• Tĩnh mịch •
Đêm ký túc xá yên tĩnh đến lạ. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và ánh đèn đường mờ hắt vào từ khe cửa.
Phuwin trở về phòng sớm hơn thường lệ. Lịch luyện tập vừa được cắt giảm, cậu định bụng sẽ tranh thủ ngủ sớm. Nhưng khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa phòng, cậu khựng lại.
Tiếng thở dốc.
Rất khẽ. Nhưng thật.
Phuwin nhíu mày, xoay nhẹ tay nắm.
Cửa không khóa.
Cậu đẩy cửa vào.
Và đứng sững.
Pond đang ngồi tựa vào đầu giường, ánh sáng từ điện thoại rọi lên khuôn mặt đỏ bừng. Một tay cậu đặt giữa hai chân, chuyển động nhè nhẹ - quá rõ ràng để mà hiểu lầm. Cậu thở gấp, mắt nhắm nghiền, không nhận ra có người khác đang nhìn.
Phuwin siết chặt tay nắm cửa.
Một luồng hơi nóng dâng lên mặt cậu. Phản ứng đầu tiên của cậu là định quay đi - nhưng không. Cậu đứng yên.
Phút chốc, Pond mở mắt.
Bốn mắt chạm nhau.
Không có tiếng hét. Không có tiếng thanh minh.
Chỉ là một khoảng lặng kỳ lạ, chật ních cảm giác ngượng ngùng và... điều gì đó khó nói thành lời.
Pond khựng lại, mặt trắng bệch. "Tôi... xin lỗi..."
Phuwin bước đến gần, đóng cửa sau lưng.
"Cậu đang nghĩ đến ai?" Giọng cậu trầm xuống, không giống giọng Phuwin mà Pond thường nghe khi trên sân khấu.
"Không ai cả." Pond lí nhí.
"Thật không?" Phuwin cúi xuống, khoảng cách chỉ còn vài phân giữa hai gương mặt. "Không phải là tôi à?"
Pond thở hắt ra, không trả lời. Tay nắm chặt lấy ga giường.
Phuwin chạm vào cằm Pond, nâng lên. "Nhìn tôi đi."
Pond làm theo. Đôi mắt ấy - sáng, sắc, và có chút giận dỗi kỳ lạ - khiến tim cậu đánh trống loạn nhịp.
"Đêm nào cũng vậy à?" Phuwin thì thầm, hơi thở phả nhẹ vào môi Pond. "Giải quyết... với hình ảnh của tôi trong đầu?"
Pond đỏ mặt, định lùi lại, nhưng lưng đã chạm vách giường.
Phuwin giữ lấy cổ tay cậu, không mạnh, nhưng đủ để Pond không thể trốn đi. "Tôi không nghĩ mình dễ dãi... nhưng nếu là cậu... tôi sẽ không để cậu phải tưởng tượng một mình nữa."
Và rồi cậu cúi xuống.
Môi chạm môi.
Không vội. Không gấp. Chỉ là một cái chạm, nhưng đủ để mọi suy nghĩ trong đầu Pond tan biến.
"Ưm......Đừng..."
"Này,hôn thì phải biết thở bằng mũi chứ"
"Tôi...."
Phuwin lại tiếp tục hôn lấy con gấu nhỏ bên dưới.Anh kéo áo cậu lên,sờ lên hai cái núm hồng,người cậu chỉ còn độc một cái áo phông trắng nhưng cũng bị Phuwin kéo mất chỉ còn phần eo nhỏ gọn cùng với hai núm hồng đỏ với cây gậy nhỏ.Phuwin vuốt nhẹ eo rồi liền lè lưỡi ra liếm lấy ti vú,Phuwin cứ một tay nhéo một tay mút.Anh mút nhưu con bú sữa mẹ,như Pond thực sự có sữa vậy.
"Ahh....không có sữa đâu.....đừng mút nữa....Ưm"
Phuwin nhào nặn vú lớn,rồi nhẹ nhàng nhả ra.Phuwin dùng tay thon vuốt xuống eo ,nhéo nhẹ rồi cả bàn tay vuốt lấy mông mềm.Bóp mạnh một cái
"Ahh~"
Sau khi sờ được mông mềm,Pond rên rỉ nhẹ cứ làm Phuwin hứng lên.Mỗi tiếng rên của cậu đều là do ngón tay và bàn tay anh sờ đến,bỗng Pond hét lên,Phuwin đã tìm được lỗ huyệt hồng.
"AHH'
"Này,cậu là con gái hả,sao đến cả cái lỗ nhỏ cũng hồng hào mê người đến vậy hả"
Chẳng biết từ lúc nào Phuwin đã nhìn tới bên lỗ nhỏ,người Pond trong lúc dục vọng dâng cao mà cũng bị lật ngửa xuống,mông to giơ cao.Lỗ nhỏ phó mặc người bên trên mà bị banh ra,nhìn từng nếp nhăn nhúm của lỗ huyệt nhỏ bé bị hai ngón tay banh ra.Pond re lên vì đau
"Ahh....đau....."
Phuwin như chẳng nghe hiểu,cứ tiếp tíc khuếc trương bến trong Pond làm cậu bé của Pond bắn từng đợt tinh dịch đặc sệt.
Chẳng cho Pond cơ hội suy nghĩ, cây xúc xích của Phuwin đã nóng hổi đập vào mông trắng của Pond chờ trực được chửi vào trong động nhỏ
"Nào,chảy nhiều nước dâm thế này,chờ tôi vào phải không"
"Không .....có ....ahhh....ngứa~"
"Gì mà không có chứ"
Không để Pond có câu từ chối,đầu khấc như quả trứng gà đã đâm vào trông mị huyệt.Thịt dâm co bóp hút lấy đầu khấc,Phuwin tiến vào sâu,khi được một nửa cây hàng,anh hít sâu
"Này ...thả lỏng ra,siết đứt tôi mất"
"Ahhh"-Pond ở trên vẫn rên rỉ vì đau
Sau khi cậy thịt ấm nóng vào hết bên trong Pond,Phuwin mới hài lòng vỗ lên mông cậu,anh để lại 5 dấu tay đỏ ửng ở mông trắng.
Dâm đãng chết mất,oh fuck, nước dâm cứ từ nơi lỗ nhỏ tưới ra ướt hết ga giường.Mắt Pond trợn ngược vì đau cũng vì sướng.Miệng cứ rỉ nước bọt.Phuwin kéo hai tay cậu về phía sau,ra sức mà giã vào.
"Ahhh.... Ưmm....Ahh...đ...đau...quá....nh...nhưng....cũng .....s....ướng.....~"
"Thế có muốn nhanh không"
"Ahhh....c...có...k..không...được"
"Haiz,tham lam quá vừa có vừa không mà tiếc thật,cậu không có quyền lựa chọn"
Nói xong,Phuwon liền vỗ mạnh lên mông báo hiệu rồi cứ ra vào như máy dập.Miệng xinh của cậu liên tục khẩu dâm.
"C..chồng...ơi ...bé..ahh..sướng,....chồng....cho....cặc .....nhanh....quá~"
"Em dâm thế này từ bao giờ vậy vợ ơi"
Phuwin cũng đáp trả nhiệt tình,còn Pond sướng tới nỗi nước mắt sinh lý cưa trào ra ướt cả mảng gối.Tiếng da thịt cứ va nhau bạch bạch đầy đỏ mặt và xấu hổ,nhưng chính chủ lại không thấy vậy,họ đã bị dục vọng nhấn chìm hoàn toàn.
------------------------------------------------------------
-Lại là mình đây,mình đã qua lại sau thời gian ôn thị,vì truyện mình có idea là mới viết nên bị trì hoãn,không đều đặn,nhưng sau khi ôn thi và thi cử thì mình đã đặt được kết quả mình mong muốn và sẽ ra chap dù không thường xuyên nhưng vẫn có ạ,cảm ơn đã đọc và cho mình một bình luận một vote nhé ạ🫶🫶Mong được đón nhận
-Bây ơi Lol cháy quá rồi🫣


-Cháu tôi đã xuất hiện,đáng yêu quá gòiii🐻🐼🎧

-con ơi,bad girl like youuuu😝😝

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip