CHƯƠNG 4: THAY ĐỔI
Sau khi đã nhận ra lòng mình, Nhật Phát quay ngoắt thái độ.
Hôm nay, Nhật Phát đã dậy từ sớm, tâm trạng phấn khởi, cười toe toét chăm chút trang phục. Bình thường, anh đều sẽ ăn sáng ở nhà, nhưng hôm nay lại vội vàng đến trường. Mẹ anh thấy dáng vẻ gấp gáp ấy thì cất tiếng hỏi.
- Con không ăn sáng à?
- Dạ không ạ, nay con hơi vội
Nói xong, Nhật Phát liền chạy ra ngoài, phóng con xe máy yêu thích của mình đến trường.
Như thường lệ, Bảo Minh đã đứng đợi Nhật Phát trước cổng trường, mặc kệ muôn vàn ánh mắt dò xét, khinh bỉ. Thấy anh, cậu nhanh chóng chạy đến khoác vai anh. Nếu là ngày trước, Nhật Phát sẽ khó chịu mà đẩy cậu ra, đôi lúc sẽ làm ngơ né tránh cậu, mặc kệ sự hụt hẫng của cậu mà bước vào trường. Nhưng hôm nay, khi cậu khoác vai, anh không hề đẩy cậu ra, ngược lại còn cười rất tươi khiến tất cả các nữ sinh ở đó xao xuyến.
Nếu ai tinh ý sẽ nhận ra, đôi tai Nhật Phát đã đỏ bừng lên từ bao giờ, khuôn mặt cũng đang bắt đầu ửng đỏ. Anh vội vàng bước đi, không dám nhìn thẳng vào cậu. Nhưng dường như Bảo Minh lại chẳng nhận ra sự ngại nhùng của anh, cậu hào hứng đi sau anh, ríu rít trò chuyện. Cho đến lầu một - lớp của Bảo Minh, cậu vẫn không dừng lại, vẫn theo anh lên lầu hai. Đến khi Nhật Phát đã vào trong, Bảo Minh mới ngậm ngùi về lớp.
Bên trong, khi Bảo Minh vừa quay đầu đi, Nhật Phát liền vội vàng nhìn ra, dõi theo bóng dáng cậu.
Quang Anh thu trọn khoảnh khắc "tình bể tình" ấy vào mắt, nhếch mép bước vào lớp Nhật Phát, trêu chọc.
- Nhìn gì mà chằm chằm vậy em?
Nhật Phát giật mình, nhìn lên người anh thân thương, trong lòng không ngừng mắng mỏ, "Trời ơi, sao anh báo quá vậy Quang Anh?! Anh làm em hụt mất vài giây nhìn Minh rồi kìa!!!".
- Em nhìn ai anh còn không biết à? Mà sao anh ở đây vậy, không về lớp anh à?
Quang Anh thấy thái độ khỉnh bỉ "nhẹ nhàng" mà Nhật Phát dành cho mình thì đủ biết tương lai simp vợ của nó ra sao rồi đấy.
- Cái thằng này, thái độ kinh thế! Lớp anh mày lầu ba, mà mỗi lần lên lớp thì cần đi lên cầu thang, lớp mày thì gần cầu thang. Nên lâu lâu tao qua tao hóng ké tí, gì căng?!
Nhật Phát đứng dậy, đẩy Quang Anh ra khỏi lớp mình.
- Lâu lâu cái gì? Em thấy ngày nào anh chẳng qua đây?!
Quang Anh bị cưỡng chế lôi ra khỏi phòng học, lườm nguýt thằng em "yêu quý" rồi cũng lên lớp.
Nhật Phát quay lại chỗ ngồi với tâm trạng ngẩn ngơ, trong đầu vẫn luôn xuất hiện hình bóng của ai đó.
Thế là cả mấy tiết học liền, anh chẳng tập trung được. Đôi lúc, anh cứ đưa mắt nhìn ra ngoài, hy vọng cậu sẽ vô tình đi ngang qua lớp anh.
Mà Bảo Minh lại đang mắc kẹt trong lớp. Giáo viên tiết này của cậu là thầy chủ nhiệm - người đã ghim cậu suốt từ đầu năm.
- Huhu trời ơi, thầy cho em đi đi mà thầy, thầy ơi, em sẽ về liền mà
Nhìn Bảo Minh đang nằm ăn vạ giữa lớp, thầy vẫn nhất quyết phản đối.
- Không là không!! Tất cả các giáo viên đều đã phàn nàn về em rồi, tiết nào cũng đi, mà lần nào cũng 15 phút!!! Em làm cái gì mà đi hết 15 phút?! Rõ ràng là bình nước ở ngay kế bên, mà lần nào đi về cũng không có nước là sao?!
Bảo Minh ậm ờ, qua loa tìm đại một lý do.
- Thì là tại cái bình nước nó hết nước nên em mới phải lết lên tận lầu hai chứ bộ, em cũng mệt mà!
"Mệt gì mà mệt trời, leo mười lầu nữa để gặp anh ấy cũng đáng, há há"
Giáo viên chủ nhiệm liếc cậu.
- Hết nước? Vậy còn cái máy kế bên thì sao?!
Bảo Minh có hơi chột dạ, sao cậu lại quên mất vậy chứ! Thôi thì nhân cơ hội đánh bài chuồn luôn.
- À thì chắc là em không thấy á, vậy để giờ em đi xem thử nha
Nói rồi, cậu ba chân bốn cẳng chạy đi, mặc kệ tiếng gào thét của thầy chủ nhiệm, những viên phấn đang bay tới tấp và cả tiếng cười rôm rả của cả lớp.
Bảo Minh vội vàng chạy lên tầng trên, khi đến cửa lớp của anh thì nhanh chóng dừng bước. Chầm chậm bước đi.
Nếu là bình thường, Nhật Phát đang tập trung lắng nghe bài giảng rồi. Thế nhưng hôm nay, anh vẫn luôn dán mắt ra ngoài cửa sổ, tìm kiếm Bảo Minh.
Cậu vừa lướt qua được vài giây, đã bắt gặp ánh mắt mong chờ và dịu dạng của anh. Cậu bất ngờ, vội vàng cụp mắt xuống tránh né.
Rồi cậu nhanh chóng ngước nhìn lên, mắt đối mắt với anh. Dường như cả hai đều không để ý đến mặt của mình đã đỏ lên từ lúc nào. Cậu chậm rãi đổ đầy nước vào bình, rồi tranh thủ ngắm nhìn anh.
Cho đến khi bóng dáng cậu hoàn toàn biến mất, Nhật Phát vẫn luôn cười ngốc nghếch. Tưởng khi gặp được Bảo Minh rồi, anh sẽ có thể tập trung hơn, thì giờ đây anh đã hoàn toàn lạc lối trong ánh mắt của cậu rồi!
Khi giáo viên cất tiếng gọi, anh vẫn không đáp lại. Cho đến khi cô giáo đã gọi lần thứ ba, bạn cùng bạn nhanh chóng lay nhẹ người anh nhắc nhở.
- Nè, cô kêu cậu nãy giờ đó
Lúc này, Nhật Phát mới hoàn hồn, vội vàng đáp lại cô.
- Dạ!
Giáo viên nhẹ nhàng nhắc nhở.
- Tập trung nào, lên bảng giải cho cô câu này xem
Trái ngược với sự dịu dàng của cô giáo, thì thầy chủ nhiện của cậu đang muốn tăng xông tới nơi. Bảo Minh cúi gằm mặt xuống, tuy nhìn có vẻ đã hối hận, nhưng trong lòng vẫn đang bày mưu tính kế cho việc đánh bài chuồn vào tiết sau.
- Này, em có nghe tôi nói không đấy?! Này!! HOÀNG LÊ BẢO MINH!!!
Lúc này, cậu mới giật mình, lúc quay lên thì đã thấy mặt thầy tối sầm xuống. Cậu liền ríu rít xin lỗi.
- Dạ dạ em xin lỗi thầy, em biết rồi mà
Thầy chủ nhiệm vừa định giảng dạy tiếp thì tiếng trống trường đã văng lên. Thầy chỉ có thể hậm hực, cảnh cáo cậu.
- Đừng để tôi bắt gặp cậu lần nữa đấy, Hoàng Lê Bảo Minh!!!
Bảo Minh ngoài miệng thì "Dạ dạ", nhưng trong lòng đã ngẫm nghĩ, "Xì, vậy em không để thầy bắt gặp là được chứ gì!".
Thế là những tiết sau đó, Bảo Minh luôn kiếm lý do để trốn tiếp, đôi lúc thì năn nỉ ỉ ôi, không được liền chuyển sang ăn vạ, giãy đành đạch đành đạch ngay giữa lớp. Vậy là thầy cô cũng phải bất lực chấp nhận.
Ra về, canh còn năm phút cuối giờ, Bảo Minh đã tranh thủ sắp xếp cặp sách, chuẩn bị phóng lên lớp tìm Nhật Phát.
Ở trên lầu, cứ cách vài phút, Nhật Phát lại nhìn đồng hồ một lần, trông ngóng không thôi.
Đến khi tiếng trống trường lại vang lên, tiết cuối cùng đã kết thúc. Còn chưa đợi giáo viên ra khỏi phòng, Bảo Minh đã gấp gáp chạy lên lầu. Cậu vừa tới nơi cũng là lúc anh bước ra khỏi lớp.
Bảo Minh thở hồng hộc, hy vọng anh đừng đi trước nữa. Ấy thế mà Nhật Phát thật sự không bước đi nữa, đứng kế bên chờ cậu.
Bảo Minh không thấy tiếng, cứ ngỡ anh đã đi như mọi lần, chẳng màng xung quanh mà vội vàng chạy đi. Có lẽ vì quá gấp gáp, Bảo Minh đã suýt ngã dưới nền đất lạnh lẽo.
May mắn thay, một bàn tay ấm áp quen thuộc đã kéo cậu lại, ôm cậu vào lòng. Cậu có chút ngỡ ngàng, "Cái mùi hương quen thuộc này, có lẽ nào... Không! Không thể được đâu!!". Ngay lúc cậu đang miên man suy nghĩ thì một giọng nói đã cắt ngang cậu.
- Có sao không?
"Cái giọng nói này..." Bảo Minh nhanh chóng quay lại, liền được một phen kinh hoàng bạt vía, cậu trợn tròn mắt ngạc nhiên, vẫn chưa thể tin được người vừa đỡ mình chính là anh, là Nhật Phát, Nguyễn Nhật Phát đó. "Thôi xong, chứng hoang tưởng của mình trở nặng rồi hả má ơi?!".
Cậu vội vàng đứng dậy, lại chẳng để ý đến vẻ mặt không mấy hài lòng của anh. Dù cố gắng thoát ra khỏi chiếc ôm ấm áp mà xa lạ ấy, nhưng dường như chiếc ôm này lại đang thắt chặt lại thì phải.
Bảo Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng che dấu sự ngại ngùng của bản thân rồi lên tiếng.
- A... Anh, anh buông e...em ra được rồi á
- Ò
Nhật Phát nhàn nhạt nói, giọng điệu giống như lưu luyến chẳng muốn buông tay. Bảo Minh vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cậu sợ, sợ cái dịu dàng ban nãy chỉ là giấc mơ của chính cậu, cũng là sợ sự ôn nhu bây giờ của anh là do cậu tưởng tượng ra.
Nhưng cậu nào biết, những sự rối bời của cậu giờ đây anh đều nhìn thấu. Nhật Phát biết, cậu cần thời gian tiếp thu cho sự thay đổi đột ngột này. Tuy vậy, nhìn dáng vẻ ngại ngùng pha chút khép nép của cậu thật dễ thương, khiến anh chẳng kìm lòng nổi nữa rồi.
Nhật Phát nắm lấy tay cậu, tựa như đang dẫn cậu ra khỏi sự hoài nghi của bản thân, ôn nhu, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, còn không quên nở một nụ cười trấn an.
- Đi nào, không phải nhà em gần nhà anh à? Về thôi!
Bảo Minh động lòng, không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu rồi, nhưng lần này, cậu biết rõ, hành động ân cần này của anh là dành cho cậu, chỉ cho Hoàng Lê Bảo Minh cậu thôi.
Giọng nói của anh như chất dẫn dụ, khiến cậu phải ngước lên nhìn, rồi lại trầm mê bởi đôi mắt thâm tình của anh. Bảo Minh dường như thấy chính mình trong đôi mắt ấy, đôi mắt chứa hàng vạn tinh tú và vì sao, giờ đây có thêm cả cậu, tỏa sáng và xinh đẹp.
Cứ như thế, một người lớn một người bé cùng nắm tay nhau ra về trong cái nắng gắt giữa trưa, ấy thế mà lòng họ lại ấm đến lạ thường.
- - - - -
Hehe, tui đã quay lại sau khi bị bạn bè dí quá dí. Hãy comment cho tui biết về suy nghĩ của mọi người nhennn
Q&A: Hmmm, chuyện là tui đang định ra fic về CapRhy, ở đây có ai fan CapRhy khummm. Nếu mí bà thích phong cách viết của tui, và đu CapRhy (RhyCap cũng oke) thì hãy bình luận cho tui biết nhennnn
Tại viết cho mí bà mà tui mém trễ học gòi, lúc tui viết dòng này là 7h15, mà 7h30 tui vô học =)))
Nói zậy hoi đừng lo nhennn (ai khum lo là tui giận =))) )
Love u all, hehe ~
- By Peace -
[1874 words]
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip