Chương 6 : Muốn nói với cả thế giới :" EM YÊU CHỊ "
Phòng tranh của Uyên Linh :
"Hiện tại, chúng ta thống nhất sơ bộ sẽ là như vậy. Khi về, tôi sẽ bổ sung thêm những điều lệ như chị Uyên Linh yêu cầu." Thiện An đứng dậy sắp xếp lại giấy tờ để vào túi hồ sơ.
"Mọi thứ hoàn chỉnh tôi sẽ liên hệ với chị để hẹn chị một ngày hoàn tất hợp đồng có được không?" Ôm tập hồ sơ trước bụng, Thiện An chìa tay ra trước có ý bắt tay Uyên Linh .
Thiện An là người đang chuẩn bị hợp tác với Uyên Linh trong cuộc triển lãm tranh vào tháng 12 tới với chủ để "Cuộc sống tươi đẹp".
"Cứ theo ý anh vậy, khi nào cần có thể gọi cho tôi hoặc Thiện An ".
Đáp ứng cái bắt tay của Thiện An , tay còn lại Uyên Linh hướng ra cửa, ý "tiễn khách". Cái người này bắt tay thôi mà, có cần nắm lâu vậy không.
Tiễn khách xong rồi Uyên Linh nhìn lại đồng hồ, đã hết giờ làm. Quỳnh Nga cũng chuẩn bị để về. Thấy Uyên Linh vẫn còn ngồi đó, cô hỏi:
"Chị Uyên Linh chị vẫn chưa về sao?"
"Chị đợi người đến đón."
"Là cái người đội mũ Pikachu lúc sáng phải không chị."
"Phải."
"Chị có cần em đợi cùng chị không?"
"Không cần đâu, em cứ về trước đi, trễ giờ rồi." Ann vẫn đang trông ngóng.
"Vậy em về trước nha. Bye bye"
Quỳnh Nga vừa bước ra cửa thì một chiếc Maserati GranTurismo dừng trước phòng tranh. Quỳnh Nga không khỏi tò mò phải dừng lại quan sát.
Tài xế trên xe bước xuống, quần áo vô cùng lịch sự. Vừa nhìn thấy Quỳnh Nga đã trầm trồ, nếu không phải cô là hoa đã có chủ thì cô nguyện ý gả cho người này rồi nha. Oa!Soái ca vl.
"Cho tôi hỏi, cô Uyên Linh ở đây phải không ạ." Người tài xế ôm tồm hỏi.
"Ah phải. Chị Uyên Linh đây!" chỉ về hướng Uyên Linh đứng, hiện tại cũng đã bước ra tới nơi của hai người rồi.
Thấy Uyên Linh bước tới, người tài xế cuối gặp người chào rất đúng phép tắt.
"Dạ giám đốc hôm nay có cuộc hẹn quan trọng nên không thể đến đón cô. Giám đốc bảo tôi đưa cô về."
"Giám đốc của anh có phải là cô gái đội nón pikachu không? Wow thật không thể ngờ nha. Giám đốc gì mà dễ thương đáng yêu đến thế. Chị Uyên Linh à, vậy mà chị không giới thiệu cho em làm quen. Có bạn làm giám đốc thật nở mày nở mặt." Quỳnh Nga bắt đầu sống ảo tưởng. Cơ thể vì phấn khích cứ nhảy lưng lưng bát nháo.
"Chị còn không biết Thu Phương làm gì, sao giới thiệu cho em được. Thôi chị về đây."
Cửa được tài xế mở sẵn chờ Uyên Linh lên xe.
Trên đường chở Uyên Linh về, người tài xế nhiều lần nhìn Uyên Linh qua gương chiếu hậu. Như có điều muốn nói. Lần lựa mãi mà chưa dám hỏi. Nhưng cái thói nhiều chuyện cuối cùng cũng vượt lên mọi nỗi sợ. Mà nhìn mặt Uyên Linh thấy cũng dễ chịu, dễ gần.
"Cô Uyên Linh , không biết tôi có thể hỏi cô một câu này được không?" tài xế e dè
"Anh hỏi đi."
"Không biết ccô là quan hệ như thế nào với giám đốc Thu Phương ? Vì tôi thấy từ trước tới giờ giám đốc chưa từng đối xử đặt biệt với ai như thế này."
"Đặt biệt..... Đặt biệt như thế nào?" Uyên Linh hỏi
"Dùng xe riêng đưa về nhà. Từ khi tôi theo giám đốc tới nay thì đây là lần đầu tiên." người tài xế giải bày.
"Vậy sao?" Uyên Linh có chút xíu bất ngờ. Có chút xíu vui vui.
Được lời như cởi tấm lòng, tài xế trò chuyện hứng khởi hơn:
"Vậy cô có phải mẹ của giám đốc không?"
"....." Ặc! Hết muốn nói chuyện. >"< Nếu có thể, Uyên Linh nguyện một cước đá hắn xuống xe. Nhưng làm sao được, xe là do hắn láy. Chế nhịn.
"Nhìn cô trẻ như vậy chắc không phải đâu ha ha. Hay là chị gái ạ?" Còn cứu vớt được câu sao, may cho bác tài.
"Là chủ nợ!" lạnh giọng đáp. Chị quê rồi hừ!! Chuyện chúng ta kết thúc kể từ đây, anh tự nói chuyện một mình đi nha.
--------
Một quán café sang trọng.
"Ở đây." Lan Ngọc giơ tay ra hiệu cho Thu Phương .
Bước lại ngồi xuống ghế đối diện Lan Ngọc : "xin lỗi tôi tới trễ do có cuộc họp. Chị tới lâu chưa"
Thu Phương gọi cho mình ly cappuccino
"Cũng chưa lâu. Mới ly nước thứ hai." Lan Ngọc khịa.
Thu Phương chỉ biết cười trừ vì người tới trễ là cô. Đặt hộp quà về hướng Lan Ngọc
"Quà cho bé con nhà chị. Bé tên Mai Anh có phải không."
"Sao cô biết?"
"Chị Uyên Linh nói" Mới có chút việc mà chị đã ngạc nhiên như vậy. Lúc tôi nói cho chị nghe chuyện đại sự thì không phải chị sẽ ngất xỉu luôn hay sao. Thu Phương thầm nghĩ, cô cười trong bụng.
"Cô với Uyên Linh thân thiết lắm rồi sao? Một chị Uyên Linh .... hai cũng chị Uyên Linh "
"Bé Mai Anh nhà tôi chỉ thích đọc truyện tranh thôi, không có thích đồ chơi." Nhưng dù gì thì cũng nhận để người ta không khó xử.
"Ra vậy! Để lần khác."
"Nhưng hôm nay hẹn tôi ra có chuyện gì. Không phải chỉ để uống cà phê thôi chứ. Hai ta không có thân nha."
"Tôi muốn hỏi chuyện chút chuyện về...bệnh của chị Uyên Linh ." Thu Phương ngồi thẳng người lại, cố lựa lời lẽ sao cho hợp lý và không đả kích Lan Ngọc .
"Sao cô lại hỏi chuyện này?" Lan Ngọc dò xét người đối diện.
"Hôm qua, hình như bệnh của chị Uyên Linh tái phát. Có lẽ vì hết thuốc. Tôi có đem thuốc của Chị đi kiểm tra ,nên đã biết đôi chút."
Hít một hơi thật dài Thu Phương nói tiếp: "Tôi muốn giúp đỡ chị ấy."
"Nhưng tại sao? Hai người biết nhau chưa bao lâu. Làm sao tôi tin tưởng cô được."
"Tôi sẽ nói cho chị biết vì sao tôi muốn làm vậy. Chị chỉ cần tin tưởng giao Chị Uyên Linh cho tôi."
Cô gái này thật tự tin. Nếu Quốc Thiên cũng đã tin tưởng cô ấy thì có nghĩa là cô gái này thật sự là người tốt. Hơn nữa với giác quan thứ sáu của phụ nữ, Lan Ngọc biết mình nên tin tưởng Uyên Linh . Nhưng mà lần gần đây nhất Lan Ngọc sử dụng giác quan thứ sáu là khi nào ta?. Hình như cũng đã rất lâu rồi, đến nỗi cô gần như quên luôn cái giác quan này lun rồi. Thôi kệ nó đi.
Lan Ngọc bắt đầu hồi tưởng lại quá khứ:
"Lúc đó Uyên Linh khoảng hai mấy tuổi, Quốc Thiên thì còn rất nhỏ. Uyên Linh có quen một người đàn ông tên Quốc Anh . Lúc đầu, hắn đối xử rất tốt với Uyên Linh và em trai. Nhưng Uyên Linh là người rất kín kẽ nên cũng không làm điều gì vượt giới hạn trong tình yêu đó. Uyên Linh yêu Quốc Anh nhiều lắm. Cho đến một ngày, vì thất bại trong việc làm ăn, tên khốn nạn đó đã lừa gạt bán Uyên Linh cho những tên chủ nợ của hắn.
Đêm đó hắn đưa Uyên Linh tới một quán bar, rồi bỏ mặt cô ở lại với lũ sói lang cầm thú mặt tình cắn xé, lăng nhục...."
Giọng Lan Ngọc ngày một trầm xuống, có thể cảm nhận được cô còn rất đau lòng về việc của ngày xưa. Cô chỉ dám kể lại những điều chính để Thu Phương có thể hiểu được. Chứ Lan Ngọc hiện tại không muốn một lần nào nữa nhắc lại những việc đau lòng này. Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, Lan Ngọc tiếp tục kể:
"Lúc tôi và Quốc Thiên tìm đến thì Uyên Linh đã như một cái xác không hồn. Kể từ hôm đó Uyên Linh hoàn toàn không nói một lời nào, không ăn cũng không uống. Thậm chí nhiều lần còn tìm đến cái chết. Nếu tôi và Quốc Thiên không thay nhau túc trực chăm sóc, có lẽ....." giọng Lan Ngọc ngắt quãng vì cơn xúc động, khoảng thời gian tăm tối đó vẫn rõ như in như thể chuyện mới xảy ra hôm qua......
Thu Phương lúc này hai bàn tay đã nắm chặt lại thành nắm đấm. Lòng ngực như có gì đó đang đè nặng.
"Vì lúc đó Quốc Thiên còn nhỏ cần người chăm sóc. Uyên Linh đã vì em trai mà vượt qua khoảng thời gian hoảng loạn đó. Nhưng nỗi đau quá lớn, Uyên Linh vẫn chưa vượt qua được, chỉ là bên ngoài cậu ấy cố tỏ ra mạnh mẽ. Cuộc sống cũng khép kín hơn"
"Cứ mỗi tối, cậu ấy lại bị ám ảnh mà không ngủ được. Sợ một mình trong bóng tối. Phải có người bên cạnh, nếu không sẽ rất hoảng loạn."
" Sau này có điều trị qua bác sĩ, bệnh tình đã đỡ hơn. Buổi tối cũng không còn bị mất ngủ hay giật mình giữa đêm. Lúc đó, tôi cũng vừa lập gia đình, nên Uyên Linh một mực đòi ra ở riêng. Chắc cậu ấy sợ ảnh hưởng đến cuộc sống vợ chồng tôi . Cô bạn ngốc nghếch này, suốt ngày chỉ biết nghĩ cho người khác."
Dù sao thì những ngày tháng tăm tối đã qua, Uyên Linh cũng đã dần quên chuyện cũ mà tận hưởng cuộc sống. Lan Ngọc tạm yên tâm.
Nhìn qua Thu Phương , thấy gương mặt đang nghệch ra, tựa hồ đang suy nghĩ xa xăm. Lan Ngọc dùng chân đạp cho Thu Phương một phát:
"Nè! Cô có đang nghe tôi nói không vậy?"
Bị ăn một cú đạp, Thu Phương trở về thực tế. Nãy giờ, Thu Phương cũng đang chìm trong những hồi tưởng của riêng mình rồi liên kết lại tất cả.
-Uyên Linh ngất xỉu đêm cô mở tiệc ở nhà. Ngăn bàn có thuốc ngủ và thuốc trầm cảm. Tối hôm đó, Uyên Linh bị hoảng sợ là do ám ảnh của quá khứ.-
Mọi thứ như sáng tỏ, Thu Phương nhìn sang Lan Ngọc ánh mắt oán trách, nhưng cũng chỉ dám trách trong lòng: -Hết bệnh cái gì chứ, vì không muốn chị lo lắng mà chị Uyên Linh đã phải dùng thuốc ngủ có biết không. Bạn bè cái kiểu gì mà lại không nhận ra.-
" Rồi người đàn ông đó, sau này thế nào?" Thu Phương hỏi "Có đến làm phiền chị Uyên Linh nữa không?"
" Hắn còn dám xuất hiện sao. Cô có biết lý do vì sao Quốc Thiên lại đi làm cảnh sát không? Là để có một ngày tóm cổ hắn vào tù trả thù cho chị hai mình."
~~Rầm~~ Thu Phương đạp mạnh tay xuống bàn làm nước văng tung toé, Lan Ngọc giật nảy mình trước hành động bức xúc bất ngờ của Thu Phương . Mọi người trong quán cũng nhìn về hướng hai người, làm cho Lan Ngọc bối rối.
"Đừng để tôi bắt được tên đó. Nếu không tôi ngủ mã phanh thây hắn ra, đem xác cho kềnh kềnh ăn thịt."
Lan Ngọc khó hiểu: -Con nhỏ này, làm gì mà bức xúc vậy chứ?-
"Nè, chuyện cô cần biết tôi đã nói hết rồi. Còn chuyện quan trọng cô muốn nói với tôi là gì.?" Nói không ra là không yên với bà nghe hôn.
Nghe Lan Ngọc nói tới việc "quan trọng" mà Thu Phương hứa sẽ nói cho cô biết lúc đầu, Thu Phương thay đổi tâm trạng, nở một nụ cười biến thái.
Rồi từ tốn lấy tiền trong bóp ra trả tiền nước, đặt dưới ly café. Sau đó đứng dậy vuốt vuốt quần áo cho thẳng thớm, như kiểu trịnh trọng vì sắp thông báo việc gì đó trọng đại lắm.
Lan Ngọc nhìn theo hành động của Thu Phương không bỏ sót chi tiết nào.
Rồi Thu Phương tiến gần kê miệng lại sát tai Lan Ngọc mà nói nhỏ:
"Chuyện này hệ trọng, không để lộ ra bên ngoài được"
Lan Ngọc gật gật gật đầu như hiểu ý.
"TÔI...YÊU...CHỊ...UYÊN .....LINH " nói chậm từng chữ rồi Thu Phương lại cười, nhưng lần này là nụ cười chứa đựng sự hạnh phúc.
Lan Ngọc nghe được tin như sét đánh bên tai, cô hét lớn vào tai Thu Phương :
"C Á I G Ì????"
Lan Ngọc hét lên quá nhanh-quá nguy hiểm làm Thu Phương trở tai không kịp, hứng trọn cả tiếng hét vào màn nhĩ. Đến nỗi nó rung rinh, lung bùng luôn rồi. -Nếu tôi bị điếc, chị phải chịu trách nhiệm nuôi tôi và chị Uyên Linh cả đời đó biết không. Trời ơi!-
Mặc kệ cái người mắt chữ O mồm chữ Ô đang ngồi đó, Thu Phương quay đi. Đi được một khoảng, không xoay lưng mà nói vọng lại:
"Từ nay, tôi sẽ thay mặt chị chăm sóc, lo lắng cho chị Uyên Linh . Chị cứ yên tâm."
"Nè, đừng đi. Cô mau đứng lại nói cho rõ đi... Nè!
Lan Ngọc hấp tấp muốn chạy theo Thu Phương để nói rõ ràng mọi việc. Nhưng cô phải dừng lại để lấy túi xách. Rồi còn nào là quà cáp thật là vướng tay vướng chân, nên cô chậm mất một nhịp. Thu Phương rõ ràng là dùng quà cáp để ngăn bước Lan Ngọc lại tiện bề thoát thân đây mà. Đúng là có toan tính trước.
Rồi Lan Ngọc cũng theo kịp, lò tò theo một bên của Thu Phương tra hỏi:
"Cô vừa nói gì. Có thể nói lại được không?"
"....."
"Cô yêu Uyên Linh thật sao?"
"........"
"Từ khi nào."
"......."
"Uyên Linh thì sao?"
"........"
"Nè!!!"
Lan Ngọc cứ hỏi lách chách từ bàn ra khỏi quán café. Còn Thu Phương thì chẳng trả lời, cứ như vậy mà bước đi. Thật là làm Lan Ngọc tức chết.
Lan Ngọc đành chiêu cuối cùng.
"Không nói thì thôi vậy. Sau này cần giúp đỡ cũng đừng tìm đến tôi"
Đúng là chiêu chí mạng!
Nghe xong câu này, Thu Phương đang đi nhanh bỗng đứng sững lại. Lan Ngọc đang đuổi theo phía sau thắng không kịp mà đụng sầm vào lưng Thu Phương muốn gãy mũi.
"Thật ra, tôi vẫn chưa nói cho Chị Uyên Linh biết tình cảm của mình. Tôi đợi lúc thích hợp và xem tình cảm của chị Uyên Linh như thế nào."
"Nhưng dù Chị có từ chối, thì tôi cũng sẽ yêu chị, bên chị cả đời."
Nói rồi Thu Phương tiếp tục bước đi, vừa đi vừa cười. Có cảm giác như vừa nói cho cả thế giới biết tình cảm của mình dành cho Uyên Linh vậy. Cảm giác này thật không tệ nha.
Lan Ngọc lúc này không đuổi theo Uyên Linh nữa. Điều cô cần biết đã được biết. Bây giờ là làm những điều cô cần làm.
Hợp tác đẩy thuyền. Lan Ngọc không cần biết người đó làm ai, là nam hay nữ. Chỉ cần để Uyên Linh hạnh phúc, cô sẽ tích cực hỗ trợ.
-----------
Uyên Linh đang ngồi trên giường đọc sách, nghe tiếng gõ cửa lộc cộc.
Vừa mở của ra đã thấy Thu Phương trong bộ đồ ngủ, tay ôm gối đứng trước cửa phòng mình.
"Thu Phương ! Có chuyện gì vậy?"
" Chị Uyên Linh ! Đêm nay chị cho em ngủ nhờ được không? Máy lạnh phòng của em bị hư rồi."
"Máy lạnh hư sao?"
"Phải ah! Mai mới có thể gọi người tới sửa! Trời bây giờ lại rất nóng. Nên chị cho em ngủ nhờ được không." Thu Phương mè nheo này nỉ.
Uyên Linh suy nghĩ một năm giây, rồi mở cửa cho Thu Phương vào."Em vào đi. Chỉ sợ giường nhỏ em ngủ không thoải mái thôi."
"Không sao đâu chị. Gần nhau trao yêu thương mà hì hì."
Vừa được sự đồng ý của Uyên Linh , Thu Phương bay ngay vào phòng, tiến thẳng lên giường rồi tự tiện chui vào chăm. Cái giường này, thật quá gần gũi với Thu Phương rồi ha ha.
Uyên Linh chỉ biết nhẹ nhàng đóng cửa, rồi nhìn theo sự tự nhiên của Thu Phương mà không nói lời nào. Cũng không để ý mấy tới lời nói vừa rồi của Thu Phương .
Uyên Linh vốn định đọc xong trang sách rồi sẽ uống thuốc để đi ngủ, thì Thu Phương gõ cửa. Tối nay không cần uống thuốc ngủ vậy.
Uyên Linh lên giường đắp chăn rồi tắt đèn.
Chợt nhớ ra điều gì, Uyên Linh lại bật đèn lên:
" Phải rồi! Xe của chị đâu?"
"À! Cái này.... Em gửi ở bãi xe rồi chị.!" Muốn tránh cũng chẳng tránh được mà hic hic.
"Mai em sẽ chở chị đi làm. Chị đừng lo." Không cho "nguyên cáo" có cơ hội tra hỏi thêm. Thu Phương tự mình nói luôn một mạch.
"Ngủ thôi. Em buồn ngủ hic hic" Rồi tự tay tắt đèn.
Đúng là Uyên Linh không nói được lời nào luôn mà.
Đã vậy trước khi ngủ, Thu Phương còn tranh thủ cơ hội hôn nhanh lên má Uyên Linh một cái, sau đó ôm cô mà ngủ.
Uyên Linh hơi bất ngờ về cái hôn vừa rồi, nên sững người mấy giây. Nhưng với cô gái này, tất cả mọi cảm xúc, mọi cử chỉ thân thiết Uyên Linh đều thấy rất tự nhiên, tự nhiên mà chấp thuận. Uyên Linh cảm giác Thu Phương thân thiết như người thân vậy. (Rồi tự nhiên yêu người ta lúc nào cũng không hay không biết ^^)
Cả hai cùng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
-----------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip