03
Mùa đông năm 1937
Sau khi rời khỏi nhà, Ung Thành Vũ liền mắc chứng khó ngủ.
Tất cả mọi chuyện bên người đều xa lạ, cái gối mang một mùi khác biệt so với mùi xà phòng thơm tho ở nhà, trong bóng đêm vẫn hiện ra thật rõ.
Sau đó một thời gian, cũng không biết là vì học tập quá cực khổ hay cơ thể đã bắt đầu dần dần thích ứng, Ung Thành Vũ dường như đã có thể đặt đầu xuống gối liền ngủ ngon, hầu như rất hiếm có đêm nào mất ngủ.
Rời nhà bảy năm, quen thuộc biến thành xa lạ, cố hương biến thành viễn phương, Ung Thành Vũ lại bắt đầu bị khó ngủ.
Y nhìn thấy ánh sáng khi mặt trời mới mọc qua khung cửa sổ, một đêm thức trắng mà tinh thần lại cảm thấy viên mãn như vừa ngủ một giấc dài. Vì vậy bèn bỏ qua ý nghĩ nằm xuống ngủ tiếp mà đứng dậy gấp gọn chăn gối rồi bắt đầu đi vào trong sân.
Khương gia luôn rất thân thiện và khiêm tốn, cũng không thích sai bảo người khác, vậy nên trong nhà cũng không có nhiều người hầu lắm. Ung Thành Vũ ở dưới cây táo đứng một hồi lâu, cũng chỉ có lui qua lui lại hai người, thật quạnh quẽ.
"Cây táo này quả thực lớn lên rất nhiều sau khi con rời đi."
Khương phụ không biết lúc nào đã tới hậu viện, vẫn là một thân thuần sắc trắng như hôm qua.
Ung Thành Vũ hỏi một câu bá bá ngủ có ngon không, lại bị lão nhân gia chê cười: "Con vừa mới về nhà, vẫn còn là khách nhân, đáng lý phải là ta hỏi con ngủ có ngon không chứ sao lại ngược lại?"
Vừa nói vừa nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Ung Thành Vũ một hồi, nhãn thần dừng lại ở dưới mí mắt y, nhẹ giọng thở dài.
Sải bước về phía cây táo, đứng bên cạnh Ung Thành Vũ, ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải những cành cây to lớn, cuối cùng chỉ vào một nhánh cây không cao cho lắm nói: "Nghĩa Kiện năm đó tám tuổi ngã xuống từ chỗ này, con còn nhớ không?"
Khương Nghĩa Kiện tám tuổi cùng gương mặt mập mạp trắng bóc rất đáng yêu, Ung Thành Vũ nhớ lại mà bật cười.
"Nhớ kỹ." Y trả lời
"Ngã xuống không nặng lắm, ngược lại là bởi vì ham chơi bị ta đánh cho một trận, ban đêm liền phát sốt."
Cậu bé ở độ tuổi vừa mới đi học chính là nghịch ngợm nhất, Khương Nghĩa Kiện ở trường học phá phách bị lão sư tìm tới tận nhà thưa chuyện, Khương phụ liền cùng lão sư ở khắp nơi tìm nghịch tử nọ, cuối cùng lại phát hiện Khương Nghĩa Kiện đang vắt vẻo trên cành cây táo cười cợt nhả, càng thêm tức giận mà không có chỗ phát tiết.
Ung Thành Vũ vóc người có chút không được như Khương Nghĩa Kiện, ở nhánh cây nhỏ gầy hơn nghe Khương phụ dưới tàng lá cây răn dạy bạn thân, nhịn không được khuyên hắn: "Nghĩa Kiện, đi xuống đi, Khương bá bá nổi giận thật đấy."
Khương Nghĩa Kiện luôn luôn nghe lời Ung ca của hắn, vì vậy ngẩng đầu cười nói: "Hảo, em xuống liền ngay đây", nhưng đúng lúc hụt chân một cái, thành thành thật thật rơi xuống trước mặt phụ thân.
Đêm hôm ấy, vì bản thân khóc quá lợi hại, Khương Nghĩa Kiện nằm mơ cũng nói sảng, bị Ung mẫu sờ tới cái trán mới phát hiện nóng như lửa đốt.
"Ta nhớ đêm hôm đó cũng trùng hợp là đêm đầu tuyết rơi. Con còn chạy tới nói với ta rằng con cùng việc nó bị đánh oan có quan hệ."
Ung Thành Vũ cúi đầu cười, trả lời Khương phụ: "Lúc bé còn quá ngây ngô, khi đó là mùa đông, tuyết rơi cũng là tự nhiên."
Ký ức về tuổi thơ non nớt làm bầu không khí trở nên dễ chịu hơn, Khương phụ nói tiếp : "Vài ngày sau tuyết ngừng rồi, con và Nghĩa Kiện vẫn nằng nặc đòi ta muốn ra ngoài chơi tuyết."
Ung mẫu phụ trách chăm sóc tiểu thiếu gia tất nhiên không đồng ý, Ung Thành Vũ mắt thấy tuyết càng ngày càng mỏng, gấp đến độ giậm chân bình bịch, rốt cục nhịn không được, một ngày nhân lúc mẫu thân đang tất bật chuẩn bị cơm tối, từ cửa sổ lặng lẽ gọi Khương Nghĩa Kiện.
"Nghĩa Kiện, tuyết sắp tan hết rồi, không đi bây giờ sẽ không đắp được người tuyết nữa đâu."
Trên giường bệnh, Khương Nghĩa Kiện kỳ thực đã sớm khôi phục tinh thần, nhưng mẫu thân của Ung Thành Vũ làm thế nào cũng không chịu cho hắn xuống giường. Điều này đối với một cậu bé bướng bỉnh quả thực không khác gì cực hình, một câu của Ung Thành Vũ làm cho hắn lập tức từ trên giường ngồi dậy.
"Tốt, cửa chính đã bị Ung mẫu khoá, mình từ cửa sổ bò ra ngoài vậy."
Nhưng mà Khương Nghĩa Kiện mang theo bệnh thể thành công vượt ngục, chỉ mới cùng Ung Thành Vũ đắp một người tuyết nho nhỏ đã bị Ung mẫu phát hiện.
"Sau đó, cha con liền nghiêm khắc dạy dỗ con, con sau đó cũng không bao giờ dám.....dám mang Nghĩa Kiện hồ nháo (*) nữa." Ung Thành Vũ nhặt lên một chiếc lá khô từ cây táo, thanh âm nhỏ đến mức tựa hồ muốn nói cho lá cây nghe.
(*) : hồ nháo : quấy rối, gây náo loạn
Thạch cầu trong tay Khương phụ va chạm vào nhau, phát ra thanh âm thanh thúy, trong không gian vắng vẻ của hậu viện nghe thật tịch liêu. Người vỗ vỗ bả vai Ung Thành Vũ: "Năm Nghĩa Kiện năm tuổi, ta và mẫu thân nó muốn sinh thêm một đứa bé, cốt cũng là cho nó có thêm người bầu bạn."
Người kéo cùi chỏ Ung Thành Vũ, rất tự nhiên mà giúp ý chỉnh sửa lại nếp áo, tiếp tục nói :
"Sau khi đến xem con cùng nó chơi đùa, ta lại không cưỡng cầu nữa."
Nhưng bây giờ con trai duy nhất trong nhà ở tuổi còn thật trẻ đã ly khai nhân thế, gia sản lớn như vậy từ nay về sau liền không người kế thừa. Ung Thành Vũ cúi đầu, vươn đầu lưỡi liếm đôi môi khô nứt nẻ, do dự mở miệng: "Khương gia sau này ...."
Khương phụ khoát khoát tay, xoay người chuẩn bị đi về phía nhà hàng: "Ta còn có thể chống đỡ thêm mấy năm, sau đó nói chuyện này cũng không trễ."
Nói xong lại quay đầu, hỏi Ung Thành Vũ :
"Đã cùng Nghĩa Kiện lớn lên như an hem ruột thịt, bảy năm trước sao lại nhất quyết rời đi?"
Ung Thành Vũ trong chốc lát không còn cách nào đáp lại, y đứng dưới tàng cây, nhật quang bị cành cây che khuất, thất linh bát lạc (*) chiếu đến người y không còn nguyên vẹn. Cái bóng che khuất đôi môi mỏng đang mím chặt của y.
(*) : thất linh bát lạc : chỗ này chỗ kia, chỉ sự rải rác, tan tác
Không chờ đợi câu trả lời, Khương phụ quay lưng lại, chỉ chừa cho Ung Thành Vũ một bóng lưng gù cùng một câu nói: "Thời tiết lại lạnh đến tuyết muốn rơi."
-----
Mùa đông năm 2017, Seoul
Sân tập luyện được gắn lớp cửa kính cách âm, dù vậy vẫn có thể văng vẳng nghe tiếng bắn súng.
Ong Seongwoo thường thường cảm thấy tiếng đạn bắn trúng hồng tâm qua lớp kính kia thật giống như mật ngọt, cảm giác nặng trịch dính ở bên tai tựa hồ nửa ngày không ra. Và nếu có biến mất, cũng chỉ như mật dính trên thìa biến mất vậy.
Anh đem cái ví dụ này nói cho Kang Daniel nghe, liền bị một Kang Daniel nghiện ngọt cười nhạo một trận.
"Đã nói chuyện với Daniel?" Huấn luyện viên không biết từ lúc nào từ trên sân tập luyện đi tới bên cạnh anh.
Trên sân, Kang Daniel đang mặc một bộ quần áo thể thao ngắn, khoe ra đôi chân thon dài cùng đường nét cơ thể, cánh tay giơ cao cùng một khẩu súng trường, kính an toàn che mất phân nửa khuôn mặt, ánh mắt dường như cũng biến mất phía sau thấu kính, mơ mơ hồ hồ không thấy rõ vẻ mặt của cậu.
"Không tính là nói chuyện." Ong Seongwoo châm chước đã lâu, chỉ có hạ quyết tâm nói cho huấn luyện viên "Bất quá, thối thoái chuyện tập luyện khẳng định không phải là bởi vì cổ tay bị thương."
Huấn luyện viên tựa hồ đang không nghe anh nói, làm dấu "Suỵt" một tiếng ý bảo Ong Seongwoo nhìn về phía sân tập luyện.
Kang Daniel nhắm ngay hồng tâm, tư thế hiên ngang, ống tay áo vén lên tới khuỷu tay để lộ cánh tay thon dài, ngón tay nhẹ nhàng bóp cò.
Tiếng đạn xuyên không khí như tiếng mật ngọt vang lên, vòng thứ mười vững vàng bị bắn trúng.
Huấn luyện viên lúc này mới hài lòng xoay người hướng Ong Seongwoo tiếp nhận những lời anh vừa nói ra: "Tôi không nghĩ là cổ tay cậu ấy có thương tích."
Rất có tiềm lực lại lạc quan, hai điểm này khiến cho huấn luyện viên mắt nhắm mắt mở mà tin vào lời nói dối của Kang Daniel, lại không ngờ cậu lại dùng lý do này để xin nghỉ tập.
"Tôi đã nói với Daniel rằng kết thúc khoá huấn luyện sẽ không còn được nghỉ ngơi nữa. Bây giờ phụ thuộc vào cậu đem cậu ấy khuyên nhủ đôi lời." Huấn luyện viên vỗ vỗ bờ vai của anh ủy thác trọng trách.
Kỳ thực, trên xe buýt đi tới sân luyện tập, huấn luyện viên đã đề cập với anh chuyện này một lần, Ong Seongwoo phần nào cũng đã hiểu rõ ý đồ của đối phương "Kang Daniel xảy ra chuyện gì, hãy tìm Ong Seongwoo." Đạo lý này ngay cả huấn luyện viên cũng bắt đầu thờ phụng, Ong Seongwoo trong chốc lát nghẹn lời, không biết làm ra biểu tình gì đáp trả đối phương.
Kiếp trước khẳng định nợ em ấy rất nhiều, mới có thể rước vào thân một loạt phiền toái như vậy.
Kết thúc buổi tập sáng, Ong Seongwoo theo đội bắn súng đi ăn sáng rồi mới về ký túc xá. Trong lúc ngay cả Catherine, vốn chẳng thân thiết gì, cũng chạm mặt nói chuyện một lần, anh lại chẳng tìm thấy bóng dáng Kang Daniel đâu cả.
Đại khái đây chính là lần đầu tiên Kang Daniel giận dỗi với anh.
Ong Seongwoo bực mình, đi tới bên cửa sổ hít thở không khí, nhưng nhiệt độ biến hoá khôn lường, làn gió thổi đến khiến anh rụt cổ một cái, con mắt nhạy bén bắt được thân ảnh chợt ngã vào đống băng tuyết kia không một chút hoà hợp.
Trực giác tới một cách kì lạ, Ong Seongwoo cảm thấy người nằm trong tuyết kia chắc chắn là Kang Daniel, nên anh cà nhắc tiến tới muốn nhìn rõ hơn, nhưng góc lại khuất quá khiến anh không thấy gì, bèn đơn giản chân đi dép bông chạy ra khỏi kí túc xá.
Anh không biết ý niệm kì quái xảy ra trong đầu khi đang chạy nhanh này là gì, chỉ là phi thường đột nhiên cảm thấy, nếu như người trong tuyết kia là Kang Daniel, anh nhất định phải chạy tới bên cậu.
Nhanh lên không muộn mất.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip