Chương 10
"Nếu mệt thì tắm rửa nghỉ ngơi đi, chỗ ngủ của em đã dọn xong, ở phía trong cùng của tầng hai." Giọng nói đột ngột của Mâu Hành thu hút sự chú ý của những người khác, họ quay sang nhìn Tập Nhã.
Đột nhiên bị nhắc tới, Tập Nhã lập tức đứng lên. Từ trước đến nay chưa từng có ai để ý đến cô, bây giờ một lúc bị nhiều người như vậy chú ý, Tập Nhã có chút khó xử. Cô nhanh chóng lấy đồ dùng vệ sinh trong balo rồi bước vào phòng tắm.
"Lão đại, sao lại để cô ta ngủ bên cạnh tôi. Nếu cô ta bốc mùi khiến tôi mất ngủ thì sao? Lỡ tôi ngủ gặp ác mộng thì sao? Tôi không biết! Tôi muốn đổi chỗ ngủ!" Du Viêm Hiên lập tức phản đối.
"Tùy cậu. Em ấy không có dị năng. Không ngủ trong đấy thì ngủ ở đâu. Để cho em ấy ở bên ngoài chờ cậu tới đá đi à!"
Hiệu quả cách âm của phòng tắm kém đến mức Tập Nhã có thể nghe thấy rõ tâm trạng thất thường trong lời nói của họ. Cô đương nhiên biết mình bị khinh thường. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Dù sao thì ý kiến của họ cũng không liên quan gì đến cô, miễn cô làm tròn bổn phận của mình, không để họ vứt bỏ cô là đủ! Sau tất cả! Còn sống mới quan trọng!
Không gian phòng tắm tuy nhỏ nhưng có đủ mọi thứ. Không chỉ có bồn rửa mặt mà còn có buồng tắm, thậm chí có cả bồn cầu để bài tiết. Có thể thấy rằng những người đàn ông này đều là những người đã thích nghi tốt với tận thế.
Tập Nhã mở nước bắt đầu tắm rửa sạch sẽ. Không thể tưởng tượng được rằng nước chảy ra vẫn còn lạnh thấu xương giữa cái nóng mùa hè. Cái lạnh xuyên qua da thịt cô đến tận xương cốt khiến Tập Nhã rùng mình. Cô thậm chí còn có thể thở ra khói. Nhưng Tập Nhã vẫn chịu đựng tắm rửa sạch sẽ, không thể hiện cho họ thấy bất kì điều gì bất mãn.
Sau khi thân thể đỡ lạnh, Tập Nhã mới mở cửa bước ra.
Cô gật đầu chào mọi người rồi bước lên cầu thang đến tầng hai. Không gian trên tầng hai rất nhỏ. Đến vóc dáng của Tập Nhã cũng phải hơi cúi đầu, nói gì đến mấy người cao to như núi kia. Trời còn chưa tối, Tập Nhã lại gần như không thể nhìn thấy gì, ngoại trừ bộ chăn ga gối đệm để trên đất.
Khi vừa bước vào không gian này, một mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi, nồng nặc đến mức khiến mũi của Tập Nhã ngứa ngáy, còn kèm theo cả mùi mồ hôi. Nhưng theo quan điểm của Tập Nhã, một đám đàn ông sống cùng nhau, mà ở đó chỉ có mùi mồ hôi đã là điều không thể tin được.
Bảy chiếc đệm được trải trên mặt đất chỉ cách nhau một đoạn ngắn. Để đến được nơi trong cùng, Tập Nhã tháo giày khỏi đôi chân mới rửa của mình, cất vào một góc, đi chân trần vào bên trong. Đệm chăn vẫn còn rất mới, cô không muốn làm bẩn chúng.
Tập Nhã cởi áo khoác bên ngoài xong liền chui ngay vào chăn bông mềm mại. Đây là lần đầu tiên cô được ngủ trên một chiếc đệm êm ái như vậy, cùng với sự rung chuyển nhẹ của chiếc xe giống như một chiếc nôi, Tập Nhã dần dần nhắm mắt lại.
Lúc đó đã là đêm khuya, Du Viêm Hiên là người đầu tiên đi lên. Với dị năng hệ điện của mình, tầm nhìn của anh trong bóng tối đã vượt xa tầm nhìn của người khác. Du Viêm Hiên liếc nhìn đôi giày rách nát bên cạnh, cởi dép đi về phía Tập Nhã đang ngủ say.
Lúc này, Tập Nhã đã quấn trong chăn bông thành một con sâu ngủ. Mái tóc khô xơ khó coi che khuất khuôn mặt, nhưng có thể thấy rõ khóe miệng đang nhướng lên thành hình vòng cung. Như thể cô đang mơ một giấc mơ ngọt ngào nào đó, rất yên tĩnh nhẹ nhàng.
"Thật sự không biết con nhỏ hôi hám này là có trái tim rộng lượng hay đã tự hiểu rõ." Thật ra, sau khi Du Viêm Hiên đến gần Tập Nhã. Anh đã không còn ngửi thấy mùi hôi thối lúc trước của cô, thay vào đó là mùi của xà phòng rẻ tiền trộn lẫn với hương vị của con gái.
Du Viêm Hiên nhìn cô gái ngoan ngoãn đang ngủ say như bị mê hoặc, duỗi ngón trỏ chọc vào má cô, tuy rằng không có hứng thú da thịt, nhưng cảm giác vẫn là rất dễ chịu.
"Nếu mập thêm chút chắc là dễ nựng hơn." Du Viêm Hiên cũng không thể giải thích được ý nghĩ này của mình, sau đó không tự chủ đưa tay đến phần tóc mái đang che gần hết khuôn mặt của Tập Nhã.
"Nhóc Viêm" Ngụy Chính Thanh đi lên nhìn thấy Du Viêm Hiên ngồi xổm bên cạnh Tập Nhã, có chút khó hiểu lên tiếng gọi.
"Ồ! Tôi đến đây để kéo giường, tôi không muốn ngủ với nhỏ hôi hám này." Nói xong, anh bắt đầu kéo chăn bông bên cạnh Tập Nhã, trong lòng chửi rủa.
"Thực ra, em ấy cũng khá dễ thương, thành kiến của cậu với em ấy cũng lớn thật đấy."
Ngụy Chính Thanh đến chỗ của mình nằm xuống.
"Tôi chỉ là khó chịu. Sao đội trưởng để cô ta gia nhập đội dễ dàng như vậy? Lúc trước Ngu Thiển đã phải cầu xin rất lâu, anh cũng nhìn thấy cô ấy đã phải nỗ lực rất nhiều mới đổi được cơ hội vào đội, tôi ghét nhất bọn con gái chỉ ngồi mát ăn bát vàng."
"Cậu còn để ý chuyện đó sao? Cô gái kia có gì mà cậu thích đến vậy?"
"Ô! Cũng không phải. Con gái á hả, chỉ cần có thể chơi vui vẻ là tôi thích. Nhưng mà nếu như bị đuổi đi cũng là do bản thân cô gái đó, không thể trách người khác. Nếu sau này có thể chơi con nhỏ này, cô ta thỏa mãn tôi thì tôi liền vừa ý."
"Tên nhóc này!" Ngụy Chính Thanh bật cười, nhưng anh cũng không nghĩ lời của Du Viêm Hiên có gì sai.
Du Viêm Hiên sau khi đổi vị trí của mình với Vạn Tống thì nằm xuống. Hai người trò chuyện được một lúc, những người khác không cần canh gác cũng lần lượt đi lên.
Trong bóng tối, mí mắt của Tập Nhã khẽ run. Sau đó lại không có động tĩnh gì.
Tập Nhã vốn chưa ngủ sâu, sau đó bị tiếng của Du Viêm Hiên đánh thức, cô vì vậy cũng nghe thấy hết những lời vừa rồi. Cô sống trong tận thế, tuy được chị gái bảo vệ nhưng cô đã biết tất cả các quy tắc mà cô phải biết. Khoảnh khắc được đưa ra ngoài, cô đã biết vị trí của mình là ở đâu. Chỉ cần có người trong đội phát ra tín hiệu muốn chạm vào cô. Cô sẽ không từ chối. Đây cũng là điều ...!cô phải làm.
Nhưng bản thân vẫn mong rằng ngày hôm nay có thể kéo dài càng lâu càng tốt. Để cô còn có thể là chính mình thêm một lúc. Đó cũng là hy vọng hèn mọn của hầu hết những người phụ nữ bình thường trong tận thế này. Nhưng mà có thể thành hiện thực được bao nhiêu!
Căn phòng yên tĩnh. Sau vài câu nói chuyện, mọi người đều bước vào trạng thái nghỉ ngơi. Dù sao thì trong tận thế này, tận dụng mọi lúc có thể để nghỉ ngơi cũng là cách sống sót của một bậc đế vương.
Tập Nhã bị hơi thở của đàn ông quấn lấy, dần dần chìm vào giấc ngủ. Tập Nhã ngủ rất ngọt ngào, dường như tất cả những thứ cô yêu thích trong đầu đều rời xa, không bị quấy rầy.
Ngày hôm sau, khi Tập Nhã mở mắt ra liền nhìn thấy một người đàn ông đang ngủ đối diện mình.
Cô không chuẩn bị trước nhất thời giật nảy
Sau đó liền nhận ra đó là ai, Vạn Tống, đúng rồi, đã đến giờ trở về nghỉ ngơi sau khi trực đêm.
Khi ngủ say, Vạn Tống giống như một vị hoàng tử. Mà ở khoảng cách gần như vậy, Tập Nhã gần như còn có thể đếm được lông mi của anh, làn da anh láng mịn, đây là làn da mà một người đàn ông chiến đấu bên ngoài nên có sao? Điều này khiến Tập Nhã chắc chắn hơn rằng Vạn Tống chính là báu vật của đội.
Tập Nhã nhẹ tránh hai người đang ngủ say, mang giày đi khỏi lầu hai.
"Dậy sớm vậy, sao không ngủ thêm một chút?" Ngụy Chính Thanh thính lực rất xuất sắc, ở chỗ lái xe, vừa nghe thấy được lực đạo của đôi chân mềm mại đi xuống lầu, liền biết đó là Tập Nhã.
"Khi tỉnh rồi liền không thể ngủ lại." Nhìn bầu trời vừa hừng đông, trong lòng Tập Nhã thầm vang lên hồi chuông cảnh báo cho bản thân, đã đến lúc cô nên thực hiện bổn phận của mình.
Xem full truyện ib zalo: 0582352646
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip