Chương 2: Phật tổ không chủ lưu(2)

Khúc Tùng Cố nhìn người đang đỡ mình hỏi: "Ngươi tên là gì?"

Lúc hỏi ra những lời này y vẫn còn ở trên người của Chu Quyết Vân không chịu đi xuống.

"Chu Quyết Vân" hắn trả lời.

Khúc Tùng Cố cười tủm tỉm lặp lại tên hắn một lần "Chu Quyết Vân".

Ở phía sau hạ nhân vẫn còn có chút lo lắng mà thúc giục: "Thế tử, chúng ta mau trở về đi thôi."

Khúc Tùng Cố không cao hứng, một chút cũng không muốn nhúc nhích.

Tiểu hài tử xinh đẹp lúc tỏ ra cáu kỉnh cũng là phi thường xinh đẹp, khiến người khác không có cách nào đối với y tức giận.

Có lẽ bọn họ là thực có duyên đi, tiểu hài tử này nhắm thẳng hướng hắn mà lao tới, giống như cảm nhận được hắn là người có thể bảo vệ nó.

Chu Quyết Vân cúi đầu xuống hỏi: "Ngươi làm sao vậy?"

Khúc Tùng Cố không trả lời mà hỏi ngược lại hắn: "Ngươi còn chưa có hỏi tên của ta đâu."

Chu Quyết Vân mỉm cười hướng tiểu hài tử hỏi: "vậy ngươi tên là gì?" Kỳ thật hắn sớm đã biết tên của đứa nhỏ này.

"Ta tên là Khúc Tùng Cố" tiểu hài tử đáp.

Chu Quyết Vân nhìn lại hạ nhân ở phía sau, rồi nói với đứa nhỏ trong ngực mình: "Mau về nhà đi, có người đang chờ ngươi đó."

Ngày hôm nay Khúc Tùng Cố cùng tỷ tỷ mình láo loạn một hồi có chút tức giận, hiện tại không muốn quay trở về.

Khúc Trì Tố lớn hơn đệ đệ mình bốn tuổi, đang là lúc tuổi đẹp như hoa, mấy ngày trước nàng mới được hứa gả cho người, hôm nay bên nhà chồng cho người đến đón dâu, Khúc Tùng Cố lại ở trước lúc tỷ tỷ xuất giá cùng nàng nháo loạn, sau đó liền chạy ra ngoài.

Chu Quyết Vân đối với những chuyện Khúc Tùng Cố phải trải qua ở đời này thuộc làu làu, so với những gì hắn từng trải qua ở đời trước còn muốn nắm rõ hơn. Dù sao thì hắn cũng là thành tâm thành ý đến báo ân.

Chu Quyết Vân ngồi xổm xuống đất, đem người ở trong lòng buông ra: "Ngươi ngày hôm nay nếu như không trở về, sau này sẽ hối hận." Khúc Tùng Cố mờ mịt nhìn hắn.

"Trở về đi." Chu Quyết Vân nói. Khúc Tùng Cố theo bản năng vươn bàn tay nắm chặt lấy ống tay áo của hắn. Hai người mặt đối mặt mà nhìn nhau, đây là cách một đời hai người cùng nhìn lại đối phương.

Chu Quyết Vân trở tay đem tay của tiểu hài tử nắm chặt, sửa lại lời nói: "Ta đưa ngươi trở về." Khúc Tùng Cố ngước mắt lên nhìn hắn, trong mắt cái gì cũng không có. Này là một đứa trẻ đơn thuần, cái gì cũng chưa từng trải qua.

Trong lòng Chu Quyết Vân bỗng dâng lên một loại cảm giác lạ thường, lúc này hắn mới ý thức được bản thân là một người có nhiều khuyết điểm, trọng sinh một đời, hắn liền trở thành một người lòng dạ xấu xa.

Trần Thanh lời nói lạnh lùng sắc bén, thần sắc nghiêm nghị, lúc bị Người kia phản bội cũng không làm cho Chu Quyết Vân dân lên một chút cảm giác khác lạ nào, nhưng vào giờ phút này khi nhìn vào ánh mắt của tiểu hài tử trước mặt lại làm hắn có loại cảm giác áy náy trong lòng.

Khúc Tùng Cố không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, tự vì chính mình nói: "Ta không nghĩ sẽ trở về."

"Vì sao không muốn trở về?"

Khúc Tùng Cố không trả lời hắn, ngược lại hỏi một câu: "Ca ca, ta vì sao chưa từng nhìn thấy ngươi?"

Một tiếng "ca ca" này kêu lên cực kỳ chân thành cực kỳ tự nhiên. Một tiếng này cũng trực tiếp đâm thật sâu vào tâm của Chu Quyết Vân, làm lòng hắn dậy sóng.

Chu Quyết Vân trên mặt vẫn là biểu tình đã sớm nhìn quen sóng to gió lớn lãnh đạm mà đáp: "Bởi vì ta vừa mới đến nơi này."

"Tại sao lại tới?"

Bởi vì ngươi. Chu Quyết Vân ở trong lòng nói một câu như vậy, lại có một cái tên khác từ tận sâu trong đáy lòng hắn bất chợt loé lên. Trần Thanh cũng là người ở kinh thành, lúc này chắc hắn cũng đang ở trong thành, có khả năng đang xen lẫn trong đám đông trên một con phố nào đó.

Chu Quyết Vân ngẩng đầu đưa mắt nhìn về hướng ngã tư đường, cười nói: "Ta tới nơi này tu hành."

Khúc Tùng Cố nhất thời vui sướng đến phát ngốc. "Huynh là đạo sĩ? Huynh có biết bay không? Huynh đã gặp qua yêu quái chưa?"

"Không có," Chu Quyết Vân cười nói: "cho nên ta phải tới đây tu hành."

Đại đa số tiểu hài tử đều có một điểm chung giống nhau đó là thích nghe những chuyện xưa như vậy, cho nên phi thường sùng bái người tu đạo. Sẽ luôn thêm bớt một chút khiến cho ảo tưởng thêm tốt đẹp. Khúc Tùng Cố cũng có ước mơ đó là được trở thành một kiếm khách, mỗi ngày mang theo kiếm lang thang khắp cùng trời cuối đất.

Chu Quyết Vân không một chút lưu tình mà phát vỡ mộng đẹp của tiểu hài tử: "Ta tu phật."

Quang mang trong mắt Khúc Tùng Cố nháy mắt biến mất hơn phân nửa. Chu Quyết Vân lại bồi thêm một câu: "Còn chưa nhập môn." Lúc này quang mang trong mắt liền biến mất hoàn toàn, kể cả một điểm sáng nhỏ cũng không có lưu lại.

Chu Quyết Vân cười nói: "Đi thôi."

Hai người trong lời nói, cũng có thể coi như quan hệ không tệ. Khúc Tùng Cố trái hỏi phải hỏi, lúc này mới chịu thành thật theo hắn trở về.

Hơn mười hạ nhân chạy theo Khúc Tùng Cố ra đây đều không biết chuyện gì đang xảy ra. Chờ đến khi Chu Quyết Vân lên tiếng nhắc nhở: "phiền toái dẫn đường" mới kịp phản ứng lại. Nhưng vậy thật khiến bọn họ mất mặt.

Khúc Tùng Cố tay thật mềm, rất thành thật theo hắn đi về phía trước, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn lên một chút, dưới chân không ngừng dẫm dẫm đạp đạp đùa nghịch vài cục đá nhỏ. Kỳ thật y là một đứa nhỏ rất biết nghe lời, hôm nay lại càng nghe lời hơn.

Khúc Phủ cũng không quá xa, Chu Quyết Vân một đường mang theo Khúc Tùng Cố đi đến trước cửa phủ đệ: "Mau vào đi."

Khúc Tùng Cố đi được hai bước liền quay đầu lại hỏi: "Ca ca, sau này ta còn có thể tìm ngươi chơi nữa không?"

"Có thể." Chu Quyết Vân cười đáp. Bạn nhỏ Khúc Tùng Cố vui vẻ lại hỏi: "Nhà huynh ở đâu nha a?"

Chu Quyết Vân: "...." Nhà hắn ở Bình Thành, cách kinh thành hơn một ngàn dặm.

Chu Quyết Vân chỉ có thể cười nói: "Chúng ra rất nhanh sẽ gặp lại."

Khúc Tùng Cố rất lễ phép cũng không hỏi nhiều, chỉ nói lại một câu: "Vậy huynh có thể đến tìm ta chơi không, tiên sinh chỉ dạy ta đọc sách vào buổi sáng, buổi chiều ta cũng không có chuyện gì để làm."

Chu Quyết Vân đáp ứng: "Hảo."

Khúc Tùng Cố nghe vậy liền nở nụ cười, mặt mày cong cong còn để lộ ra hàm răng trắng, vừa sạch sẽ vừa đáng yêu: "Vậy ngày mai huynh có đến không?"

Từ trong viện tử chạy ra một vị phụ nhân, trực tiếp kéo tay Khúc Tùng Cố hỏi: "Tiểu tổ tông, ngươi đây là lại chạy đi nơi nào vậy?"

Khúc Tùng Cố bị lôi kéo đi vào phía trong viện tử, lại vẫn cố chấp quay đầu lại nhìn Chu Quyết Vân chờ câu trả lời của hắn. Chu Quyết Vân cười nói: "Có lẽ sẽ."

Khúc Tùng Cố nghiêm nghiêm túc túc mà hướng hắn làm động tác tái kiến, lúc này mới để phụ nhân lôi vào trong.

Hạ nhân nói lời cảm tạ với Chu Quyết Vân, hắn tuỳ ý đáp một tiếng, xoay người rời đi. Hắn bỗng nhiên có cảm giác, chính mình và tiểu hài tử này sẽ ở chung với nhau thật tốt.

Trong Khúc Phủ. Khúc Tùng Cố dọc theo dãy hành lang ngói xanh chầm chậm chạy đến, một phen đẩy cửa ra. Khúc Trì Tố ngẩng đầu lên nhìn thấy hắn liền mỉm cười. Hai tỷ đệ họ rất giống nhau, nhất là đôi môi, dẫn theo viên môi châu như có như không ôm lấy, tựa tiếu phi tiếu, dường như được điêu khắc rất nhiều lần, không một chút tì vết.

Khúc Trì Tố hỏi: "không cáu kỉnh nữa sao? Còn biết đến gặp ta."

"Ngày hôm nay ta gặp được một ca ca," Khúc Tùng Cố nói: "Ở cửa Thành."

"Cái gì?" Khúc Trì Tố có chút sửng sốt. Khúc Tùng Cố tự rót cho chính mình một chén trà, một tay chống má nói: "tỷ tới nói thử một chút, ngày mai ta phải nói như thế nào thì nương mới có thể cho ta ra ngoài chơi đây?"

"Nói cái gì cũng không được, không phải nói sau này sẽ đọc sách cả ngày sao?" Khúc Trì Tố tức giận.

Nguyên lai Khúc Tùng Cố vì muốn Chu Quyết Vân đến tìm mình chơi, biện đại một cái lý do trước.

"Không được," Khúc Tùng Cố nói: "Ngày mai sẽ có người đến tìm ta chơi đó."

Khúc Trì Tố buồn cười hỏi đệ đệ nhà mình: "Ai? Ngươi mới đi ra ngoài chưa đến một canh giờ, có thể kết giao được bằng hữu sao?"

Khúc Tùng Cố lẽ thẳng khí hùng mà trả lời nàng: "Đúng vậy."

Khúc Tùng Cố có xuất thân rất tốt, Khúc gia chính là nhà mẹ đẻ của thái hậu, y lại là đích tử, là hoàng thân. Đại tỷ xuất giá vào cung, được phong làm quý phi, trong nhà còn có một huynh trưởng và nhị tỷ, cũng là tiền đồ đã định. Khúc gia có thể nói là hợp mãn toàn gia.

Y là con thứ trong nhà, là đứa nhỏ được sinh ra khi song thân đã già nên hết mực yêu thương. Ca ca tỷ tỷ trong nhà ai cũng đau sủng y, từ nhỏ đến lớn là chưa từng phải chịu một chút xíu uỷ khất.

Chỉ sợ cả đời này nếu không phải cuối cùng mạc danh kỳ diệu thay Chu Quyết Vân đỡ một đạo thiên lôi kia, y đã an an ổn ổn mà sống một đời. Xác thực là một tiểu hài tử yếu ớt mà chân quý.

Ngày hôm sau Khúc Tùng Cố vừa đến chính ngọ cái gì cũng không làm, theo sau mông nương mình lắc lưng một buổi trưa, lời ngon tiếng ngọt nói một đống lớn đến tận chiều. Nhưng mà Chu Quyết Vân lại không đến. Khúc Tùng Cố thật đã trông chờ đến mòn mắt.

Vừa mới bắt đầu còn ngồi ở đại đường đùa nghịch con chim nhỏ của cha y treo ở đó. Sau đó chuyển dần ra cửa trước trong đại viện, ngồi ở trước ao chuyển tới chuyển lui nghịch nước. Một ao cá bị y khuấy đảo chạy toán loạn. Cửa trước đột nhiên có động tĩnh, Khúc Tùng Cố ngẩng đầu lên nhìn xem.

Kết quả lại là nhũ mẫu chạy tới, hướng y hô: "Ôi chao tiểu tổ tông, nước lạnh lắm, đừng nghịch nước nữa,"

Khúc Tùng Cố thương tâm đến mức không muốn nói chuyện. Hắn giả rất khó thỉnh, thật sự.

Khúc phủ từ trên xuống dưới không có ai để ý đến tình bạn mới vừa chớm nở đã sớm chết non của tiểu thiếu gia, toàn gia đều lo chuẩn bị cho hôn sự của Khúc Trì Tố, ngày rất nhanh cứ như vậy qua đi.

Thẳng đến ngày đó, Khúc Trì Tố được đại kiệu tám người khiêng nâng ra khỏi phủ, trong Khúc phủ có một nha hoàn bị nhiễm phong hàn, chậm trễ một ngày công. Chờ đến ban đêm lại đến nhìn xem, nha hoàn đó liền phát sốt.

Sang ngày hôm sau, toàn thành đều lan truyền tin tức, trong cung có người bị bệnh đậu mùa.

Khúc phủ bỗng nhiên hỗn loạn, tiểu nha hoàn bị nhiễm phong hàn đột nhiên toàn thân đều nổi mẩm đỏ.

Khúc phu nhân chỉ có thể im lặng đuổi người đi, một nha hoàn ở cùng phòng cũng là cho chút tiền rồi đuổi đi, không còn cách nào khác, dù sao một cái phủ lớn như vậy, không có cách nào trì hoãn được.

Nhưng tin tức này vẫn bị lộ ra bên ngoài, một đạo thánh chỉ ban xuống, Khúc phủ bị niêm phong, chỉ có thể đi vào nhưng không được phép đi ra.

Trong cung phái đến ba vị thái y, dùng huân dược thanh lý toàn bộ Khúc phủ, mỗi ngày dùng khăn che mặt che đến mức hận không thể ngay cả ánh mắt cũng che lại.

Trong một năm này, kinh thành người người đều cảm thấy bất an, trên đường cả ngày cũng không có lấy một bóng người, Khúc phủ đại môn đóng chắt, cực kỳ tiêu điều, bỗng nhiên lại có người đến gõ cửa.

Một người nam nhân trẻ tuổi diện mạo lạnh lùng, mày kiếm mắt sáng, hướng người mở cửa làm một cái phật lễ, nói rằng: "Thí chủ, bần tăng theo yêu khí mà đến, nguyện vì quý phủ trừ tà diệt ma."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #mỹ#đam