Chương 7

Ong Seongwoo một lần nữa trở về kí túc xá nghệ nhân của M.NET, mang theo mấy phần thấp thỏm bất an. Anh không biết cú điện kia của mình để lại cho Kang Daniel cái gì ấn tượng, hoặc là không phải lại nghĩ ra cái trò gì "Tăng cường tình thú" mới mẻ chứ. Có điều cũng may hết thảy đều không có phát sinh, Kang Daniel nhìn thấy anh thời điểm, cùng vẫn bình thường như thế, lại chăm chú ôm ấp một hồi, dùng cằm tựa lên vai anh, thấp giọng nói: "Có mệt hay không? Không có chuyện gì chứ?"
"Ừ, không có." Ong Seongwoo thuận theo dựa vào trong lòng hắn. Lồng ngực dày rộng đáng tin, tựa như ngoài kia có mưa to gió lớn, nơi này ngược lại thật sự là nơi để anh an tâm tránh né, đương nhiên, cái này cũng là dùng thân thể của chính mình đi đổi lại , nếu có một ngày, Kang Daniel mất hứng, như vậy, hắn sẽ không chút nào lưu luyến buông tay đi. . . . . .
"Nghe nói lần này phong cảnh bên ngoài rất đẹp?" Kang Daniel buông anh ra, xoay người lại rót hai ly rượu đỏ đưa cho anh một ly, "Chơi vui không?"
Ong Seongwoo kìm lòng không đặng lộ ra vẻ tươi cười:
"Cũng không tệ lắm rồi, nơi đó không quá nổi danh. Gọi Cẩm Sơn, bao phủ đều là cảnh vật thiên nhiên, mặt sau còn có một ngọn thác cùng hồ nước lớn chưa khai phá. Không khí rất tốt, Park đạo diễn nói muốn ở nơi đó mua nhà ở lại."
"Park đạo diễn chính là thích chơi phong nhã!" Kang Daniel khinh thường nói, "Nơi đó đã có biệt thự để bán chưa? Anh nếu như yêu thích, tôi mua cho anh."
Ong Seongwoo nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất, cúi đầu nhìn ly rượu trong tay. Chính là như vậy nam nhân, cho rằng tiền có thể mua được tất cả, cho rằng chỉ cần tặng đồ cho mình, chính là đối với mình tốt, bất quá anh lập tức nở nụ cười khổ, có khi nào hắn thật sự tặng quà vì là nghĩ cho mình? Có thể nhiều hơn là một loại giao dịch không?
"Không có. . . . . ." Anh thấp giọng nói, "Cảnh khu còn chưa khai phá, có mấy tòa biệt thự cũ đã bốn mươi năm, không bán a."
Kang Daniel nheo mắt lại, miễn cưỡng ngã ngồi ở trên sô pha phía sau:
"Không liên quan, sớm muộn sẽ có, anh có thích hay không? Mua tòa biệt thự cũng chẳng có gì ghê gớm, không có chuyện gì có thể đến nghỉ phép, lại đây."
Hắn vỗ vỗ bắp đùi của chính mình, Ong Seongwoo rõ ràng ý của hắn, để ly rượu xuống, ngồi đối mặt với Kang Daniel trên đùi của hắn. Kang Daniel duỗi bàn tay, ôm lấy eo anh, hướng lên trên nhìn gương mặt tuấn tú khiến vô số thiếu nữ động tâm, xấu xa cười: "Mấy ngày nay nhớ tôi không? Hả?"
"Có a ——" Ong Seongwoo đối với cảnh tượng như vậy đã quen thuộc, căn bản đã không còn ngượng ngùng như trước, nói một cách tự nhiên, âm thanh thả đến mức rất thấp, còn kéo dài âm cuối. Không còn nữa thanh âm trong sáng dễ nghe lúc ca xướng, mang theo vài phần khàn khàn lại càng thêm mê người.
"Thật sự? Vậy có không có ăn vụng a?" Tay Kang Daniel từ phía sau duỗi xuống, đem áo sơ mi của anh từ trong quần nắm ra, bàn tay liền đi vào tùy ý ngao du trên tấm lưng trắng mịn. Bàn tay có chút thô ráp trái ngược với làn da nhẵn nhụi ở lưng, mang đến từng trận sung sướng vui vẻ, Ong Seongwoo không tự chủ được bắt đầu thở dốc, thân thể khó nhịn vặn vẹo, hai tay đặt ở trên cổ Kang Daniel, ánh mắt mông lung.
"Mới chỉ đụng nhẹ như thế đã có phản ứng sao? Anh kêu tôi làm sao yên tâm cho anh cùng một đám nam nhân đi hoang sơn dã lĩnh ghi hình." Kang Daniel trêu đùa nói, "Vì lẽ đó MV này nọ gì đó cũng quay trong nội thành đi, hảo hảo thu âm album. Tất cả mọi người rất nỗ lực, anh cũng phải xuất hết khí lực, có biết hay không?"
Ong Seongwoo thân thể nghiêng về phía trước ôm hắn, để cho thân thể hai người dán vào chặt chẽ, một bên khó nhịn vặn vẹo thân thể, một bên thở hổn hển hỏi: "Album gì a?"
"Cho anh đoạt giải Album Bạch kim, siêu sao Thiên Vương của tôi."
Kang Daniel cởi áo sơ mi của anh, cơ ngực săn chắc mượt mà cùng hai điểm trước ngực hiển hiện không chút che giấu. Ong Seongwoo trầm thấp ngâm một tiếng, chủ động nâng thẳng người, Kang Daniel liền không chút kiêng nể, ngậm hai điểm nhỏ trước ngực vào trong miệng đùa giỡn
"Giải thưởng này. . . . Cũng không cần vội. . . . . . A. . . . . . Không muốn. . . . . . Ân. . . . . . Không muốn. . . . . ."
Dưới Kang Daniel hung hăng khi dễ, hai tiểu châu dần cưng cứng sưng lên. Nguyên bản là màu đỏ hồng đã chuyển thành màu đỏ nâu, lại như lấp lánh dưới ánh sáng do nhiễm một tầng nước bọt. Kang Daniel không chút lưu tình tiếp tục lấy móng tay gảy, cười nói:
"Biết biết, ngôi sao lớn của chúng ta đoạt vô số giải danh tiếng, làm gì để ý một cái giải thưởng nhỏ nhoi. Anh nơi này thật mẫn cảm, đụng vào thân thể đều sẽ run rẩy. . . . . . Thoải mái không? Có muốn hay không lên giường tiếp tục?"
"Tốt. . . . . . A. . . . . ." Ong Seongwoo bị hắn khiêu khích đến dục hỏa đốt cháy, ngoại trừ thở dốc, căn bản mất đi suy nghĩ năng lực, hai chân không tự chủ được kẹp chặt Kang Daniel bên hông, khát cầu âu yếm nhiều hơn. Sâu trong thân thể một cảm giác trống vắng quen thuộc cùng khô nóng như một ngọn lửa nhỏ từ từ lan ra, mong mỏi tính khí nóng rực thô to xen vào lấp đầy. Không quan hệ là tâm trí anh có thật sự mong muốn hay không, nhưng cơ thể anh thì đã sớm phục tùng Kang Daniel rồi.
Kang Daniel ôm lấy Ong Seongwoo quần áo xốc xếch, trực tiếp hướng vào phòng ngủ. Hai người đồng thời ngã xuống giường lớn, hắn gỡ bỏ Ong Seongwoo thắt lưng, miệng vẫn không rời khỏi đôi môi của anh. Hai cánh tay cũng không hề ngơi nghỉ, một bên luồn vào trong áo sơ mi, một bên đang dây dưa cùng với quần dài của anh, đem nó kéo xuống qua đùi, lộ ra toàn bộ mỹ cảnh che dấu. Hạ thân hơi nhô lên được quần trong màu trắng che phủ, Kang Daniel ngồi thẳng dậy ném toàn bộ quần ngoài qua một bên, đôi chân thon dài, trắng mịn run rẩy hiện ra trước mắt, quả là một bức xuân cung đồ.
"Ong Seongwoo, anh nói câu yêu tôi được chứ?" Kang Daniel con mắt lóe lên ý đồ không tốt, đưa tay nắm lấy Ong Seongwoo tính khí, cách một lớp quần lót xoa nắn, "Nói rồi tôi liền để anh tận lực thoải mái."
"Tôi. . . . . . Tôi. . . . . ." Ong Seongwoo thở hổn hển, thân thể không ngừng hướng ưỡn về bàn tay phía dưới của Kang Daniel. Đôi môi hồng khẽ mở, mái tóc đen vốn được chải chuốt kĩ lưỡng giờ đã rối loạn, đôi chân thon dài cũng không kiềm chế được ngọ nguậy, Kang Daniel cảm giác được vật thể trong tay khẽ run giơ cao, đắc ý nở nụ cười, dụ dỗ mà thấp giọng nói: "Nói a, nói anh yêu tôi. . . . . ."
Nói rồi hắn cúi đầu, duỗi đầu lưỡi ra cách quần lót ngậm hạ thân Ong Seongwoo, Ong Seongwoo thân thể đột nhiên căng cứng, suýt chút nữa từ trên giường nhảy dựng lên, phát ra lời nói không thành câu: "Tôi yêu cậu. . . . . . Tôi yêu cậu!"
"Xuỵt. . . . . . Không tính không tính, anh phải nhìn tôi nói." Kang Daniel đến gần, trên tay còn gia tăng lực đạo đùa bỡn Ong Seongwoo hạ thân, ánh mắt lại thẳng tắp theo dõi anh, "Gọi tên tôi, gọi a. . . . . ."
"Kang Daniel. . . . . . Tôi yêu cậu. . . . . ." Ong Seongwoo vô lực nói, hàng nút trên áo sơ mi bị cởi bung ra, hiện ra toàn bộ thân trên co dãn rắn chắc. Thân thể của anh đã không phải là sáu năm trước kia một tên nhóc mới 20 ngây ngô vẫn còn học Đại học, bây giờ anh đã trưởng thành, trở thành nam tử thành thục mê người, mà như vậy thân thể, tựa hồ đối với Kang Daniel sức hấp dẫn càng to lớn hơn.
Anh đứt quãng lập lại nhiều lần, Kang Daniel mới buông tha. Bàn tay lớn kéo đi vật che đậy cuối cùng trên người Ong Seongwoo, tách ra hai chân đặt lên trên vai, chút tiền hí, mở rộng gì đó hoàn toàn đã bị quên sạch cùng với những tiếng thở dốc và nỉ non thoát ra từ đôi môi người kia. Mãnh liệt mà đem chính mình thủ thế chờ đợi đã lâu tàn nhẫn mà xen vào động nhỏ chật ướt nóng bỏng. Bất luận là trải qua bao nhiêu lần, Ong Seongwoo vẫn là không chịu nổi kêu lên, nhất thời không thể ngay lập tức thích ứng với dị vật chôn sâu trong cơ thể, giãy dụa phần eo muốn thoát khỏi xung kích mãnh liệt như vậy.
"Aa. . . .Khoan . . . . Chậm. . . .Chậm một chút. . . ."
Nhưng thân thể bị Kang Daniel vững vàng cố định lại, căn bản không có chỗ cho tránh né hay chống cự, chỉ là thụ động hoàn toàn tiếp nhận công kích từ người kia. Ong Seongwoo không ngừng ngọ nguậy, có rất nhiều điều, rất nhiều điều anh bỗng nhiên muốn nói ra với người kia, những lời oán trách, van xin, tức giận và cả lời yêu. Nhưng tất cả những gì thoát ra nơi đầu lưỡi chỉ là những tiếng rên rỉ đứt quãng. Hai người cứ thế chìm sâu vào bể dục.
***
Ba giờ chiều, Ong Seongwoo cùng Kang Daniel đi xuống lầu. Nằm ngoài sự dự liệu của anh, ngày hôm nay Kang Daniel đối với anh cũng không có quá mức gây khó dễ, anh chỉ là lung tung bịa ra một cái lý do để né tránh việc qua đêm ở phòng của hắn mà hắn đã đồng ý. Có lẽ là vừa phát tiết, hắn tính tình Đại thiếu gia tâm tình cũng rất tốt, Kang Daniel lại tự mình đem anh đưa đến dưới lầu, còn thần bí bắt anh ở lại chờ trong tiền sảnh, nói phải cho anh một niềm vui bất ngờ. Kỳ thực Ong Seongwoo trong lòng nắm chắc, cái gì kinh hỉ, đại khái là biểu hiện của mình để Đại thiếu gia rất hài lòng, vì lẽ đó chiếc kia Alfa Romeo chắc chắn thuộc về mình.
Kí túc xá cho nghệ nhân của M.NET, tất nhiên không giống với những nơi khác. Nghệ nhân sinh hoạt không quy luật, lúc nào cũng sẽ có người ra ra vào vào, bất kể là ai đi ngang qua ánh mắt cũng sẽ dừng lại trên người Ong Seongwoo vài giây, sau khi nhận ra là siêu sao đang "hot", ánh mắt lại trở nên táo bạo hơn, đố kị ái mộ có đủ cả, thậm chí còn có người mặt lộ vẻ lấy lòng cười tiến lại chào hỏi. Ong Seongwoo cũng nhã nhặn đáp trả, sau đó là đứng dậy tiến ra cửa lớn chờ Kang Daniel.
Vừa đi ra khỏi cửa lớn, anh liền hối hận rồi. Xe lớn chuyên dụng của công ty dừng lại, một đám nam hài không lớn không nhỏ nói nhao nhao ồn ào từ trên xe đi xuống, hoạt bát hưng phấn cực kỳ. Nhìn thấy hắn thời điểm, liền phát ra âm thanh chói tai, tuy rằng e ngại công ty điều lệ không có tới quấy rối, thế nhưng bị mấy chục con mắt khoảng cách gần như vậy nhìn chằm chằm, đi kèm nghị luận trắng trợn không kiêng dè, coi như là Ong Seongwoo nhã nhặn lễ độ cũng không chịu được. Đợi được chiếc Alfa Romeo màu đỏ vọt qua chỗ ngoặt xuất hiện ở trước mặt anh, sắc mặt của anh cơ hồ có thể nói là khó coi.
"Có thích hay không?" Kang Daniel từ trong xe đi ra, nhìn thấy chung quanh có người, không có lập tức ôm lấy anh, chỉ là tranh thủ lúc đưa chìa khóa, bóp nhẹ bàn tay anh một cái, thấp giọng nói: "Đặc biệt chọn cho anh đấy."
"Rất yêu thích." Ong Seongwoo cúi đầu không nhìn hắn, trong thanh âm tràn đầy ủ rũ, "Cám ơn cậu, tôi đi đây."
"Ừ, trên đường lái xe cẩn thận một chút."
Kang Daniel rất thức thời không có tiếp tục dây dưa, đưa mắt nhìn anh tiến vào xe, đạp cần ga, chiếc xe kiểu dáng thể thao thanh lịch liền phóng đi như một cơn gió đỏ. Hắn đứng nhìn cho đến khi xe đi khuất rồi mới quay lưng vào trong, nhưng vừa xoay người đã nhìn thấy thiếu niên ngày đó hướng hắn mua bia ôm cánh tay đứng trước cửa kính nhìn hắn, ngày hôm nay đứa nhỏ này mặc T - shirt màu trắng cùng mũ, quần vải bạt rộng rãi, trên mặt như cũ là loại kia ngạo khí của tuổi trẻ, con ngươi đen mang theo vài phần khinh thường nhìn về phía hắn:
"Này, đại thúc, nguyên lai anh là ga ra tiểu đệ a."
Kang Daniel kéo kéo trên người áo thun, vì theo Ong Seongwoo xuống, hắn chẳng muốn lại tìm quần áo, tiện tay bắt được món nào thì mặc thứ ấy, càng không cần phải nói tóc tai thì rối loạn, mấy ngày nay không ra ngoài nhiều, râu cũng có chút nhú lên, xem ra xác thực lôi thôi lếch thếch, nhưng là tiểu quỷ này nói chuyện cũng quá khinh người đi, cái gì gọi là ga ra tiểu đệ?
"Này, cậu bé, cậu lại muốn sai người mua rượu a? Lần trước có hay không bị quản lý phạt đứng góc tường a?" Kang Daniel không có ý tốt phản kích, "Nhớ tới cậu còn chưa có để lão tử hôn đến thoải mái đã chạy đi đây."
"Đánh rắm!" Thiếu niên ánh mắt một hồi trở nên hung hăng, "Anh đừng ở đó mà chọc ngoáy tôi! Sớm muộn tôi có một ngày cũng sẽ biến thành ngôi sao lớn, đến thời điểm đó, coi tôi bắt anh trông giữ xe cho tôi thế nào!"
"Tốt tốt." Kang Daniel nhịn cười, rất chăm chú nói, "Tôi chờ ngày đó sớm một chút đến, có điều cậu trước tiên không bị đào thải mới tốt nha!"
Thiếu niên trên mặt hiện lên xem thường rõ ràng, vươn ngón tay chỉ vào mặt Kang Daniel nói: "Anh nhớ kỹ, tôi tên Park Jihoon, năm nay anh sẽ ở trên ti vi nhìn thấy tôi! Nhớ kĩ đấy!"
"Thật sự a?" Kang Daniel giả vờ kinh ngạc há to mồm, "Là thông báo tìm trẻ lạc sao? Tiểu hài tử không nên học nhân gia rời nhà trốn đi, như vậy không tốt ."
"Anh!" Park Jihoon bị chọc tức, nhảy tới trước một bước, gương mặt tuấn tú xanh lên, rất giống muốn dùng nắm đấm nói tiếp. Thế nhưng rất nhanh, cậu liền khống chế được tâm tình của chính mình, từ trong lỗ mũi hừ một tiếng: "Chờ xem."
Kang Daniel tâm tình lập tức tốt lên, làm cái mặt quỷ: "Cũng phải chờ xem thôi, tôi cũng không phải ông chủ M.NET. Bye bye, ngôi sao lớn tương lai."
"Khoan đã." Thiếu niên tựa hồ lúc này mới nhớ tới mục đích chính mình gọi hắn, mang theo một loại khách khí mở miệng, "Anh quản ga ra đúng chứ? Bây giờ còn chưa có nhiều người vào ở, trong nhà để xe có góc an tĩnh nào có thể để cho tôi luyện tập hay không?"
Kang Daniel kỳ quái nhìn cậu: "Cậu không phải mới từ nơi luyện tập trở về? Nha? Muốn mở lớp phụ đạo à?"
Park Jihoon mím mím đôi môi đỏ, vẻ mặt đó rất giống một con tiểu miêu ngạo mạn phát uy: "Những cái lớp học kia thật vô vị, tôi tự luyện."
"Đi phòng tập là được rồi." Kang Daniel tựa hồ nhớ tới trung tâm hình thể xác thực có phòng tập, còn không chỉ là một gian, hắn gãi gãi đầu, "Từ nơi này hướng về phía Bắc, tòa nhà lớn thứ hai mặt phía sau tòa nhà màu trắng bốn tầng lầu. Hiện tại không người dùng, bỏ không vô ích."
"Ta không có nhiều tiền thuê như vậy." Park Jihoon dứt khoát mở ra tay, "Phí huấn luyện mỗi tháng cũng phải tốn một khoảng, thế như qua ba tháng nếu còn trụ lại thì sẽ chính thức trở thành trainee, nhưng hiện tại cũng vẫn còn hai tháng."
"Cậu đúng là đối với mình rất có lòng tin, sau ba tháng nghe nói chỉ lấy mười mấy người."
Khóe môi ngạo khí phía cong cong lên, lộ ra nụ cười tràn đầy tự tin: "Cho dù chỉ lấy một người cũng không liên quan, đó là tôi."
Kang Daniel nhún nhún vai: "Được, tôi mang cậu tới ga ra được rồi."
"Tốt như vậy?" Park Jihoon cẩn thận trên dưới đánh giá hắn, "Nói trước, tôi cũng sẽ không cho anh tiền, càng sẽ không đáp ứng mấy cái điều kiện quái gở của anh. Anh nếu dám có suy nghĩ kì dị gì, tôi liền một cước đá chết anh!"
"Không điều kiện gì cả, ngôi sao lớn tương lai, sau khi cậu thành danh không nên quên tôi, tới lúc đó nhớ thoải mái kí cho tôi vài chữ." Kang Daniel sau đó liền khoát tay, "Có đi hay không?"
Park Jihoon không do dự nữa, tiêu sái mà vuốt mái tóc đen, vác lên túi, lộ ra nụ cười tỏa sáng: "Đi!"
Hết chương 7.
Xin lỗi mọi người vì chương mới up lện chậm trễ so với bình thường TT^TT. Chỉ là mấy ngày qua có chút chuyện xảy ra khiến cho tâm hồn già yếu cảm thấy mệt mỏi, gắng gượng edit chương mới làm quà cho mọi người vì thế có chút chậm ><. Hi vọng mọi người sẽ vẫn tiếp tục ủng hộ (dù mình biết sẽ có nhiều người phản cảm với cái fic này, nhưng quyền đọc hay không là tùy mỗi người. Dù sao mình vẫn sẽ cố gắng hoàn thành nó).
Chân thành cảm tạ~. Mà nay không có spoiler nữa đâu =)))). Tới đây là hết rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip