3.
Chapter 3: The one was pain is my heart.
Mệt.
Một từ duy nhất để miêu tả tâm trạng của Ran lúc này sau một ngày dài dằng dặc cùng mớ công việc chất chồng như núi, văn kiện thì nhiều vô kể, đám phản loạn cũng ngày một tăng lên khiến hắn đến đau đầu thế mà trái ngược với sự căng thẳng ấy thì em trai gã lại rất rất an nhàn ở nhà bởi sau cuộc truy đuổi của bọn cớm đã khiến chân em bị thương nặng, bó bột cả tháng trời.
"Ran, anh về rồi à. Đống văn kiện của anh em đã giúp anh làm hết rồi nên tối nay anh có thể nghỉ ngơi cho tốt."
"Em lại không khoá cửa nữa rồi, anh đã dặn bao lần là em nên khoá trái cửa lại những lúc em đang bị thương cơ mà? Em chẳng nghe anh chút nào vậy?"
"Xuỳ, em biết rồi mà. Vả lại anh nghĩ có thằng nào điên đến mức đột nhập vào nhà của chúng ta à?? Nào có gì quý giá để trộm đâu chứ."
Tiếng then cửa mới kêu lên một tiếng, Ran đã thấy em trai nhỏ của gã đang lon ton bước từng bước tập tễnh với một bên chân bó bột từ phòng khách ra mà đón gã. Vui thì dĩ nhiên là có nhưng lại chẳng phải lúc này, lỡ như em mà té ngã ra đây thì há chẳng phải vết thương sẽ lại nghiêm trọng hơn à? Ran rất rất cần em trong những buổi đi làm nhiệm vụ bởi cái lũ đồng nghiệp kia thật không biết phối hợp với gã chút nào cả nên gã đã luôn phải nhận nhiệm vụ đơn suốt kể từ lúc em bị ép ở nhà. Chà, nhắc lại khiến gã nhớ đến buổi đầu gã được xếp chung tổ đội với thằng khốn tóc trắng nhỏ con ấy theo chỉ lệnh của Izana. Thằng ôn con đó nhìn là đoán được ngay nhỏ tuổi ít nhất là hơn gã cũng kha khá vậy mà xấc xược đéo để gã vào trong tầm mắt một chút nào. Ran im im mà tưởng gã điếc trong khi gã đã nghe hết tần tật mấy lời lẩm bẩm vớ vẩn của nó đang cằn nhằn về việc tự dưng được xếp chung với gã thay vì Mucho như mọi ngày bình thường. Mắng nó thì lỡ người ta lầm tưởng gã cậy lớn bắt nạt trẻ con thì sao? Gã không chấp nhặt ba cái cỏn con này mà chỉ mong em trai nhỏ đang ở nhà ăn vặt cùng đôi mắt dán chặt lên màn hình ti vi kia mau chóng bình phục lại. Ran khá nhớ mấy đòn khoá của em, chúng trông thật độc đáo và bởi gã cũng cảm thấy khá thích thú với cơ thể dẻo dai của em mà gã được chứng kiến mỗi khi làm nhiệm vụ chung hay đơn giản chỉ là thấy em khởi động vào mỗi ngày chủ nhật.
Ran nặng nhọc lết cái thân dính đặc mùi máu tanh tưởi, có thể về được đến nhà đã là cả một vấn đề với gã rồi. Đôi khi gã luôn tự hỏi đôi tai của em thật thính khi mà chỉ nghe tiếng cạch khá nhỏ từ cửa thôi cũng đã biết thừa gã về đến nhà, không những vậy lại còn chẳng thèm khoá trái cửa. Lỡ như chẳng may có thằng chó nào đó vào nhà trong khi em còn đang bó bột kia thì làm sao? Đây cũng chả phải lần đầu gã nhắc nhở em việc em nên khoá trái cửa khi ở nhà một mình và không nên mở cửa cho người lạ, nghe thì thật giống việc nhắc nhở một đứa trẻ nhỏ nhưng em là em trai nhỏ của gã còn gì? Dĩ nhiên là gã phải nhắc nhở em từ những điều nhỏ và thật kĩ lưỡng như vậy chứ. Thế mà mỗi lần phàn nàn em thì thứ gã nhận lại được chỉ là cái bĩu môi cùng câu nói rằng em sẽ chú ý hơn lần sau, thật không biết lần sau của em là khi nào đây.
"Trông anh tàn tạ quá đấy? Nay ghép với ai thế?"
"Em đang cười nhạo anh hay quan tâm anh vậy hả?"
Đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại khi nhìn người đối diện đang đứng dựa vào tường dò xét mình một lượt từ đầu đến chân rồi tông giọng đùa cợt ấy bắt đầu vang lên. Em thương, xót gã lắm ấy chứ thế nhưng lại có phần buồn cười hơn bởi đây là lần thứ năm gì đó mà em đã phải nghe Ran phàn nàn rất nhiều về đồng nghiệp của cả hai khi được xếp chung tổ đội với gã. Ôi nào là Shion chỉ biết đứng mà gáy, Mochizuki thì lại tranh hết sân khấu của gã, Haruchiyo thì chỉ biết lao lên đánh một cách thật dã man như thằng điên vậy. Gã đã ngồi kể cho một cách thật chi tiết cùng với tâm tư bức xúc mãi mới có thể giãi bày khi em đang sơ cứu cho gã trên chiếc sofa êm ái kia.
"Dĩ nhiên là quan tâm anh rồi. Vậy hôm nay là ai?"
"Kokonoi."
Rindou đã xém chút nữa mà cười phá lên để chọc quê Ran yêu dấu của em nhưng rồi lại phải kìm nén chứ không thì gã sẽ dỗi em mất. Nghe qua người được xếp chung thì cũng phần nào đoán được công việc ngày hôm nay của Ran. Thông thường thì những cuộc đàm đạo như này thì Kokonoi hay Kisaki sẽ là hai người sáng giá nhất được cử đi kèm môt trong đám cộm cán còn lại để canh chừng. Để mà nói thì nó sẽ khá là nhàn, có khi lại được thưởng thức đồ ăn ngon nhưng nhìn anh trai em trở về với bộ dạng máu me be bét này đây, chắc là đàm đạo không thành công liền đổi hướng qua đánh lén rồi.
"Ồ, thằng đó khá dở khoản đánh đấm. Xui cho anh rồi, anh tự đi được không? Hay để em đỡ anh vào nhé?"
"Không phải em ghét mùi máu tanh à?"
"Ghét nhưng không phải ở anh. Đi nào, em sẽ sơ cứu giúp anh."
Dù cho chỉ là trò mèo hèn bẩn của tên gian thương kia thế nhưng thật may là Ran vẫn kịp chống chọi và chạy thoát khỏi chúng. Tuy vậy do va đập quá mạnh vô tình chạm vào những vết thương cũ vẫn chưa kịp lành lặn khiến các cơ của gã trở nên đau nhói chưa kể còn bị vết đạn xượt qua phần bả vai và chân nữa. Để mà Ran có thể lê lết cái thân xác từ bãi đỗ xe lên tầng thứ hai mươi bảy chính là một thành tựu nên được ghi nhận. Thật tình là gã đã không thể nhấc chân đi nổi được nữa nhưng lại sợ mùi máu tanh tưởi dính bê bết trên áo và cả mái tóc. Gã ta không sợ bẩn mấy thứ bé tý này, chỉ là Rindou ghét máu, ghét cái mùi hôi hám của nó.
Em khoác tay gã vòng qua vai mình rồi dìu gã yên vị ở sofa, chả có gì gọi là khó khăn bởi Ran nhẹ hơn em nhiều thế nhưng bù lại độ anh cái chiều cao lều nghều cộng với một bên chân bó bột của em khiến cho công cuộc này trở nên thật chật vật. Không để gã phải đợi lâu, em nhảy lò cò mặc cho gã vẫn luôn mồm nói rằng em sẽ rất dễ bị ngã nếu làm trò đó khi chân em chưa bình phục hoàn toàn. Lần lượt từ bang phục rồi đến chiếc áo bó sát bên trong được cởi ra một cách thật chậm rãi, Rindou bôi thuốc cho anh, đôi bàn tay cố nén lực đạo lại để không mất kiềm chế mà đánh cho anh một cái thật mạnh vì không cẩn thận gì hết.
"Rinrin, anh mệt quá."
Đang bôi giữa chừng, Ran đột ngột xoay người lại rúc vào lòng em hít hà mùi hoa lan thoang thoảng từ lọ nước hoa mà gã tặng em. Gã thích mùi này, nó không quá nồng đến cay mũi mà ngược lại rất nhẹ nhàng và tự nhiên nên gã muốn chia sẻ nó với em, muốn em và gã có cùng một mùi hương.
"Gì đây? Em còn chưa bôi xong cho anh đâu, quay lưng lại cho em mau!!"
"Không, anh thích như thế này hơn. Rin-chan cố với đi."
Em càng đẩy gã ra thì gã lại bám lì hơn, lại đến giờ gã làm nũng rồi. Mỗi lần đang bôi thuốc dở thì gã sẽ đều như vậy khiến cho việc sát trùng trở nên mất thời gian kinh khủng.
"Hết cách với anh, ngồi im nào."
"Em làm nhẹ thôi, đau anh đấy."
"Tim em đau hơn nhiều."
Nghe thôi cũng đã ấm lòng Ran sau một ngày dài. Gã cười, trao cho em nụ hôn cái chóc rồi lại tiếp tục rúc mặt vào khuôn ngực săn chắc ấy một lần nữa. Thật chẳng mềm lại chút nào, gã nghĩ mình nên vỗ béo em trai nhỏ và không nên để cho em tiếp xúc với việc đi tập gym nhưng thôi, khuôn ngực cùng với cái bụng sáu múi này là niềm tự hào của gã đấy bởi gã luôn ước được đô con như này mà.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip