Chương 8: Ta không phải thẳng nam

Tác giả: Ma Pháp Thiếu Nữ Thỏ Anh Tuấn

======


Diệp Thần Diệm lặng lẽ liếc mắt nhìn cửa sổ hơi hé mở, bất chợt hắn xoay chiếc gương trong tay lại, chĩa thẳng vào mặt Dư Thanh Đường.

Cửa sổ " cót két " một tiếng, hiển nhiên người trốn ngoài cửa sổ đã hoảng sợ.

Diệp Thần Diệm cong cong khóe môi, coi như không nghe thấy tiếng động gì, ánh mắt nhìn vào mặt gương.

Kính chiếu vật phản chiếu gương mặt Dư Thanh Đường, tất cả trang điểm cùng ảo thuật đều biến mất hết, Diệp Thần Diệm ghé sát vào cẩn thận phân biệt rốt cuộc là nơi nào " biến đổi tí xíu ".

Hắn cau mày nghi hoặc: " Đâu có khác gì đâu. "

Cũng chỉ có màu môi nhạt một ít.

Cửa sổ phát ra tiếng " cót két" lớn hơn nữa.

Dư Thanh Đường đang giả bộ ngủ trong lòng " lộp bộp " một chút, hình như sư tỷ đang nhắc y nên mở mắt ra.

Y từ từ quay đầu lại, cố gắng mở mắt một cách tự nhiên như vừa mới tỉnh dậy.

Diệp Thần Diệm giấu kính chiếu vật ra sau lưng: " Hôm nay Dư cô nương mệt lắm à? Sao đi ngủ mà lại không đắp chăn vậy. "

Dư Thanh Đường chột dạ dời mắt đi, mất một lúc mới phản ứng lại —— Không đúng nha! Thằng nhóc nhà ngươi tự tiện vào phòng ta, ta còn chưa hỏi tội ngươi đâu!

Y vừa định mở miệng, Diệp Thần Diệm đã bày ra vẻ mặt áy náy: " A, vừa rồi ta có hơi lo lắng, nên mới mạo muội đi vào, xin Dư cô nương đừng xem ta như người xa lạ."

" Lúc nãy chưởng quầy nói với ta, dạo gần đây Kim Châu không được an toàn cho lắm, có không ít nữ tu bị mất tích. Có lẽ Thiên Âm Tông cũng gặp phải tai họa, nghe nói người mất tích là đệ tử nội môn, cho nên bọn họ mới gióng trống khua chiêng đi lục soát khắp nơi như vậy. "

Đâu chỉ là đệ tử nội môn, người mất tích còn là Thánh Nữ đó.

Dư Thanh Đường ngồi ngay ngắn lại, nghiêm túc gật đầu: " Ừm, vậy dọc đường chúng ta cũng phải chú ý nhiều hơn, nếu tìm được manh mối, nói không chừng chúng ta còn có thể cứu người. "

Diệp Thần Diệm cười cong mắt: " Cô nương đúng là có tấm lòng Bồ Tát. "

Dư Thanh Đường cười gượng hai tiếng.

" À Đúng rồi. " Diệp Thần Diệm chợt đưa tấm gương ở sau lưng ra, " Chiếc gương này, hình như là của tu sĩ Thiên Âm Tông kia. "

Dư Thanh Đường theo bản năng lấy tay che trước ngực, nhưng Diệp Thần Diệm lại đưa mặt sau của gương về phía y, mặt trước đối diện với chính hắn.

Diệp Thần Diệm ngượng ngùng sờ sờ mũi: " Đây là do sợi lông kia của Thanh Sát Hầu trộm về. "

" Ta chỉ muốn dạy cho gã một bài học, nhưng gã không đáng bị trộm mất đồ. Ta nghĩ, nếu đại sư tỷ đã quen biết gã, thì không biết có thể nhờ đại sư tỷ thay ta trả lại không? "

Dư Thanh Đường lưỡng lự: " Cái này...... Nếu không thì, ngươi cứ cầm lấy đi. "

Nếu trả lại thứ này, chẳng phải khác gì chứng minh bọn họ đã trộm nó cả? Tu sĩ trung niên kia nhìn không giống người sẽ nói đạo lý, cho dù có đại sư tỷ ra mặt, phỏng chừng cũng không bớt được bao nhiêu rắc rối.

Diệp Thần Diệm do dự: " Nhưng mà...... "

Dư Thanh Đường đẩy tấm gương qua: " Không sao đâu, thứ này Thiên Âm Tông có thể làm ra hàng loạt, bị mất một hai chiếc cũng chỉ là tổn thất bình thường thôi. "

" Ngươi cứ cầm đi, Trương thúc không để ý đâu. "

Trong cốt truyện chiếc gương này xuất hiện khắp các trạm kiểm soát, không phải bảo bối gì, huống hồ sợi lông của Thanh Sát Hầu cũng chẳng trộm được pháp bảo lợi hại gì cho cam.

" Vậy được rồi. " Lúc này Diệp Thần Diệm mới miễng cưỡng cất chiếc gương đi, xoay người lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cái khay, đặt lên bàn.

Dư Thanh Đường đưa mắt nhìn theo mùi thức ăn đột nhiên tỏa ra, nhoáng một cái liền mở to hai mắt —— Chân giò Nguyên Anh!

Không ngờ Diệp Thần Diệm lại bày ra một bàn đồ ăn ngon.

Dư Thanh Đường vô thức nuốt nuốt nước miếng, Diệp Thần Diệm xoay người lại, y lại lập tức thay đổi vẻ mặt, làm bộ như không để ý xoay đầu đi: " Ngươi, ngươi làm vậy là có ý tứ gì? Ta đã nói ta không thích ăn thịt. "

Diệp Thần Diệm cười khẽ một tiếng: " Muội ăn một chút đi, ta sợ buổi tối muội sẽ đói. "

" Chân giò này...... " Ánh mắt Diệp Thần Diệm lướt qua mặt y, hắng giọng nói, " Là ta gọi cho đại sư tỷ, muội kêu tỷ ấy cùng ăn nhé. "

Dư Thanh Đường: " ...... "

Y liếc nhìn Diệp Thần Diệm, rồi lại nhìn chân giò trên bàn, trầm mặc một lát, y cam chịu ngồi vào bàn, " Bỏ đi, ta thừa nhận vậy. "

" Ta cũng thích ăn chân giò. "

" Phì...... Khụ! " Diệp Thần Diệm cố ho khan một tiếng, lại vẫn ngăn không được ý cười, ngồi xuống trước mặt y, chắc chắn gật đầu, " Thật ta ra nhìn ra được, muội chắc chắn sẽ thích. "

Dư Thanh Đường cầm lấy đũa, tức tối chọc chọc chân giò, lẽ ra y không nên xây dựng thiết lập nhân vật mới đúng, y cũng đâu muốn thiên trường địa cửu với thằng nhóc này, cần gì phải giả vờ trước mặt hắn chứ!

Sớm muộn gì đại sư tỷ cũng sẽ rời đi, chẳng lẽ sau khi đại sư tỷ đi rồi, sau này y cũng được ăn chân giò nữa sao? Y còn phải đồng hành với Long Ngạo Thiên cả tháng trời đó, chỉ dựa vào ăn chay cũng đâu thành thỏ được.

Nếu hắn không thích vậy thì càng tốt chứ sao.

Nghĩ đến đây, y đúng lý hợp tình: " Thì sao! Ta như thế ấy, bộ là cầm tu, thì không được thích ăn chân giò à! "

" Ta cứ ăn đấy! "

Y bưng bát cơm lên, gắp một miếng thịt dính đầy nước sốt, hung hăng nhét một miếng lớn vào trong miệng, hai má căng phồng hất cằm với hắn.

Diệp Thần Diệm chống cằm nhìn y, càng cười vui vẻ hơn: " Có thể. "

Hắn lại sờ sờ nhẫn trữ vật, móc ra cái chân giò thứ hai, " Vậy thì muội và đại sư tỷ mỗi người một cái. "

Dừng một chút, hắn lại nói, " Hoặc là, nếu muội muốn độc chiếm, một mình ăn hai cái cũng được. "

Dư Thanh Đường ngơ ngác nhìn hắn.

Diệp Thần Diệm mỉm cười, không biết sao lại vô cùng vui vẻ, duỗi tay vỗ vỗ đầu y: " Ăn từ từ thôi, ta đi trước đây. "

Hắn bước ra khỏi cửa, vẫy tay chào y, khi đóng cửa lại, ý cười còn đọng lại trên môi.

Dư Thanh Đường hoàn toàn há hốc mồm.

Cửa sổ " cót két " một tiếng, đại sư tỷ thò đầu vào: " Sư đệ, đệ ăn hết hai cái à? "

Dư Thanh Đường sâu kín nhìn nàng: " Một cái rưỡi vậy. "

" Hì hì. " Đại sư tỷ tươi cười hớn hở, thuần thục trèo cửa sổ vào phòng.

Dư Thanh Đường cắn chân giò, thỏa mãn nheo mắt lại: " Đại sư tỷ, hiện tại ta cảm thấy con người hắn cũng khá tốt đó chứ. "

" Khụ! " Đại sư tỷ suýt nữa bị chân giò sặc, " Tỉnh táo lại đi tiểu sư đệ! Đệ biết sự tích phong lưu của hắn rồi mà, sao còn có thể bị một cái chân giò của hắn lừa gạt thế! "

Dư Thanh Đường chép chép miệng, giơ ba ngón tay lên: " Nhưng hôm nay hắn đã đãi chúng ta ăn ba cái chân giò lận. "

Không hiểu sao đại sư tỷ lại nói lắp: " Ba, ba cái chân giò một ngày, nghe có vẻ hơi nhiều ha, nhưng chúng ta là tu sĩ mà, cũng...... bình thường thôi. "

" Đệ tỉnh táo chút đi, hắn đương nhiên là phải bày trò làm cho người ta thích rồi, nếu không như vậy thì sao lại lừa được nhiều sự ưu ái của các thiên chi kiêu nữ chứ! "

Dư Thanh Đường cũng không biết có nghe lọt tai không, y gật đầu có lệ: " Ừ ừ, đệ ăn xong chân giò thì tỉnh. "

" Chậc. " Đại sư tỷ đầy mặt hận sắt không thành thép, bỗng nhiên vỗ bàn, " Đúng rồi, hắn cũng chả phải là người tốt lành gì, vừa rồi lúc đệ giả vờ ngủ, hắn còn dùng kính chiếu vật để soi đệ! "

Dư Thanh Đường trừng to mắt, theo bản năng bảo vệ ngực: " Soi chỗ nào? "

Đại sư tỷ cố ý úp úp mở mở: " Một tin tức tốt, một tin tức xấu, đệ muốn nghe tin nào trước? "

Dư Thanh Đường hơi do dự: " Tốt. "

Đại sư tỷ: " Chỉ soi mặt, nhưng chỉ cần hắn nhích xuống một xíu nữa thôi, thì hầu kết của đệ sẽ bị lộ chắc luôn. "

Dư Thanh Đường lại hỏi: " Không tốt thì sao? "

Đại sư tỷ nắm chặt nắm tay: " Hắn nói đâu có gì khác đâu. "

Dư Thanh Đường có chút nghi hoặc: " Đây không phải đều là tin tốt sao? "

" Hắn nói đâu có gì khác đâu! " Đại sư tỷ không thể tin tưởng được nắm chặt nắm tay, " Ta tốn thời gian cả một nén nhang để trang điểm cho đệ, ta che lấp đường cong làm mềm mặt mày kỹ xảo cao siêu...... "

Dư Thanh Đường vội vàng gắp một khối thịt trấn an nàng: " Hắn nhìn không ra tới là rất bình thường, thẳng nam đều như vậy. "

Đại sư tỷ ngơ ngác: " Thẳng nam là sao? "

" Ờ thì...... " Dư Thanh Đường gãi gãi đầu, " Chính là nam nhân trong đầu chỉ có một sợi gân, suy nghĩ đơn giản, ừm, nhìn không ra thủ pháp tinh tế của tỷ. "

" Hừ. " Đại sư tỷ căm giận cắn thịt, " Hắn hào phóng thì có hào phóng, nhưng đệ cũng không được bị lừa nghe chưa! "

Dư Thanh Đường vội gật gật đầu.

" Ngày mai ta phải về môn phái rồi. " Đại sư tỷ nhìn y, " Xíu nữa ta sẽ đem kỹ xảo trang điểm tuyệt học suốt đời của ta truyền cho đệ, đêm nay đệ đừng ngủ, ráng học cho xong đi. "

Dư Thanh Đường: " ...Có thể không học không? "

Ánh mắt đại sư tỷ kiên định.

°°°°

Trong phòng cách vách, Diệp Thần Diệm vứt lên vứt xuống kính chiếu vật, chán đến chết nói chuyện với tiểu sư muội thông qua đá truyền âm.

" Sư huynh —— " Giọng nói kiều tiếu của thiếu nữ truyền đến, " Sao huynh lại còn ở Kim Châu chứ, kiếm pháp sư phụ mới dạy khó chết rồi, muội học không được huynh mau trở về dạy muội đi! "

Diệp Thần Diệm xoay tròn gương: " Học không được thì muội đi tìm sư tỷ đi. "

" Hừ, muội không thèm! " Tiểu sư muội hầm hừ, " Huynh tìm được kẻ lừa đảo kia chưa? "

Diệp Thần Diệm nhướng mày, lộ ra một chút ý cười: " Tìm được rồi. "

" Tìm được rồi sao huynh còn chưa về nữa! " Tiểu sư muội kéo dài âm điệu làm nũng, " Không phải đánh y một trận là xong rồi sao, y chắc chắn là đánh không lại huynh. "

Nàng lẩm nhẩm lầm nhầm, " Sư phụ cùng chưởng môn đều cùng huynh làm bậy, còn giúp huynh làm giả thư cầu hôn nữa chứ, thư cầu hôn là thứ có thể tùy tiện làm giả sao! "

" Ta có lý do của ta. " Diệp Thần Diệm khẽ cười, " Ta sẽ không về tông môn, ta muốn dẫn y đi tham gia đại bỉ Kim Đan. "

" Gì chứ! Huynh...... " Tiểu sư muội đang muốn sốt ruột, lại không biết nghĩ đến cái gì, cười rộ lên, " Nga —— Muội hiểu rồi, huynh muốn y mất mặt chứ gì, hắc hắc, xấu xa. "

Diệp Thần Diệm gãi gãi cằm: " Muội cứ xem là vậy đi. "

" Được rồi, nếu không luyện được kiếm pháp thì muội luyện nhiều thêm một chút, cần cù bù thông minh—— "

" Huynh! " Tiểu sư muội tức muốn hộc máu, " Huynh mới ngốc đó! Không thèm để ý đến huynh nữa! "

Đá truyền âm không còn tiếng vang, Diệp Thần Diệm nhét nó về nhẫn trữ vật, nhìn chằm chằm vách tường, người nọ chỉ cách hắn một bức tường.

Hắn chợt cười cười: " Dư Thanh Đường. "

Lắc đầu, hắn ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.

Trong nhẫn trữ vật, sợi lông thanh sát hầu chợt sáng lên.

°°°°

Ngày hôm sau, Dư Thanh Đường biểu tình chết lặng, mang một gương mặt miễn cưỡng được đại sư tỷ chấp nhận mở cửa ra.

Diệp Thần Diệm đã đứng ở ngoài cửa.

Hắn đưa lưng về phía Dư Thanh Đường, lỗ tai đỏ bừng.

Dư Thanh Đường cảnh giác, chuyện gì đây?

" À ừm...... " Diệp Thần Diệm nói lắp, không dám quay đầu lại nhìn y, " Dư cô nương, sợi lông thanh sát hầu, nó...... Ức...... "

Dư Thanh Đường có dự cảm không tốt.

Diệp Thần Diệm đột nhiên móc ra Chiến Ngân Thương, từ từ đưa về sau cho y, đỏ lỗ tai làm sáng tỏ: " Ta không có chạm tay vào đâu! "

Dư Thanh Đường từ từ cúi đầu, chiếc yếm uyên ương màu đỏ đậm kia, vẫn còn mắc trên mũi thương ngông cuồng.

Dư Thanh Đường: " ...... "

Hai người đồng thời cứng đờ, cứ như hai bức tượng điêu khắc bất động.

Dư Thanh Đường hít sâu một hơi, dời đi tầm mắt: " Ngươi nhầm rồi, chắc nó là của một người khác cũng ở cách vách. "

Đại sư tỷ ở phòng bên cạnh vừa lúc mở cửa ra: " Chào buổi sáng.... Ơ? Tiểu sư muội đây không phải là yếm...... "

Dư Thanh Đường túm lấy yếm ném vào nhẫn trữ vật rồi nhào qua bịt miệng nàng, liền mạch lưu loát.

Đại sư tỷ chớp chớp mắt.

Dư Thanh Đường mặt không biểu tình khoa tay múa chân một chút, đại sư tỷ khẽ gật đầu, ý bảo đã hiểu, bỏ qua đề tài này.

" Khụ. " Đại sư tỷ hắng giọng, kéo Dư Thanh Đường đến trước mặt Diệp Thần Diệm, " Diệp sư đệ ngươi nhìn xem, hôm nay muội ấy có chỗ nào khác không? "

Diệp Thần Diệm còn chưa dám nhìn y, ánh mắt né tránh: " Ừm...... Hôm nay, mặc váy trắng? "

" Chậc. " Đại sư tỷ hận sắt không thành thép, " Ta nói mặt, ngươi xem mặt ấy. "

Lúc này Diệp Thần Diệm mới đỏ mặt nhìn chăm chú y, có chút không xác định nói: " Hình như...... Tối qua Dư cô nương không ngủ ngon sao? "

Đại sư tỷ thất vọng buông tay ra, nàng lắc lắc đầu, ghét bỏ nói: " Thẳng nam. "

Diệp Thần Diệm nhíu chặt mày: " Thẳng nam nghĩa là gì? "

Đại sư tỷ khoanh tay trước ngực: " Chính là nam nhân trong đầu chỉ có một sợi gân, suy nghĩ đơn giản. "

Nàng còn tự tiện thêm mắm thêm muối, " Ta cảm thấy nó còn có thể dùng để chỉ những nam nhân ngu xuẩn. "

Diệp Thần Diệm theo bản năng phủ nhận: " Ta không phải thẳng nam! "

Dư Thanh Đường sợ tới mức thiếu điều quỳ xuống luôn, vội vàng bịt miệng hắn lại: " Ngươi đừng có nói bậy! "   

======

Nhà hát nhỏ vô trách nhiệm:

Mọi người đều biết, Long Ngạo Thiên nói một không hai, hắn nói không phải thì chính là không phải.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip