19.
Năm năm trước.
"Từ ngày mai mày không cần phải đi học nữa. Dù sao mày cũng đã tốt nghiệp cấp ba rồi, học cho lắm chỉ để lấy cái bằng đại học thì cũng trở thành vô dụng thôi."
Jung Hanna thoả mãn nhìn bộ móng tay mình vừa mới sơn cách đây và phút. Rồi khi nghe được tiếng mở cửa từ bên ngoài, bà liền nhận ra đó là Kim Ami.
"Tại sao lại phải nghỉ chứ? Dù sao đi nữa...con cũng tự lo tiền học bằng tiền con kiếm được mà."
"Thay vì bỏ một mớ tiền vào chuyện học hành vô ích thì mày nên chăm chút cho bản thân mày, kiếm một tấm chồng giàu rồi cho tao hưởng phước đi. Còn nếu mày vẫn muốn đi học thì nhanh nhanh biến khỏi cái nhà này, tao chẳng nhàn rỗi để nuôi ăn nuôi ở cho một đứa vô dụng."
Hanna buông lời chì chiết con gái mình rồi bực dọc gom mấy chai sơn móng tay bỏ vào trong phòng.
Thời điểm này, Kim Ami chỉ mới là một con nhóc sinh viên đại học năm nhất. Dù là vậy, chẳng mấy ai biết được trên gương mặt ngây ngô ấy đã phải trải qua những chuyện gì.
Thuở bé, cô sống trong một gia đình nông dân không mấy khá giả tại một vùng ngoại ô nằm gần Seol. Có mẹ là Jung Hanna và ba là Kim Min Woo. Dù là nghèo khó, ấy vậy mà tình thân trong gia đình chưa bao giờ bị cái nghèo chia cắt.
Cứ thế, cô sống trong vòng tay của ba mẹ cho đến tận cấp hai. Cứ ngỡ hạnh phúc sẽ vĩnh viễn không thể nào tan biến. Cho đến một ngày, vào một đêm trời tối muộn, giữa Jung Hanna và Kim Min Woo xảy ra một trận cãi vả lớn.
Lúc đó Kim Ami vẫn còn đang ngủ say, rồi sau cùng bị tiếng ồn của ba mẹ mình làm cho tỉnh giấc.
"Jung Hanna. Rốt cuộc cô đã làm gì với số tiền mà cả hai đã dành dụm để cho Kim Ami vào Seoul học cấp ba sau này vậy?"
Cách đó vài ngày, vì nghe theo lời của một người bạn thân bảo rằng chỉ cần bỏ ra một số tiền lớn đầu tư vào công ti của bà ấy, chỉ sau ài tháng sẽ nhận lại được lợi nhuận gấp ba lần số vốn đã bỏ ra.
Không phải Jung Hann không thấy áy náy mà đành đoạn ăn cắp số tiền tiết kiệm mấy năm trời để đưa cho người ta. Chỉ là...bà không muốn cả gia đình mình lúc nào cũng phải sống trong cái cảnh cơ cực như thế này nữa.
"Tôi chỉ là muốn mượn số tiền đó để đi làm ăn. Ông có cần phải nặng lời, cho rằng tôi là một người tham lam ăn hết tiền của như vậy không?"
"Tôi không cần biết. Nếu bà không muốn bị lừa thì mau mau đi đòi lại số tiền đã đưa cho người ta đi. Nếu không có nó, Kim Ami của chúng ta sau này phải xoay sở như thế nào."
"Không được. Tôi đã đưa rồi thì không thể nào đòi lại được."
Kim Ami nấp phía sau cánh cửa, dù không rõ thực hư thế nào nhưng qua lời nói của ba mẹ, cô có thể mơ hồn mà đoán ra được rằng cuộc cãi vã này chính là do mình mà ra.
Hai người cãi nhau thêm một lúc, rốt cuộc ông Kim Min Woo cũng vì tức giận mà bỏ vào trong phòng. Chỉ thấy bà Hanna ngồi thụp xuống tại nơi đó, ánh mắt tức giận nhìn chằm chằm vào người chồng tại nơi kia.
Cứ ngỡ mọi chuyện sẽ êm xuôi. Cho đến sáng hôm sau, Kim Ami vừa mở mắt thức dậy thì hay được tin cha của mình đã tự tử tại nhà riêng.
Vừa mở mắt đã nhìn thấy hai vị cảnh sát ngồi tại phòng khách, đối diện là Jung Hanna đang ngồi khóc lóc kể lại sự việc.
Bà ấy đưa tay lên lau đi giot nước mắt lăn dài trên gương mặt, đau đớn nói:
"Đêm qua vợ chồng tôi cãi nhau nên tôi đã ngủ ở phòng riêng. Sáng nay khi tôi định đến làm hoà với ông ấy thì...hức..."
Nguòi đàn bà vừa nói, vừa khóc oà lên hết sức đáng thương. Kết quả khám nghiệm cho biết ba của cô đã uống một lượng thuốc ngủ quá lớn, nên dẫn đến sốc thuốc rồi vĩnh viễn ra đi.
"Mẹ, mẹ giết ba?"
Sau khi tang lễ kết thúc, Kim Ami đã vội đi hỏi mẹ mình trong khi bà ấy đang đếm lại số tiền cúng điếu vừa qua. Chỉ thấy Jung Hanna đưa ánh mắt mệt mỏi nhìn cô, chán chường đáp:
"Con tốt nhất là nên biết giữ mồm giữ miệng một chút."
Vốn dĩ Kim Ami sẽ không hỏi như thể nếu đêm đó cô không thấy mẹ mình cầm trong tay một nắm viên nhộng màu trắng. Vỏ thuốc được vứt đầy bên trong thùng rác không còn lại viên nào.
Lúc đó cô khó hiểu muốn hỏi rằng mẹ đang làm gì vậy? Nhưng sau khi Hanna nhìn thấy cô, chỉ vội bỏ lại một câu rằng con nít thì nên ngủ sớm sau đó bước vào phòng cùng ba.
Vì thương mẹ nên sau khi ba mất, Kim Ami đã quyết định không báo lại chuyện này với cảnh sát.
Ba mất được nửa năm, Jung Hanna tái hôn với một người đàn ông tên là Lee Sun Ho.
Ông ấy khi đó có gương mặt phúc hậu và tính tình hiền lành.
Cho đến cái hôm đó, khi mẹ bảo rằng cô hãy bỏ học ở trường đại học và đi lấy chồng. Lúc đó Kim Ami chẳng còn nể nang gì người đàn bà đó, rồi đem bao khổ sở ngày xưa mà hét lên.
"Bà đã không yêu thương tôi thì ngày đó khi ba mất, bà cứ bỏ tôi lại một mình đi. Đã vậy lại còn mang tôi theo rồi bắt tôi phải gọi một người xa lạ là ba. Biết thế ngày đó, tôi đã nói với cảnh sát tất cả mọi chuyện rồi."
Vốn dĩ sau khi làm xong bộ nail, Jung Hanna đã định vào phòng đi ngủ. Ấy vậy mà nghe tiếng con gái mình hét lên như kẻ mất trí, bà ta vội mở cửa phòng rồi lao đến tát vào mặt Kim Ami một cái thật đau.
"Mất dạy. Tao nuôi mày lớn để mày nói những lời này với tao à? Rốt cuộc mày cũng chỉ là một đứa vô dụng hệt như ba của mày ngày xưa."
"Là tao giết ông ta đấy, thì sao? Mày định làm gì? Mày có định giết tao để trả thù cho thằng khốn kia không?"
Bà ta vừa nói, vừa đem một ngón tay chỉ mạnh vào trán của đứa con gái duy nhất đang đứng trước mặt mình. Kim Ami không lên tiếng phản khán, chỉ đưa ánh mắt căm hận nhìn lấy người kia. Sau cùng, cô dùng hết sức bình sinh của mình đẩy bà ta một cái thật mạnh xuống nhà.
"Bà không phải là mẹ của tôi, không có người mẹ nào mà lại giết chồng, không có người mẹ nào mà lại tàn nhẫn với con gái mình như thế cả. Đáng ra, người nên chết phải là bà, chứ không thể nào là ba của tôi được."
Jung Hanna vì cái đẩy mạnh của Kim Ami mà loạng choạng ngã xuống sàn nhà. Rồi phần đầu của bà ấy vô tình bị va vào một cạnh bàn ngay tai nơi kia.
Cùng lúc đó, Lee Sun Ho vừa vặn đi làm về. Nhìn thấy cảnh tượng Jung Hanna đang nằm dưới đất, phần đầu đã loang ra một ít máu dính trên sàn nhà, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn ông.
"Dượng...dượng mau đưa mẹ con đến bệnh viện đi dượng. Hức...mẹ con chảy nhiều máu quá."
"Con đẩy bà ấy?"
"Con...."
Thật tình ngay lúc đó Kim Ami không hề cố ý làm hại mẹ mình, chỉ là sự tức giận ấy đã làm cho cô gần như bị mất kiểm soát nên mới đưa tay đẩy người kia.
Lee Sun Ho đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn cô, rồi chậm rãi ngồi xuống nơi Jung Hanna đang nằm.
Cứ ngỡ ông ta sẽ vội vàng mang Hanna đến bệnh viện. Ấy vậy mà người đàn ông đó lại với tay lấy cái gối ôm trên sofa rồi dùng hết sức bình sinh của mình đè lên mặt bà ấy đến mức chết đi.
Mà còn là chết không nhắm mắt.
Sau khi Jung Hanna tắt thở, Lee Sun Ho mới thật sự lộ ra bản chất thật của mình. Ông ấy phủi phủi hai tay, rồi đưa ánh mắt đen tối ấy nhìn cô.
"Đây chẳng phải là điều mày đã muốn à? Ban nãy khi đứng ngoài cửa, tao đã nghe mày bảo nó nên chết đi. Không phải sao?"
"Một đứa vô dụng như con khọm già đó thì tốt nhất nên chết đi để đỡ phải phiền đến tao.... Mà mày cũng đừng quên, là tao giúp mày giết nó, chứ không phải là do tao gây nên. LÀ MÀY GIÁN TIẾP GIẾT CHẾT MẸ MÀY ĐẤY HAHAHAHA."
Mẹ của cô...chết trong quả báo, hệt như cái ngày bà ấy đã dùng thuốc ngủ để giết ba.....
"Aaaa"
Kim Ami ngồi bật dậy trong căn phòng vẫn còn một màu tối. Trên trán đổ đầy mồ hôi, nhịp thở lại gấp rút không ngừng.
Vừa rồi, cô đã mơ một cơn mơ.
Cơn mơ quá khứ....
Quá khứ tối tăm và đầy bi thương ấy đã đeo bám cô trong suốt năm năm trời.
Sự ra đi của ba, cái chết của mẹ....khiến cho người con gái kia chưa một ngày được yên giấc.
Kim Ami đưa mắt nhìn đồng hồ bên cạnh chỉ mới điểm 5:30 sáng. Nhưng cô chẳng có tài nào để ngủ lại thêm được nữa. Và rồi bóng dánh nhỏ bé ấy ngồi co gối trong một góc giường không hề chợp mắt cho đến lúc mặt trời đã lên.

Trước khi ngược có ai mún H không:3???
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip