Phần 2

Chương 11: Chúng ta 'giống nhau'

Quyên Tử nhìn bộ dáng của Chu Duệ Trạch làm cô rất muốn cười: "Bây giờ không có xe, chẳng lẽ anh muốn cầm như vậy suốt sao".

Cô nói vậy nhưng anh vẫn không cho cô kéo áo lông xuống.

"Cám ơn." Quyên Tử hơi cúi đầu, rũ mắt, che khuất đi những giọt nước mắt và nước mũi.

Chu Duệ Trạch cúi đầu, liếc mắt nhìn cô, anh thấy đầu ngón tay cô lạnh run, anh không nói gì chỉ lặng lẽ đi bên cạnh cô.

Đi chưa được hai bước, Quyên Tử đột nhiên nói: "Chúng ta chạy đi."

"À? Được." Chu Duệ Trạch nhẹ nhàng sững sờ, lập tức gật đầu, cô nhìn anh cười cười, sau đó chạy đi.

Nhà Chu Duệ Trạch cách nơi này không xa, hai người chạy một hồi đã tới nơi.

Chu Duệ Trạch ở lầu ba, hai người không đi thang máy mà chạy một mạch lên cầu thang đi vào nhà.

"Mau đắp cái chăn này lên." Mở cửa phòng ra, Chu Duệ Trạch không cởi giầy mà trực tiếp chạy về phòng lấy chăn ra đắp cho cô, không đợi Quên Tử nói chuyện, anh lật đật chạy vào trong bếp nấu chén canh gừng bưng ra cho cô.

Cô chưa kịp đưa tay ra đón chén canh, thì nghe Chu Duệ Trạch nói: "Sao cô vẫn còn mặc áo lông?"

Nói xong, anh đặt chén canh gừng xuống, lấy áo lông trên người cô ra, đem chăn quấn lên người cô, lấy canh gừng đưa cho cô, sau đó kéo cô ngồi xuống ghế sa lon.

Làm xong mọi chuyện, Chu Duệ Trạch mới phát hiện ánh mắt của Quyên Tử nhìn mình là lạ, nụ cười trên mặt anh trở nên lúng túng, anh cuối đầu xuống nói lời giải thích: "Tôi, tôi chăm sóc hắn. . . . . . Quen rồi. . . . . ."

Cô biết được Chu Duệ Trạch nói hắn là ai, đều đó làm cho tim cô đau nhói.

Không phải cô cũng từng chăm sóc Thịnh Nhạc Dục như vậy sao?

Nhưng cuối cùng. . . . . .

Cô cắn môi khổ sở nói: "Cám ơn, từ nhỏ tới bây giờ chưa có ai chăm sóc tôi như vậy cả".

"Cô không có tức giận?" Chu Duệ Trạch vui mừng ngẩng đầu.

Quyên Tử sửng sốt, bây giờ nhìn anh giống như một con cún con trung thành vẫy đuôi với cô vậy.

"Tại sao tôi lại tức giận?" Quyên Tử buồn cười lắc đầu, có người chăm sóc cho người lạ như vậy, là một chuyện tốt đến chừng nào, mới vừa rồi khi cô còn ở chổ làm, đồng nghiệp của cô đều nhìn cô bằng một ánh mắt xa lạ.

Đồng nghiệp của cô là những người làm chung với cô mỗi ngày, còn nhìn cô bằng một ánh mắt lạnh lùng như đang xem kịch vui, chẳng lẽ giữa người với người lại đáng sợ như vậy sao?

"Cô sao vậy?" Nhìn thấy vẻ mặt cô đơn của cô, anh không hiểu hỏi, giọng nói của anh rất dịu dàng, giống như bạn bè lâu năm mới gặp lại, làm cho cô dể dàng buông lõng tâm tình mình.

"Chổ làm của tôi xảy ra chút chuyện. . . . . . Tôi mới phát hiện được, thì ra lòng người dể dàng thay đổi đến như vậy. . . . . ." Quyên Tử nâng khóe môi lên, cô không hận họ, cũng không có lý do gì để hận họ, họ giúp cô thì có ích lợi gì? An ủi cô cũng đâu giúp ích gì cho họ đâu?.

Quyên Tử nói xong, cô không oán trách, chỉ là cô cảm thấy rất mệt mõi mà thôi.

Vừa ngẩng đầu, cô nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của anh nhìn cô, làm cô giật mình: "Anh sao vậy?"

"Không có gì." Chu Duệ Trạch cười, ánh mắt vừa rồi của anh biến mất rất nhanh, làm cô có cảm giác được là cô nhìn lầm, "Cô muốn đi tắm không? Người cô đều ướt hết rồi."

Nhìn thấy Quyên Tử sững sờ, Chu Duệ Trạch cắn môi một cái, mới nói: "Cô không cần lo lắng, tôi không có...tôi không có 'công kích' cô đâu."

Nghe anh nói như vậy, lòng cô liền khó chịu.

Anh và cô đều 'giống nhau'.

Mặc kệ trong lòng khó chịu thế nào, cô vẫn sẽ chịu đựng, không phải cô không đau mà cô muốn đem đau đớn đó chôn sâu vào đáy lòng mình.

"Được, anh phải cho tôi mượn bộ quần áo rồi." Quyên Tử nói, đem không khí ngột ngạt đánh vỡ, còn cố ý nháy mắt, "Không biết anh có bỏ được không?"

Trên mặt Chu Duệ Trạch tràn đầy nụ cười: "Tôi muốn cô kí sổ."

Nói xong, anh đi vào phòng ngủ, lấy ra một bộ quần áo ngủ còn mới, một bộ quần áo mặc, sau đó anh lấy đồ lót bỏ vào bao đưa cho cô: "Những thứ này tôi đã giặt, ngày mai cô có thể bận đi."

Thật là một người đàn ông biết cách săn sóc mà.

Cô nhận lấy quần áo, đi theo Chu Duệ Trạch vào phòng tắm, anh nói sơ lượt cho cô các thiết bị bên trong, sau đó xoay người rời đi.

Đợi đến khi cô đi ra thì Chu Duệ Trạch đã ở trong phòng ngủ của anh rồi, bên trong phòng khách còn mở một chiếc đèn nhỏ ở trên tường, vừa đúng lúc để cho cô nhìn thấy.

Có kinh nghiệm của lần trước, nên cô đi vào phòng ngủ, bên đầu giường đặt một ly sữa tươi.

Ngồi ở trên giường, cô cầm ly sữa tươi, nhiệt độ ấm áp của ly sữa truyền vào lòng bàn tay cô, cầm lòng không được cô liền chảy nước mắt.

Cô ở bên ngoài nhiều năm rồi, đây là lần đầu tiên có người che chở cho cô, cô không phải là người mau nước mắt, nhưng hôm nay cô lại không thể nào khống chế được cảm xúc của mình.

Một đêm này cô ngủ rất ngon, không biết là do ly sửa giúp cô an thần hay là cô cảm nhận được sự ấm áp từ anh, nên cô ngủ rất sâu, kể từ khi chia tay với Thịnh Nhạc Dục đây là lần đầu tiên cô ngủ ngon như vậy.

Tỉnh dậy, cô mở cửa phòng ra đi đến chổ để quần áo.

Cô khẻ cười, cầm quần áo lên đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Quần áo mặc trên người hơi lớn, tay áo sơ mi cô phải cuốn lên, mặc quần vào, cô phát hiện quần vừa khít, cẩn thận cúi đầu nhìn, cô thấy ống quần đã dùng chỉ may lên.

Đường may rất thô, nhưng một người đàn ông làm được chuyện như vậy thì rất là thần kì rồi.

Trong lòng Quyên Tử cảm thán, đáng tiếc người đàn ông đó lại là GAY, nếu không anh sẽ làm biết bao nhiêu cô gái say đắm vì anh?

Đàn ông yêu đàn ông cũng không sao, nhưng anh lại gặp phải người đàn ông không biết quý trọng anh, thật quá đáng mà.

"Đi thôi, tôi đưa cô về nhà." Ăn sáng xong, Chu Duệ Trạch nói.

"Không cần, tôi ngồi xe buýt trở về được rồi." Cô đã làm phiền anh một đêm rồi, cô không muốn gây rắc rối cho anh nữa?

"Như vậy. . . . . Tôi tiễn cô." Chu Duệ Trạch lấy ra cái áo lông đem cô bao lại, ít nhất có thể che đi bộ quần áo nam trên người cô.

"Cám ơn." Quyên Tử không biết nói gì ngoài hai chữ cám ơn.

Hai người đi từ từ, mới sáng sớm người đi làm bằng xe buýt rất nhiều, cô không biết tại sao cô không muốn đi về nhà nhanh, mà cô chỉ muốn đi từ từ về nhà.

Chu Duệ Trạch không giận, anh đi từ từ với cô.

Chung cư quên thuộc đập vào tầm mắt của cô, tim cô chợt đau nhói, cô cuối đầu xuống bước nhanh về phía trước.

Tại sao cô lại quên chứ, cô muốn về tới nhà phải đi ngang qua nhà Thịnh Nhạc Dục?

"Cô sao vậy?" Quyên Tử đột nhiên tăng nhanh bước chân, làm Chu Duệ Trạch sợ hết hồn, vội vàng hỏi.

"Không có việc gì, tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà. . . . . ." Quyên Tử quay đầu, nói một nữa thì cô bắt gặp một bóng dáng quen thuộc làm cho cô dừng lại.








Chương 12: Cám ơn anh

Hiển nhiên Thịnh Nhạc Dục không nghĩ đến mới sáng sớm đã gặp cô, hắn nhìn thấy cô ở đây thì hơi sững sờ, sau đó cất bước đi tới.

Nhìn vẽ mặt của hắn lạnh nhạt như vậy, trái tim cô như bị ai bốp chặt, đau đến thở không nổi.

Từ ngày hôm đó đến nay, cô không gọi điện cho hắn, mà hắn cũng không nói với cô lời nào, chắc hắn cảm thấy quan hệ của cô và hắn đã kết thúc rồi?

Người Quyên Tử cứng lại, nhìn hắn đang bước tới gần cô, cô tự nói với lòng mình, đi thôi, đi thôi, nhưng dường như chân cô không nghe cô sai bảo, nó cứ dặm chân tại chổ, một bước cũng không đi.

Trơ mắt nhìn Thịnh Nhạc Dục đến gần, gần đến mức cô có thể ngữi được mùi nước hoa của hắn, nghe được mùi vị quen thuộc này, cô cảm thấy tim mình như ngừng đập.

"Cô mặc thành như vậy, là muốn. . . . . . Cho người ta biết mình rất lẳng lơ sao." Gặp cô hắn nói ra lời nói khắc nghiệt nhất, thân thể Quyên Tử run mạnh, trong nháy mắt sắc mặt tái nhợt, sau đó ửng hồng.

Cô xoa người lại, lớn tiếng hỏi: "Anh nói cái gì?"

Hắn có thể không yêu cô, có thể chia tay với cô, nhưng hắn không được phép sỉ nhục cô!

Ánh mắt Thịnh Nhạc dục lạnh lẽo mang theo sự châm chọc, nhìn cô từ đầu tới chân: "Cô mặc quần áo đàn ông đi khắp nơi, còn sợ người ta nói sao?"

Quyên Tử trợn tròn hai mắt không thể tin nhìn hắn, đây là người đàn ông mà cô yêu suốt năm năm sao, trong lòng hắn chẳng lẻ cô là người không đáng tin như vậy sao?

"Chúng ta đã chia tay rồi, tôi như thế nào không cần anh quản." Cô dùng sự kiên cường che đặt trái tim đang rỉ máu, Quyên Tử ngẩng cao đầu lên, hung hăng nói.

Cô yêu hắn, cô có thể làm tất cả vì hắn nhưng cô không cho phép hắn sĩ nhục cô.

Năm năm qua cô nhường nhịn, cô thỏa hiệp. . . . . . Cô đã làm đủ rồi!

Trong năm năm qua cô đã mơ một giấc mơ rất đẹp nhưng rất tiếc mơ vẫn chỉ là mơ, cô không thể vì sợ đau khổ mà không chấp nhận sự thật, hắn căn bản không yêu cô!

"Đúng vậy, chúng ta đã chia tay rồi, vừa đúng lúc cho cô tìm một người đàn ông khác không phải sao?" Thịnh Nhạc Dục dùng giọng nói mĩa mai ám chỉ bộ quần áo áo nam trên người cô.

Lòng Quyên Tử đau đớn, cô không ngờ rằng người cô yêu sâu đậm như vậy, lại dùng lời nói cay nghiệt nhất đâm vào tim cô.

"Anh có ý gì? Anh đi tìm người phụ nữ khác, ngược lại bây giờ anh còn muốn vu khống cho tôi sao? Anh muốn tìm một lý do để anh bảo vệ 'nhân cách cao thượng' của anh mà thôi." Quyên Tử cười lạnh, cô chôn chặt nổi đau trong lòng mình, dùng lời lẽ của anh nói lại anh.

"Thịnh Nhạc Dục, anh đừng tưởng anh không cần tôi, thì người khác cũng sẽ không cần tôi, họ có ánh mắt nhìn người hơn anh kìa!" Quyên Tử ngước đầu, nỗ lực trợn to hai mắt, chỉ có thể làm như vậy nước mắt của cô mới không chảy xuống được.

"Quyên Tử." Giọng nói dịu dàng mang theo sự cưng chiều, đôi tay anh vòng qua bả vai cô, ôm cô vào lòng, "Người này là bạn trai trước của em sao?"

Bạn trai trước?

Không biết tại sao khi Thịnh Nhạc Dục nghe được những lời đó hắn cảm thấy cả người không thoải mái.

Ngước nhìn nụ cười dịu dàng như ánh mắt trời của người đàn ông này, Thịnh Nhạc Dục cảm thấy ghét người này.

"Cám ơn anh." Chu Duệ Trạch nói cám ơn, làm cho Quyên Tử và Thịnh Nhạc Dục đều sững sờ, anh không để ý phản ứng của hai người họ, nói tiếp, "Nếu không phải anh chia tay với Quyên Tử, tôi cũng sẽ không có cơ hội này."

"Anh. . . . . ." Thịnh Nhạc Dục tức giận đến xanh mặt, hắn chưa gặp qua người nào làm hắn ghét như thế này.

"Quyên Tử, chúng ta đi thôi, đừng làm chậm trể thời gian đi làm của em." Chu Duệ Trạch ôm Quyên Tử, nhìn cô cười, anh gật đầu với Thịnh Nhạc Dục sau đó xoay người bước đi.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp của hai người, Thịnh Nhạc Dục giận đến phát run.

Đây rõ ràng là người phụ nữ hắn không cần, nhưng tại sao khi cô ở trong ngực của người đàn ông khác làm cho lòng hắn khó chịu đến vậy?

Lúc đầu khi hắn gặp cô hắn muốn làm người xa lạ rời đi, nhưng khi nhìn thấy quần áo nam trên người cô, hắn không nhịn được liền chê cười.

Dù là món đồ hắn không cần, hắn cũng không để cho người khác đứng trước mặt hắn làm ra vẻ.

Đang suy nghĩ hắn nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, tức giận đáp: "A lô?"

"Ừ, biết." Lạnh lùng nói xong, đóng điện thoại lại, hắn ngẫng đầu lên, thì đã không thấy bóng dáng của Quyên Tử đâu rồi.

Xoay người, bước đi thật nhanh.

Đi về nhà Liễu gia, lúc này cô mới ý thức được Chu Duệ Trạch kéo cô đi nãy giờ, làm cho thân thể lạnh lẽo của cô được ấm lên.

"Cám ơn." Cô lúng túng nói, Quyên Tử thoát khỏi lồng ngực của anh, cô không quen cùng đàn ông thân mật, nên nhất thời không thích ứng được.

"Có thể đưa được người đẹp về nhà là vinh hạnh của tôi." Chu Duệ Trạch khoa trương nói, chọc cười Quyên Tử, cũng hóa giải sự lúng túng của cô.

"Anh đẹp trai, tôi đi lên đây." Quyên Tử kéo quần áo trên người, "Giặt xong tôi sẽ trả lại cho anh."

"Chờ một chút." Chu Duệ Trạch gọi cô lại, đôi tay thon dài của anh đưa tới trước mặt cô, cô không hiểu nhíu mày hỏi, "Sao vậy?"

"Điện thoại di động." Chu Duệ Trạch quả quyết nói.

Trong đầu Quyên Tử chứa đầy dấu chấm hỏi, nhưng vẫn ngoan ngoãn đưa di động cho anh, nhìn anh nhận lấy, bấm vào một dãy số điện thoại, điện thoại trên người anh reo lên, ngay sau đó liền cắt đứt.

Anh đem điện thoại trả lại cho cô, Chu Duệ Trạch cười trêu chọc nói: "Cô không có số điện thoại của tôi, làm sao trả lại quần áo cho tôi? Tôi đưa số điện thoại cho cô, khi nào cần cô gọi điện cho tôi."

Quyên Tử nở nụ cười xin lỗi, gãi gãi đầu mình.

"Được rồi, cô mau đi lên đi." Chu Duệ Trạch thúc giục, Quyên Tử nói tạm biệt sau đó đi lên lầu.

"Quyên Tử, sao bạn trở về sớm vậy?" Phan Kỳ mới ngủ dậy cô đang làm vệ sinh cá nhân xong.

"Ừ, mình có chút việc." Quyên Tử xong trở về phòng ngủ của mình, vừa mới đi vào, cô nghe thấy Phan Kỳ kêu lên, "Trai đẹp, trai đẹp, Quyên Tử mau nhìn!"

Hai người thuê phòng cửa sổ đều hướng ra bên ngoài, cô đi ra ngoài cửa sổ nhìn, thì thấy Chu Duệ Trạch đang ngước đầu nhìn lên, thấy cô, anh phất phất tay, cười thật tươi sau đó xoay người cất bước rời đi.

Cô thấy anh cười, trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua.








Chương 13: Lo lắng cho tương lai

Bùm ... một tiếng, cửa phòng được người mở ra, Phan Kỳ nhìn chằm chằm vào Quyên Tử, cô nở một nụ cười rõ tươi.

Cô nhìn thấy Phan Kỳ nhìn mình cười như vậy, thì lo lắng hỏi: "Phan Kỳ, bạn sao vậy?"

"Cậu, cậu biết người đàn ông đó?" Mới vừa rồi cô nhìn thấy phản ứng của Chu Duệ Trạch, cô thấy được người đàn ông đó đang nhìn về phía phòng của các cô.

Cô không biết người đàn ông đó, vậy người biết chắc chắn là Quyên Tử rồi.

"Ừ, mình biết." Quyên Tử không muốn giấu Phan Kỳ, ở thành phố này, Phan Kỳ là người bạn thân nhất của cô.

"Bạn biết được người đó ở đâu? Có thể tin được không? Người đó có phải là người xấu hay không?" Phan Kỳ cẩn thận hỏi.

Cô biết tính tình của Quyên Tử rất tốt, rất dể bị người ta lừa?

Một Thịnh Nhạc Dục đã đủ rồi, cô không muốn có thêm một người đàn ông nào lừa Quyên Tử nữa, nếu vậy cô ấy làm sao sống được nữa đây?

"Chỉ là bạn bè bình thường, mình mới quen thôi." Quyên Tử buồn cười lắc đầu, cô biết Phan Kỳ lo lắng cho cô, trong lòng ấm áp nói, "Cám ơn cậu, Phan Kỳ."

"Không được nói cám ơn với mình, nếu cậu muốn cám ơn mình thì cậu phải sống thật tốt cho mình." Phan Kỳ cố ý xụ mặt xuống, nửa thật nửa giả hù dọa Quyên Tử, "Nếu cậu không làm vậy, mình sẽ đánh cậu đó."

"Được, được, Phan Kỳ đại nhân, tiểu nhân tuân lệnh." Quyên Tử liên tục làm ra độc tác kì quái.

Theo động tác của cô, Phan Kỳ mới chú ý tới quần áo trên người cô, hô lớn: "Quần áo của bạn đâu?"

Sao cô ấy lại mặc quần áo nam?

Chẳng lẽ đây là quần áo của người đàn ông hồi nảy?

Vậy tối hôm qua. . . . . . Cô ấy đã xảy ra chuyện gì?

Cô liền nghĩ tới công việc của Quyên Tử là trực ca đêm, mà nơi đó rất phức tạp, làm cô sợ đến mức tim đau nhói.

Quyên Tử vừa nhìn thấy sắc mặt của Phan Kỳ, cô biết cô ấy đã nghĩ sai, vội vàng giải thích: "Tối hôm qua ở chổ làm của mình xảy ra chút chuyện, mình liền đi đến nhà của anh ấy ở nhờ một đêm. . . . . ."

"Cái gì? Cậu ở nhờ nhà của người đàn ông đó?" Giọng nói của Phan Kỳ đột nhiên cất cao, so với giọng ca sĩ còn cao hơn.

"Đầu óc cậu có vấn đề không? Người đàn ông đó cậu mới quen, cậu lại dám ở nhờ nhà người ta? Mình không biết rốt cuộc cậu nghĩ như thế nào nữa? Cậu không sợ cậu xảy ra chuyện không may sao. . . . . ."

Phan Kỳ không cho cô cơ hội giải thích, liền giáo huấn cô một mạch.

Thừa dịp Phan Kỳ lấy hơi, cô mới vội vàng nói một câu: "Anh ấy là GAY."

"GAY cũng không được. . . . . . Hả? GAY?" Lúc này Phan Kỳ mới hiểu được từ đó, cô không thể tin được nháy mắt hỏi, "Chuyện gì xảy ra? Làm sao bạn quen biết được người đó?"

Quyên Tử nặng nề thở ra một hơi: "Mình tình cờ biết được anh ấy, mình có thể khẳng định anh ấy không phải là người xấu. Bạn yên tâm đi, Phan Kỳ."

Phan Kỳ nghiêm túc nhìn Quyên Tử nửa ngày, xác định cô không có nói qua loa, lúc này cô mới kêu lên: "Xong rồi, mình trễ giờ rồi."

"Quyên Tử, mặc kệ cậu xảy ra chuyện gì, đều có mình ở cùng cậu, cậu không được tự ý quyết định một mình biết không?" Phan Kỳ nhanh chóng sửa sang lại chính mình, vừa ra đến cửa không quên quay lại dặn dò Quyên Tử.

"Vâng" Quyên Tử đứng nghiêm chào, làm bộ dạng chọc cưởi Phan Kỳ, sau đó cô ấy xoay người rời đi.

Xuống tới dưới lầu, Phan Kỳ quay đầu nhìn cửa sổ phòng mình, cô lắc đầu cười khổ, Quyên Tử chính là như vậy, mặc kệ cô gặp chuyện buồn gì, cô cũng không bao giờ thể hiện ra bên ngoài, ngoài mặt cô luôn luôn tỏ ra mình là người rất vui vẻ.

Thịnh Nhạc Dục, cái tên đàn ông chết tiệt kia, một người tốt như Quyên Tử mà hắn cũng không biết quý trọng.

Hừ, chia tay cũng tốt, Quyên Tử sẽ gặp một người đàn ông tốt hơn để che chở cho cô ấy, tuyệt đối không phải là người vong ơn phụ nghĩa như Thịnh Nhạc Dục!

Thay quần áo trên người ra, cô giặt sạch sẽ sau đó đem ra ban công phơi, cô vừa phơi vừa cười. Nhìn chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ phơi dưới ánh mặt trời, cô nghĩ chiếc áo này được mặt trên người của anh, làm cho lòng cô càng thêm ấm áp hơn.

Cô rất may mắn, trong lúc tuyệt vọng nhất, cô cảm nhận được một sự ấm áp từ anh.

Cô không biết, nếu như lúc đó cô không gặp được Chu Duệ Trạch thì mọi chuyện sẽ như thế nào?

Chính anh đã cho cô cảm giác ấm áp đó, giữa lúc con tim cô đau đớn nhất, anh đã mang lại hơi ấm cho cô.

Đi vào phòng, cô sửa sang lại phòng ngủ của chính mình.

Cô không biết tại sao, rõ ràng hắn ghét bỏ cô trước, muốn chia tay với cô, không liên lạc với cô, không có một lời giải thích, không phải hắn muốn cắt đứt quan hệ với cô sao?.

Đã như vậy, hắn còn tới để khi dể chê bai cô là sao?

Nếu hai người đã chia tay, cô ra sao cũng không ảnh hưởng tới hắn mà?

Nghĩ đến Thịnh Nhạc Dục, lòng của cô liền đau nhói.

Hít sâu một hơi, cô nhỏ giọng lầm bầm: "Không cần nhớ, không cần nhớ."

Cô nói vậy, mới làm cho cơn đau của cô dịu xuống.

Quyên Tử đang lo lắng cho phần công việc của cô, ngày đó Hoắc đổng của tập đoàn Hoắc thị đã xin lỗi cô, vậy ông chủ của cô có đuổi việc cô không?

Nghĩ đến lương tháng này cô còn chưa có lãnh, Quyên Tử quyết định, hôm nay cô sẽ đến chổ làm một chuyến.

Mặt kệ cô có bị sa thải hay không, cô cũng phải đối mặt với nó, cô không muốn trốn tránh nữa.

Cô cần phần công việc này.

Nghĩ tới phần công việc này, cô đột nhiên nở nụ cười, Thịnh Nhạc Dục muốn chia tay với cô như vậy, có phải vì cô làm công việc này hay không?

Chắc hắn cảm thấy có bạn gái như cô sẽ làm mắt mặt hắn lắm?

Vừa nghĩ đến đây, cô vỗ tay lên đầu mình, nhỏ giọng mắng: "Cô đúng là ngu ngốc mà, nói không nghĩ tới hắn nữa, vậy mà cô vẫn nhớ hắn?"

Quyên Tử dọn dẹp nhà cửa một chút, đợi đến gần giờ tan việc, cô mới bắt xe đi tới chổ làm.

Nhìn tới cửa phòng làm việc, trong nội tâm cô tràn đầy lo lắng, ngày hôm qua đồng nghiệp của cô chắc có một tuồng kịch hay để xem rồi, nghĩ đến đó trong lòng cô liền không thoải mái.

Lòng người dể dàng thay đổi như vậy sao?. Tình người chẳng qua cũng chỉ có thế.

Cô nâng khóe môi lên, sải bước đi vào chổ làm.

Cô dựa vào năng lực của mình để kiếm cơm, mấy người đó muốn nói gì cô thì kệ họ đi?

Cô không ăn trộm, không ăn cướp, cô đi làm đường đường chính chính, thì làm gì sợ người ta nói xấu mình?

Một là được đi làm, hai là cô bị sa thải thôi, có gì phải sợ chứ.

Trong lòng mình đã chuẩn bị chu đáo, cô đẩy cửa bước vào chổ làm.

Sau khi đi vào, cô mới phát hiện chổ làm rất yên lặng, một chút động tĩnh cũng không có.

Đã xảy ra chuyện gì?

Quyên Tử kỳ quái nhìn chung quanh, một người đồng nghiệp cũng không thấy, suy nghĩ một chút cô đi vào phòng thay quần áo, Quyên Tử mở hộc tủ của mình ra, sau đó cô đóng lại, cô không muốn thay đồng phục nữa.

Chẳng may cô bị sa thải, chẳng lẽ cô lại làm đều dư thừa sao?

Hay là cô đi hỏi quản lý Triệu, để xem ông ta nói ra sao.

Nghĩ vậy, cô trực tiếp đi vào phòng làm việc của quản lý Triệu.

Còn chưa đi tới, đã bị thư kí của ông chủ kêu lại trực tiếp nói: "Cô tới vừa đúng lúc, lập tức đi họp, lập tức đến phòng hội nghị để họp."

Đi họp?

Quyên Tử kinh ngạc nhìn thư ký, cô làm công bình thường mà cũng đi họp sao, lại còn được đích thân thư kí ông chủ thông báo nữa?

Chuyện gì xảy ra chứ?








Chương 14: Họa phúc khôn lường

Cẩn thận đẩy cửa phòng họp đang khép hờ ra, lúc này cô mới phát hiện, tất cả các nhân viên đều có mặt ở đây, đợi chút. . . . . .

Nhân viên cao cấp ở đây ngoại trừ quản lý Triệu, ông chủ còn có những khác cô không nhận biết được.

Cô không biết trong này rốt cuộc muốn làm gì.

Đè xuống nghi ngờ trong lòng, Quyên Tử đi tới ngồi cạnh các đồng nghiệp, bởi vì chuyện tối hôm qua, lòng Quyên Tử không được thoải mái, nên cô kiếm một góc khuất ngồi xuống.

Sau đó có mấy nhân viên phục vụ đi vào, thư ký đi vào cuối cùng, sau đó nói nhỏ vào tai ông chủ, liền ngồi xuống, xem ra mọi người đã đến đông đủ rồi.

Quyên Tử không biết chuyện gì đang xảy ra, cô cứ thấp thởm nghĩ chẳng lẽ vì chuyện tối ngày hôm qua của cô?

Cái ý nghĩ này vừa mới hình thành, liền bị cô bác bỏ.

Làm sao có thể?

Dù muốn sa thải cô, ông chủ cũng không cần phải huy động nhiều người như vậy, cô cũng chưa tới cấp độ để cho họ phải làm như vậy.

Huống chi cô chỉ là người thợ mát xa nho nhỏ, cùng các ngành khác không có quan hệ, họ không cần phải làm lớn như vậy.

Cô biết rõ địa vị của cô ở mức độ nào.

Quả nhiên, khi ông chủ nói chuyện, cô mới biết được toàn bộ sự việc, thì ra là có một chi nhánh mới mở, họ muốn điều một số người qua bên đó.

Bởi vì là tiệm mới, cho nên công việc hơi vất vả một chút, nhưng tiền lương so với bên này lại cao hơn.

Ông chủ vừa nói xong, ánh mắt của tất cả nhân viên đều sáng lên, đi ra ngoài làm việc, ai lại ngại lương cao đây?

Đều cùng một việc làm, đương nhiên là tiền càng nhiều càng tốt, cơ hội tốt như vậy, ai cũng muốn tranh nhau đi làm.

Trong lòng họ gấp muốn chết nhưng ông chủ chưa lên tiếng, họ cũng không dám nói tiếng nào, từng cặp mắt đều nhìn chằm chằm ông chủ, chỉ cần ông chủ mở miệng, họ sẽ lập tức đăng kí.

Ông chủ đã biết trước như vậy, nên bảo thư kí đọc danh sách.

Thư ký mở tài liệu ra đọc lên những cái tên, lúc này những nhân viên muốn tranh thủ giơ tay đều tức giận, thì ra ông chủ đã sắp xếp hết rồi.

Theo lời thư kí đọc lên từng cái tên, có người vui mừng có người buồn thương.

Quyên Tử khẩn trương nghe, cô cũng muốn đi tới tiệm mới làm, tuy đường có xa hơn chổ làm ở đây, mà còn phải làm thêm hai tiếng đồng hồ nữa, nhưng là tiền lương tăng gấp đôi hơn chổ này.

Nếu cô có tiền lương nhiều hơn chút nữa, cô có thể sớm đón dì nhỏ ra ngoài.

Thật ra cô cũng có lòng riêng, tối hôm qua những đồng nghiệp kia đều có thái độ lạnh lùng với cô, nên cô muốn tận lực tách xa bọn họ, bởi vậy nếu như cô có thể đến tiệm mới cô sẽ không cần phải nhìn thấy bọn họ nữa.

Vì công việc cô có thể nhịn, nhưng cô cũng có chút hy vọng, cô muốn tách xa những người đáng ghét kia ra.

Đọc xong danh sách vẫn không có tên cô, Quyên Tử cô đơn ngồi trong góc, cúi đầu cười khổ.

Đúng rồi, ngày hôm qua cô vừa vặn gây họa, dù Hoắc đổng không so đo, nhưng chưa chắc gì ông chủ chịu bỏ qua cho cô?

Không bị sa thải đã hạnh phúc lắm rồi, cô lại còn có lòng tham như vậy nữa?

Chỉnh đốn lại tâm tình của mình, cô ngẩng đầu lên, trước giữ được công việc rồi hãy nói.

Vừa ngẩng đầu, cô nhìn thấy được vẻ mặt của tất cả mọi người, có người được kêu tên thì vui mừng, có người không được kêu tên thì ủ rủ cúi đầu.

Quyên Tử an tĩnh nhìn, đột nhiên cô phát hiện được một sự việc làm cho cô hưng phấn không ngừng.

Những người bị điều đi tới tiệm mới là những người đứng ở hành lang tối ngày hôm qua.

Đây được coi là cái gì?

Tái ông thất mã họa phúc khôn lường sao?

Quyên Tử càng thêm tự tin quan sát vẻ mặt của mọi người, cô vui mừng phát hiện, có hai người không được đi cửa tiệm mới, còn lại tất cả mọi người đều được điều đi.

Tâm tình buồn bực của cô bởi vì chuyện này mà được chuyển biến tốt.

Ngay cả cấp trên của cô, đó là quản lý Triệu cũng bị điều đi tới tiệm mới, người ngồi bên cạnh là quản lý Chu sẽ thay vị trí của quản lý Triệu.

Mới qua một ngày, mà bộ phận nhân sự đã có một sự thay đổi lớn.

Sau khi tan họp, tất cả mọi người đều không có chuyện gì bất thường, giống nhưu chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra.

Quyên Tử hơi sửng sốt, cô đi theo mọi người ra bên ngoài, vừa đi vừa nghĩ, đại khái cô cũng hiểu ra được vấn đề.

Chuyện tối ngày hôm qua, Hoắc đổng là một người hiểu chuyện, không tính toán chi li với cô.

Nếu ông chủ vì chuyện này mà sa thải cô, chẳng khác nào không cho Hoắc đổng chút mặt mũi, còn ám chỉ Hoắc đổng là người hay ức hiếp người khác?

Nghĩ tới nghĩ lui, Quyên Tử chỉ nghĩ ra được lí do này, bởi vì như vậy, cô mới có thể ở lại tiếp tục đi làm.

Nghĩ đến mình không bị đuổi việc, trong lòng Quyên Tử cực kì hưng phấn, hôm nay cô phảicố gắng chăm chỉ làm việc.

Làm xong một buổi tối, cô tan việc, trên đường về nhà cô ghế vào tiệm thức ăn mua đồ ăn sáng cho Phan Kỳ.

Trở lại phòng trọ, cô hưng phấn kêu to: "Phan Kỳ, mình nói với cậu chuyện này, hôm nay mình rất vui."

"Sao vậy?" Phan Kỳ ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng đi r ngoài, trong tay cô cầm theo túi xách, chuẩn bị ra ngoài.

"Sớm như vậy, cậu đã đi làm?" Quyên Tử sững sờ, ngày thường Phan Kỳ sẽ không đi làm sớm như vậy.

"Công ty gọi điện thoại tới, có chút việc gấp cần mình xử lý." Phan Kỳ vừa mặc giày vừa hỏi cô, "Quyên Tử, cậu có chuyện vui gì thế?"

"Không có chuyện, cậu trở về mình sẽ nói cho cậu nghe." Quyên Tử đem đồ ăn tới trước mặt cô, "Cầm đi, cậu đi đường ăn."

"Cảm ơn, Quyên Tử, mình yêu cậu chết mẩt." Phan Kỳ vui mừng nhận lấy, nhìn Quyên Tử nháy mắt sau đó rời đi.

Hôm nay, tâm tình cô cực kì kích động, cô muốn trở nói cho Phan Kỳ nhưng không ngờ cô ấy lại đi làm sớn như vậy.

Quyên Tử cởi áo khoác, đi tới lui trong phòng, miệng không ngừng cười.

Người ta nói, vui vẻ phải cũng phải chia sẽ cho bạn bè, nếu không chia sẽ, trong lòng cũng không được thoải mái.

Lấy điện thoại ra, nhìn số điện thoại trong danh bạ ít đến đáng thương, rốt cuộc cô cũng tìm được một dãy số điện thoại, suy nghĩ một chút, liền nhấn nút gọi.

Lúc gọi đi rồi, cô đột nhiên hối hận, vừa định ngắt cuộc gọi, đầu dây bên kia đã có người bắt máy, âm thanh êm tai truyền vào ống nghe: "Quyên Tử, cô có chuyện gì à?"

Giọng nói ân cần hỏi thăm, khiến cô không thể cúp điện thoại được, cô sững sờ cằm điện thoại hồi lâu.

"Quyên Tử, cô xảy ra chuyện gì sao? Cô đang ở đâu? Nói chuyện đi! Nói cho tôi biết đi!" Trong loa truyền đến tiếng lo lắng của anh, cô nở nụ cười, cô biết, ở thành phố này cô mất đi một người yêu nhưng lại nhiều hơn một tình bạn.








Chương 15: Lượn quanh một vòng

"Chu Duệ Trạch" âm thanh đầu tiên được nói ra, câu nói kế tiếp liền trôi chảy hơn, "Ngày hôm nay tôi rất là vui."

"Hả? Có chuyện gì à?" Đầu dây điện thoại bên kia Chu Duệ Trạch tò mò hỏi, anh nói đùa, "Cô trúng số độc đắc à?"

"Ha ha. . . . . . Không sai biệt lắm." Quyên Tử vui vẻ cười, "Ở chổ làm chúng tôi mới mở một tiệm mới, đi qua bên đó làm tiền lương rất cao. . . . . ."

"Cô được điều đi qua đó hả?" Chu Duệ Trạch cũng giống cô vui vẻ cười, "Quả nhiên là chuyện tốt nha."

"Không có, tôi không có được điều đi qua đó." Quyên Tử nói xong khiến cho nụ cười Chu Duệ Trạch dừng lại, nghi ngờ hỏi, "Cô không có được điều qua đó, tại sao cô lại vui mừng?"

"Không phải cô nói, ở chổ làm xảy ra chút chuyện sao. . . . . ." Quyên Tử suy nghĩ một chút, cô cảm thấy cô nói với Chu Duệ Trạch cũng không sao, huống chi, bây giờ cô có chuyện vui muốn chia sẽ với anh, "Những đồng nghiệp làm tôi không thoải mái kia đều đi qua đó hết rồi."

"Ha ha. . . . . . Chúc mừng chúc mừng, vậy cô có thể thoải mái làm việc rồi." Cô nghe được trong giọng nói của anh rất hưng phấn, trong lòng Quyên Tử hiện lên nụ cười rự rỡ như ánh mặt trời của anh.

"Đúng vậy, đúng vậy a." Quyên Tử nhảy lên giường, nằm xuống ngã lưng, "Tuy tôi làm ở đây không được tăng tiền lương, nhưng tôi cũng rất vui vẻ rồi."

"Anh cũng biết, tối hôm đó, tôi rất là buồn. . . . . ." Quyên Tử chia sẽ tâm tình mình với Chu Duệ Trạch, Chu Duệ Trạch đúng lúc sẽ trả lời cô, để cô thoải mái nói chuyện.

Liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức trên bàn, Quyên Tử kịp thời thu hồi lại đề tài: "Nhìn xem, tôi đã làm trễ thời gian của anh rồi? Đều tại tôi hưng phấn quá."

"Cám ơn anh, Chu Duệ Trạch, cám ơn anh đã nghe tôi nói nhiều như vậy." Quyên Tử phát hiện, cô đã thật lâu không có cùng người khác tán gẫu vui vẽ đến như vậy, thật rất thoải mái.

"Thật muốn cám ơn tôi sao?" Âm thanh Chu Duệ Trạch từ trong ống nghe truyền đến, thế nhưng mang theo sự hài hước, "Mời tôi ăn cơm được rồi."

"À?" Quyên Tử không ngờ Chu Duệ Trạch sẽ nói đến điều này.

Nghe được Quyên Tử đang kinh ngạc, Chu Duệ Trạch cười ha hả: "Chọc cô chơi , được rồi, cứ như vậy đi, tôi đi làm đây."

Rõ ràng giọng nói của Chu Duệ Trạch không khác với lúc nãy, nhưng mà lại làm cho cảm nhận chút bi thương từ anh, nghĩ đến anh có chuyện gì, cô không hề nghĩ ngợi thốt ra: "Hôm nay tôi được nghĩ, anh tan việc thì chúng ta đi ăn cơm."

"Được." Chu Duệ Trạch nhanh chóng đồng ý, hai người nói lời tạm biệt, sau đó cúp điện thoại.

Quyên Tử nắm điện thoại trong tay, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang tối, rồi ngẫn người, sau một lúc lâu cô mới nhấn màn hình tìm tên trên điện thoại.

Một cái tên quen thuộc nhảy ra, làm ánh mắt cô đau nhói -- Thịnh Nhạc Dục.

Nếu trước kia cô có chuyện gì cô sẽ gọi cho anh đầu tiên, nhưng bây giờ đã không cần gọi nữa rồi.

Suy nghĩ một chút sự tình trước kia, bất luận cô chia sẽ niềm vui hay nỗi buồn với hắn, thì đơn giản cho chỉ nhận được tám chử: "Anh đang rất bận, sau này hãy nói."

Tám chữ này từ đó tới giờ vẫn chưa từng thay đổi, sau khi nói xong, hắn liền ngắt điện thoại.

Dần về sau, cô đã hình thành thói quen không bao giờ nói chuyện với hắn nữa.

Nghĩ hắn nhất định đã chán cô, nếu không hắn sẽ không làm như vậy?

Đối với Thịnh Nhạc Dục mà nói, cô là một người con gái thấp hèn, không xứng với địa vị của hắn.

Đêm hôm đó, cô thấy quần áo giầy dép nằm ở cửa của người phụ nữ đó đều là hàng hiệu, mà người phụ nữ đó lại mặt áo ngủ tơ tằm, mới là người xứng với hắn.

Cô nhìn lại chính mình? Mặc quần áo ở cửa hàng quen đường, hoặc là quần áo mua ở cửa hàng thanh lý.

Cô nhìn lại mình từ đầu đến chân, làm sao xứng với thân phận của Thịnh Nhạc Dục?

Hắn đường đường là một nhà thiết kế !

Đứng dậy, cô ăn một chút điểm tâm, sau đó rửa mặt, ngủ bù.

Công việc của cô khác với người ta, người ta làm ban ngày, ban đêm ngủ, còn cô thì ngược lại.

Đang ngủ mơ mơ màng màng, cô nghe tiếng chuông điện thoại vang lên, đưa tay lên tủ đầu giường nhận điện thoại.

"Quyên Tử." Giọng nam dịu dàng mang theo hưng phấn, "Tôi sắp tan việc, tôi đến đón cô sao?"

"À? Ồ! Chu Duệ Trạch." Quyên Tử lúc này mới tỉnh táo lại, mở ra ánh mắt buồn ngủ, "Anh tan việc rồi?"

"Còn chưa có, sao vậy, quấy rầy cô ngủ sao?" Âm thanh Chu Duệ Trạch trong nháy mắt trầm xuống, mang theo một tia thất vọng, "Cô nghĩ ngơi đi, chúng ta hôm nào gặp lại."

"Không cần, anh cho tôi biết chổ đi, tôi tự mình tới là được rồi. Giờ tan việc dễ bị kẹt xe, anh đừng chạy tới chạy lui." Quyên Tử ôm chăn nửa ngồi dậy, dựa vào đầu giường.

"Vậy được rồi, địa điểm tôi nhắn tin cho cô, một hồi gặp." Chu Duệ Trạch cười cười, cúp điện thoại.

Quyên Tử ngồi ở trên giường, chưa tới một phút đồng hồ, chuông điện thoại liên vang lên, tin nhắn tới.

Vừa nhìn thấy địa điểm không xa, một tiếng rưỡi nữa mới tới giờ hẹn, vừa đủ thời gian cho cô thay đổi quần áo.

Tuyết tan rồi, nhưng vẫn còn lạnh.

Mặc vào áo lông và khăn quàng cổ, còn 40' nữa mới tới thời gian tan ca, cô ngồi xe sẽ không tới trễ.

Khóa chặt cửa đi xuống lầu, Quyên Tử ngây ngẩn cả người, nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cô, anh cười rực rở, mở trừng hai mắt, cô cho là mình xuất hiện ảo giác.

"Sao anh tới đây?" Quyên Tử vội vàng đi về phía trước mấy bước, Chu Duệ Trạch cũng vội vàng đi tới, "Tôi tan việc sớm, nên tới đây."

Nói xong, anh chỉ về chiếc xa cách đây không xa, xấu hổ nói: "Tôi lái xe tới, cô đi xe với tôi chứ."

Quyên Tử nhìn thấy đó là chiếc xe hơi bình dân có rèm che.

Quyên Tử không có từ chối, ngồi lên ghế lái phụ, tùy ý hỏi: "Anh đang làm ở đâu?"

Chu Duệ Trạch vừa lái xe vừa tùy ý báo ra tên công ty, nói xong anh cười hỏi: "Cô thích ăn cái gì?"

Sau khi hỏi xong, anh không nghe thấy Quyên Tử trả lời, anh nhìn cô, khẩn trương hỏi: "Sao vậy?"

Không phải anh nói sai gì rồi chứ?

Nhưng là từ khi hai người gặp nhau, hắn chưa nói được mấy câu mà.

Quyên Tử ngơ ngác nhìn anh đang thấp thỏm, từ công ty của anh đến nơi họ hẹn nhau rất gần, nhưng đến nhà cô thì lại ngược đường.

Anh tới đón cô nhất định là đã đi đường vòng.

"Sao anh không đi tới đó rồi đợi tôi cũng được mà?" Quyên Tử không phải là người dễ giấu được cảm xúc của mình, nghĩ cái gì liền nói cái đó.

"Lúc này đang kẹt xe." Chu Duệ Trạch không cần suy nghĩ đã nói, thoải mái cười.

Nụ cười tinh khiết của anh, khiến cho lỗ mũi cô trở nên chua xót, trong mắt liền nổi lên sương mù nhàn nhạt.








Chương 16: Bạn thân

Quyên Tử che khuôn mặt mình lại, đè xuống chua xót trong mũi, nhẹ giọng nói: "Cám ơn ".

"Cô mời tôi ăn cơm, nên nói cám ơn phải là tôi." Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười, thấy Quyên Tử nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, anh cũng không nói gì nữa, im lặng lái xe.

Lúc này, là thời gian tan việc, trên đường xe rất nhiều, tốc độ xe đi rất là chậm.

Cứ như vậy theo dòng xe chạy từ từ về phía trước, có thể nhìn rõ bên đường có một nhóm người đang chen chút lên xe buýt, bên cạnh lại có người chen chút đợi xe buýt.

Một chiếc xe buýt dừng lại, cửa xe vừa mở ra, một số người vây lại, cửa trước của xe buýt chen không vô.

Rất nhiều người trực tiếp đưa tiền xe, sau đó chạy tới cửa sau, đi xong, ngay cả cửa sau chen lên cũng không được.

Nhưng tiềm lực của con người là vô hạn.

Xe buýt vốn ban đầu đã đầy người rồi nhưng còn chen thêm mười người nữa, cửa xe cố sức đóng lại, xe buýt cũng giống như người mập cố gắng ăn nữa vậy, lảo đảo tới trạm kế tiếp.

Chiếc xe tiếp theo cũng giống như vậy, tới giờ tan ca là mọi chiếc xe đều giống nhau, bất luận là xe buýt hay tàu điện ngầm đều giống nhau.

Trên đường xe cá nhân được xếp thành một đường, cùng với ốc sên chạy ngang nhau, tuy nói chậm, những vẫn thoải mái gấp trăm lần hơn so với xe buýt và tàu điện ngầm.

Quyên Tử cứ như vậy một đường an tĩnh nhìn người ven đường, trước kia cô sẽ mua xong thức ăn rồi chạy tới nhà Thịnh Nhạc Dục nấu ăn. Vì muốn cùng thời gian ăn cơm với hắn, mỗi lần cô đều chen lên xe buýt như vậy.

Cứ như vậy chen chút trên một chiếc xe buýt, cô còn thật cẩn thật dù bị lấn như thế nào cũng cố bảo quản rau, cô sợ ra sẽ bị dập hư.

Khi đó cô không cảm thấy khổ, cho dù cô sau khi tan việc không ngủ chạy tới nhà hắn nấu cơm, cô cũng cảm thấy hạnh phúc.

Nhìn Thịnh Nhạc Dục ăn một chút xíu thức ăn cô làm, trong lòng cô thật sự ngọt hơn mật.

Bây giờ nghĩ lại, Thịnh Nhạc Dục chưa từng nói qua, sẽ lái xe tới đón cô.

Hắn cũng chưa từng hỏi qua cô đi xe buýt có bị người chen lấn hay không. . . . . .

Cô thật sự không ngờ, vậy mà có ngày cô được người ta đối xử tốt như vậy.

Cô cứ chăm chú nhìn ngoài cửa sổ, nên cô không phát hiện, Chu Duệ Trạch luôn liếc về phía cô, môi mõng hơi nhấp nháy, ánh mắt thâm trầm so với ánh mắt ôn hòa ngày thường, hoàn toàn khác biệt.

"Quyên Tử, đến rồi." Âm thanh tại bên người vang lên, Quyên Tử sợ hết hồn, lúc này mới chú ý tới, bọn họ đã dừng ở bãi đậu xe.

"Thực nhanh." Quyên Tử quay đầu lại, xấu hổ cười, cô xuống xe.

Bọn họ đi tới một khu thương mại, trong tầng lầu này được trang trí theo phong cách pháp, trong này gồm có bửa cơm tây lãng mạn và các loại đồ ăn vặt, dĩ nhiên mấy món thức ăn nhanh cũng không thiếu.

Đem tâm tình suy sụp thu thập xong, Quyên Tử giương lên khuôn mặt tươi cười: "Nói đi, anh muốn ăn cái gì? Anh cứ chọn tự nhiên."

"Hào phóng như vậy, cẩn thận tôi ăn chết cô." Chu Duệ Trạch cười ha hả, còn cố ý ngẩng đầu lên nhìn tầng lầu cao ở trên.

Tầng lầu càng cao, phòng ăn càng cao cấp, tự nhiên chi phí ăn uống cũng cao hơn.

Quyên Tử cười, không có một chút khẩn trương. Thật tâm thật ý mời người ăn cơm, cô tự nhiên sẽ không keo kiệt.

"Ăn cái đó đi." Chu Duệ Trạch cố ý trầm ngâm nửa ngày, đưa tay chỉ vào một chỗ, Quyên Tử theo ngón tay của anh chỉ nhìn sang, lập tức ngây ngẩn cả người, chử "M" thật to treo trên tường, tuyệt đối bắt mắt.

"MacDonald?" Quyên Tử bị dọa sợ, không thể tưởng tượng được nhìn Chu Duệ Trạch, "Anh muốn ăn cái đó?"

Chu Duệ Trạch rất khẳng định gật đầu, sau đó anh giống như kẻ trộm, cẩn thận nhìn chung quanh một chút, lại gần nói nhỏ vào tai Quyên Tử: "Hiện tại mua Happy Meals được tặng hel¬lokit¬ty. . . . . . Cô cũng biết đó, một người đàn ông mà đi mua cái đó rất quái lạ. . . . . ."

"Được, chúng ta đi ăn cái đó." Quyên Tử nở nụ cười.

Hai người thật vui vẻ vào tiệm MacDonald, hoàn toàn không chú ý tới có người đang chú ý tới bọn họ, người đó thấy bọn họ vào MacDonald, khinh thường hừ nhẹ một tiếng, ở trong lòng thầm nói một câu, ngây thơ.

"Nhạc Dục, Anh sao vậy?" Cô gái bên cạnh khoát cánh tay Thịnh Nhạc Dục, thân mật tựa vào trên người hắn, "Tôm hùng ở đây rất ngon, may là em đặt chỗ trước, nếu không, em và anh sẽ đợi rất lâu đấy."

"Ừ." Thịnh Nhạc Dục không hứng thú lắm, tiêu sái bước vào cửa.

Bởi vì cửa hàng MacDonald rất dể thấy, nên hắn nhìn thấy Quyên Tử bưng ra một cái khay, phía trên đặt một chút thức ăn nhanh, ngây thơ nhất chính là bên trong được bỏ vào hai con hel¬lokit¬ty, cô đặt lên trên bàn, cô nhìn người đàn ông đó cười, trong hai người rất ngốc.

Bước chân không ngừng, theo người phụ nữ đó bước vào cửa, lên thang máy đi tới lầu cuối.

Nơi đó không khí rất lãng mạn, hai người vừa ăn vừa xuyên qua cửa sổ nhìn thấy cảnh đẹp về đêm của thành phố này, đây mới chính là địa phương người trưởng thành nên tới.

Sắp 30 tuổi rồi, vậy mà vẫn ngây thơ đi ăn MacDonald, thật là nhàm chán.

Quyên Tử mua phần thức ăn trở về, cô không chú ý Thịnh Nhạc Dục đang đứng ở ngoài, sau khi ngồi xuống, cô cầm hel¬lokit¬ty đưa cho Chu Duệ Trạch vui vẽ cười, nhỏ giọng nói: "Thật ra thì tôi cũng thích hel¬lokit¬ty, chỉ là lúc trước vẫn chưa có cơ hội mua."

Cô nói xong hai người cùng nhìn nhau cười, hai người cùng nhau làm bạn quả nhiên là da mặt dày hơn rất nhiều.

Chu Duệ Trạch nhìn Quyên Tử cườinụ cười che dấu khó chịu trong lòng, làm sao Thịnh Nhạc Dục sẽ xuất hiện ở nơi này? Thật là khiến người ta chán ghét mà.

Quyên Tử và Chu Duệ Trạch hai người đồng thời mở ra khăn giấy, trải rộng ra ở trong khay, động tác giống nhau, hai người sững sờ nhìn nhau, đột nhiên nở nụ cười, kinh ngạc nói: "Thì ra là cô cũng vậy. . . . . ."

"Đúng vậy. Tôi thích đem khoai tây mở ra ăn, nếu đặt ở bên trong sẽ không giòn, ảnh hưởng đến hương vị."

"Nhưng nếu trực tiếp đặt ở trên khay giấy, những chất liệu ở trên khay sẽ làm ảnh hưởng tới sức khỏe." Chu Duệ Trạch tự động nói tiếp theo câu của Quyên Tử, hai người ăn ý mười phần, làm cho bọn họ cười thầm.

"Thật ra tôi rất thích món đồ chơi ở đây, chỉ là đáng tiếc trước kia. . . . . . Không có ai đi theo ăn với tôi, người đó cảm thấy như vậy rất ngây thơ." Lời nói Quyên Tử dừng lại một chút, sau đó cố làm như không có chuyện gì nói tiếp.

"Ừ, Tôi cũng thế. Hắn sẽ không đi theo tôi, bởi vì. . . . . . Hắn không muốn bị người bắt gặp." Thanh âm Chu Duệ Trạch hơi trầm thấp, hiển nhiên bởi vì nhớ lại chuyện lúc trước, mà buồn bã.

Quyên Tử vừa thấy Chu Duệ Trạch như vậy, vội vàng nói sang chuyện khác: "Hôm nay không có ai quản chúng ta, chúng ta ăn thoải mái vào!"

"Được, cô mời khách, tôi sẽ không khách khí. Một lát nữa tôi còn muốn lấy hai hộp khoai môn!" Chu Duệ Trạch không chút khách khí nhìn Quyên Tử giơ lên hai ngón tay.

"Hai hộp anh ăn đủ sao?" Quyên Tử hoài nghi hỏi, không phải khẩu vị của đàn ông rất lớn sao? "Ba đi."

"Vậy thì mua bốn." Chu Duệ Trạch cũng không khách khí với Quyên Tử.

"Bốn a, anh ăn không thấy chán sao?" Quyên Tử kinh ngạc nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, dù có thích ăn đi nữa cũng không thể ăn nhiều được như vậy chứ?

"Tôi ăn ba, cô ăn một." Chu Duệ Trạch ranh mãnh nháy mắt, "Mua hai hộp, sau đó mua hai hộp nữa, nhất định sẽ có lời!"

"Bạn tốt a!" Quyên Tử khoa trương cười, hai người ngồi ở cạnh bên cửa sổ trong góc cười thành một đoàn, trong mắt người ngoài nhìn vào, là tình cảm hai người yêu nhau cực kì cuồng nhiệt.







Chương 17: Công ty chi trả

"Tôi mua dứa, tôi thích dứa." Quyên Tử bưng khay trở lại, Chu Duệ Trạch để điện thoại vào trong túi, dọn dẹp trên bàn một chút, sau đó mới để lên.

Quyên Tử đẩy túi khoai môn đưa cho Chu Duệ Trạch, cô để lại hương dứa cho mình, cộng thêm hai dĩa cánh gà, còn dư lại một cái cánh gà cộng với một túi khoai tây cũng để lại cho Chu Duệ Trạch.

Hai người ăn đặc biệt nhiều, do không thể ăn được nữa, nếu không chắc chắn hai người sẽ ăn thêm nữa.

Ăn uống no nê, hai người ôm bụng đi ra cửa, hai gần đã gần 30 tuổi rồi thế nhưng lại ăn MacDonald sung sướng đến như vậy.

"Rất lâu không có ăn một bữa ngon như vậy rồi." Quyên Tử cười ha hả nói.

Trong ngày thường trừ đi làm chính là đi làm, còn lại thời gian cô đi theo Thịnh Nhạc Dục, thật nhiều năm không buông lỏng như vậy.

Loại buông lỏng này cảm giác rất tốt.

Rời đi khu thương mại, mới đi được mấy bước, toàn thân Quyên Tử lập tức cứng đờ, ngay cả nụ cười trên mặt cũng biến mất.

Tại sao Thịnh Nhạc Dục lại ở chỗ này?

Còn có bên cạnh hắn, là một cô gái ăn mặc rất là xinh đẹp, hai người trong rất xứng đôi. . . . . .

Trái tim đau đớn chưa phai, nay đã chằng chịt thêm vết thương mới.

Tay cô bị người kéo: "Quyên Tử, chúng ta đi thôi." Anh dựa vào rất gần cô, hơi thở nhàn nhạt của anh truyền đến, làm cho cô di chuyển bước chân.

"Được." Quyên Tử ngửa đầu cười, nắm tay Chu Duệ Trạch cùng nhau đi về phía trước, Thịnh Nhạc Dục và bạn gái của hắn cũng đang đi tới, hai người làm như không thấy nhau.

Nghễnh đầu, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào, biểu hiện của Quyên Tử được xem là tốt nhất.

Chỉ có Chu Duệ Trạch nắm tay cô mới biết được, tay của anh đang rất đau.

Trong lòng Quyên Tử nhảy nhót không ngừng, căn bản là cô không để ý chung quanh có thay đổi gì không, mắt vẫn nhìn về phía trước, cả người dựa vào Chu Duệ Trạch mới bước đi vững vàng về phía trước.

Quẹo vào một chỗ, xác định Thịnh Nhạc Dục sẽ không nhìn thấy mình nữa, tay Quyên Tử buông lỏng xuống, chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống.

Cũng may Chu Duệ Trạch nhanh tay lẹ mắt đỡ cô, lo lắng hỏi: "Cô có khỏe không?"

"Rất tốt. . . . . ." Trước mặt Chu Duệ Trạch, Quyên Tử không cần thiết phải ngụy trang nữa, cô cười khổ, "Mặc dù tôi biết người kia không đáng giá, nhưng. . . . . ."

Quyên Tử sờ ngực chính mình, ngẩng đầu, nói với Chu Duệ Trạch: "Tôi vẫn còn đau."

Chu Duệ Trạch gật đầu: "Tôi cũng vậy, có lúc tôi nhớ tới hắn tôi cũng sẽ. . . . . ."

Âm thanh Chu Duệ Trạch đột nhiên giống như bị nhấn ngừng lại vậy, đang nghe nữa chừng, khiến Quyên Tử kỳ quái ngẩng đầu nhìn, nhìn thấy toàn thân anh cứng ngắc, ánh mắt Chu Duệ Trạch dại ra.

Theo ánh mắt của anh nhìn sang, vừa hay nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục đang ôm một người phục nữ mặc đồ công sở.

A!

Đây là người đàn ông buổi tối hôm đó mặc áo khoác màu đen!

Hiển nhiên cái tên áo khoác ghê tởm đó đã nhìn thấy bọn họ, nhướng mày, không vui nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, ánh mắt lạnh lùng, mang theo vẻ chán ghét nhìn bọn họ, không biết nhớ ra cái gì đó, hắn ôm người phụ nữ trong ngực đi tới nói: "Chu Duệ Trạch, đây là vợ sắp cưới của tôi."

Trong giọng nói có ra oai và có cảnh cáo, ý nói Chu Duệ Trạch không cần si tâm vọng tưởng nữa, hắn sẽ lập tức kết hôn với người này.

Chu Duệ Trạch ngây ngốc nhìn chằm chằm người đàn ông đó, một chút phản ứng cũng không có.

Quyên Tử ở một bên không nhìn nỗi nữa, tại sao bọn họ đều khi dễ người như vậy chứ?

Trực tiếp lấy tay khoác lên cánh tay Chu Duệ Trạch, cười ngọt ngào: "Duệ trạch, chú này là ai vậy?"

Lời vừa ra khỏi miệng, người đàn ông áo khoác khóe môi lập tức co quắp hai cái.

Từ bên ngoài nhìn vào, nhìn vị áo khoác này rất chuẩn chạc, ngược lại Chu Duệ Trạch nhìn rất ôn hòa như ánh mặt trời, nếu so sánh giữa hai người, Chu Duệ Trạch nhìn còn hơi trẻ, còn người còn lại giống như một ông chú.

Nghe Quyên Tử nói như vậy, cảm xúc của Chu Duệ Trạch cũng dịu đi một chút.

"Đây là. . . . . . Nhiếp Nghiêu, tôi, bạn bè. . . . . ." Chu Duệ Trạch nói rất khó khăn, nhưng vẫn nói ra được, không có lựa chọn trói bỏ.

"Niếp tiên sinh, đến khi chúng tôi kết hôn, anh nhất định phải đến chúc mừng nha." Quyên Tử cười híp mắt nói xong, nhích lại gần bên cạnh Chu Duệ Trạch, kéo cánh tay của anh, cô cảm nhận được thân thể của anh cứng ngắc, thậm chí còn đang run rẩy nhè nhẹ.

"Cậu phải kết hôn?" Tin tức này đối với Nhiếp Nghiêu mà nói, tuyệt đối như là một quả bom nổ chậm.

"Đúng vậy, sao vậy, Duệ Trạch chưa có nói với Niếp tiên sinh sao?" Quyên Tử kỳ quái hỏi, ngượng ngùng cười, "Do gần đây chúng tôi phải chuẩn bị hôn lễ gấp, nên Duệ Trạch mới quên nói."

"Các ngươi khi nào thì. . . . . . kết hôn?" Nhiếp Nghiêu nỗ lực duy trì trấn định, nhưng là âm thanh của hắn rõ ràng nhỏ giọng xuống, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, ánh mắt thâm trầm như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vào bụng.

"Tháng sau nha." Quyên Tử nói rất tự nhiên, chuyện giống như thật, ánh mắt chuyển một cái, lễ phép hỏi lại một câu, "Không biết Niếp tiên sinh định tổ chức khi nào? Đến lúc đó nhớ mời Duệ Trạch nha."

"Tôi còn nữa năm nữa, không vội." Nhiếp Nghiêu nói ra những lời này từ kẻ răng, có chút hận ý.

"A, vậy là chúng tôi tổ chức trước rồi. Chúng tôi tìm được chổ kết hôn rất tốt, Niếp tiên sinh nếu cần có thể gọi cho Duệ Trạch xin số điện thoại." Quyên Tử thoải mái cùng Nhiếp Nghiêu chia sẻ kinh nghiệm, Nhiếp Nghiêu giận đến sắc đen thui.

"Chúng ta còn có việc, đi trước." Nhiếp Nghiêu cứng rắn ném xuống một câu, ôm vợ chưa cưới của hắn vội vã rời đi.

"Hừ, ai bải anh khi dễ người!" Nhìn bóng lưng Nhiếp Nghiêu, Quyên Tử siết chặt quả đấm.

"Cám ơn." Âm thanh Chu Duệ Trạch nói cảm ơn rất nhỏ, thân thể căng thẳng cũng từ từ khôi phục bình thường, trên mặt rốt cuộc có một chút huyết sắc.

"Khách khí với tôi làm cái gì, tôi không thích người như vậy." Quyên Tử giận dữ nhỏ giọng khiển trách.

Rõ ràng là hắn lúc đầu quấn lấy Chu Duệ Trạch, bây giờ hắn muốn kết hôn, liền đem Chu Duệ Trạch đá bay, còn ôm vơ sắp cưới lại đây khoe khoang nữa chứ.

Đúng là đồ vô sỉ mà!

Chu Duệ Trạch không nói gì nữa, lôi kéo Quyên Tử đi về phía bãi đậu xe, lái xe đưa Quyên Tử về nhà.

Đợi đến khi bọn họ lái xe hơi rời khỏi bãi đậu xe, cách đó không xa có một chiếc Audi đang sáng đèn, ngồi ở bên trong là Nhiếp Nghiêu và "Vị hôn thê" của hắn.

"Nhiếp tổng, bây giờ chúng ta muốn đi đâu?" Trịnh Na nhìn đồng hồ trên tay, hội nghị công ty họp được một nữa, Nhiếp tổng nhận được hai cái tin tức sau liền vội vã vọt ra ngoài, có phải chuyện đó so với cuộc hội nghị còn khẩn cấp hơn?

Hiện tại bọn họ nên đi làm chứ?

"Về công ty tiếp tục họp." Nhiếp Nghiêu hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó như nhớ ra cái gì đó, phân phó nói, "Lần này vượt đèn đỏ vi phạm luật lệ giao thông, thông báo bộ tài vụ chi trả."

"À?" Trịnh Na kỳ quái nhìn Nhiếp Nghiêu, liền nghe hắn hận cắn răng nói, "Đây là việc công, đương nhiên là lấy tiền của công ty!"







Chương 18

"Làm phiền anh đã đưa tôi về" Quyên Tử tháo dây an toàn ra, xuống xe, nhìn Chu Duệ Trạch cười nói.

"Tôi phải cám ơn cô mới đúng." Chu Duệ Trạch đưa tay nắm lấy bàn tay của cô.

Quyên Tử sững sờ, cô cảm nhận được đầu ngón tay của anh lạnh lẽo, nở nụ cười, an ủi: "Loại người như vậy, chúng ta không cần phải suy nghĩ nhiều, biết sớm sẽ tốt hơn."

Nói xong, Quyên Tử mới phát hiện lời mình nói ra không có sức thuyết phục tí nào, dù sao lúc nảy cô nhìn thấy Thịnh Nhạc Dục, cô cũng phản ứng như vậy, cười giải thích: "Chúng ta cùng nhau cố gắng, sẽ nhanh quên bọn họ thôi."

"Được." Chu Duệ Trạch đồng ý với cô, vui vẻ gật đầu, buông lỏng tay ra, "Cô mau đi lên đi, đã khuya lắm rồi."

"Anh cũng lái xe cẩn thận một chút." Quyên Tử nhìn Chu Duệ Trạch phất tay một cái, đóng cửa xe lại.

Cô muốn đợi Chu Duệ Trạch đi khỏi, mới đi lên lầu, thấy Chu Duệ Trạch hạ thấp cửa xe xuống, cười nói với cô: "Cô lên trước đi, rồi tôi sẽ đi."

Vẫn là âm thanh ôn nhu đó, làm cho Quyên Tử không tự chủ được nghe theo, hướng về phía anh cười, xoay người, chạy lên nhà.

Sau khi vào phòng, cô trực tiếp mở đèn phòng ngủ lên, chạy qua mở cửa sổ, nhìn anh phất phất tay, Chu Duệ Trạch nhìn thấy cô, cô mới đóng cửa sổ lại.

Đóng cửa sổ xong, cô thấy anh nhìn cô cười, ngồi vào trong xe, rời đi.

Quyên Tử đóng rèm cửa sổ lại, ngăn cách với gió đông lạnh lẻo ở bên ngoài, bên trong cực kì nhà ấm áp.

Chu Duệ Trạch lái xe rời khỏi chung cư của Quyên Tử, mở nhạc lên, âm nhạc nhẹ nhàng vang lên bên trong xe, theo nhịp âm nhạc, ngón tay anh nhẹ nhàng gõ lên tay lái.

Khóe môi vẫn giơ lên nụ cười, tạo ra một đường cong đẹp mắt.

Nghiêng mắt nhìn thời gian, lấy tai nghe ra gọi điện thoại.

Điện thoại thông qua, bên kia truyền đến giọng nói vang lên "A lô".

"Họp xong rồi?" Chu Duệ Trạch nhẹ giọng hỏi.

Đầu dây điện thoại bên kia như ngừng lại, sau đó đột nhiên giận dữ gầm lên: "Chu Duệ Trạch, cậu còn không mau trở về nữa, tôi liền đổi nơi công tác!"

Tiếng gầm gừ làm thân thể Chu Duệ Trạch run lên, lỗ tai kêu ong ong, anh không còn cách nào khác đem tai nghe lấy ra, cảm khái, tai nghe này chất lượng thật tốt, thật là có chút quá đáng mà.

Xoa nhẹ lỗ tai, đeo tai nghe vào, tâm tình Chu Duệ Trạch rất tốt nên không so đo với đầu dây bên kia: "Yên tâm, giá trị của cậu cao như vậy, tôi sẽ không tạo cơ hội cho cô đi ngoài đâu."

Bên kia chuẩn bị rống lên, Chu Duệ Trạch vội vàng mở miệng: "Tôi đến công ty ngay đây."

Cầm tay lái, Chu Duệ Trạch quẹo cua, chuyển hướng tới công ty.

Đến công ty, nhân viên đã tan việc rồi, phòng làm việc của tổng giám đốc vẫn sáng đèn, người ở bên trong đang đối diện với một đống tài liệu trên bàn, chân mày nhíu lại.

"Công việc thuận lợi chứ?" Chu Duệ Trạch ngồi trên ghế sofa, nhướng mày hỏi.

Anh nhướng mày cười ra tiếng, không còn vẻ ôn nhu như đứng trước mặt Quyên Tử nữa, căn bản là một người vô lại, Nhiếp Nghiêu muốn đánh cho tên vô lại này một trận ra trò.

Ném bút máy đi, Nhiếp Nghiêu đứng dậy, mặt âm trầm cười kinh khủng, nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, hắn suy nghĩ xem nên xuống tay với Chu Duệ Trạch như thế nào.

Có phải hay không trước đánh một quyền vào mặt Chu Duệ Trạch, nhìn nụ cười kia làm hắn thấy tức!

Đối mặt với khí thế hung hăng của Nhiếp Nghiêu, Chu Duệ Trạch nói câu nói đầu tiên làm cho cả người Nhiếp Nghiêu bình tĩnh lại: "Cậu đánh không thắng tôi."

Chu Duệ Trạch lười biếng nói, khiến Nhiếp Nghiêu hoàn toàn nổi giận, bàn tay nặng nề vỗ lên bàn làm việc: "Lão tử muốn nghĩ đông!"

"Thỉnh cho phép tôi nhắc nhở cậu, ban đầu chúng ta đã thỏa thuận rồi." Chu Duệ Trạch bình thản nói, bộ dáng rất đáng đánh đòn, làm Nhiếp Nghiêu hận đến nghiến răng nghiến lợi, hắn bắt đầu suy nghĩ, hắn đã đồng ý điều kiện đó lúc nào?

"Thật ra thì, tôi cảm thấy kế hoạch của chúng ta tiến hành rất thuận lợi. Cậu không nghe Quyên Tử nhà tôi nói sao, tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn."

Sắc mặt Chu Duệ Trạch rất hạnh phúc, khiến Nhiếp Nghiêu càng thêm khó chịu.

Tại sao hắn ở công ty mệt đến chết đi sống lại, còn Chu Duệ Trạch_ông chủ của hắn lại chuyên tâm đi theo đuổi phụ nữ?

Tại sao?

Tại sao?

Nhiếp Nghiêu hoàn toàn phát điên, cho nên, âm thanh ác độc trầm thấp nói một câu: "Quyên Tử cũng chưa phải là phụ nữ của cậu, cậu nói quá sớm vậy."

"Sớm muộn gì cũng phải thôi." Chu Duệ Trạch tràn đầy tự tin nói.

"Cậu quá tự tin rồi." Nhiếp Nghiêu cố ý tạc gáo nước lạnh cho Chu Duệ Trạch, rất đáng tiếc, thần kinh của người này quá thô, nên không có nữa điểm bị đã kích.

"Chỉ bằng thân phận và sức hút của cậu, đứng trước mặt của cô ấy nói, cô ấy sẽ lập tức nhào vào lòng cậu, ôm ấp yêu thương, sao cậu lại phải hao phí tâm tư như vậy?" Nhiếp Nghiêu nói, hắn cảm thấy Chu Duệ Trạch quá lãng phí thời gian cho việc này.

Chu Duệ Trạch thu hồi lại nụ cười hài hước, nói: "Người phụ nữ khác sẽ như vậy, nhưng Quyên Tử tuyệt đối sẽ không như vậy, lúc đầu, cái dáng vẻ kia của tôi, chỉ có cô ấy. . . . . ."

Nhớ lại tình cảnh trước kia, trên mặt Chu Duệ Trạch hiện lên nụ cười hạnh phúc, làm tan chảy đi tất cả lớp ngụy trang, lộ ra nụ cười dịu dàng.

Nhìn thấy dáng vẻ của Chu Duệ Trạch như vậy, Nhiếp Nghiêu bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra cậu ta đã rơi vào lướt tình thật rồi.

Vậy cũng tốt, ngày thường cậu ta luôn mang theo lớp mặt nạ, bây giờ lại để lộ ra bộ dạng này, xem ra Quyên Tử thực sự thích hợp với cậu ta.

"Tối hôm nay cậu biểu hiện rất tốt." Chu Duệ Trạch phục hồi lại tinh thần, không keo kiệt khen ngợi Nhiếp Nghiêu.

Khen ngợi như vậy, khiến khóe môi Nhiếp Nghiêu bất đắc dĩ co quắp: "Cậu cảm thấy đem tất cả công việc của công ty đều ném đi, chạy như bay vượt mấy cái đèn đỏ, cùng cậu diễn trò, vậy mà cũng được khen ngợi?"

"Thân là Tổng giám đốc công ty, tôi cảm thấy, đây là tổn hại nghiêm trọng đối với lợi ích của công ty." Nhiếp Nghiêu thân là một phần tử của công ty, hắn cảm thấy hành vi của mình lúc đó thật là vớ vẩn, "Tôi không muốn tiếp tục như vậy nữa. . . . . ."

"Có thể được nghĩ phép. . . . . ." Chu Duệ Trạch vừa nói, lập tức đem cảm giác áy náy trong lòng của Nhiếp Nghiêu cưỡng chế dời đi.

"Một tháng?" Nhiếp Nghiêu vui mừng nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, hai mắt sáng lên.

"Ba ngày." Chu Duệ Trạch tuyệt đối là cao thủ trả giá, làm cho Nhiếp Nghiêu hộc máu.

"Không được, ít nhất là hai mươi ngày." Nhiếp Nghiêu vì phúc lợi của mình mà nói lên.

"Năm ngày."

"Quá độc ác, không thể thấp hơn mười lăm ngày."

"Mười ngày, nói nửa thì không có." Chu Duệ Trạch giải quyết dứt khoát.

Mới vừa rồi người nào đó còn kêu gào ích lợi công ty, làm tổn hại đến công ty, bây giờ liên tục gật đầu, trời mới biết hắn muốn có những ngày nghĩ phép này biết bao lâu rồi.

Nhìn cặp mắt sáng lên, hưng phấn của Nhiếp Nghiêu, Chu Duệ Trạch từ từ cong lên khóe môi, không nhanh không chậm nhẹ nhàng nói ra một câu, khiến trạng thái hưng phấn của Nhiếp Nghiêu hoàn toàn hóa đá: "Nghỉ đông( nghĩ tết) tôi và Quyên Tử sẽ kết hôn."

"Mẹ nó! Chu Duệ Trạch, tôi liều mạng với cậu!" Nhiếp Nghiêu nhất thời bạo phát, lý trí hoàn toàn tan vở, hắn đã bị người ta khi dễ!

"Chỉ kì nghĩ đông của cậu, xin hãy cố gắng phối hợp diễn trò. Chúng ta sớm ngày tu thành chánh quả, cậu cũng sẽ được giải thoát." Chu Duệ Trạch nghiên người dựa vào ghế sa lon, căn bản không để tâm đến người trước mắt đang phát điên.

"Chu Duệ Trạch, cậu chính là con sói, ăn thịt người không hả xương!" Nhiếp Nghiêu cắn răng nghiến lợi gầm nhẹ.

Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười: "Đương nhiên, cậu cũng không phải là ngày thứ nhất biết tôi."

Nhẹ nhàng cười một tiếng, khí thế liền thể hiện, cường đại khí thế ép tới trong lòng Nhiếp Nghiêu không khỏi run lên, theo bản năng co rúm người lại.

Không kiềm hãm được lui về sau một bước, cái ghế phát ra tiếng vang, làm cho hai người trầm mặc.

Chu Duệ Trạch đứng dậy, đi tới bên cạnh bàn, ôm lấy tài liệu trên bàn: "Tôi tới xử lý công việc, cậu về nhà nghỉ ngơi đi."

Ôn hòa nho nhã, giống như hình tượng của anh ở trên thương trường, nơi nào còn có bộ dáng gian ác mới vừa rồi.

Trong lòng than nhẹ một tiếng, Nhiếp Nghiêu âm thầm xoa xoa cái trán đổ mồ hôi lạnh, vừa rồi mình nhìn lầm mà thôi.








Chương 19: Vốn chính là đồ bỏ

Chu Duệ Trạch ôm tài liệu vào phòng làm việc của anh, phòng làm việc mà anh đã bỏ quên rất lâu rồi, đem tài liệu để bên cạnh, không lập tức bắt đầu công tác, anh ngồi trên ghế, nở nụ cười.

Cửa truyền đến âm thanh chế nhạo của Nhiếp Nghiêu: "Tôi nói này ông chủ, nửa đêm canh ba ở trong phòng làm việc không một bóng người, sẽ làm người công ty cho rằng có quỷ."

"Sao còn chưa đi?" Nói sang chuyện khác, Chu Duệ Trạch luôn luôn vô cùng thuần thục.

"Chừng nào cậu mới thu phục được cho cô ấy vào người?" Nhiếp Nghiêu đối với bạn bè của mình rất quan tâm, dĩ nhiên, anh còn có khát vọng muốn được nghĩ phép.

Hắn là người, không phải là tên điên cuồng như Chu Duệ Trạch, có thể làm việc cả đêm lẫn ngày mà không nghĩ ngơi.

Hắn muốn nghỉ phép!

"Không nghe Quyên Tử nói sao? Tháng sau chúng ta sẽ kết hôn." Tâm trạng Chu Duệ Trạch cực tốt nói.

Nhiếp Nghiêu nhìn Chu Duệ Trạch giống như nhìn tên ngốc: "Đầu óc cậu không có bệnh phải không? Lời như vậy mà cậu cũng tin?"

Người khác có lẽ không rõ ràng lắm, chẳng lẽ Chu Duệ Trạch cũng không biết sao?

Quyên Tử nói những lời đó, rõ ràng là vì sự xuất hiện của hắn, lời như vậy làm sao tin là thật?

"Đương nhiên tin. Không chỉ tin, hơn nữa còn muốn thực hiện được." Chu Duệ Trạch khẽ cười nói, "Quyên Tử là một người tốt."

"Chờ một lát. . . . . ." Nhiếp Nghiêu phát hiện suy nghĩ của mình không theo kịp ý nghĩ của Chu Duệ Trạch, "Người tốt và tháng sau kết hôn, hai việc này có quan hệ gì với nhau sao?"

Ai có thể giải thích cho hắn một chút coi?

Chu Duệ Trạch nhìn Nhiếp Nghiêu thật lâu, thành khẩn nói: "Quyên Tử có kết hôn với tôi hay không, sẽ phải xem anh làm như thế nào rồi."

Nhiếp Nghiêu cực độ im lặng nhìn chằm chằm Chu Duệ Trạch, thì ra làm người xấu vẫn là hắn, Chu Duệ Trạch vẫn là người bị hại?

Chu Duệ Trạch căn bản không muốn nhìn Nhiếp Nghiêu, cầm một phần tài liệu, mở ra xem: "Sau này, văn kiện tôi sẽ kí."

Một câu nói, thành công đem tâm tình của Nhiếp Nghiêu chuyển biến tốt: "Vậy thì tốt, tôi nhất định sẽ cố gắng."

Thoát khoải phần lớn công việc, Nhiếp Nghiêu đồng ý dễ dàng hơn, sau đó xoay người rời khỏi, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề: "Cậu tính toán như vậy, sau này cô ấy biết được, cô ấy có thể tiếp nhận được sao?"

Động tác lật xem tài liệu của Chu Duệ Trạch dừng lại, hơi cong lên khóe môi: "Vô luận như thế nào, tôi cũng muốn cô ấy. Cô gái như vậy, có thể gặp được, là may mắn của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua."

Nhiếp Nghiêu cũng không biết mình mắc phải sai lầm rồi, đột nhiên hỏi một câu: "Cô ấy thật sự không nhớ cậu sao?"

Thái độ Chu Duệ Trạch cứng đờ, ngẩng đầu, trên mặt đã khôi phục nụ cười ôn hòa, đây tuyệt đối là cái mỉm cười tiêu chuẩn của nghề nghiệp, người xem chợt cảm thấy ớn lạnh.

"Nhiếp Nghiêu, tôi cảm thấy nghiệp vụ công ty quá ổn định rồi, có phải cậu muốn khai triển thêm một chút. . . . . ."

"A, buồn ngủ quá, buồn ngủ quá, về nhà ngủ thôi, tôi đi ngủ!" Nhiếp Nghiêu đột nhiên xoay người, làm bộ không nghe gì cả, vụt một cái biến mất, so với phía sau có con cọp đuổi theo chạy trốn còn nhanh hơn.

Chu Duệ Trạch khẽ mỉm cười, cúi đầu, tiếp tục xem văn kiện.

Nhiếp Nghiêu vào thang máy, lòng thấp thỏm rốt cuộc cũng để xuống được, cắn răng nói: "Chu Duệ Trạch người này. . . . . ."

Chỉ là. . . . . .

Nhiếp Nghiêu đột nhiên hả hê nở nụ cười.

Cậu ta là tiêu điểm của mọi người, vậy mà lại có người không nhìn tới anh, có đáng kinh ngạc không chứ?

Ban đêm, đối với rất nhiều người mà nói, chính là thời gian thư giản tốt nhất, quán bar KTV là nơi huyên náo nhất, để phát tiết áp lực sau một ngày làm việc.

"Trịnh Na, buổi tối cô và Tổng giám đốc đi nơi nào? Có phải có chuyện gì quan trọng hay không?"

"Cái này, tôi cũng không rõ lắm, chỉ là cùng với Tổng giám đốc đi tới một nơi mà thôi." Trịnh Na nửa thật nửa giả nói, Nhiếp Nghiêu đi nơi nào, làm cái gì, cô không thể nói với người khác được.

"Ha ha. . . . . . Không tệ a. Cô mới đến nửa tháng, đã cùng với Tổng giám đốc đi ra ngoài làm chuyện quan trọng rồi, sau này sẽ rất có tiền đồ." Đồng nghiệp trong công ty muốn từ trong miệng Trịnh Na moi ra một chút tin tức.

Buổi tối hôm nay, đột nhiên triển khai hội nghị, là một hội nghị khẩn cấp.

Vậy mà Nhiếp tổng có thể ném xuống hội nghị khẩn cấp chạy ra ngoài, có thể thấy được chuyện bên ngoài quan trọng đến cỡ nào.

Không nghe được tin tức gì từ trong miệng Trịnh Na cả, xem ra, cô thư ký mới tới này là người tin cậy của Nhiếp Tổng, phải giao thiệp nhiều một chút rồi.

Trịnh Na cũng mặc kệ người ta nghĩ như thế nào, đối với chuyện tình của ông chủ, cô biết cũng không thể nói được, đây là làm nguyên tắc của một người cấp dưới.

Dù thế nào đi nữa bọn họ cũng không thể từ trong miệng của Nhiếp tổng biết được tin tức gì.

Tất nhiên, cô cũng rất hiếu kì muốn biết tối hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô nhìn thấy có nội tình phức tạp ở bên trong.

Cô rất tò mò, nhưng cô không ngu ngốc đến mức đi điều tra rõ ràng, trừ phi cô không muốn phần công việc này.

Buổi tối, Quyên Tử ngủ rất ngon.

Ngày hôm sau rời giường, Phan Kỳ đã đi làm, trên bàn để lại cho cô ít đồ ăn sáng, Quyên Tử ngồi xuống ăn sáng.

Bắt đầu dọn dẹp phòng, thu thập xong đồ đạc, cô nhìn thấy con hel¬lokit¬ty mà ngày hôm qua cô đi ăn được tặng, nhẹ nhàng ôm đầu nói một chút, sau đó cô mở cửa đi làm.

Mới đổi xong đồng phục làm việc, liền nghe quản lý Chu gọi tới, mở một cuộc hội nho nhỏ, nói đúng là điều động nhân viên, bởi vì nhân viên củ đã đi qua chổ làm mới hết rồi, cho nên, ở đây nhận thêm một số nhân viên mới, mà những người làm lâu năm như cô sẽ chịu trách nhiệm hướng dẫn cho những người mới đó.

Đó là làm theo công việc mà thôi, Quyên Tử rất hài lòng, dù sao những đồng nghiệp làm cô không thoải mái kia hầu như đều đã đi hết rồi, làm cô làm việc vui vẻ hơn rất nhiều.

Đang muốn bắt đầu làm việc, điện thoại cô đột ngột vang lên, Quyên Tử cảm thấy rất kì lạ, bình thường điện thoại của cô rất yên tĩnh, rốt cuộc là ai tìm cô?

Vừa nhìn thấy tên trên màn hình điện thoại, chân mày cô cau lại, Thịnh Nhạc Dục?

Hắn gọi điện thoại cho cô làm gì?

Rõ ràng cô muốn quên người này, nhưng vừa nhìn thấy tên hắn, vốn là tâm tình cô đang rất tốt, liền rơi xuống vực sâu.

Điện thoại di động còn phát ra âm thanh chói tai, Quyên Tử chau mày nhấn phím nghe: "Chuyện gì?"

Trong loa lập tức truyền đến âm thanh lạnh lẽo của Thịnh Nhạc Dục: "Chỗ của tôi còn chút đồ vật của cô, cô mau đến lấy đi."

Nói xong, giống như còn chưa đủ, lại bổ sung một câu, để biểu hiện hắn rất chán ghét Quyên Tử: "Đặt ở chổ này làm cho tôi cảm thấy chướng mắt!"

Trong lòng Quyên Tử đột nhiên đau xót, vết thương mới vừa khép lại, lại hung hăng vỡ ra, máu tươi đầm đìa.

Gương mặt lập tức mất hết huyết sắc, trắng bệch như tờ giấy, âm thầm hít sâu một hơi, đè xuống tất cả yếu ớt trong lòng, không chút khách khí phản kích : "Cản trở liền ném đi, vốn chính là một đống đồ bỏ đi!"








Chương 20: Nhân viên giao đồ ăn

Nóixong, căn bản không cho Thịnh Nhạc Dục nói chuyện, pằng một cái cúp điện thoại,nhìn cũng không nhìn, cầm di động nhét vào trong túi áo.

Trong nhà Thịnh Nhạc Dục có thứ gì của cô?

Đó cũng chỉ là những vật dụng cô dễ dàng chămsóc sức khỏe Thịnh Nhạc Dục mà thôi, thí dụ như cô mua máy xay, máy làm sữa đậunành, còn mua quần áo mặc ở nhà cho hắn.

Quyên Tử nghĩ tới đó, liền cười khổ, trong miệngtràn đầy mùi vị khổ sở, nơi đó căn bản không có đồ vật của cô.

Thịnh Nhạc Dục kêu cô tới thu dọn đồ đạc?

Ngay cả cô có cái gì hay không có cái gì, hắncũng không biết, cô thật hoài nghi, trong năm năm qua, chẳng lẽ tất cả tình cảmđều là ảo giác của cô?

"Quyên Tử. . . . . ." Đồng nghiệp kêumột tiếng, lòng Quyên Tử đang dâng lên phiền muộn, tất cả đều ép xuống, mặc kệnhư thế nào, cô cũng muốn trước tiên làm tốt phần công việc của mình.

Thu thập xong tâm tình, bắt đầu một ngày làmviệc.

Thịnh Nhạc Dục nắm chặt điện thoại trong tay, imlặng nhìn chằm chằm màn ảnh đã biến thành màu đen, cô lại dám ngắt điện thoạicủa hắn?

Thời gian dài như vậy, đây là lần đầu tiên hắnphát hiện, lá gan Quyên Tử trở nên lớn như vậy, lại dám ngắt điện thoại củahắn.

Tối ngày hôm qua, hắn nhìn thấy cô và người đànông khác đứng cùng nhau, vừa nói vừa cười, làm hắn rất không thoải mái, bây giờlại bắt đầu ngắt điện thoại của hắn, Quyên Tử lúc nào thì biến thành như vậy?

Xem ra hắn phải cùng cô nói chuyện rõ ràng mớiđược, dù bọn họ đã chia tay, cô để những món đồ ở đây làm ảnh hưởng đến tầm mắtcủa hắn, cô phải đến thu dọn.

Đều là cô để, cho nên cô phải phụ trách?

Chủ nhật, sau một tuần bận rộn, đây là thời gianbuông lỏng tâm tình, cho nên, chổ làm của cô ngày hôm nay đắt khách nhất.

Làm ăn được, đại biểu chính là công việc nhiều,một ngày không có thời gian nhàn rỗi, đợi đến lúc ăn cơm tối, Quyên Tử khôngcòn sức cầm lấy đôi đũa nữa.

Tài nghệ mát xa của cô là số một số hai trongchổ làm này, bởi vậy cô có rất nhiều khách quen, muốn cô phục vụ.

Việc làm nhiều, tất nhiên phải mệt mõi hơn rồi.

Quyên Tử nắm lấy cánh tay chua xót của mình.

Ngày hôm nay bận rộn không chỉ có một mình cô.

"Tôi biết ngay cậu ở công ty mà."Nhiếp Nghiêu mở cửa phòng làm việc ra, thấy Chu Duệ Trạch đang ngồi ở phía saumáy tính làm việc.

Phòng làm việc có máy điều hòa nhiệt độ vừa đủ,âu phục tùy ý cởi ra ném xuống một bên, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, phía trêncởi ra hai nút áo, cổ áo để lộ ra một làn da rất tinh xảo, hết sức đẹp mắt.

"Tôi mang cơm qua cho cậu." Đảo mắtnhìn bên trong thùng rác, bên trong có một thùng mì ăn liền, còn và một vài túibánh bích quy.

Nhiếp Nghiêu không tiếng động thở dài, hắn khôngcó nghĩ sai, tối ngày hôm qua Chu Duệ Trạch căn bản không có về nhà.

Cậu ta ăn những thứ đồ ăn này không tốt cho sứckhỏe chút nào.

Đem cơm tối đặt trên bàn, Nhiếp Nghiêu kêu ChuDuệ Trạch: "Trước tiên ăn cơm đi, những thứ này, một lát nữa hãy làm chotôi."

Chu Duệ Trạch có một tật xấu, làm chuyện gì phảilàm cho đến cùng.

Chu Duệ Trạch đem tài liệu gấp lại, giọng khànkhàn nói: "Tôi xử lý xong hết rồi."

"Cậu thật sự muốn chết sao?" NhiếpNghiêu nghe âm thanh Chu Duệ Trạch, lập tức hiểu rõ, người này không chỉ cả mộtđêm không ngủ, mà nước cũng không uống.

Vẫn ngồi nơi này xử lý chuyện của công ty sao?

Lượng công việc bao nhiêu, hắn biết rất rõ ràng,một ngày một đêm liền xử lý xong xuôi sao?

Chu Duệ Trạch quả nhiên là không muốn sống nữarồi.

Xem thời gian, đã tan việc rồi, Chu Duệ Trạchlấy điện thoại di động ra, nhấn gọi.

Nhiếp Nghiêu nhướng mày, cậu ấy muốn làm gì?Công việc còn chưa xong sao?

"Quyên Tử, cô còn bận không?" Âm thanhChu Duệ Trạch khàn khàn nhẹ giọng hỏi, nghe có cảm giác bi thương.

Nhiếp Nghiêu không khỏi rùng mình một cái, khôngtiếng động ngồi vào bên cạnh.

"Không có, mới vừa ăn cơm tối. Anh làm saovậy?" Quyên Tử nghe ra giọng nói Chu Duệ Trạch không được tốt lắm, đem hộpcơm để qua một bên, đi tới góc tối, quan tâm hỏi.

Trên mặt Chu Duệ Trạch lộ ra một nụ cười:"Hôm nay cô ở nhà sao? Tôi muốn tìm cô trò chuyện."

"Tôi đang đi làm. . . . . ."

"Vậy thì thôi đi, tôi không quấy rầy cônữa." Chu Duệ Trạch vội vàng nói, âm thanh khàn khàn khiến lòng người đauđớn.

"Mười giờ tôi tan việc, nếu anh còn chưangủ, chúng ta ra bên ngoài nói chuyện một chút." Quyên Tử buồn cười nói,"Lời tôi còn chưa nói hết đâu, anh đừng có cắt ngang chứ."

"Được, tôi sẽ đi tới đón cô." Chu DuệTrạch nói xong, lại vội vàng bổ sung thêm một câu, "Có được không?"

"Được chứ, nhưng đã trễ như vậy rồi, anhđừng tới, chúng ta hẹn địa phương gặp mặt đi." Quyên Tử cho tới bây giờchưa quen cảm giác được người ta chăm sóc, huống chi nhiều năm như vậy, cô làmviệc rất nhiều nơi, cũng chưa có ai chăm sóc cô.

"Đã trễ như vậy, đương nhiên là tôi phảiđón cô rồi." Âm thanh Chu Duệ Trạch khàn khàn, làm cho người ta không phảnbác được, "Không phải cô không có xe sao, nói chổ làm của cô đi, tôi sẽtới đón cô."

"Được rồi." Quyên Tử cười cười, đemđịa chỉ chổ làm nói cho Chu Duệ Trạch, bởi vì thời gian nghỉ ngơi đã hết rồi,hai người không nói gì nữa, hẹn chút nữa gặp lại, liền cúp điện thoại.

"Cậu còn biết ăn cơm sao?" NhiếpNghiêu nhìn Chu Duệ Trạch không chút khách khí bưng lên đồ ăn hắn đem tới ăn,hắn tò mò hỏi.

Sao cậu ta không tiếp tục làm việc nữa?

Mệt chết đi mới tốt chứ.

"Quyên Tử kêu tôi ăn cơm." Chu DuệTrạch nuốt xuống thức ăn trong miệng, tâm trạng cực tốt nói.

Sắc mặt Nhiếp Nghiêu liền trắng xanh, thì ra lờinói của Quyên Tử chính là thánh chỉ?

Nhanh chóng ăn xong cơm tối, Chu Duệ Trạch đứngdậy liền đi tới phòng bên cạnh để nghỉ ngơi, vừa đi vừa giao phó: "Tôi đinghỉ trước, cậu trở về đi."

Nhiếp Nghiêu giận đến toàn thân phát run, đâycoi là cái gì?

Mượn cối xoay giết lừa?

Phi phi phi. . . . . . Hắn mới không phải conlừa đấy.

"Cậu đừng có quên nơi làm việc của QuyênTử, đến lúc đó không tìm được, cậu đừng có khóc." Nhiếp Nghiêu cố ý kíchthích Chu Duệ Trạch, ai bảo cậu ta không tim không phổi chứ.

Ngày hôm nay là ngày nghĩ của hắn, hắn cố ý chạytới đưa cơm, cuối cùng coi hắn như là nhân viên đưa đồ ăn sao?

Chu Duệ Trạch toàn thân không chuyển, ngón trỏchỉ vào đầu của mình, cười nói: "Những gì Quyên Tử nói đều ở đây, làm saocó thể quên."

Bịch một cái, cửa phòng đóng lại, Nhiếp Nghiêuđứng ở trong phòng làm việc không một bóng người, cái này cũng được coi là bạnbè sao?







>Từ t_vu

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: