THẤT TỊCH VUI VẺ MUỐN CÙNG KIM CHI NGỌC DIỆP TRONG NHÀ ÂN ÂN ÁI ÁI (2)

Bạch Vô Thường vốn dĩ cũng không phải người thường, chỉ qua một đêm bôi thuốc liền có thể chạy đến phủ đệ của y làm việc, mỗi nơi đều có mặt, việc chất đống cũng có thể nhanh chóng hoàn thành. Mà y làm việc xong thì buồn chán, nhớ bản thân còn một tiểu lang quân, vậy là nhanh chóng cầm phất trần đem mấy việc linh tinh sót lại ném qua cho quỷ tốt, bản thân lon ton chạy qua chỗ hắn. Trong điện giấy tờ chồng chất, không thấy ngồi người ngồi phía sau án thư, mà hiển nhiên nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc hắn đã ngẩng đầu lên. Vật nhỏ nhanh chân lẹ mắt nhào vào lòng hắn, hôn tới tấp lên mặt trượng phu nhà mình như hổ đói ba năm. Đột nhiên được tiểu nhân nhi kề cận yêu thương, góc miệng hắn cũng không khỏi kéo lên cao, hắn khe khẽ cười, vòng tay ôm lại, cũng đáp lại y từng cái hôn nhiệt thành, má bánh bao này một cái, mi tâm này một cái, mắt xanh phỉ thúy này cũng một cái. Người trước mắt hắn đẹp đến lộng lẫy, mỗi lần mi mắt động đậy, mở ra con ngươi lay động nhân tâm, cùng với mái tóc trắng tinh khiết tựa tuyết ngày đông kết hợp lại mĩ lệ sắc sảo vô ngần. Nếu không biết còn tưởng là một bức tranh đẹp không có thật. Hắn kinh hỷ đem vật nhỏ ôm ôm, sủng nịnh đem tay xoa lên mặt nhân nhi mềm mại hỏi chuyện:
- Sao lại đến đây vậy? Công việc xong rồi sao?
- Xong rồi, nhớ ngươi nên đến a!
Hắn cười cười, đem tiểu thê tử bảo bối hôn hít một hồi cho đỡ ghiền, xong liền dịu dàng lôi từ trong ngăn kéo ngăn bàn một hộp gỗ bề ngoài khắc hoa điệp xinh đẹp, nhẹ nhàng trao cho thê tử. Bạch Vô Thường nhìn nhìn hắn, thấy hắn nhướng mày một cái liền hiểu ý, nhẹ nhàng đem hộp gỗ kia mở ra. Một viên tròn tròn cỡ lớn, trắng giống minh châu, cầm trên tay thì nhè nhẹ, tỏa ra một cỗ mùi hương thanh mát, giống như dược thảo bồi bổ cơ thể, chỉ là kích cỡ bằng cổ tay nữ tử, nên cũng không phải đồ ăn nhét vào miệng.
- Cái này dùng để làm gì vậy Phu quân?
Y cầm trên tay nghịch nghịch, thấy đồ vật này giống đồ chơi, cầm trên tay mát mát trơn nhẵn, đem về trưng bày cũng hay nha. Hắc Vô Thường thấy vật nhỏ không hiểu chuyện liền cười cười, đem người ôm sâu vào lòng, hai tay ôm lấy eo thon nhỏ bé, đầu chậm chậm gác lên một bên vai người thương, từ tốn giải thích:
- Vật này là Trấn Hồn Đan, khôi phục nguyên khí bị thương tổn. Vi phu cũng không phải lúc nào cũng ở bên cạnh độ khí giúp ngươi, mấy ngày nữa phải lên trần gian, tất nhiên vật này để cho Bạch Nhi.
Y từng nghe Trấn Hồn Đan rất hiếm có, giá cả cũng đắt trên trời, là vật cầu mà không được. Nhưng Hắc Vô Thường nhà y xưa này ngược ngạnh, ỷ mình dẫn hồn đi đến địa phụ, bóc lột không ít tiền tài người nhà đưa xuống. Ai không cúng bái đốt tiền vàng cho hắn, hắn liền bày trò ma quái hành nhà ngươi kia không yên, lâu ngày bất kỳ ai nhà có người chết, ba ngày làm tang đều phải hương khói đốt cho hắn mấy mâm vàng, bằng không hắn dày vò không yên. Mà mấy trăm năm đổ lại, có y bên cạnh hắn, hắn tính tình bớt đi cổ quái, dân gian cũng biết điều mà hương khói ngày càng nghi ngút cầu hắn để nhà bình yên, dẫn hồn người nhà họ đến đúng nơi. Tự nhiên theo đó là mâm lễ lớn, tiền tài vô lượng, mà bảo vật cũng một ngày nhiều theo, nhưng Trấn Hồn Đan là lần đầu tiên y nhìn thấy, không biết là lang quân nhà y tốn bao nhiêu mua về. Chỉ biết nó là vật không tầm thường, nếu là trấn hồn, tất nhiên sẽ gia tăng nguyên khí rất nhiều rồi. Y hỏi:
- Cái này dùng kiểu gì vậy, ăn không được, cũng không có dây đeo bên người như ngọc bội, không lẽ là ngậm trong miệng như mấy con hổ đá trước phủ sao?
Y ngây ngốc hỏi hỏi, không biết lang quân phía sau nghe xong y nói đã bụp miệng cười. Nếu là đan dược, tất nhiên là phải ăn vào cơ thể, không ăn được bằng đường miệng, tất nhiên phải ăn bằng đường khác. Hắn thì thầm vào tai thê tử bảo bối, chẳng qua bao lâu mặt y liền đỏ lựng, cả hai vành tai cũng bắt đầu đỏ theo, trông rất đáng yêu. Y toang bỏ chạy liền bị hắn kéo lại, giãy giụa không được liền quát lên phản đối:
- Buông ra! Nguyên khí ta ổn rồi, không cần độ khí nữa! Công việc ta cũng nhiều, không ở lại đây được!
Hắn vuốt ve người tiểu thê tử, bàn tay không thành thật bắt đầu đụng chạm xuống phía dưới, lần mò từ cái bụng bằng phẳng trơn mịn dưới lớp hoa phục diễm lệ, bắt đầu là thò vào dưới tà áo, từ từ nắm lấy vật nhỏ giữa hai chân y mà khi dễ. Bạch Vô Thường nháy mắt liền trừng to trượng phu không đứng đắn kia, viền mắt bắt đầu đỏ ửng, chỉ có thể gian nan kêu hắn:
- Ngươi....ngươi.....
Đúng là y không nói nổi nên lời, hắn thật biết cưỡng ép người khác đi. Hắn sờ qua một chút, nhân nhi đã bắt đầu nằm không yên, người hơi thở dốc, bắt đầu cắn răng không chịu phát ra tiếng rên rỉ. Hắn cũng không phải là không có tình người, liền nhẹ cười hôn lên đôi môi đang ngậm chặt kia, tay cũng buông ra vỗ nhẹ lên người nhân nhi nhắc nhở:
- Vi phu nhớ ngươi còn nợ mười mấy roi, hay là hôm nay đánh tiếp?
Nghe thấy vậy Bạch Vô Thường liền nháy mắt đổ ý, thông minh tức thời ngoan ngoãn lên tiếng:
- Ta muốn ngươi độ khí!
Hắc Vô Thường cũng không phải thật lòng muốn đánh y, chỉ là đôi lúc lôi ra hăm dọa. Nếu vật nhỏ này mỗi lần bị tổn thương nguyên khí, không bồi bổ cơ thể thật tốt, hoàn lại trạng thái như ban đầu, nhất định lâu dần sẽ yếu ớt, mà đối với trượng phu như hắn, tất nhiên là không được rồi. Hắn ngẩng đầu lên thấy mấy con quỷ tốt bay lượm trong phòng yên ắng làm việc, dưới lớp vải che mắt ai nấy cũng đã ánh lên sắc hồng, giống như xấu hổ e thẹn. Mà hắn thì như đắc thắng trong lòng, chỉ tiếc không thể cho bọn chúng thấy cảnh xuân sắc, đem một lời đuổi hết tất cả người trong điện đi hết ra ngoài. Bắt đầu nhẹ nhàng yêu thương thê tử nhà mình.

Một màn sau là Bạch Vô Thường mĩ lệ trời xinh nằm phục trên án thư của lang quân, phía sau được lang quân cởi bỏ đi một lớp quần lụa trắng ném xuống sàn. Cặp mông xinh đẹp được bao bọc dưới tiểu khố trắng tinh mềm mại, Tiểu Hắc đem tiểu khố vén lên trên, lộ ra cặp mông hồng đào xinh đẹp, nhẹ nhàng cắm lên một đường răng thẳng tắp trên đó, mĩ vị thê tử là ngon nhất.
A....Tiểu Hắc.....
Mà tiểu nhân nhi nằm trên bàn đã bị dây cột tóc đen như mực của lang quân bịt mất đôi mắt điên đảo thiên địa, một giác quan bị phong bế thì tất cả giác quan khác liền nhạy cảm, tỷ như bây giờ, chỉ mới một cái cắn nhẹ thôi cũng khiến tim y đập lên thình thịch, mặt thoáng chốc liền đỏ lên, cắn cắn môi muốn hạ nhiệt độ bản thân xuống. Tiểu khố nhanh chóng liền được cởi bỏ, nhẹ nhàng bị kéo xuống mắt cá chân. Tiểu Hắc ý đồ không tốt nổi lên, đem quần lót kia giấu đi, bắt đầu đem cặp mông non mềm phía sau nhẹ nhàng tách ra, ngắm nhìn nơi anh đào xinh đẹp như chưa từng bị phá thân, non mịn quyến rũ, thấy hắn thì ngượng ngùng mấp máy như e ấp. Hắn đem ngón tay nhẹ nhàng xoa qua, mà cái chạm của hắn lại ngứa ngáy kinh khủng, chẳng mấy chốc đã đem người nằm phía trên có chút run rẩy. Nơi tư mật đáng yêu như này, hắn phải thưởng thức chứ nhỉ?
Ah....Đừng.....Tiểu Hắc.....
Hắn đem môi mình phủ lên nơi anh đào kia, hôn lên một tiếng nho nhỏ, người phía trước đã bị cái hôn của hắn nhiệt khí trên mặt dâng lên, không muốn sống nổi nữa rồi. Nhưng chẳng mấy chốc, nơi tư mật không chỉ được hôn liếm láp bên ngoài, mà đầu lưỡi của nam nhân bắt đầu trườn như con rắn vào phía trong, bắt đầu khám phá cái động nhỏ thanh khiết ấm áp kia. Đường lưỡi tách ra làm hai, khuấy đảo ở bên trong như thân dây leo, mạnh mẽ một chút rồi lại ôn nhu, chà sát thịt non phá bên trong, Bạch Vô Thường nằm trên án thư có chút khẩn trương, y thấy người nóng ran, miệng không khỏi như bị bỏ bùa mê, bắt đầu ngâm nga nhẹ nhàng rên lên từng thanh điệu như cung đàn.
- A....ưm.....Tiểu Hắc....lạ quá.......ưm.....
Đầu lưỡi như kim chỉ có đầu, nhanh chóng tìm được điểm mẫm cảm phía sâu bên trong, hơi lộ ra, nhanh chóng quét qua một trận, đem nơi đó nhấp vào, phía trước tiểu nhân nhi liền run rẩy rồi thẳng đứng hẳn lên, đầu cành lại rỉ ra một chút tinh hoa, hiển nhiên vẫn cần được yêu thương một chút mới có thể phóng thích tinh anh ra ngoài được. Hắc Vô Thương thấy vài giọt trắng đục rơi xuống sàn như hoa hài đường nở ban đêm tươi sắc khoe mình mà không khỏi thích thú. Bản thân bắt đầu rút đầu lưỡi ra, đem thứ căng trướng đã nổi lên gân của mình bắt đầu đâm vào thịt non đã được miệng lưỡi của hắn khai phá. Có nhu có cương, thứ ấm áp kia nhanh chóng lấp đầy lỗ nhỏ non mềm phía dưới, người phía trên vặn vẹo y phục không chỉnh tề, bắt đầu rơi nước mắt vì không kịp thích ứng, giặc ngoại xâm quá lớn mạnh, nhân nhi còn chưa kịp chuẩn bị gì hết đã bị đánh cho tơi tác rồi. Y bắt đầu rên rên a a, một tràng xuân sắc bắt đầu tràn ra khỏi phòng, người lơ lửng như bay lên mây, lúc lên lúc xuống, như thu thủy quét qua mi mắt, lại như gió mùa hạ khai phá rừng trúc không thể cản phá, đâm ra lại rút vào, tinh hoa ấm nóng rơi lách tách như mưa mùa hạ.
Một lúc sau Bạch Vô Tướng đã bò lê bò lết trên đất, hai cẳng chân đã đau đến run rẩy, vừa bò vừa lắc lắc đầu khóc nức nở:
- Ô...Ô....không làm nữa...không làm nổi nữa đâu....ta chịu không nổi.....
Mà nam nhân phía sau thần sắc bình thường, có chút nhu thuận thanh tỉnh, y phục gọn gàng hơn người đang ở phía sau, nhìn thê tử bảo bối bỏ trốn, chậm rãi đi theo một lúc, đến lúc y bò đến gần bậc cửa lại bị hắn cúi xuống vòng tay qua eo bế về. Y khóc oa oa lên thống khổ không tả nổi, cầu nam nhân thương xót hạ đao lưu tình. Hắc Vô Thường cười cười đem thê tử bảo bối đặt nằm ngang lên đùi, tay vỗ lên trái đáo trắng nõn một hạ hỏi tội:
- Ai cho ngươi chạy?
Bé ngoan khóc nấc lên, thảm thương vô cùng, cả người rã rời không còn sức lực, lắc đầu nguậy nguậy:
- Không.....không làm nữa.....ô.....ô.....
Hắn đem nơi lạch đào nguyên trắng hồng kia thưởng thức qua một phen, nhẹ nhàng tách cánh mông ra, nơi tư mật kia đang không ngừng chảy ra một dòng sữa ngọt ngào. Hắn đem ngón tay nhẹ nhàng nhu ngoài cửa động, sau đó chọc sâu vô trong lấy hết tinh hoa sền sệt kia ra. Nước đào thơm ngọt theo dòng tay hắn chảy chầm chậm ra ngoài, một vài chỗ không được khai thông, tắc lại một chút được hắn thuận lợi chạm vào nhẹ nhàng bắn ra từng tia một. Xong xuôi hắn phủ một lớp khăn lụa đen thuần thêu kim dệt gấm lên, mềm mại lau sạch nơi tư mật cho nhân nhi. Trấn Hồn Đan được lôi ra, cẩn thận được đặt vào lỗ nhỏ bé ngoan, thê tử bảo bối hắn lại một lần khóc lớn, chỉ đến khi lang quân của y hôn nhẹ lên gáy cổ, y mới ngoan ngoãn dịu lại, mở miệng nhỏ phía dưới thuần thuộc nuốt vào nội bích.
Y ngủ đến mê mệt nhưng thủy chung không chịu buông đôi tay đang ôm chặt thắt lưng trượng phu nhà mình. Đến lúc y tỉnh lại, dụi nhẹ vào lồng ngực nam nhân, lơ mơ mở mắt ra, đã có một khuôn mắt tuấn tú kề sát lại gần, sủng nịnh hôn lên mi mắt vẫn còn muốn ngủ của vật nhỏ. Hắn chiều chuộng niết nhẹ lên mũi vật nhỏ, đem tay sờ vào trong mái tóc trắng mềm rũ, đầu lại không tự chủ được hôn nhẹ lên môi nhân nhi đầy cưng chiều, ánh mát dịu dàng lại tình thâm, giống như coi người đang nằm trong lòng là trân bảo quý giá trên thế gian, chẳng một phong cảnh hay nơi nào sánh bằng. Ánh mắt như vậy, vừa chu đáo, tinh tế lại cẩn thận, mang người ta cảm giác muốn ỷ vào, mà hễ ai bắt gặp ánh mắt như vậy cũng sẽ ngại ngùng, nhân nhi hơi đẩy mắt sang nơi khác, hai má khẽ ửng hồng, môi mềm mọng đỏ lén lút mím lại e thẹn. Đột nhiên có ai đó lên tiếng, sợ mình là bóng đèn, giọng như thiếu nữ bị ép ăn cơm chó:
- Này! Các ngươi có thể đừng coi chúng ta là không khí được không?
Y liếc mắt một cái liền thấy Diêm Vương Đại Nhân lẫn Mạnh Bà Nương Nương đang ngồi chung bàn, mỗi người đều đang yên tĩnh uống rượu. Diêm Vương thì không nói đi, hắn là nam nhân cổ hũ, trên mặt khuôn mặt âm nhu khá giống nữ tử, khóe mắt điểm mà đỏ chu sa, nhìn không phân nam nữ. Còn Mạnh Bà hiển nhiên cười cười, không nhanh không chậm lại uống thêm một chén rượu lê thơm ngon nữa. Ánh mắt liếc qua Hắc Bạch Vô Thường giống như nhìn thấu hồng trần, ôn hòa lễ độ bảo:
- Hắc Nhi lẫn Bạch Nhi là phu thê mới cưới, củi lửa đang cháy, không tránh muốn gần gũi một chút. Vương Nhi, ngươi đừng quản bọn họ làm gì.
Nói rồi Mạnh Bà kéo người đang đỏ mặt kia lại gần, nhu nhẹ đầu dỗ dành, cũng không quên bồi thêm một nụ hôn lên gương mặt xinh đẹp đang vì bàn tay ấm áp trên đầu mà ánh đỏ. Trên bàn được quỷ tốt đặt tới bốn bát đậu đỏ, hương thơm ngào ngạt, bắt mắt người nhìn. Bốn người một nhà cùng ngồi ăn uống vui vẻ, bên ngoài pháo hoa tỏa sáng trên trời như đèn giăng trên trời cá bơi trong nước, thiếu niên cười đùa đến vui vẻ. Gió thổi nhẹ, đậu đỏ ngon ngọt, đèn hoa đăng theo dòng nước chảy đến nơi cuối trời. Hàng vạn tinh hà chiếu xuống nhân gian, thông qua mặt kính người người thưởng thức. Nhớ đến có câu thơ xa xưa ngày Thất Tịch, thiếu niên dựa lan can mượn rượu mà phong lưu:
Thất Tịch mưa rơi nhớ cố nhân
Đèn hoa, đậu đỏ một mảnh tình
Ngà ngà rượu say vội bật khóc
Kịch tản, say giấc lại trùng phùng
----------
Thất Tịch làm gì a?
Tác Giả: Ăn đậu đỏ với tri kỷ, ngắm thế nhân phồn hoa ở Hà Thành <3 (Chuyện này 7000 từ lận, đau lưng chết ta!)
Mạnh Bà: Lôi Diêm Vương Đại Nhân lên gường điên loan đảo phượng, ta không uống canh nữa, muốn uống người!!!
Diêm Vương: Phu vi cương, phu quân muốn như nào ta đều nghe (Hai má liền hồng lên)
Bạch Vô Thường: Ta muốn ăn đậu đỏ, cầu ta với Tiểu Hắc tình duyên trăm năm (Liếc nhìn qua Tiểu Hắc, lén lút sờ lên ngón tay phu quân bán manh)
Hắc Vô Thường: Muốn cùng thê tử bảo bối kim chi ngọc diệp trong nhà ân ân ái ái (Thiếu niên khẽ cười, vòng tay ôm tiểu mĩ nhân vào lòng)
------------
#22/08/2023 vs #23/08/2023 <3
Đột nhiên cảm thấy Thất Tịch nên viết câu chuyện gì đó cho đỡ buồn, sau đó không hiểu sao lại nghĩ đến Hắc Bạch Vô Thường, nên liền ngồi viết một chương nho nhỏ trong hai ngày. Mà lúc viết còn có mưa rơi ngoài hiên, thê lương ảm đạm lại lạnh lẽo, giống như tiếng khóc nỉ non của đất trời, cảm thấy những ngày này rất buồn. Vậy nên trong chuyện cố ý để phong cảnh có màu ấm áp một chút, ai cũng đoàn viên sum vầy, bên cạnh có người để yêu thương. Rồi kết chuyện cũng không biết phải viết gì, lại muốn tự đề ra vài câu thơ, cho bản thân một chút thi vị, kết quả lại ra câu kết như này "Kịch tản, say giấc lại trùng phùng" nghe hơi buồn thật, dù bản thân cũng không muốn như thế. Cầu cho mọi người ai đọc chuyện của Hoa Hoa cũng có hạnh phúc riêng vào Thất Tịch, cũng mong đừng ai phải say giấc mới trùng phùng với người thương. Thất Tịch theo một nghĩa nào đó đối lập với niềm vui, luôn man mác một nỗi buồn, nhưng dẫu sao vẫn mong mọi người một Thất Tịch thật vui vẻ. (七夕节快乐)

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip