Some (Thượng)

Một chiếc Porsche màu đen theo một hình cung xinh đẹp chậm rãi dừng lại trước một tòa nhà chọc trời.

Sau khi cửa mở, một đôi chân dài từ bên trong sải bước ra ngoài, âu phục may cắt hoàn hảo bọc lại vóc dáng đẹp mắt cường tráng của người nọ, tóc mái nhu thuận phủ trên trán, khiến cậu nhìn trẻ tuổi đẹp trai nhưng lại không mất đi phần lạnh lùng uy nghiêm, cộng thêm dưới khóe mắt bên phải của cậu là nốt ruồi lệ chí đẹp mắt, lập tức liền bắt được ánh nhìn của mọi người, khiến mọi đôi mắt của người khác phải di chuyển.

Cậu giơ tay lên cài lại nút trên vạt áo âu phục, chỉnh chu lại áo khoác, hơi ngẩng đầu bước vào tòa cao ốc.

"Kang tổng sớm." Cảnh vệ đứng ở cửa vừa thấy cậu liền lập tức quy củ cúi chào, sau đó cung kính giúp cậu đẩy ra cửa xoay của sảnh tòa nhà.

"Sớm." Cậu dùng giọng nói trầm thấp dễ nghe hướng về phía cảnh vệ lên tiếng đáp lại, sau khi qua sảnh, trực tiếp đi thẳng tới thang máy riêng của tổng tài.

"Đinh —— "

Thang máy đến, Daniel nhẹ nhàng đi tới trước cửa phòng làm việc của mình, trước giờ đẩy cửa ra, cậu theo bản năng nhìn chỗ ngồi bên cạnh mình.

Trống không.

Cậu nhíu mày, quay đầu hỏi trợ lý thư ký cách đó không xa.

"Anh ấy đâu?"

Nghe giọng Daniel không tốt, trợ lý run rẩy rụt cổ một cái, dè dặt trả lời: "Ngài đang hỏi thư ký Ong sao?"

Sau khi thấy Daniel gật đầu, trợ lý mới tiếp tục nơm nớp lo sợ nói: "Thư ký Ong anh ấy... còn chưa tới công ty."

Nghe vậy, chân mày Daniel nhíu chặt hơn.

"Chờ anh ấy tới, nói anh ấy đi vào tìm tôi."

"Được, Kang tổng."

Đi vào phòng làm việc, Daniel đem áo khoác treo qua một bên trên mắc áo, ngồi xuống ghế tổng tài, giơ tay lên nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay ——

8 giờ 50 phút.

Daniel chỉ liếc nhìn rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, đưa tay cầm lấy văn kiện chất đống như núi trên bàn làm việc, bắt đầu cúi đầu xử lý công việc trước khi tan làm còn chưa thể hoàn thành của ngày hôm qua.

Một lát sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Daniel cũng không ngẩng đầu lên nói: "Vào đi."

"Kang tổng, cậu tìm tôi?"

Nghe thấy âm thanh của người vừa tới, Daniel ngẩng đầu, theo bản năng liếc mắt nhìn thời gian ——

9 giờ đúng.

Lại nói, mỗi ngày người này luôn đến vào lúc đúng 9 giờ sáng, từng giây từng phút không kém chút nào.

Daniel buông văn kiện xuống, hai tay khoanh trước bụng, mặt đầy dáng vẻ hưng sư vấn tội (1).

(1) Hưng sư vấn tội: Dẫn đội quân đến để lên án, hỏi tội đối phương.

"Thư ký Ong, anh biết bây giờ mấy giờ rồi không?"

Seongwu ngẩng đầu nhìn đồng hồ một cái, bình tĩnh trả lời: "9 giờ."

"Chức vụ của anh là thư ký, chẳng lẽ không phải nên đến công ty trước ông chủ của mình hay sao?"

"Công việc của tôi là giúp cậu thu xếp lại lộ trình cùng văn kiện, phân chia lo âu, không phải là cùng cậu tranh giải ai tới công ty trước." Seongwu dừng một chút, lại tiếp tục nói: "Huống chi giờ làm việc quy định của công ty vốn chính là 9 giờ sáng, tôi đi làm quẹt thẻ đúng giờ, có gì không đúng sao?"

Daniel một hơi mắc kẹt trong cổ họng.

Được rồi, đúng là không có gì không đúng, nhưng là...

"Chẳng lẽ anh không có mắt nhìn sao?" Ông chủ nhà mình so với mình còn phải dậy sớm hơn đi làm, thân là cấp dưới, lẽ nào trong lòng không có một chút cảm giác áy náy?

Seongwu không giải thích được nhìn cậu, dùng một bộ dạng "Mắt nhìn là cái gì, có thể ăn sao", không cho là đúng liếc cậu một cái, khiến hỏa khí của Daniel bỗng chốc xông lên não.

"Anh...!"

Nói đến Seongwu người này, Daniel đối với anh nhất định là vừa yêu vừa hận.

Đây đã là năm thứ năm Seongwu đảm nhiệm chức vụ thư ký của Daniel. Daniel rất thưởng thức anh, không chỉ vì năng lực nghiệp vụ siêu cấp hoàn hảo, mà càng bởi khi làm việc, anh và cậu cực kỳ ăn ý, đặc biệt phù hợp. Giữa hai người nhất phách tức hợp (2), hợp tác khăng khít.

(2) Nhất phách tức hợp: Ăn nhịp với nhau.

Cậu tự nhận mình là một người có tính khí thật không tệ, nhưng là, Seongwu luôn có thể trong vòng vài ba lời liền dễ dàng chọc cho cậu sinh khí. Seongwu nói chuyện vừa thẳng thắn lại vừa khó nghe, một chút cũng không biết phải lựa lời thế nào, hơn nữa còn có điểm quan trọng nhất ——

Anh đặc biệt yêu tiền.

Bất kể nói đến chuyện gì, dù sao anh cũng phải kéo đến chuyện tiền bạc đầu tiên.

Vào lúc này, không đợi Daniel mở miệng nổi giận, Seongwu liền tự ý nói: "Nếu như Kang tổng muốn tôi đến công ty sớm một chút cũng không phải là không thể..." Seongwu nhíu mi, anh chậm rãi mở bàn tay ra, mu bàn tay hướng ra ngoài, sau đó vòng lên ngón cái cùng ngón trỏ quơ quơ trước mắt Daniel, "Nếu như cậu nguyện ý cho tôi chút tiền làm thêm giờ, vậy ngược lại là tôi có thể suy tính một chút."

"Ong Seongwu, kiếp trước anh là quỷ nghèo đầu thai sao?" Daniel cắn răng nghiến lợi nói.

Seongwu vô tội nhún vai một cái, "Trên thế giới này không ai sẽ chê nhiều tiền. Ai, kiểu người con nhà giàu giống như Kang tổng cậu đoán chừng là sẽ không hiểu loại cảm nhận này."

Miệng Daniel mở ra, cuối cùng không tìm được câu nào phản bác, cậu nổi đóa, lại không nghĩ muốn nhận thua, vì vậy có chút giận dỗi nói: "Được rồi, đi xuống lầu mua bữa sáng mang lên cho tôi."

Seongwu chậm rãi nhíu mi, tính mở miệng trước, Daniel nhanh chóng ngăn lại điều anh muốn nói tiếp theo.

"Quẹt thẻ của tôi, ví ở bên trong áo khoác."

Lúc này Seongwu mới hài lòng mỉm cười, không khách khí chút nào cầm lấy thẻ của cậu, làm một thư ký tận trách, xuống lầu giúp ông chủ nhà mình mua bữa sáng ——

Cũng thuận tiện tự mua một phần.

Dù sao Daniel chỉ nói giúp cậu mua một phần, chứ chưa nói không để cho anh mua thêm.

Trên lầu, Daniel nhìn tin nhắn thông báo thẻ ngân hàng trả tiền, khóe mắt không dấu vết co rút một cái.

Cậu nghĩ, kiếp trước Seongwu hẳn không chỉ là quỷ nghèo chuyển thế, mà còn là một quỷ hút máu ăn thịt người.

***

5 giờ không hơn không bớt, Seongwu từ chỗ ngồi đứng lên, cầm theo áo khoác treo trên ghế, nhấc chân muốn đi ra cửa phòng làm việc.

Lúc này, điện thoại trên bàn đột nhiên nháy đèn đỏ, sau đó là giọng nói trầm thấp của Daniel từ đầu khác truyền tới: "Thư ký Ong, vào đây một chút."

Bước chân Seongwu dừng tại chỗ, trầm mặc nhìn chằm chằm hệ thống liên lạc nội bộ.

Daniel biết rất rõ ràng anh chưa bao giờ làm thêm giờ, cũng chưa bao giờ về sớm, đi làm hay tan việc đều đúng giờ, vào lúc này nhất định là cố ý chọn thời gian như vậy để gọi anh vào.

Seongwu do dự mấy giây, rốt cuộc là anh nên tiêu sái xoay người đi, hay là làm một thư ký "xứng chức" trở về tiếp tục để cấp trên chèn ép.

Suy nghĩ rất lâu, Seongwu thở dài, cuối cùng vẫn giơ tay lên gõ cửa phòng làm việc của tổng tài.

Mặc dù anh không sợ sẽ chọc Daniel sinh khí, nhưng thỉnh thoảng vẫn nên nghe lời một chút, anh cũng không muốn ném đi phần công việc ưu tú có phúc lợi tốt, tiền lương cao này.

Không sao, anh nhịn.

"Vào đi."

Nghe trả lời, Seongwu giương lên nụ cười đẹp mắt chuyên nghiệp, đẩy cửa ra.

"Kang tổng, bây giờ là lúc tan việc, cậu tìm tôi sao?" Lúc nói chuyện, Seongwu còn đặc biệt nhấn mạnh vào bốn chữ "là lúc tan việc".

Daniel không trả lời anh ngay, chỉ cau mày tập trung tinh thần đọc văn kiện trong tay, khẽ nâng lên tay tỏ ý anh chờ một lát.

Seongwu bày tỏ hiểu gật đầu một cái, thuận theo, cúi đầu chờ đợi, tựa như đã thành thói quen đối với thái độ này của Daniel. Mỗi lần Daniel gọi anh vào, dù sao phải mất một đoạn thời gian, cậu mới rảnh để giao phó công chuyện.

Seongwu hai tay chắp sau lưng, vô cùng buồn chán nhìn quanh phòng làm việc một vòng, cuối cùng đem ánh mắt dừng lại trên văn kiện vẫn chất đống thành núi như cũ bên bàn làm việc của Daniel.

Từ sáng đến giờ, những thứ văn kiện kia không chỉ không có khuynh hướng giảm bớt, ngược lại còn tăng lên gấp mấy lần, thật giống như vĩnh viễn cũng ký không xong. Mỗi lần thấy những văn kiện đó, trong lòng Seongwu âm thầm vui mừng, may mắn người ngồi ở vị trí ấy không phải anh, nếu không mỗi ngày đều bị văn kiện đợi được thẩm duyệt này chèn ép, sớm muộn gì cũng sẽ đến ngày biến thành bệnh thần kinh.

Chỉ một điểm này mà nói, thật ra thì anh còn thực sự khâm phục Daniel.

Dù sao nhìn rõ rồi mới biết, chức vị tổng tài này thật không dễ làm a.

Chờ Daniel rốt cuộc ký xong văn kiện trong tay, giây kế tiếp, cậu duỗi tay một cái, lập tức lại cầm một phần văn kiện khác.

Thấy vậy, Seongwu cố ý ho khan một tiếng, cảm thấy mình cần phải nhắc nhở cậu một chút về sự tồn tại của anh.

Chỉ thấy động tác Daniel dừng một chút, cũng không ngẩng đầu, khẽ nâng lên khóe mắt liếc anh một cái, một lúc lâu mới mở miệng nói: "Thật ra thì cũng không có gì khác, chỉ muốn nhắc nhở anh ngày mai nhớ cùng em đến resort nhìn tình trạng nơi đó một chút."

"..."

Loại chuyện này chẳng lẽ không thể nói trong điện thoại được sao? Đặc biệt phải lưu lại anh để giao phó?

"Đã biết." Seongwu cắn răng nghiến lợi trả lời, nói xong xoay người muốn đi. Một khắc trước khi kéo cửa, Daniel lại nói chuyện: "Hôm nay anh không cần đi, chờ em một lát, cùng nhau trở về."

Nghe vậy, tay Seongwu đang định đẩy cửa liền dừng lại, "... Em nói sớm hơn với anh được không."

"Không phải bây giờ em đã nói rồi sao."

Trong lòng Seongwu liếc mắt, đành phải tức giận xoay người, hai ba bước đi tới một bên ghế salon, đem áo khoác ném qua một bên, không chút khách khí nằm lên, hai chân bắt chéo đặt trên tay vịn ghế salon, nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy anh như vậy, Daniel không nhịn được cau mày, "Seongwu, không nên quên bây giờ anh còn đang trong công ty."

"Anh tan việc rồi."

Ý muốn nói, bây giờ tôi không phải là thư ký của cậu, không cần nghe lời cậu.

Daniel nhếch môi, không tức giận, chỉ hung tợn nói: "Chờ tối về phạt anh."

Seongwu mặt đầy vẻ xem thường, chống nửa người trên, dựa lưng vào ghế salon nhìn cậu cười không nói.

Nhìn biểu tình "em có thể làm gì anh" của Seongwu, Daniel bật cười, cúi đầu đem sự chú ý đặt lại trong công tác, tốc độ ký trên tay tăng nhanh, định đem công việc của hôm nay gấp rút hoàn thành.

Ngoài thân phận cấp trên và cấp dưới, Daniel cùng Seongwu còn có một mối quan hệ khác ——

Bạn giường.

Daniel cùng Seongwu vốn không thẳng, hai người đàn ông điển trai có mị lực, không lạ gì khi họ bị đối phương hấp dẫn lúc chung một chỗ.

Một buổi tối của ngày nào đó, hai người kết thúc tiệc rượu xã giao, vừa uống rượu nên cổ áo Seongwu thoáng mở ra, gò má cũng nhuộm một tia ửng đỏ, quay đầu nhíu mi nhìn cậu, lẳng lơ mị hoặc.

Anh hỏi: "Kang tổng, về nhà sao?"

Daniel kéo cà vạt một cái, mặt đầy quái dị nhìn anh chằm chằm, "Ừ, nếu không thì sao?"

Con ngươi Seongwu vòng vo mấy lần, "Vậy... nếu như tôi đón taxi về, cậu có thể tài trợ tiền xe hay không?"

"..." Daniel bất đắc dĩ bĩu môi. "Lên xe đi, tôi đưa anh về."

Nghe vậy, Seongwu trong nháy mắt cười tươi như hoa nở, không khách khí chút nào đi theo sau lưng Daniel lên xe, không đợi cậu giao phó, anh liền tự động khom người báo địa chỉ nhà cho tài xế ở phía trước.

Daniel cũng không nói gì, tự ý tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần. Seongwu tựa vào cửa bên kia, khóe mắt chăm chú nhìn cậu, liếc thấy cậu nhẹ cau mày, giơ tay lên xoa dạ dày, Seongwu theo bản năng thốt lên hỏi: "Kang tổng, dạ dày không thoải mái sao?"

"Ừ, có chút."

Seongwu nhớ tới vừa rồi Daniel tựa hồ chưa ăn bữa tối đã vội đi xã giao, mang theo bụng rỗng uống rượu, quả thực dạ dày thật thương.

Không chút nghĩ ngợi, Seongwu còn nói: "Vậy cậu có muốn tới nhà tôi không? Tôi sẽ nấu cho cậu một tô mì."

Nghe vậy, Daniel mở mắt, có chút kinh ngạc nhìn anh.

Sau khi Seongwu nói xong mới phát hiện những lời này có bao nhiêu da mặt dày, người ta là Kang Daniel, đường đường là tổng tài tập đoàn Kang thị, gia tài triệu bạc, nhà có thừa người làm cùng đầu bếp hầu hạ, cái kia sẽ đến phiên anh làm cơm cho cậu ăn sao?

Lúng túng sờ mũi một cái, Seongwu nói: "Ách... Tôi tùy tiện nói một chút thôi, cậu không nên để trong lòng..."

"Được." Daniel cắt đứt lời nói của anh, ánh mắt thâm thúy tựa như động không đáy, bình tĩnh nhìn anh.

"... Nga."

Rõ ràng giữa hai người cũng không ai có cố ý mở miệng nói gì, nhưng chuyện chính là thuận theo tự nhiên mà xảy ra như vậy. Từ xưa đã nói: No bụng sẽ nổi lên ham muốn dục vọng, sau khi Daniel ăn xong, liền đem Seongwu cùng nhau cật kiền mạt tịnh (?).

Ngày hôm sau khi đã xong việc, Daniel đưa cho Seongwu một tờ chi phiếu.

"Tại sao cho tôi cái này?" Trong miệng Seongwu đang nhai bữa sáng, mắt đầy nghi hoặc nhìn cậu.

Tại sao ư...?

Daniel bị hỏi, tự nghĩ thay vì hỏi tại sao, đây không phải là một loại phản ứng tự nhiên sao...? Theo bản năng cậu cảm thấy cần phải đưa cho anh, nên cho thì cho thôi.

"... Anh không muốn?"

So với cái đó, càng làm cho Daniel kinh ngạc hơn chính là phản ứng của Seongwu. Bình thường là người tiếc tiền như mạng, nhặt được một tờ tiền dưới đất cũng có thể cao hứng cả ngày, vào lúc này lại cự tuyệt chi phiếu đưa đến trước mắt?

Seongwu không cho là đúng bĩu môi, "Tôi cũng không phải bán thân, chuyện giữa người trưởng thành, cậu tình tôi nguyện, không nói giá tiền."

Nói tới chỗ này, anh dừng một chút, ngẩng đầu liếc Daniel một cái.

"Huống chi, ngày hôm qua thoải mái lại không chỉ có một mình cậu."

Daniel bị lời nói thẳng thắn của Seongwu làm cho mặt đỏ tới mang tai, nói chuyện cũng ấp úng. "Khụ, anh... Anh có thể nói dễ nghe hơn chút không, cái gì mà có thoải mái hay không..."

"Cậu khó chịu sao?" Seongwu buồn cười nhìn cậu.

... Thoải mái.

Daniel không cam lòng thừa nhận, nhưng cũng không thể hiện rằng cậu có thể dễ dàng tha thứ cho Seongwu không chút kiêng kỵ trước mặt mình như vậy.

Cậu không quên thân phận của Seongwu ở công ty vẫn là cấp dưới của mình, vào lúc này lại dám ở đây cùng cậu nói chuyện không biết lớn nhỏ?! Không dạy dỗ anh một chút thì cậu không phải là đàn ông!

"Ai nha, cậu chờ chút...! Bữa sáng tôi còn chưa ăn xong đâu!"

Daniel dùng môi chặn lại miệng Seongwu, đem toàn bộ tiếng kháng nghị ngăn cách trong phòng ngủ.

Ăn sáng cái gì?

Vào giờ phút này, chuyên tâm bị cậu ăn mới tương đối quan trọng hơn.

***

Chờ Daniel rốt cuộc xử lý xong văn kiện mà tan việc đã là chuyện của 3 tiếng sau. Seongwu chờ đến mí mắt buồn ngủ muốn gặp nhau, ở trên xe không ngừng nhỏ giọng thầm thì: "Nếu có lần sau, anh tuyệt đối không bồi em làm thêm giờ nữa, muốn thì tự mình cút tới nhà anh."

Dáng vẻ oán trách giống như mèo tạc mao, khiến Daniel dở khóc dở cười.

Vừa vào đến chung cư cao cấp một người của Daniel, Seongwu liền quen cửa quen nẻo tìm được phòng ngủ chính, đang muốn nhào lên trên chiếc giường vừa lớn vừa mềm mại kia, sau cổ áo đột nhiên bị người xách một cái.

"Đi tắm trước." Daniel đem tóm anh cách ra xa giường.

Seongwu bất mãn nhíu mũi, suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn cậu.

"Cùng tắm?"

"..."

Hơi nóng mù mịt bao quanh, Seongwu nằm trong bồn tắm mơ màng buồn ngủ, lười biếng nâng lên một con mắt nhìn dáng người đàn ông cường tráng đang đứng tắm.

Daniel tựa như bị nhìn nên có chút không được tự nhiên, hai ba cái liền dội đi bọt trên tóc, đưa cằm lên tỏ ý Seongwu dời sang bên cạnh một chút, chân dài một bước cùng nhau đi vào trong bồn tắm.

Seongwu tìm được vị trí thoải mái để dựa vào trong ngực Daniel, xấu ý dùng ngón tay chọc chọc thắt lưng cậu, trên đầu truyền tới một hồi hít thở trầm thấp đúng như dự đoán.

"Đừng làm rộn."

"Không làm sao?"

Không đợi Daniel trả lời, Seongwu liền từ trong bồn tắm ngồi dậy, xoay người bước tới ngồi vào trên người cậu, hai người mềm mại cùng cứng rắn cắn răng chịu đựng cọ sát cùng một chỗ, dẫn đến tới một trận nóng ran.

Seongwu cúi người chủ động hôn môi Daniel, hạ thân không an phận liền liếm cậu, nghiêng đầu khẽ cắn tai nhạy cảm, cuối cùng còn đưa ra đầu lưỡi liếm liếm lỗ tai Daniel.

Lần này Daniel cũng không chịu đựng được nữa, lập tức liền đoạt lại chủ quyền, nâng cằm Seongwu ngẩng đầu hôn lên, một tay kia đưa tới sau lưng anh nhẹ nhàng làm khuếch trương.

Giống như có chút bất mãn với động tác chậm rãi của Daniel, Seongwu nhíu mày một cái, khẽ cắn môi dưới của cậu, không nói thúc giục.

Trên giường Daniel không nghiêm khắc như khi làm việc, ngược lại, cậu rất ôn nhu.

Ban đầu Seongwu rất kinh ngạc, anh không nghĩ tới Daniel trên thương trường nổi tiếng bình tĩnh độc tài, trên giường sẽ dè dặt cẩn thận như vậy, so với tự mình một người thoải mái, cậu càng để ý hơn chính là để hai người đều cảm nhận được khoái cảm.

Một điểm này đối với Seongwu mà nói tất nhiên là tốt, nhưng có lúc Daniel cẩn thận quá mức quy cử, ngược lại càng hành hạ anh.

Nóng ran đã lan đến toàn thân, kêu gào phải thả ra, nhưng Daniel vẫn không nhanh không chậm làm khuếch trương, một chút ý định muốn đi vào cũng không có.

Seongwu bất mãn oán trách, "Lằng nhà lằng nhằng, em có vào được không vậy."

Điều đàn ông không thể dễ dàng tha thứ nhất chính là thời điểm khi lòng tự ái cùng kiêu ngạo bị chất vấn, Daniel trừng phạt cắn môi Seongwu một cái, sau lưng lại đưa vào một ngón tay, dựa theo trí nhớ tìm kiếm, chuẩn xác đè xuống chỗ thịt mềm nhạy cảm trong cơ thể anh.

"Ngô a...!"

Eo Seongwu lập tức liền mềm nhũn, vô lực nằm trên người Daniel thở dốc.

"Em đừng... đừng đâm nơi đó..."

Daniel không nghe, ngược lại ngón tay gia tăng động tác rút ra cắm vào, mỗi một chút cũng chính xác đâm vào điểm kia, khiến Seongwu rên rỉ liên tục, đến cuối cùng chỉ có thể đầu hàng, thấp giọng hướng Daniel cầu xin tha thứ.

"Đủ, đủ rồi... Em mau vào đi..."

"Vào nơi nào?" Daniel cười tà sát lại gần bên tai anh.

Seongwu trợn mắt nhìn cậu một cái, nhưng trong mắt Daniel lại không có lực uy hiếp chút nào. Giờ phút này, nước mắt sinh lý theo khoái cảm tràn ra, hai tay anh mềm nhũn chống trên vai cậu, rõ ràng cả người đã bị lửa dục thiêu đốt, nhưng Seongwu thủy chung không chịu cúi đầu nói ra những lời xấu hổ kia.

Bình thường nói chuyện thẳng thắn làm người khác nóng nảy, đến lúc lên giường lại chỉ là mèo con ngạo kiều a. Daniel âm thầm nghĩ.

Daniel tiến lên trước, an ủi hôn khóe miệng anh một cái, không có ý định trêu chọc anh nữa, khẽ nâng lên eo anh, nhắm ngay miệng huyệt sau lưng hung hăng đỉnh một cái, đi vào cả cây.

Hai người trong nháy mắt phát ra tiếng thở dốc thỏa mãn, không đợi Daniel động, Seongwu cũng đã khó nhịn được chống tay lên cơ bụng Daniel một lên một xuống rút ra cắm vào. Seongwu cắn chặt môi dưới, ngửa đầu cau mày mặc cho thở dốc thoải mái tràn ra khóe miệng. Thấy vậy, Daniel cũng không ngăn cản anh, hai tay gối sau gáy, dù bận rộn nhưng vẫn nhàn nhã thưởng thức cảnh đẹp trước mắt này.

Rút ra xuyên vào một lúc lâu, Seongwu dần dần không còn sức, tốc độ chậm lại, anh nhẹ nhàng nhéo thắt lưng Daniel một cái, trong giọng nói mang theo ủy khuất, "Em... động động đi."

Khóe miệng Daniel nhếch lên, cười một tiếng, một bên chê bai thể lực Seongwu, một bên nắm thắt lưng anh, bắt đầu dùng sức thẳng lưng va chạm.

"Em nói này thư ký Ong, anh nên đi nâng tạ đi, thân là đàn ông mà thể lực kém như vậy thì không thể được nha..."

"Anh... Ngô a! Anh... Có ở vận động, a... Ừm ngô!"

"Vậy thì chứng tỏ kết quả vận động của anh không được tốt rồi." Daniel cười khẽ, "Lần sau anh và em cùng đến phòng gym đi."

"Anh, anh mới không cần... Ngô! Em, em nhanh một chút..."

Daniel nói mạnh miệng xong liền dẫn Seongwu từ trong bồn tắm đứng lên, đem người đè trên tường, để hai chân anh ôm hông mình, khiến động tác của cậu có thể dễ dàng hơn.

Daniel một bên gặm mút cổ Seongwu, một bên tăng nhanh động tác cắm rút dưới người, nghe tiếng rên rỉ càng lúc càng cao của Seongwu, cậu biết anh sớm sẽ đến. Daniel phục hồi hô hấp một chút, đổi góc độ khác, bắt đầu hướng về chỗ nhạy cảm khác trong cơ thể Seongwu hung hăng đụng tới.

"A a ——" Seongwu bị đâm đến thất thần, một cỗ khoái cảm tê dại theo xương cụt thẳng tắp xông đến não, khiến anh trong nháy mắt lộ ra trạng thái trống rỗng.

"Thoải mái không?" Daniel cắn rái tai anh hỏi.

Seongwu qua loa gật đầu, "Thoải, thoải mái... A, chính là chỗ đó... Mau hơn chút nữa..."

Trước khi sắp đến cao trào, Daniel vẫn cứng rắn dừng lại động tác, khiến Seongwu không thể không mở mắt ra nhìn cậu.

"Sao, sao vậy?"

"Gọi tên em." Daniel tựa xuống bên tai anh trầm giọng nói. "Gọi tên em, liền cho anh."

"Kang tổng... A!" Môi dưới của anh bị hung hăng cắn một chút, ngẩng đầu đón ánh mắt nham hiểm kiêu ngạo của Daniel, ngay tức khắc liền thức thời sửa lại. "Daniel."

Lúc này Daniel mới hài lòng hôn khóe miệng Seongwu một cái, hạ thân đỉnh xuống, lầm bầm nói: "Hyung, anh thật chặt..."

"Ngô a..."

Tiếng thở gấp đột nhiên đè nén khiến hai người giật mình, đồng thời cúi đầu nhìn một cái ——

Seongwu bắn.

Daniel sửng sốt một chút, buồn cười nhìn anh, "Thì ra vừa mới kêu anh một tiếng hyung là đã có thể khiến anh có phản ứng lớn như vậy?"

Trong công ty, mặc dù Daniel là cấp trên của Seongwu, nhưng trên thực tế, Seongwu là đàn anh so với cậu lớn hơn một tuổi. Khi chỉ có hai người, Daniel sẽ gọi anh là hyung, ban đầu Seongwu còn có chút không được tự nhiên, dù sao vẫn là cấp trên của mình, xưng anh gọi em thật giống như quan hệ của hai người bọn họ tựa như có bao nhiêu thân mật... Ách, mặc dù lấy phương diện nào đó mà nói là đã đủ thân mật, nhưng anh không thể thích ứng được Daniel đột nhiên thân mật gọi anh như vậy.

Gò má Seongwu ngượng ngùng đỏ bừng tựa như có thể nhỏ ra máu, trong lòng mắng thầm mình vô dụng, dụi đầu vào cổ Daniel làm ổ trong đó, không muốn nhìn tới vẻ mặt trên chọc của cậu.

"Loại thời điểm này em đừng gọi anh là hyung..."

"Cái kia, vậy anh muốn lúc nào mới có thể gọi?"

"Tóm lại... Loại thời điểm này đừng kêu vậy là được rồi." Seongwu hung hãn cắn bả vai cậu, đổi lấy một tiếng kêu đau.

Daniel xoa xoa vai bị cắn đau, cúi đầu nhìn anh, "Vậy làm sao bây giờ? Hyung thư thái rồi, em vẫn còn không có đâu."

"Ai quản em, tự mình giải quyết đi." Seongwu nói xong cũng muốn đẩy người trước mắt ra, lại bị Daniel tay mắt nhanh nhẹn hơn một giây mò vào trong ngực.

"Vậy cũng không được, thân là bạn giường tiêu chuẩn phải chịu trách nhiệm mà phụng bồi tới cùng."

Dứt lời, Daniel liền cắm vào, đem Seongwu rời khỏi vách tường, ôm lấy anh nhấc lên, chuyển địa điểm chiến đấu vào giường lớn ở phòng ngủ.

Dù sao đêm còn rất dài, còn nhiều thời gian để anh từ từ "phụng bồi" cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip