Chỉ là một cái ôm

Sáng hôm đó, 2 người dậy rất sớm dọn dẹp nhà mới. Lần này chỉ có Heeseung dọn phòng mình vì cậu đã đề nghị một người dọn phòng ngủ, người còn lại dọn phòng khách để tránh trường hợp "xà nẹo nhau" mà xong muộn như hôm qua.

Sunghoon cũng nghe lời anh cầm chổi đi quét bụi trên bàn ghế cũ. Sau khi dọn phòng xong, Heeseung nhẹ nhàng đi xuống giúp em. Nhìn anh trong bộ quần áo trắng, giản dị mà sao thơ mộng quá. Anh từ từ bước xuống, gương mặt tươi sáng như tiên sứ giáng trần, Sunghoon bây giờ như là lần lầu Heeseung nhìn thấy em vậy, liêm sỉ như bay theo đám bụi bị cậu quét đi. Em cứ há hốc mồm cho đến khi anh cười nhẹ đẩy cằm em lên.

-"Tập trung nào"
Heeseung nói nhẹ vào tai Sunghoon.

Dọn xong cũng vừa giờ ăn trưa.

-"Đến giờ ăn trưa rồi nhỉ, hay ta ăn ở bên ngoài nhé, đăng nào thì mình mới đến đây nên tiện thể làm quen luôn."

-"Anh lười nấu cơm chớ giề"
Sunghoon nhìn thấu được lòng anh rồi.

-"....ờm, thì thôi, anh vào bếp nấu cơm!"

-"Thôi nào, cùng đi ăn nào a..."

Sunghoon phì cười kéo áo anh lại, lực kéo của cậu hơi mạnh tay quá nên vô tình làm Heeseung ngã về đằng sau. Anh quay người lại, chống tay vào tường, khiến cho Sunghoon đằng sau cũng bị áp vào. Hai ánh mắt chạm nhau, ấy thế mà quá đột ngột khiến cho Sunghoon có chút sợ hãi. Hai người cứ ở trong trạng thái ấy, chả thể di chuyển

-"Anh....hình như chúng ta chưa dọn xong...!"
Sunghoon ấp úng nói, tay chỉ về phía bức lớn ở phòng khách.

-"Sao lại thế? Chẳng phải chúng ta đã lau sạch nó rồi sao?" -Heeseung bỏ tay ra khỏi tường, giải thoát cho em

-"Anh, nhưng em không thích màu này đâu!"  Dù không ghét màu trắng nhưng không hiểu sao Sunghoon lại ghét cay ghét đắng màu này khi thấy nó ở trên tường.

-"Được rồi, sau khi ăn xong anh sẽ dẫn em đi mua sơn nhé!"

-"Nae~"

Đúng như lời hứa, Heeseung mang theo một thùng sơn màu xanh dương do Sunghoon chọn về nhà cùng với chiếc bụng no căng.

-"Cùng sơn thôi!!!! Hwaitinggg"

Thế là cả chiều hôm đó, 2 anh em quên mất việc làm quen với hàng xóm mới mà chỉ ở trong nhà sơn tường.

-"Xong rồi!!!" -Sunghoon thở phào, tự hào nhìn bức tường xanh dương nhạt trông thật tinh tế.

-"Anh...!"
Sunghoon gọi anh, ánh mắt cậu long lanh nhìn người kia, Sunghoon là muốn ôm anh đây mà.

Heeseung nhìn thấy ánh mắt ấy, hiểu được ánh mắt ấy...nhưng anh không thể thực hiện nguyện vọng của nó.

-"Chúng ta đều đã lớn, đã trưởng thành, vậy nên anh nghĩ nó không còn phù hợp..."-
Nói rồi Heeseung đi thẳng vào bếp

Câu nói của anh khiến Sunghoon hụt hẫng vô cùng.

"Lớn rồi? Trưởng thành rồi? Không còn phù hợp? Cái lý do khỉ gió gì zậy? Hết thương mình rồi sao?" - Đó là những câu hỏi cứ vẩn vơ trong đầu Sunghoon trong lúc tắm. Cuối cùng, em quyết định đi hỏi anh.

Heeseung đang nấu ăn bỗng có một bàn tay nọ đặt lên vai anh

-"Anh Lee Heeseung!"

-"Dạ có!"

-"Nói thật đi!"

-"Dạ!"

-"Anh còn thương tôi không?"

-"Dạ có!"

-"Nói dối!"

-"Dạ không!"

-"Thương cô nào rồi đúng không...?"
Giọng Sunghoon bỗng trầm hẳn đi, cậu đưa con mắt đỏ hoe lên nhìn anh

-"..."

Heeseung bỏ đũa xuống, đặt tay lên vai em.

-"Không đâu Sunghoon à, em đừng trẻ con thế!"

-"... "
Lần này Sunghoon khóc thật rồi

"đã phá vỡ thói quen mình yêu thích nhất, lại còn bảo mình trẻ con sao?"

-"Anh chỉ thương mình em thôi, anh thề. Chỉ là anh cảm thấy em cũng nên có cuộc sống riêng của mình, chứ không phải lúc nào cũng chỉ quanh quẩn bên anh như vậy, có lẽ ta nên bỏ một số thói quen."

-"Anh quay lưng ra đây..." -Sunghoon khóc nấc.

Heeseung dù chưa hiểu gì nhưng vẫn quay lưng lại. Bỗng dưng lưng anh cảm nhận được hơi ấm lạ thường, có chút ươn ướt.

Sunghoon áp mặt vào lưng anh, từ từ bình tĩnh lại

-"Em không cần cuộc sống riêng, em chỉ cần anh là đủ!"

-" Em mà nói vậy là anh không đụng chạm gì với em nữa đâu nhá!"

Sunghoon nghe thấy liền vội vàng đứng thẳng lên

-"Em đùa đấy!"

-"Nào, chỉ là một cái ôm thôi mà, nó xứng đáng làm người anh thương khóc à?"
Heeseung chỉ muốn an ủi em thôi

-"CHỈ LÀ MỘT CÁI ÔM???"
Sunghoon tức giận hét lớn. Cậu bực bội chạy ra ngoài. Mặc cho những tiếng gọi thất thanh của Heeseung.

Tối đó, cậu ngồi một mình trên bờ một bờ sông lớn

-"Anh không biết nó quan trọng với em như thế nào đâu..."
Sunghoon lẩm bẩm, mệt mỏi cúi người.

Hồi bé, Sunghoon chưa một lần nào nhận được sự ấm áp nhẹ nhàng như vậy từ người thân. Cho đến khi em gặp anh, anh trìu mến ôm em vào lòng, giúp tâm trạng em ổn định lại. Đó là lần đầu em cảm thấy thoải mái dễ chịu suốt 5 năm kể từ lúc sinh ra.

Trong khi Sunghoon đang gật gù lạc vào trong những kí ức thuở bé. 1 cánh tay nào đó từ đằng sau đặt lên vai em

-"Này cậu!"

Giọng nói lạ hoắc khiến Sunghoon giật mình đứng phóc dậy, quay lại nhìn hai người đối diện với ánh mắt sợ hãi.

-"Đừng sợ, chúng tôi là người tốt mà!"
Jay từ đằng sau bước lên

-"Đúng đúng, chỉ là bọn tôi đến thấy một mình cậu ngồi ở đây nên hỏi ý mà"
Jake vui vẻ nói

-"À, các cậu muốn hỏi gì thế, tôi mới chuyển đến đây nên không biết gì đâu..."

-"Ô ra là mới đến hả, vậy cho bọn này làm quen nhé! Tôi là Jay, còn đây là Jake"
Jay đưa tay ra

-"Tôi là Sunghoon" -Sunghoon lưỡng lự một lúc rồi nắm lấy tay Jay mà đứng dậy

-"Ok! Vậy là cậu gia nhập hội rồi đấy nhá!" Jake hớn hở

-"Tôi..."

Sunghoon chưa kịp nói hết câu đã bị giật mình bởi tiếng nói quen thuộc đang hét tên mình.

-"Sunghoon!!! Cuối cùng cũng tìm được em rồi, em có biết là anh lo cho em lắm không hả?" Heeseung vừa nói, cánh tay bất giác vòng qua người em, ôm em vào lòng

-"Anh...em xin lỗi"

-"Em không sao là tốt rồi! Các cậu là..."
Heesung chuyển ánh mắt sang hai cậu bạn

-"Bọn em là Jay và Jake- bạn mới của Sunghoon ạ!"

Sau một hồi làm quen, Heeseung nhận ra mình là già nhất hội bởi cả ba người còn lại đều sinh năm 2002 còn anh sinh năm 1997.

-"Đây là địa chỉ nhà anh, nếu muốn đến chơi với Sunghoon thì đừng ngại nhé!"
Nói rồi Heeseung cùng Sunghoon tạm biệt Jake và Jay rồi đi về nhà.

-"Haha chính anh còn chưa bỏ được thói quen kìa!" -Sunghoon cười nói

-"Thôi đi ông tướng, đây là lần cuối được chưa?"

-"Ơ hay, thế anh không nghĩ đến những lúc phấm khích cực độ, hay buồn bã khóc lóc à"

-"Đến lúc ấy rồi tính"

Sunghoon bĩu môi, nhưng cậu vẫn vui vì cậu biết anh còn thương mình nhiều~
_______________________________
Jungwon đã khỏi bệnh rồi mng ơi!!!!! Mừng quá đi mất TT
Hope you enjoy it^^!
By Linda

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip