7
Chuyện cũng chẳng khác biệt gì mấy sau đêm hôm đó, khi anh hôn hắn, khi cả hai dùng bữa tối muộn, và cả khi hắn day dưa không buông tha hõm cổ thơm mùi oải hương nhàn nhạt ấy, anh hôm sau gặp nhau ở trường quay vẫn chuyên nghiệp làm việc, vẫn được đồng đội "tạm thời" trong nhóm thay nhau bày tỏ sự yêu quý không ngơi nghỉ.
Lee Sanghyuk trong mắt hắn vẫn là bóng trăng rọi sáng trên mắt nước mà nhân gian vẫn mải miết chạy đuổi soi bắt theo.
Nhưng dù sao cái mông đó cũng chỉ có mình được sờ, không cần so đo.
Ngược lại, người lớn hơn có chút thấy kì quặc với đứa em trai ngoan ngoãn lịch thiệp vẫn hay ở bên cạnh giúp đỡ khi anh vụng về lúng túng. Kì quặc như thế nào? Điển hình ngày hôm nay, vào trận giao đấu với đội ADC của Gumayusi, Lee Sanghyuk đảm nhận vị trí đi rừng quên mang theo trừng phạt phải chơi lại, mấy người khác im lặng không nói chỉ dám cười thầm, riêng người bên trái phì cười thật to ngay trong mic, cái này là cười vào mặt anh? Chuyện đó coi như nhắm mắt cho qua thôi cũng được. Nhưng lúc giao đấu với đội JUG của Oner, một mình anh xong vào team địch cướp Baron giữa năm thành viên rừng của team địch, đội trưởng bị đá lên bảng đếm số, đám nhỏ còn chẳng dám ho he gì, chỉ nghe một giọng nói dõng dạc phát ra từ tai nghe "DAE SANGHYUK!". Có tính là nghịch ngợm không?
Nhưng dù sao thì vẫn là khen anh, chỉ khen có mình anh, không cần dạy dỗ.
Và rồi Jeong Jihoon nhận thấy qua lại lén lút với Lee Sanghyuk giống như một canh mạt chược vì chẳng ai chịu lộ bài, đến cuối cùng ai nhận nhiều hơn thì sẽ thắng, kẻ nào trao đi nhiều hơn thì đành chịu thiệt.
Nhưng Jeong Jihoon nào có nề hà thiệt hơn?
Cũng bẵng đi gần cả tháng kể từ lần cuối gặp nhau sau trận mở đầu T1 gặp GenG, anh không liên lạc gì với hắn nữa. Hắn không giận. Hắn biết anh rất bận, huống hồ còn đang trong thời gian thi đấu dài đằng đẵng.
Và cuộc đời này thì có quá nhiều chữ nhưng. Vậy nên Jeong Jihoon không sống vì lý tưởng lãng mạn hoá, hắn sống vì ngày mai còn phải bước một bước thật lớn để tiến gần đến với anh. Thế là biến tất cả những gì hắn nghĩ sẽ là "nhưng", trở thành một câu đơn với một sự khẳng định "chắn chắn."
...
Ngày hôm đó hắn đã gửi đi một dòng tin nhắn hẹn anh đi dạo sông Hàn. Vốn dĩ người yêu lớn tuổi là một người hướng nội thứ thiệt, không thích đi ra ngoài, không thích tụ tập đông đúc, luôn mang theo bên mình một cuốn sách làm thân, nếu như có lỡ bước chân ra ngoài, địa điểm chắc cũng chỉ trong bán kính cách nhà nửa cây số đổ lại. Vậy mà hôm nay anh ấy lại nhận lời ra ngoài vui chơi, hơn nữa còn có mặt rất sớm.
Trời vừa sẩm tối, Jihoon mặc áo khoác mỏng bên ngoài áo thun đi dạo đến chỗ hẹn, từ đằng xa đã thấp thoáng bóng ai đó khoác một chiếc hoodie hiếm khi mặc đang ngồi trên ghế đá, tay trái cầm cốc giấy bốc khói, tay phải cầm đồ ăn ngoan ngãn dùng bữa. Hắn vốn là trẻ con chưa lớn, thay vì chậm rãi gọi tên người kia, Jeong Jihoon đánh liều chọt lên má anh hai cái liền. Sanghyeok giật mình ngẩng đầu nhìn, miệng nhỏ nhóp nhép nói.
"Đến rồi à?"
Phát hiện món anh đang tiêu hoá là thanh socola đã vơi được một nửa, đột nhiên hắn nhớ ra hôm nay là ngày mà thiên hạ đua nhau mua hoa mua quà, đặc biệt là món kẹo đen vừa ngọt vừa đắng, để trao tặng đến nửa kia của mình. Thảo nào hôm nay sông Hàn đông hơn bình thường, còn anh thì hẹn ở một chỗ vừa tối vừa vắng. Lúc này Jihoon mới nhận ra điều gì đó không đúng, hắn ngẫn ra một hồi, thắc mắc.
"Ai tặng anh thế?"
Sanghyeok nhìn xuống thanh socola bóng loáng còn hiện dấu răng mồn một, rồi lại đứng lên nói với hắn.
"Anh mua đó, thấy người ta mua nên tự dưng thèm."
Nói rồi anh dí thanh kẹo đắng ngay trước miệng hắn.
"Ăn không?"
Hắn cao hơn anh nửa cái đầu, anh ở trước mặt ngẩng lên nhìn hắn chờ đợi. Mắt cáo sắc lên ngoảnh đầu đi nhìn nơi khác, giống như loài thú săn mồi đang rình mò kẻ địch. Và chỉ đợi thời cơ thích hợp, Jihoon vươn tay kéo chiếc mũ hoodie phía sau trùm lên đầu anh, bàn tay phải áp lên má anh, hắn cúi đầu, kề môi sát bên môi. Chắc có lẽ vì cái hôn này quá chậm rãi, hắn chẳng cảm nhận gì ngoài lớp socola lỏng đã nhớp nháp bên khoé miệng. Rồi tựa như sóc con tinh nghịch nơi hốc cây, hắn đào sâu hơn, tham lam đưa lưỡi quét qua môi anh, ngón tay cái tì nhẹ để hạ chiếc cằm cứng đầu xuống, ranh mãnh áp đảo và tìm kiếm mọi ngóc ngách trong khoang miệng người kia bằng chiếc lưỡi tinh vi. Vị socola đã kịp nếm, môi anh cũng đã biết vị, và cả lưỡi anh cũng bị hắn đáo để cắn mút.
Nhịp thở ngày càng rút ngắn, đầu hắn như vùi sau vào gần nửa chiếc mũ hoodie, còn người kia đã vòng tay qua cổ hắn ghì lại.
Lúc cả hai dây dưa không dứt, đột nhiên bên tai có âm thanh giày sột soạt với cỏ dại. Jihoon vội lui đầu, điều đầu tiên hắn làm là đưa tay che khuôn miệng của người đối diện lại, và kéo khẩu trang của chính mình lên.
Một em bé chừng sáu, bảy tuổi trên tay cầm kẹo mút bảy màu lạch bạch đến chỗ bọn họ, vừa liếm kẹo vừa nhìn cả hai.
"Hai chú không hôn nữa ạ?"
Jihoon khó hiểu nhìn nó, hơi gằn giọng.
"Đi chỗ khác chơi?"
Em bé vẫn mút kẹo mắt to long lanh nhìn.
"Mẹ cháu bảo không hôn hơn 2 tiếng là vẫn còn dỗi nhau đấy chú."
Thật sự không nhịn được, Sanghyuk phụt cười trong lúc Jihoon vẫn chưa buông tay. Jihoon cố gắng hít sâu, xuống giọng nói với đứa nhỏ.
"Chú biết rồi, cháu đi chỗ khác chơi để chú làm việc."
Đứa nhỏ vẫn liếm cây kẹo mút.
"Chú lớn rồi mà còn mắc cỡ hơn con nít ạ?"
Sanghyuk không chịu được, cười thành tiếng rõ to.
Jihoon giận quá hoá thẹn, bực mình rút ví ra đưa cho nó một tờ tiền.
"Đi mua kem ăn đi, đừng làm phiền chú nữa."
Đứa nhỏ cầm tờ tiền, miệng cười chúm chím.
"Cảm ơn chú, mắc dù không được can đảm nhưng cháu chắc chắn là chú đẹp trai."
Nói rồi đứa nhỏ quay đầu nhảy chân sáo đi mất. Đúng là, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn.
Jihoon không muốn nhìn người cười tủm tỉm trêu mình, vội vã kéo tay anh rời đi, rời khỏi không gian chật kín những ánh nhìn ngột ngạt này.
...
Ở bãi xe mờ mịt tối, bên trong khoang xe nhiệt độ đã cao trào như lửa đốt. Lưng Sanghyuk ngã ra lưng ghế, mặc cho Jeong Jihoon cắn mút môi mình không ngừng, đôi tay lần mò không chút đứng đắn phía sau lớp vải dày vuốt ve làn da mịn màng thân thuộc đã lâu không ôm lấy. Hắn chẳng hỏi gì cả, chỉ kéo anh đến đây và tấn công dồn dập không báo trước. Jihoon hôn lên môi, lên cổ, lên yết hầu, lên tất cả những nơi nào hắn có thể. Bàn tay đã trượt sâu lên trên nơi cao nhất, ngón cái vân vê đầu nhũ mềm nhũn như bông, vừa gãi vừa cọ xát. Anh không có nơi để trụ tay, chỉ gác tay lên vai hắn, luồn tay quá mái tóc xù, cảm nhận hơi thở hắn kề bên.
Tất cả những mạch máu lúc này có thể sẽ vỡ tung vì sung sướng, ở dái tai, ở đầu ngực, ở từng lớp biểu bì nơi môi hắn hôn lên, và anh cũng tự hỏi rằng đây có phải là vì tim anh cũng đang sung sướng phát điên lên hay không.
Jihoon đã dừng một nhịp để nhìn anh ngửa cổ rên rỉ nỉ non, rồi hắn vươn tay từ dưới lớp áo xuyên thẳng qua cổ áo giữ cằm anh lại. Hắn muốn anh nhìn hắn, muốn anh biết rằng tất cả những giác quan của anh là hắn đang nắm lấy, muốn anh phải khao khát hắn hệt như hắn khao khát anh. Nhưng khi anh chậm mở mí mắt để nhìn hắn, Jihoon lại thả lỏng lực tay, hơi thở phả vào sát tai anh.
"Mình làm tình đi."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip