27
Ling Ling Kwong trọng thương ngã xuống đất, nhân sự bất tri. Hổ con ở bên tai nàng gọi rất nhiều cũng không thể gọi nàng tỉnh. Khí trời đột nhiên lạnh lẽo, làm nước đóng băng, nước mắt trên lông tơ của hổ con kết thành băng. Nàng rùng mình một cái, lập tức lĩnh hội được, phong tuyết lớn như vậy, Ling sẽ lạnh.
Nàng liền vội vàng đứng dậy, muốn chắn gió cho Ling Ling Kwong, nhưng mà phong tuyết đến từ bốn phương tám hướng, làm sao chống đỡ được. Hổ con sốt ruột, thấy tuyết rơi trên mặt Ling Ling Kwong, cúi đầu liếm đi.
Thường ngày đều có Ling Ling Kwong bảo vệ, xuất hành cũng vậy, ở nhà cũng thế, đều sẽ săn sóc Orm Kornnaphat vô cùng thư thích, chưa bao giờ để nàng chịu khổ, càng chưa từng để nàng nếm trải cái gì. Đột nhiên gánh vác trọng trách, Orm Kornnaphat khó tránh khỏi tay chân luống cuống.
Phong tuyết mãnh liệt, e sợ lâu ngày, thì sẽ giống như ngoài cốc, trở nên mênh mông một mảng. Hổ con ổn định tâm thần, Ling bị thương, linh khí trong đan điền không đủ, không thể hộ thể khu hàn, nếu cứ tiếp tục ở trong tuyết nhất định sẽ nặng thêm.
Đại trận hộ sơn đã bị phá, có thể mang Ling bay ra ngoài.
Hổ con ngẩng đầu nhìn ngó vách núi cao vút bốn phía, vừa nghĩ đến, lại bị dập tắt. Khí lực nàng không đủ lớn, bay cũng không đủ nhanh, ngoài núi là tuyết địa vô ngần, một ngày bay không tới đích. Ling khí tức yếu ớt, không thể chịu lạnh, vẫn nên nhanh chóng tìm một chỗ lánh nạn thì mới tốt.
Ánh mắt hổ con rơi xuống tấm cửa đá phía xa kia, các nàng một đường lại đây, cũng không thấy sơn động gì, động phủ của Đàm Quang đạo nhân đã mở, không biết bên trong còn thiết lập cấm chế gì hay không, nhưng lúc này cũng không để ý nhiều như thế.
Hổ con ở trên mặt Ling Ling Kwong liếm liếm, sải cánh ra, lại đem thân thể chính mình hóa lớn. Linh thú có thể khống chế hình thể của bản thân, Orm Kornnaphat đem chính mình lớn lên cùng một con hổ thành niên không xê xích bao nhiêu.
Phong tuyết dần lớn, sắc mặt Ling Ling Kwong tái nhợt càng ngày càng trắng đến trong suốt, trên môi cũng không có nửa điểm huyết sắc. Orm Kornnaphat nhấc móng, chạm lên môi Ling Ling Kwong một cái, môi nàng lạnh lẽo khô khốc.
Orm Kornnaphat trong lòng khổ sở, tiến lên phía trước liếm liếm môi Ling Ling Kwong, sau đó móng vuốt đặt lên bàn tay Ling Ling Kwong. Lòng bàn tay luôn ấm áp, lúc này lại lạnh lẽo. Orm Kornnaphat suýt chút nữa lại rơi lệ, vội vã nhịn xuống, đem linh khí độ vào trong thân thể Ling Ling Kwong, giúp nàng chống rét. Lúc trước ở Thái Ất Sơn, đến ngày đông, Ling Ling Kwong thường độ linh khí vào trong cơ thể nàng, vì nàng khu hàn.
Biết được linh khí có tác dụng này, chỉ là nàng tu vi thấp, linh khí ít ỏi, độ vào thân thể Ling Ling Kwong hơn một nửa, bản thân liền rất lạnh. Orm Kornnaphat lạnh đến phát run, nhưng cũng không để ý đến bản thân, úp sấp trên ngực Ling Ling Kwong, lắng nghe nhịp tim của nàng, lại cọ lên cổ nàng, cảm thụ nhiệt độ cơ thể nàng, hơi ấm dường như đã quay lại không ít, không lạnh lẽo đến đáng sợ như vừa rồi nữa.
Orm Kornnaphat lại không muốn cọ cọ cần cổ Ling Ling Kwong nữa, mới lấy hai chân trước, ôm lấy Ling Ling Kwong, đập cánh rời khỏi mặt đất, tận lực vững vàng mà bay cao. Móng vuốt không giống tay người, không thể ôm ngang, chỉ có thể vòng lấy Ling Ling Kwong. Orm Kornnaphat liều lĩnh phong tuyết, bay về phía động phủ.
May mà cách động phủ không xa, trong chớp mắt liền đã bay đến.
Đài cao trước động đổ sụp, không chỗ đứng thẳng, Orm Kornnaphat trực tiếp bay vào trong động. Phong tuyết kéo tới bốn phía bị ngăn ngoài động, đã khá hơn được một chút.
Orm Kornnaphat sợ trong động vẫn còn cấm chế, không dám đi vào sâu bên trong, vừa vào động, liền thả Ling Ling Kwong xuống.
Ling Ling Kwong rất nhẹ, một đường bay tới, hầu như không có trọng lượng gì, nàng vẫn nhắm hai mắt, khí tức yếu ớt, Orm Kornnaphat cọ cọ mặt nàng, phát hiện nhiệt độ trên người nàng lại hạ xuống, liền vội vàng đem linh khí còn sót lại trong đan điền đều độ vào trong cơ thể Ling Ling Kwong.
Các nàng cách cửa đá rất gần, phong tuyết thổi tới, hàn ý ngấm vào da, như muốn đóng băng xương cốt. Orm Kornnaphat nghiêng nghiêng người, dùng thể đại lão hổ của nàng chắn cửa động. Cửa đá mở khá lớn, nàng không ngăn được toàn bộ, phong tuyết vẫn có thể từ bên cạnh lách vào, Ling Ling Kwong nằm ở bên cạnh nàng, vừa lúc là một góc chết, không bị phong tuyết tập kích.
Đem Ling Ling Kwong bảo vệ tốt rồi, đại lão hổ hơi thở phào nhẹ nhõm, tâm treo cao vẫn chưa mảy may thả xuống.
Ling bị kẻ xấu kia thương tổn, Orm Kornnaphat mặc dù đứng xa, nhưng không hề bỏ sót tình hình trận chiến, tự cũng biết được sự khốc liệt. Trên tay áo Ling Ling Kwong thấm máu, phủ tạng trong cơ thể đều bị thương tổn, không biết nên trị liệu thế nào.
Nàng nhớ lúc trước Ling Ling Kwong chuẩn bị không ít đan dược, lúc này có thể phát huy được tác dụng. Orm Kornnaphat đang muốn cắn xuống túi chứa đồ treo lơ lửng bên hông Ling Ling Kwong, thân thể của nàng dần dần thu nhỏ lại, biến trở về dáng dấp ban đầu.
Linh thú hóa lớn là phải dùng linh khí chống đỡ, linh khí của nàng tiêu hao sạch, vì vậy không chống đỡ nổi nữa.
Nàng biến nhỏ, gió lại thổi đến trên người Ling Ling Kwong, môi Ling Ling Kwong lạnh đến xanh tím.
Nước mắt của hổ con lại rơi xuống. Ling săn sóc nàng tốt như vậy, cũng không đành lòng nàng chịu chút khổ, nàng nhất định cũng có thể chăm sóc Ling thật tốt.
Hổ con lau nước mắt, ngắm nhìn trong động, thăm dò đi vào bên trong mấy bước, vẫn chưa phát hiện có cấm chế. Nàng gan lớn hơn, lại đi vào năm bước, liền thấy bên trong hơi khác thường. Loài thú mẫn cảm, có thể báo trước nguy cơ. Nàng không dám đi nữa, xoay người lại cắn vào vải vóc trên vai Ling Ling Kwong, dốc hết sức, kéo nàng vào bên trong, tận lực cách cửa xa một chút.
Đi đến bảy, tám bước, mặc dù vẫn lọt gió, dù sao vẫn khá hơn một chút.
Orm Kornnaphat lại từ trong túi chứa đồ lấy đan dược ra, đổ toàn bộ xuống mặt đất. Ling Ling Kwong cẩn thận, các loại đan dược phân ra từng bình, trên bình sứ có khắc chữ, đan trị thương, đan giải độc, đan trừ chướng khí. . . đều ký hiệu rõ ràng, hổ con nhận biết được mặt chữ, lấy ra đan trị thương, cắn nút bình trên miệng xuống, sau đó ngậm đáy bình đem đan dược đổ ra.
Đan dược quý giá, bên trong chỉ có ba viên, hổ con suy nghĩ một chút, ngậm lên một viên, đặt lên môi Ling Ling Kwong, sau đó dùng chân trước nhẹ nhàng ấn ấn cằm Ling Ling Kwong, môi mở ra, đan dược vừa vặn rơi vào.
Hổ con thở phào nhẹ nhõm, bận bịu lưu ý cuống họng Ling Ling Kwong, nàng biết được lúc nuốt, cuống họng sẽ động đậy. Nhìn chăm chú cái cổ trắng nõn của Ling Ling Kwong nửa khắc, vẫn chưa thấy yết hầu của nàng ấy nhúc nhích.
Ling bị thương, không thể nuốt, đan dược kia vẫn còn trong miệng nàng ấy.
Không thể vào bụng, đan dược làm sao có hiệu quả? Hổ con luống cuống, giơ móng vuốt lên không tiếng động mà lau nước mắt, lại ngắm nhìn bốn phía. Thấy góc tường có một cái bàn con, trên bàn con xếp một cái bình, bốn cái chung, suy nghĩ một chút, đem củi gỗ trong túi chứa đồ lấy ra, nhóm lửa. May mà nàng thường ngày chịu khó, vui vẻ cùng Ling Ling Kwong san sẻ, ban đêm lúc Ling Ling Kwong làm lửa trại, nàng thường ở một bên thêm củi lửa, vì vậy trước mắt mặc dù muốn nàng tự mình động thủ, ngược lại cũng không tính quá khó, vụng về dựng một đống lửa không quá dễ xem.
Sau đó nàng đi đến góc tường ngậm lấy một cái chung trà, chạy đến ngoài động, tìm nơi cỏ xanh, múc một chung tuyết.
Chỉ mới một lúc, trên cỏ đã che kín một tầng tuyết mỏng, muốn tích góp một chung cũng không khó, chỉ một chốc liền lấp đầy. Nàng cẩn thận ngậm lấy chung trà quay lại trong động, ghé sát vào đống lửa, muốn hơ tan chung tuyết kia.
Trong lòng nàng rất gấp, Ling bị thương rất nặng, có thể sớm ăn đan dược thì tốt biết mấy. Tuyết lại bởi vì trời lạnh giá, tan rất chậm. Hổ con ghé sát vào đống lửa thêm một chút nữa, ngọn lửa gần như ở ngay trên mặt nàng, nàng cũng không lùi.
Chờ tuyết tan, râu mép hổ con đều cháy hỏng mất mấy cái, nàng lại không mảy may để ý đến, ngậm nước đút cho Ling Ling Kwong.
Ling Ling Kwong hôn mê, không thể há miệng, hổ con rất vất vả mới có thể đưa nước vào trong miệng Ling Ling Kwong, đan dược cũng theo nước bị nuốt mất.
Đan dược đã dùng xong rồi. Hổ con thầm nghĩ. Nàng không dám nhào tới trên người Ling Ling Kwong, sợ đè ép nàng ấy, liền dùng đầu đem tay Ling Ling Kwong vòng ra sau đầu nàng, tựa như Ling Ling Kwong đang sờ nàng vậy.
Hổ con nhẹ nhàng nói: "Ling."
Ling Ling Kwong không có trả lời.
Hổ con cọ cọ lòng bàn tay nàng, lại nói: "Không sợ."
Nàng sẽ bảo vệ tốt Ling.
Không sợ.
Ling Ling Kwong vẫn không có phản ứng, Orm nàng ấy yêu nhất ở ngay bên cạnh, nàng ấy cũng không thể ôm nàng một cái.
Ling nhất định sẽ khá hơn nhanh thôi. Hổ con không biết thương thế Ling Ling Kwong có bao nhiêu nặng, không biết thật sự cho rằng như vậy, hay là tự an ủi bản thân, không ngừng lặp đi lặp lại câu nói này trong lòng.
Kỳ thực, lấy thương thế của Ling Ling Kwong, hai trăm năm cũng chưa chắc có thể khỏi hẳn. Đan dược là trị thương, dược lực cũng không ôn hòa, đến trong bụng toả ra, Ling Ling Kwong bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi.
Nội tạng của nàng đều tổn hại, khó có thể chịu được dược lực, một viên đan dược bình thường, lúc này lại bị dược lực phản phệ. Dung sắc càng thêm trắng xám, hơi thở mỏng manh, ngay tiếng tim đập cũng chậm chạp phù phiếm.
Hổ con kinh hãi, liền hoán hai tiếng Ling, tay chân luống cuống mà tìm kiếm bên trong túi chứa đồ, lại tìm ra rất nhiều đan dược cùng bùa chú, nhưng nàng cũng không dám lại cho Ling Ling Kwong dùng.
Nàng bỏ qua túi chứa đồ, mới phát giác nàng không có nửa điểm biện pháp.
Đan dược mà Ling Ling Kwong ăn vào còn lại hai viên, rơi trên mặt đất. Hổ con vừa tức giận vừa sợ hãi, chạy tới vỗ đan dược hai móng vuốt, khóc nức nở nói: "Thuốc xấu... Đạo nhân xấu..."
Lại nghĩ đến là nàng đút thuốc cho Ling Ling Kwong, nàng vừa khổ sở vừa tự trách, nước mắt lại rơi xuống: "Orm xấu..."
Trong động tối đen, Ling Ling Kwong nôn ra máu, không một tiếng động. Orm Kornnaphat khóc mệt, ôm cổ Ling Ling Kwong, không ngừng gọi nàng: "Ling, Ling, mau tỉnh lại, Orm sợ."
Ling Ling Kwong nhắm mắt lại, tựa như vĩnh viễn không trả lời nàng.
Orm Kornnaphat không ngừng cọ cọ nàng, liếm nàng, nàng cũng không tỉnh lại, liền đầu ngón tay cũng không có nhúc nhích một cái.
Phong tuyết ngoài động càng lúc càng lớn, hàn ý không ngừng rót vào, như muốn động lạnh các nàng. Orm Kornnaphat không dám rời Ling Ling Kwong một chút, một lúc lại liếm liếm nàng, một lúc lại lắng nghe nhịp tim của nàng, ở bên tai nàng gọi tên nàng, muốn cho nàng tỉnh lại.
Tiếng gió rít gào, khiến người ta khiếp đảm. Sắc trời dần dần tối lại, hổ con hoảng sợ, thêm củi vào đống lửa, để tránh cho nó tắt, ánh mắt lại dính chặt trên người Ling Ling Kwong, sợ nàng ấy tỉnh lại, nàng cũng không biết.
Thẳng đến nửa đêm, Orm Kornnaphat vẫn không nháy mắt mà nhìn Ling Ling Kwong, chỉ có lúc thêm củi vào đống lửa mới rời đi chốc lát. Nàng vừa nhìn Ling Ling Kwong, vừa nỗ lực tích trữ linh khí, được một chút ít, liền vội vàng truyền vào cơ thể Ling Ling Kwong. Lại lật tung túi chứa đồ, đem đồ vật có thể chống rét đều lấy ra.
Không biết làm sao y vật chống rét được chuẩn bị bên trong đều là của nàng, áo lông cáo, thảm nhỏ, đều là của hổ con nhỏ bé, không đủ lớn. Orm Kornnaphat liền lấy ra toàn bộ, đắp lên người Ling Ling Kwong, có thể che được chút nào hay chút đó, bản thân nàng lạnh đến run lẩy bẩy, cũng không quản.
Nàng cái gì cũng không làm được, không biết Ling Ling Kwong bị thương có bao nhiêu nặng, cũng không biết nàng ấy lúc nào mới tỉnh lại, chỉ có thể tận lực bảo vệ nàng ấy không bị đông lạnh mà thôi.
Tiếng gió dần dần lớn lên, vù vù mà thổi qua.
Ling Ling Kwong chậm rãi mở mắt ra, Orm Kornnaphat kinh hỉ, con mắt đều sáng, vội vàng gọi nàng: "Ling."
Ling Ling Kwong muốn giơ tay sờ sờ nàng, nhưng lại suy yếu đến không có chút khí lực. Hổ con vội chủ động nhích đến chỗ nàng. Ling Ling Kwong nỗ lực cong cong môi, âm thanh thấp đến gần như không thể nghe được: "Orm... có sợ hay không?"
Hổ con lớn tiếng trả lời: "Không sợ! Orm dũng cảm!" Lúc nói, nước mắt lại rơi xuống.
Ling Ling Kwong đau lòng, chỉ là nàng không biết còn có thể tỉnh táo được bao lâu, ý thức lại dần biến mất, tim phổi vô cùng đau đớn, yêu đan đều giống như bị đánh nát. Ánh mắt nàng nhìn hổ con nhu hòa như thế, nhưng nếu như không có Orm ràng buộc nàng, bị thương nặng như thế, nàng sợ đã sớm không kiên trì nổi.
"Orm ngoan. .. chờ ta... tỉnh lại... mang ngươi, mang em về nhà..."
Ling Ling Kwong cố gắng nói xong, con mắt một lần nữa đóng lại.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip