nhau cơ à? Tao sẽ cho cả hai chúng mày toại nguyện, xuống địa ngục chơi với nhau đi!"

"Đừng... động vào... Renjun... Có... giỏi thì... đi mà... giết tao này..."

Lee Jeno dùng chút sức lực cuối cùng ôm chầm lấy Huang Renjun để bảo vệ cậu, miệng vẫn cố thách thức tên trộm. Huang Renjun rum rẩy không còn cách nào khác liền lấy hết dũng khí hét toáng lên gọi bố mẹ.

"Bố mẹ ơi! Cứu con!"

Tên trộm nghe vậy sợ sệt buông con dao xuống, bỏ chạy theo đường ban công tuột xuống. Lúc này cảnh sát Jeno gọi đã tới nơi, tên trộm đang bỏ trốn thì bị cảnh sát nhìn thấy nên đã bị tóm gọn gàng. Huang Renjun khóc nấc lên người run lên bần bật càng ngày càng ôm chặt lấy Lee Jeno, cậu không tự chủ mà ho khù khụ, những cánh hoa mộc lan theo đường cổ họng cùng máu trào ra, hòa cùng dòng máu đỏ tươi chảy ra từ vết thương của Lee Jeno. Lee Jeno thì đã ngất lịm đi vì đau, nhưng hai tay vẫn giữ chặt lấy Huang Renjun trong vô thức. Mùi máu tanh xộc lên đến não lòng.

"Jeno à... Lee Jeno... Không được chết... Cậu mà không còn trên cõi đời này... Thì tôi có phẫu thuật cũng không thể sống tiếp nổi đâu..."

Ông bà Huang đang ngủ liền giật mình tỉnh dậy vì tiếng kêu cứu thất thanh của con trai, cùng với cảnh sát gõ cửa nhà rồi chạy nhanh lên phòng thì căn phòng đã tung tóe toàn những mảnh vụn thủy tinh cùng cảnh tượng con trai mình ôm Jeno khóc nức nở. Những cánh hoa mộc lan trắng muốt thấm máu đỏ tươi hòa cùng vụn thủy tinh tạo nên một bức tranh đẹp đến đau lòng. Cảnh sát ở hiện trường gọi cấp cứu, đưa cả Lee Jeno và Huang Renjun vào viện. Ông bà Lee đang ngủ nghe tin con trai mình như thế liền sốt sắng cùng Lee Jeno lên chiếc xe cứu thương. Bà Lee khóc nức nở tưởng chừng như muốn ngất đi. Bên xe của Huang Renjun, bà Huang lặng lẽ khóc, ông Huang thì trầm tư chống cằm suy nghĩ gì đó bên cạnh Huang Renjun với hai bàn chân cùng đầu gối thấm đỏ máu.

Khi Huang Renjun tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong một căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng ập thẳng vào phổi khiến Huang Renjun ho sù sụ.

"Con tỉnh rồi..."

Lại là khuôn mặt của bà Huang, đang nhìn cậu với ánh mắt trìu mến. Huang Renjun nhìn xuống chân mình, đều đã được quấn một lớp băng trắng dày cộp. Huang Renjun phải mất một lúc để nhớ ra mọi chuyện, sắc mặt cậu thay đổi nhanh chóng. Cậu ngồi bật dậy, lấy tay cầm lấy tay mẹ, hỏi dồn dập.

"Lee Jeno... Jeno đâu rồi hả mẹ...? Cậu ấy đâu rồi? Cậu ấy có làm sao không...? Vẫn bình an chứ...?"

Khuôn mặt bà Huang nặng đi vài phần, bà thở dài cầm siết lấy tay con trai, giọng nói cùng trầm hơn lúc nãy.

"Vết thương lớn phẫu thuật xong rồi... Những vết xước nhỏ thì nhiều quá nhưng cũng không ảnh hưởng đến tính mạng... Vậy nhưng... Không biết khi nào mới tỉnh... Cậu ấy hiện đang nằm giường kế con kìa..."

Huang Renjun vẫn liếc về phía giường bên cạnh cho dù được ngăn cách một lớp rèm mỏng, trong lòng cậu đau quặn lên, chưa bao giờ cậu lại đau như thế này. Huang Renjun không tự chủ được mà lại rơi nước mắt không ngừng lại được.

"Con có muốn nhìn Jeno chút không?"

"Con không..."

Bà Huang hiểu ý cậu, ngập ngừng hỏi.

"Con... Bác sĩ bảo... Con mắc hanahaki..."

Đến lúc này có giấu cũng không được nữa rồi, cậu đã ho khù khụ trước mặt bố mẹ cùng cảnh sát vào đêm hôm xảy ra vụ án. Huang Renjun gật đầu thay cho câu trả lời, bà Huang thấy thế liền tiếp lời.

"Mẹ sẽ không hỏi con người đó là ai... Nhưng bố mẹ định... đưa con về Cát Lâm phẫu thuật... sau khi chân của con lành..."

"Vâng..."

"Vậy con nghỉ ngơi đi, mấy ngày tới sẽ có cảnh sát tới hỏi con về chuyện ngày hôm trước đấy. Nhớ để ý Jeno chút, cô Lee đi mua cơm rồi, giòe con tỉnh rồi nên mẹ đi xem cô Lee mua cơm thế nào rồi, tiện thể mua thêm cơm cho con luôn..."

"Vâng..."

Giờ trong phòng chỉ có hai người, cậu không thể di chuyển được, Jeno thì chưa tỉnh. Huang Renjun chỉ còn cách nằm xuống, khẽ lắng nghe tiếng thở đều của bản thân và của Jeno. Cậu khẽ cất giọng.

"Tôi đã từng nói là sẽ giữ lại gốc hoa này... Nhưng có vẻ không được nữa rồi... Cậu cố gắng tỉnh lại sớm trước khi tôi đi nhé... Có lẽ đó là lần cuối ta gặp nhau đấy..."

Tình cảm của Huang Renjun, gốc anh đào, tất cả đều sắp biến mất rồi. Huang Renjun dù có đau lòng đến đâu thì cũng không hề hối tiếc. Có chăng điều cậu ghét ở bản thân nhất đó là vì quá yếu đuối nên đã đẩy Lee Jeno tới tình cảnh này. Gốc hoa này vì Lee Jeno mà đâm chồi  nảy lộc, trái tim này vì Lee Jeno mà đau đớn, lồng ngực này vì Lee Jeno mà nghẹn lại, tất cả đều sắp tan biến như chưa từng có gì xảy ra hết rồi. Có chăng thì Huang Renjun sẽ có thêm một vết sẹo, và một trái tim trỗng rỗng. Nhân lúc những xúc cảm này vẫn còn ở đây, Huang Renjun quyết định sẽ dành hết nỗi lòng mình cho Lee Jeno.

Cuộc sống ở viện của Huang Renjun cũng không có gì đáng nói vì đã có bà Huang cùng bà Lee đỡ đần chăm sóc rất tận tình. Sau khi tỉnh dậy, Huang Renjun vài lần phải trả lời thẩm vấn của cảnh sát để ghi lại điều tra về vụ án ngày hôm đó. Huang Renjun thở phào khi nghe tin tên trộm đó đã bị bắt, nhờ vào sự nhanh nhạy của Lee Jeno. Thế nhưng Huang Renjun cũng trách Jeno, nếu nhanh nhạy như vậy thì cứ mặc kệ tôi đi, sao phải khiến bản thân bị thương nặng như vậy cơ chứ. Nhiều lúc khi không có ai trong phòng, Huang Renjun lại vu vơ kéo tấm rèm trắng ra nhìn ngắm khuôn mặt của Lee Jeno và ngân lên vài câu hát. Lee Jeno ngủ rất sâu, thực sự rất sâu, Huang Renjun đau lòng tới mức sắp không chịu nổi được rồi. Có lần Lee Donghyuck tới thăm, căn phòng được một trận bù lu bù loa vì Lee Donghyuck không thể ngừng khóc được khi thấy Huang Renjun với hai chân băng kín như vậy. Donghyuck thậm chí còn khóc to hơn khi nghe tim Huang Renjun sẽ đi Cát Lâm phẫu thuật Hanahaki. Từ lúc đó, ngày nào Donghyuck đi học về cũng tạt qua viện để tranh thủ gặp Renjun trước khi cậu đi. Những vết thương của Huang Renjun cũng không quá nghiêm trọng nhưng ông bà Huang vẫn lo lắng nên để cho cậu ở trong viện thế thôi, chứ tốc độ hồi phục của Huang Renjun thì lại rất nhanh. Chẳng bù cho Lee Jeno...

Chẳng mấy chốc đã sắp đến ngày Huang Renjun xuất viện. Sau khi xuất viện, Huang Renjun sẽ bay thẳng sang Cát Lâm luôn, và có khi... Sẽ không quay trở lại Hàn Quốc nữa. Ông bà Huang để cho Huang Renjun về trước để thích nghi với cuộc sống ở đó, chuẩn bị sức khỏe để phẫu thuật, rồi sẽ thu xếp dọn dẹp quay trở lại Trung Quốc để sống cùng với con trai luôn. Vậy là không chỉ Huang Renjun đi về quê hương, mà cả nhà Huang Renjun cùng về. Những ngày ở viện, Huang Renjun ngày nào cũng cầu nguyện cho Lee Jeno mau sớm tỉnh lại, nhưng có vẻ như không có tác dụng. Huang Renjun đành đau đớn rời đi, cậu đành chấp nhận rằng sẽ không thể nói lời tạm biệt với Lee Jeno.

Và hôm nay chính là ngày mà Huang Renjun không mong nhất, là ngày xuất viện. Cả đêm Huang Renjun trằn trọc không thể ngủ được, cậu chỉ lặng lẽ khóc và cầu nguyện cho Lee Jeno tỉnh lại kịp trước lúc cậu đi. Nhưng chắc là không thể nào thành hiện thực được rồi. Huang Renjun vẫn sẽ ở lại viện cho tới hết buổi sáng hôm nay, đến buổi chiều sẽ là thời điểm cậu chia tay bệnh viện này, đồng thời cũng chia tay đất nước Hàn Quốc đẹp đẽ này. Lee Donghyuck thậm chí còn xin nghỉ học nguyên ngày hôm nay để tới tiễn Huang Renjun, thế nên mới sáng sớm đã thấy Lee Donghyuck xuất hiện ở bệnh viện. Mặt trời Lee Donghyuck hôm nay không còn tỏa sáng nữa, khuôn mặt cậu bây giờ chỉ còn toàn là u ám. Lee Donghyuck từ lúc tới viện đã kím nén rất nhiều, kìm nén để không rơi nước mắt. Cậu sợ, sợ nếu bản thân yếu đuối thì sẽ không nỡ để Huang Renjun đi mất. Jung Jaehyun cùng Na Jaemin cũng có mặt ở viện để cùng tiễn Huang Renjun đi. Ai nấy đều không thể cười nổi, Huang Renjun trước giờ vẫn luôn là người mang năng lượng tích cực, luôn là người tươi cười trong mọi hoàn cảnh cũng chẳng thể cười nổi. Khi nhìn thấy bạn bè của mình, Huang Renjun đã không thể cười thì thôi lại còn chỉ biết khóc thật to, tới mức không thể dừng lại được.

Tạm biệt Lee Jeno... Tạm biệt rung động đau thương của tôi...

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip