Kết thúc
[VaJKir]
Để mình tôi lang thang nơi mê cung vô tận không lối thoát ấy có khiến em cảm thấy đau thấu tâm can?
Kim Seokjin....cái tên đã chìm sâu vào dòng kí ức và trôi lênh đênh giữa tâm trí khiến tôi không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh mà em đã tạo ra.
- Quyết định tất cả đều là em.
Cậu nhẹ giọng khẳng định.
- Bản thân em chắc chứ?
- Xin lỗi.
Hoseok cười nhạt, buông lỏng hai cánh tay đang ôm lấy đối phương, siết chặt nắm đấm xoay người rời đi.
Một thân ảnh lặng lẽ dần dần khuất sau màn đêm tĩnh mịch của bóng tối. Cơ thể nhỏ bé bên cạnh từ lâu kìm nén đã nhẹ nhàng bật lên một tiếng khóc nức nở.
Người ơi, em khiến tôi tổn thương!
Người ơi, em khiến trái tim tôi như vỡ thành trăm mảnh!
Người ơi, tôi muốn hòa vào biển, nhẹ nhàng như cơn gió hay lượn lờ như tiếng sáo êm dịu để cơ thể có thể nhẹ nhõm hơn!
Để hình ảnh em trôi vào quên lãng dù tâm trí tôi có chết đi nhưng trái tim rỉ máu kia vẫn điên cuồng đập.
Quá khứ dày vò này, tôi xin để nó vào một ngăn kí ức nhỏ bé về em.
Thời gian Jung Hoseok rời xa Kim Seokjin vừa tròn năm năm.
Bản thân cũng ngày càng trưởng thành theo thời gian, anh nhận thức rõ ràng về mọi thứ, không bồng bột và xốc nổi như ngày xưa.
Khái niệm về tình yêu của anh đã thay đổi, anh nhận thấy ngày đó, anh và cậu đã không thể hòa làm một. Một bài toán sai thì cho dù có làm bao nhiêu cách cũng không thể giải được.
Bọn họ là điển hình cho bài toán ấy. Mọi thứ trôi theo dòng thời gian không một chút tiếc thương cuộc tình đã tan, đủ để cả hai nhận ra việc đối phương quan trọng như thế nào.
Nhưng việc lựa chọn cho người kia tự do là một bước ngoặt lớn cho thấy bản thân đã thay đổi như thế nào.
Em nhẹ nhàng và mỏng manh như cánh hoa phượng mùa hạ, tiếc nuối cho tuổi thanh xuân nhưng lại không thể chạm vào.
- Hoseok!
Chất giọng trầm ấm vang lên nhưng không hề có một sự đáp lại từ người đối diện. Đôi mắt anh mơ hồ và sâu thẳm, tưởng nhớ lại những kỉ niệm cùng con người nhỏ bé ấy, đơn giản cậu mang lại cho anh một cảm giác rung động đầu đời.
- Cậu cứ tiếp tục thơ thẩn như thế, cuộc họp sắp tới có lẽ nên huỷ đi thì hơn.
- Sao cũng được...
Namjoon thở dài, tiến đến bên bàn làm việc vỗ nhẹ vai của Hoseok rồi bảo thư ký chuẩn bị tài liệu quan trọng, mặc kệ người bên cạnh vẫn còn chìm đắm vào đống suy nghĩ phức tạp ấy, anh sẽ đi họp thay.
Jung Hoseok nhịn không được, với tay lấy áo khoác lên xe rời đi. Anh chạy đến một nơi quen thuộc, nhà cậu....dừng lại một chút cách nơi đó khá xa, theo thói quen cũ tản bộ đến nhà.
Khung cảnh nơi đây vẫn chưa hề thay đổi, một chút gió nhẹ nhàng lướt qua cùng cái cảm giác se lạnh bởi khoảng khắc tuyết đầu mùa sắp đến.
"Em yêu anh."
Câu nói bản thân vốn đã muốn in sâu vào cơ thể, nó vừa là sự ấm áp mỗi khi anh thấy lạnh vừa là một con dao nhỏ đục khoét nơi trái tim chi chít những vết thương mỗi khi nhớ lại.
Cái cậu đã từng bảo, tình yêu vĩnh cửu gì đó không hề có thật, chỉ có thứ tình cảm dần dần lớn lên và được cả hai bao bọc thật nhẹ nhàng mới có thể trụ vững.
Hoseok sải bước dọc theo con đường mòn cũ, anh cảm thấy mùi hương nơi đây vẫn là thứ dễ chịu, lưu giữ và thoang thoảng bên người. Nó làm anh nhớ đến cậu, chẳng phải là lưu luyến gì đâu vì đã chấp nhận đối phương tự do thì cũng không nên khiến bản thân trở nên ảm đạm như vậy.
Chỉ là theo một cảm giác vô thức nào đó, anh muốn đến đây, nhớ lại những kỉ niệm kia. Cơ thể cùng khuôn mặt anh bỗng chốc cứng đờ lại khi hình ảnh trước mắt quá đỗi bất ngờ.
Seokjin đang bước ra từ trong nhà cứ như là sự hiện diện của vị thiên sứ giáng trần, cậu vẫn thế, vẫn đẹp đẽ và mỏng manh như ngày nào, khiến có người ta có cảm giác muốn bảo vệ bằng mọi giá.
Khoảnh khắc mọi thứ như ngưng động, ánh mắt chạm nhau cũng là lúc tuyết đầu mùa rơi xuống. Bọn họ chỉ đứng đó nhìn nhau thật nhẹ nhàng, không có bất kì những suy nghĩ hay hành động gì cả.
Vì cảm xúc đang dâng lên trong cơ thể đã nói lên tất cả.
- Hoseok?
- Ừ.
- Anh làm gì ở đây?
Câu hỏi của cậu khiến anh khó xử, chẳng lẽ lại bảo vì nhớ đến em nên mới đến tìm? Không lẽ lại cố chấp nói rất muốn ôm em, rất muốn ngửi được mùi hương của em nên mới đến?
Seokjin, anh nên lấy tư cách gì đây?
- Thật xin lỗi, em đáng lẽ không nên hỏi như thế!
- Không phải do em.
Hoseok cảm thấy khó xử, anh không biết phải làm gì để cả hai không rơi vào tình trạng bối rối như hiện tại.
- Seokjin, mẹ đang đợi em ở trong nhà!
- Được rồi hyung, em sẽ vào ngay đây.
Cậu nhẹ giọng nói với người vừa mới lên tiếng, là anh trai mình đồng thời hướng ánh mắt đến Hoseok ý bảo "em vào đây".
Mặc kệ chuyện gì sẽ đến, anh tiến đến bên cậu, kịp thời giữ lấy đôi bàn tay ấm áp và nhỏ bé.
- Nói chuyện một chút được không?
- Xin lỗi, chúng ta không còn gì để nói.
Câu nói được thốt lên trong màn đêm yên ắng, vẫn là cậu là tàn nhẫn, vẫn là cậu khiến trái tim anh nhói lên trong vô thức. Chưa bao giờ anh nghĩ bản thân mình lại hành động như vậy: đến đây rồi cuối cùng rời đi vô ích.
Tâm tư của anh vẫn chưa giải đáp hết, cậu lại vô tâm chôn vùi nó sâu vào lòng, ngày đó cậu nói lời chia tay, không có một lý do chính đáng. Nhưng đến tận ngày hôm nay cậu vẫn trở nên xa cách, anh đến tột cùng vẫn không hiểu là tại sao?
Cậu kìm nén nỗi bi thương xoay người vào nhà cùng anh trai. Anh thất vọng rời đi mà không kịp nhìn thấy, người con trai ấy, nghẹn ngào gục xuống nền đất.
Anh không kịp nghe thấy tiếng hô hào hoảng sợ của mọi người, anh chỉ buông thả cho cơ thể không còn sức chịu đựng thêm những tổn thương nào nữa.
Mùa đông năm đó, người con trai mà anh yêu nhất đã nhẫn tâm bỏ anh ra đi. Năm năm chống chọi với thứ bệnh tật quái ác đang từng ngày dày vò khiến cơ thể cậu đau đớn, cố nén tất cả mà chịu đựng. Trong phút chốc cậu cảm thấy mọi thứ nhất nhẹ nhõm, cơ thể đã không còn đau đớn nữa cũng là lúc cậu chợt nhận ra, mình đã không còn.
Kim Seokjin cố gắng chịu đựng bao nhiêu, Jung Hoseok hối hận và tự trách bản thân bấy nhiêu. Chết lặng trước cảnh tượng tang thương của cậu. Bản thân Hoseok chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế này, ngày hôm đó mọi thứ thật yên bình cũng như hình ảnh cậu bất giác trở nên thật thương tâm đến lạ.
END
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip