Năm
Trong suốt quá trình lớn lên của Naravit, chưa bao giờ cậu có được một kì nghỉ hè với những nơi sang trọng cao cấp. Khi bạn đồng trang lứa kết thúc năm học với một chuyến du lịch hấp dẫn thì Naravit lại chỉ loanh quanh ở phòng đọc sách để giết thời gian. Lớn hơn một chút thì lại dành dụm chút tiền mua chậu cây nhỏ để ở ban công, ngày ngày chăm sóc.
Ngược lại với Naravit, Phuwin luôn được thưởng vài kì nghỉ dài ngày xa xỉ ở khắp nơi trên đất Thái, tất nhiên em sẽ đòi anh trai đi cùng có những chuyến được thành toàn, có những chuyến em đi chơi mà buồn thiu vì nhớ anh trai ở nhà.
" Anh anh anh anh anh anh anh "
Phuwin từ bé đến lớn luôn là cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Naravit vòi vĩnh sự chiều chuộng của anh trai, từ năm đó cậu đã ngầm thừa nhận sự xuất hiện của em nhỏ trong đời mình, đã âm thầm cưng chiều em xuyên suốt những ngày rong ruổi của tuổi thơ đến giờ là một thiếu niên cấp 3. Cả hai đang nói chuyện qua video call khi Phuwin ở Pattaya còn cậu thì ở nhà
" Anh hết bệnh chưa, anh mau khoẻ nha! Mai em về với anh, nhớ anh quá ạ! Anh có nhớ Phuwin hông? "
Mấy ngày trước khi đi Naravit đột nhiên lên cơn sốt, không muốn gián đoạn cuộc vui của em nên cậu nói dối rằng sẽ ra sau em vài ngày, thế mà đến khi em gần về cậu vẫn chưa khỏi bệnh, làm em dỗi cậu đến độ không thèm điện thoại cả một ngày
" Hết bệnh rồi, về sớm thế không ở chơi lâu chút?"
" Xia hông có anh hỏng có gì vui hết trơn! Về chơi với anh mới vui nhất "
" Tranh thủ ngủ đi, lấy sức mai về "
Đối với những câu nói yêu thương của Phuwin, Naravit sớm luôn lảng qua vấn đề khác. Dẫu biết chỉ là lời nói em vô tư bày tỏ vậy mà với cậu lại luôn canh cánh trong lòng
" Anh hông nhớ em hả? Anh có nhớ em giống em nhớ anh hông? "
" Ngủ đi trễ rồi, em tắt đi "
" Anh hông trả lời là em hông tắt đâu đó "
" Vậy anh tắt "
" Anh mà tắt trước là em giận anh luôn "
" Vậy để đến khi nào em tắt thì thôi, anh ngủ đây "
" Kìa!!!!!!! Xa em tới một tuần mà anh hông thấy nhớ em hả ??? Huhu đồ tồi tệ, đồ đáng ghét, đồ xấu xa "
" Em nói xong chưa? Khuya rồi mà vẫn còn sức ghê gớm vậy? "
" Em đủ sức nói tới khi nào anh chịu nhớ em thì thôi đó! Uổng công mua quá trời quà cho anh "
" Ha ai bắt em mua? "
" Em mua cho anh trai em thì cần ai bắt à? Cất công vậy rồi mà anh trai đâu có nhớ mình "
" Ừ nhớ "
" Hả? Anh nói lại đi! Em hổng nghe "
" Ngủ sớm đi "
Anh trai tắt máy cái bụp, thằng nhóc con sao càng lớn càng nói nhiều như vậy chứ? Mà hình như chỉ có một mình cậu có đủ kiên nhẫn ngồi nghe em luyên thuyên nhiều tiếng đồng hồ vậy thôi á, Naravit cũng không hiểu nỗi bản thân vốn là người mất kiên nhẫn lại còn nóng tính thế mà ở chung suốt mấy năm trời với Phuwin lại hiếm khi bộc lộ ra với em. Luôn tròn vai một anh trai tốt dù cái miệng có hơi độc địa
Phuwin bên kia nhìn màn hình tối đen mà lăn lộn cười khúc khích trên giường, anh trai là lần đầu tiên nói nhớ em đó! Không vui sao được? Lật đật đi kiểm tra lại hết mấy món quà đã mua cho anh rồi mới yên tâm đi ngủ! Ngủ thui mai được về với anh rùi!
Hôm sau, người làm trong nhà tất bật dọn dẹp, nấu ăn để đón lão gia đi du lịch về. Naravit đã ra ngoài từ sớm dù vẫn chưa hết bệnh hẳn nhưng ở nhà cả tuần như vậy làm cậu phát chán, vừa hay bạn học hẹn đi đánh bóng rổ trực tiếp bỏ qua cơn sốt đang âm ỉ trong người mà gật đầu đồng ý. Phuwin vừa về đến nhà đã nhanh chóng chạy lên phòng anh trai, nhưng cửa phòng hôm nay lại bị khoá không tài nào mở được. Hỏi quản gia thì mới biết Naravit không có ở nhà từ lâu, em chán nản về phòng xếp đồ mà đợi anh trai.
Trời ngã tối, ăn tối xong xuôi mãi mà cậu vẫn chưa về làm em có chút lo, điện thoại bao nhiêu cuộc không bắt máy thấp thỏm ngồi ở sofa đợi anh trai. Bố mẹ Tang có công việc nên rời khỏi nhà từ lâu, chắc đêm nay sẽ không về. Cả nhà rộng rãi thoáng chốc chỉ có một mình Phuwin nhỏ bé, em nhớ anh Naravit quá đi! Sao giờ anh chưa về nữa?
" Đồ đáng ghét! Anh mà không về em sẽ không tặng quà cho anh nữa!!!!!!! "
TV đã chiếu hết một bộ phim hoạt hình mà cậu vẫn chưa thấy mặt mũi, đến khi Phuwin có ý định đi tìm thì từ cổng lại lù lù bước vào.
" Anh!!!!! "
Cơ mà bên cạnh còn có thêm một người nữa, sao cậu ta lại ôm anh của Phuwin dạ???
" Em là em của Pond hả? "
" Pond? Pond là ai ạ?"
" Hở? Pond nè? "
Cậu trai chỉ tay về Naravit, ơ anh em sao mà không biết tên nhau vậy?
" Mà thôi, nè trả em đó! Pond bị sốt mà chơi bóng hăng quá nên ngất! Anh đưa về nhà anh mãi mới hạ sốt, xong lại đòi về nên anh đưa về! "
Phuwin dang tay đón Naravit từ tay cậu trai trước mặt, người anh trai nóng quá chắc lại sốt nữa rồi
" Em cảm ơn ạ! Anh về cẩn thận "
" Ò bye bye "
Thằng nhóc lớp 8 khó khăn dìu thân ảnh to lớn hơn mình lên phòng, đã sốt đến mất ý thức rồi mà còn đi đánh bóng rổ?? Bị sốt hay bị điên vậy? Em bực bội mà cũng xót anh trai, vội lấy khăn lau người rồi thay áo cho cậu thoải mái. Hứ, cho người khác biết tên thân mật vậy mà em ở chung gần 10 năm cũng chỉ biết đúng cái tên Naravit! Đồ đáng ghét xấu xa
" Hửm? Phuwin về rồi hả? "
Cậu lơ mơ tỉnh giấc, cơ thể vẫn còn rất khó chịu. Vốn chỉ định chơi vài trận rồi về nhà đón ông trời con, vậy mà sao lại ngất đi đến khi tỉnh lại đã được đưa về nhà rồi..
" Anh chưa hết bệnh mà sao nói dối em? Lại còn đi đánh bóng rổ? Anh tưởng anh khoẻ lắm hả "
" Hôm qua hết rồi, chắc sáng ra nắng nên bị lại thôi! Anh khoẻ rồi, làm phiền Phuwin quá "
Naravit dù đã chấp nhận em trong đời mình nhưng vẫn không thể bỏ được cái tính khách sáo, giữ khoảng cách đã ngấm sâu vào bản năng
" Sao với em lúc nào anh cũng lạnh lùng còn người khác thì được gọi tên thân mật của anh?"
" Tên thân mật gì? "
" Pond! Cái anh đưa anh về đã gọi anh là Pond! Ngay cả em còn không biết anh có tên đó nữa mà! Đồ đáng ghét "
Đột nhiên Phuwin oà khóc, chắc vì tủi thân? hoặc đơn giản là ghen tị? Chỉ là em cảm thấy em không quan trọng với anh trai, cả người ngoài còn biết được tên gọi khác của anh trai. Vậy mà bản thân là em cùng sống chung hơn 10 năm, một chút cũng không biết gì về anh. Có phải anh vẫn ghét em không? Naravit thấy em khóc lớn thì loạng choạng bước về phía em, luống cuống dỗ dành.
Nói chuyện bình thường thôi không được hả? Sao khóc lóc dữ vậy... Naravit ghét nhất là nước mắt cũng là sợ nó nhất...
" Gì vậy.. Ai làm gì mà khóc, nín đi nín đi "
" Anh ghét em hả huhu, sao mãi mà anh vẫn ghét em thế "
Phuwin càng nói càng khóc, cái chóp mũi đỏ ửng, đôi mắt cũng dần sưng lên, hai tay nhỏ bấu víu vạt áo mà xoa. Trông em bây giờ giống như một em mèo mít ướt vậy
" Ngoan nín đi, đừng khóc đừng khóc "
Naravit dịu dàng lau nước mắt cho em, muốn ôm em mà không dám
" Hức.. Sao anh không cho em biết anh tên Pond "
" Ờm .. Quên "
" Anh quên tận 10 năm "
" Thôi nín đi, đừng khóc nữa! Khóc hồi xấu xí đó "
" Anh chê em "
Anh trai lớn dỗ em một lúc thì đột ngột hoa mắt, đứng không vững mà khuỵ xuống sàn. Phuwin đang khóc thấy anh trai bị ngã thì hoảng hốt đỡ anh, Naravit mệt mỏi ngất đi, em nhỏ sợ quá chạy nhanh xuống nhà gọi quản gia. Tối đó bác sĩ được gọi đến kê thuốc cho cậu, Phuwin nhất quyết đòi ở cạnh chăm nên quản gia chỉ biết để lại cháo và thuốc rồi ra ngoài.
" Anh mau khoẻ nha "
Hai đứa trẻ mệt mỏi ngủ thẳng một giấc đến sáng, Phuwin giật mình tỉnh dậy thấy cậu vẫn im lìm ngủ trên giường. Cháo và thuốc hôm qua vẫn còn nguyên vẹn, em khệ nệ bê xuống nhờ bác quản gia làm bát cháo mới sau đó lại bê lên đánh thức cậu dậy
" Anh ơi anh, anh dậy đi! Mau dậy ăn cháo rồi uống thuốc "
Naravit choàng tỉnh, cơn đau đầu vẫn âm ỉ chưa dứt. Tỉnh táo được một xíu thì ngồi vào bàn nhỏ trước bát cháo vẫn còn khói nghi ngút
" Em ăn chưa ?"
Từ lúc tỉnh dậy cậu đã thấy Phuwin ngồi một chỗ trên giường, hôm qua lúc ngất cũng chỉ có thằng nhóc này giúp đỡ. Đột nhiên lại cảm kích Phuwin thật nhiều a..
" Em chưa! Lúc nữa em sẽ ăn sau "
" Vậy cùng ăn đi, lại đây "
Phuwin ngớ người, đồng ý rằng từ lâu em và cậu luôn ăn cùng nhau mọi bữa, chỉ là chưa bao giờ ăn chung một cái bát một cái thìa như vậy cả. Lần đầu tiên Naravit đề nghị cả hai đứa ăn chung với nhau
" Mau lại đây "
" Dạ "
Em lon ton chạy đến ngồi cạnh cậu, vốn đang bệnh sợ lây cho em nên Naravit đẩy cái bát lại chỗ em
" Ăn trước đi "
" Dạ ? "
" Ăn trước đi phần còn lại anh ăn "
" Được không ạ? Hay là anh cứ ăn đi, của anh mà "
" Nói nhiều quá, anh ăn không hết đâu mau ăn đi "
Thế là kết thúc buổi sáng bằng cái bát cháo hai đứa chia nhau. Phuwin nhìn anh uống thuốc rồi mới yên tâm về phòng thay đồ, nhưng mà em vẫn ghim vụ cái tên đó nha
Cả ngày hôm đó Phuwin luôn ở suốt bên cạnh chăm anh trai, đồ ăn nước uống em cũng bưng tận giường cho không để cậu phải đụng tay gì cả. Cái miệng nhỏ luôn hỏi han anh có khoẻ chưa hay anh cần gì không hoặc là muốn ăn cái gì không? Naravit thay vì thấy phiền thì lại có cảm giác ấm áp và thích thú khi đứa nhỏ này liên tục quan tâm mình, nhóc con này cũng đáng yêu thật đó a
" Phuwin "
" Dạ ? Anh cần gì hả em lấy cho "
" Không "
" Dạ ?"
" Ừm sau này... gọi Pond cũng được "
Phuwin nhảy tưng tưng vui vẻ gọi liên mồm
" Anh Pond anh Pond anh Pond "
Cậu thấy đứa nhỏ này chỉ vì một cái tên mà có thể vui vẻ đến như vậy bất giác nở nụ cười nhẹ, em trai nhỏ đáng yêu quá
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip