chương 29: vệt nắng ấm áp
Sau một buổi tâm tình nhỏ, sợi dây kết nối càng thêm khắng khít hơn. Sáng hôm sau, người lớn cùng người nhỏ phụ giúp ông bà coi tiệm. Rồi lại chạy ra nông trại hái trà rất vui vẻ. Khoảng thời gian ngắn ngủi, cậu và hắn đã đến lúc về Seoul.
Mọi thứ đã sẵn sàng chỉ chờ xe khởi động, cậu nhẹ nhàng ôm bà Jeon vào lòng thủ thỉ. "Ba mẹ và Junghyeon ở đây phải giữ gìn sức khỏe, không được bỏ bữa đâu đó..."
"Ngoan, con cũng phải sống tốt nhé. Cố gắng vì tất cả, ba mẹ chờ tin vui."
Hôn lên mái tóc con trai, bà Jeon luyến tiếc mà không thể hiện rõ. Dẫu biết khi trưởng thành, con cái đều có cuộc sống mới, đều có một tương lai sáng lạng với những gì chúng cố gắng, ông bà Jeon vẫn không tài nào làm quen được với mớ cảm xúc hỗn loạn trong lòng.
Jungkook khi lên Đại học vốn dĩ không có thời gian, rảnh rỗi cũng chỉ dám gọi điện chứ không thể nhắc đến vấn đề về nhà vì sợ ba mẹ trông ngóng. Junghyeon cũng chuẩn bị lên Đại học, đi đi về về giữa nhà và thư viện hiếm khi phụ giúp ông bà ở kookoojeon như trước.
Cậu rời khỏi cái ôm từ mẹ liền quay sang đứa em gái nhỏ mà ôm vào lòng. "Thay anh chăm sóc ba mẹ nhé, đừng thức khuya và ăn đồ ăn nhanh, không tốt cho sức khỏe... anh sẽ về và mua quà cho Hyeonie."
"Em biết òi... anh hai đi an toàn ạ."
Mủi lòng ôm lấy anh mình, Junghyeon nhắc nhở bản thân phải thật siêng năng chăm chỉ như anh hai để ba mẹ trút bớt gánh nặng.
Taehyung và Jungkook rời đi, để lại những luyến tiếc sớm sẽ nguôi nguây.
Xe Taehyung băng băng trên đường phố Seoul, trời đã hơn chín giờ mất rồi. Jungkook ngủ ngon trong chăn ấm, giọt nước mắt đã khô lại trên hàng mi. Taehyung vẫn chăm chú dùng một tay để lái, tay còn lại thì mân mê bàn tay xinh xinh.
Lúc rời nhà Jungkook cứ thút thít mãi, hắn phải dừng lại khi đi được nửa đường để dỗ dành. Từ nhỏ Taehyung chỉ xa ba mẹ lâu nhất là vài tháng, cậu lại một năm gặp nhiều nhất vài ba lần, hắn cũng phần nào thấu hiểu cho tình cảm gia đình nặng sâu của em người yêu nhỏ.
Di chuyển đến dinh thự Euphoria đã hơn chín giờ. Jungkook ngủ rất say, hắn lại không nỡ gọi dậy. Và thế là một tay bế bồng cậu, một tay vác vali nặng kịch.
Cậu được đắp chăn kỹ càng kèm theo nụ hôn trên chán, Taehyung tranh thủ thời gian bé con đang yên giấc mà làm một số việc.
Gió lạnh phà vào cửa sổ khiến cậu cựa mình. Jungkook ngồi xỏm dậy, lọ mọ bàn tay sờ phần giường còn lại. Cậu không thấy ai, liền vung chăn đi tìm người.
"Hyungie... ơi..."
Người ta đang buồn ngủ mà không có người ôm. Đành mang dép bông sang phòng làm việc, cậu cũng bất giác đi vào chứ cũng không rõ là phòng nào nữa. Mắt nhắm mắt mở đẩy cửa ra rồi lon ton lại ngồi vào lòng hắn. Bé con nằm vừa y vào lòng Taehyung, hắn bật cười rồi nhỏ giọng.
"Sao không ngủ ở phòng hửm?"
Cậu lắc đầu, nép vào người hắn gần hơn.
"Ở đây ngủ được chứ?"
Jungkook gật đầu, tay vỗ vỗ ngực hắn.
trông yêu chưa kìa.
Hắn hôn lên tóc, thủ thỉ. "Ngủ ngoan nhé, xong việc sớm thôi."
_______________
Bình minh lên, người nhỏ mệt mỏi ôm kín chăn ngủ. Hôm nay là có buổi tổng duyệt lúc tám giờ, hắn đã dậy từ bảy giờ sáng để đánh thức Jungkook.
"Jungkookie, đã trễ giờ rồi, mau dậy nào."
"Ưm..."
Bé không muốn dậy đâu.
Haiz, hư như này thì hắn phải có cách trị. Ngó nghiêng một hồi, môi nhỏ là trọng tâm. Cúi người hôn nhẹ, sau đó lại tách hai cánh môi hồng ra mà thỏa sức xâm chiếm.
Cậu ngạc nhiên lấy tay đánh lên bả vai hắn, kéo người ra trong vô vọng.
Thừa thời cơ hắn đang cho cậu vài giây hít lấy không khí, chạy nhanh vào nhà vệ sinh. Ở chung với sói nguy hiểm quá!
Hắn cười cười thỏa mãn, đưa tay lau nhẹ vệt nước ngay khóe môi. Ngay ngắn gắp chăn lại một cách tỉ mỉ rồi xuống nhà chờ cậu.
"Hyungie của em đi làm vui vẻ nhé!"
Đến nơi, Jungkook nhanh nhẹn tháo dây an toàn, đặt môi trên má hắn rồi mở cửa. Xoay người vẫy tay một cái mới chịu vào trường.
Hành động thật nhanh, đến mức hắn cứ ngỡ là vài giây. Tủm tỉm cười, lái xe đến tập đoàn trong tâm trạng vui vẻ. Hôm nay chắc chắn các chị nhân viên sẽ thấy hình tượng mặt than đã biến mất chỉ trong vài tháng vắng mặt.
Vì hắn có thêm bé con đó, nên là mấy chị được hưởng ké gương mặt đẹp trai thôi nha!
"This is the end of my presentation, thank you teachers and everyone for listening!"
(Bài thuyết trình của em đến đây là kết thúc, cảm ơn thầy cô và các bạn đã lắng nghe!)
"Duyệt! Đến ngày hôm đó hãy phát huy như thế nha."
Cô Jiah xem xét tài liệu rồi quay người trước những khuôn mặt xinh gái điển trai. Vỗ tay báo hiệu cần sự tập trung, giọng nói dịu dàng cất lên. "Cảm ơn các bạn trong suốt thời gian qua đã cùng nhau cố gắng cho kỳ thi năm nay, hãy chứng minh cho cô thấy các bạn đã thật sự cố gắng ở suốt quá trình thực tập nhé. Các bạn nên về nhà tập thuyết trình để đỡ lo lắng hơn vào tuần sau, cô chúc các bạn may mắn!"
Nhận được tràng pháo tay đồng tình, cô Jiah gật đầu rồi cất tài liệu vào cặp. Các bạn học lễ phép đứng dậy, vươn vai mệt nhọc khi cô Jiah rời khỏi lớp.
Hôm nay Tập đoàn bộn việc, lại thêm một ngày tăng ca, người hắn rã rời mệt mỏi. Bây giờ chỉ muốn ôm bé con rồi đánh một giấc đến sáng thôi.
"Tổng giám đốc, anh mệt thì có thể về trước. Tôi sẽ xử lý hợp đồng này giúp anh."
"Nhờ cả vào trợ lý Ha, nếu thấy mệt thì cứ việc về, Yoo Ryu ở nhà với bác gái cũng không phải là việc hay."
"Vâng, cảm ơn anh đã quan tâm. Tôi sẽ cố gắng thu xếp hồ sơ và tan làm."
Taehyung gật đầu, sải bước rời khỏi phòng. Hợp đồng kia cũng chỉ cần chỉnh sửa một chít,, căn bản người tài giỏi như trợ lý Ha sẽ làm xong nhanh chóng, vì thế Taehyung mới giao cho trợ lý làm giúp.
Xe hơi của Taehyung được đậu vào gara, lối đi hai bên được phủ đầy bằng loài hoa thạch thảo, loài hoa màu tím rực rỡ tượng trưng cho tháng sinh của Jungkook. Từng khóm hoa sáng lên nhờ những dây đèn mà em bé nhà hắn đặc biệt nhờ người trang trí, như vậy càng tôn vinh vẻ đẹp vốn có của nó hơn.
Người nhỏ đang mặc áo hoodie rộng, che hết nửa thân cậu. Trông nhỏ nhắn xinh yêu cực, chân không yên mà đung đưa qua lại trên xích đu. Đáng lẽ bây giờ cậu đang ở quán cùng với tụi kia rồi, nhưng vì sợ Taehyung phải đợi nên đành năn nỉ cho về.
"Hyungie!" Cậu hồ hởi chạy lại ôm chầm lấy hắn, khác gì con nít chờ ba mẹ đi làm về đâu chứ.
"Cẩn thận." Lúc nào cũng thế, biết tính Jungkook dễ té ngã nên hắn luôn đỡ hờ bên eo.
"Sao Hyungie về trễ thế?"
Môi cậu chu ra biểu tình, người ta về sớm với hắn, vậy mà lại về trễ tận hai tiếng.
Hắn hôn lên môi, bù đắp. "Hôm nay công việc nhiều, xin lỗi em."
Những điều nhỏ nhặt như đến trễ hay lỡ hẹn và ti tỉ thứ khác, hắn đều xin lỗi cậu. Dù không phải lỗi của hắn, hắn cũng sẽ xin lỗi.
Từ lúc quen nhau đến tận bây giờ, Jungkook cảm thấy cực kỳ thoải mái khi ở bên cạnh người đàn ông này. Hắn hơn cậu 7 tuổi, gần cả thập kỷ. Jungkook cứ ngỡ quen phải một người lớn khó khăn, gia trưởng, cấm đoán đủ chuyện.
Nhưng không, Taehyung không như thế. Thay vào đó là chiều chuộng, nâng niu và bảo vệ cậu.
Tính cách ôn nhu của hắn, hắn còn không biết nó có tồn tại trên cõi đời này. Chỉ khi Jungkook đến, hắn mới hiểu rõ thế nào là yêu thương một người và hiểu rõ về tình yêu là gì.
"Em giỡn thôi, không trách đâu mà. Hyungie mau vào trong, em có pha nước nóng cho Hyungie tắm rồi."
"Ừm, cùng đi."
Bàn tay lớn được bao bọc bàn tay nhỏ được hòa quyện vào hơi ấm của nhau, thật sự không muốn rời, không muốn buông.
Quản gia Wang và các chị giúp việc đã được nghỉ từ lâu, từ lúc ông bà Kim dời đi Daegu sống một thời gian dài.
Căn nhà rộng lớn đầy khung ảnh gia đình, lễ tốt nghiệp, huy chương, bằng khen đủ kiểu. Nhà Kim có tổng cộng ba lầu, góc bếp nhỏ gọn nằm đối diện cầu thang tiến lên lầu một. Ở đó có phòng của các chị giúp việc và bác làm vườn, quản gia Wang, một phòng tập thể cho đám vệ sĩ. Thường thì phòng tập thể cũng ít sử dụng vì những người đó thường túc trực ở căn cứ riêng hơn, chỉ dùng nó cho ngày được "nghỉ lễ".
Lầu hai có phòng của ông bà Kim, Taehyn, Taehy và Taehyung. Lầu ba là phòng trưng bày đồ đạc, có thể gọi là "mật thất" của Taehyung, phòng làm việc phủ gần nửa lối đi dành cho lầu ba.
Tối đó, một lớn một nhỏ ôm nhau, tay Jungkook luôn đặt lên lưng hắn như vỗ về. Sự mệt mỏi của hắn chỉ có mỗi Jungkook có thể xoa dịu nó.
Jeon Jungkook là vệt nắng ngọt ngào, đầy ấm áp của đời Kim Taehyung.
_________
Cả hai vẫn như thường ngày, vẫn bận rộn không thôi. Jungkook chạy từ chỗ này đến chỗ khác để học đủ môn, Taehyung liên tục ký các bản hợp đồng, gương mặt nghiêm túc chăm chú làm việc và học hành của cả hai để mau chóng về nhà.
Giờ giải lao hai mươi phút đã bắt đầu nhưng Jungkook vốn không rảnh rang, làm xong bản báo cáo phải đến hội trường tổng duyệt sân khấu cho buổi thuyết trình sắp tới. Bụng đói rã rời nhưng không thể ăn được.
Do không có tiết chiều nên cậu được về sớm, lội bộ ra cửa hàng tiện lợi ven đường ăn món gì đó lót dạ.
"Tính tiền giúp em nhé."
Róc rách của tiếng nước nóng tạo nên một món mì lạnh hoàn hảo. Jungkook chẳng màng thế sự mà ăn hăng say, như chìm vào biển mì thơm ngon. No nê một chập rồi thì dạo bên lề đường cho tiêu hóa, lại nhìn thấy người không cần nhìn thấy.
"Chào em, Jungkook. Đã lâu không gặp."
"Anh... Yang Hyejun?"
Mối tình đầu của cậu đây mà, một người cậu làm cậu nhớ mãi. Cứ nghĩ rằng sẽ đến chào hỏi đôi điều, nhưng đối với cậu, có thể nhìn nhau và gọi nhau như thế là đủ lắm rồi.
"Ừm, anh đây."
Jungkook lặng người, sau cùng cũng trả lời. "Có chuyện gì vậy?"
"Mình sang quá cà phê kia nói---"
Jungkook đưa điện thoại lên tai, có người gọi đến, vì cậu cũng không muốn nói chuyện thêm. "Em có việc bận, có chuyện gì anh nói nhanh nhé."
Y thở dài, cười ngờ nghệch. "Jungkook, em lớn nhiều rồi, không như trước nữa."
"Sống là để tốt lên từng ngày mà."
"Chuyện năm xưa... anh xin lỗi, vì cô ấy..."
"Thôi được rồi, em không muốn nghe quá khứ đó. Thôi em---"
"Cuối tuần, là đám cưới của anh."
Y chìa ra tấm thiệp trắng phau.
Jungkook hết lời, bản mặt anh ta dày đến vậy à? Đúng là tuổi trẻ, chẳng hiểu sao lại cảm nắng phải cái tên vô liêm sỉ này.
"Sự có mặt của em, là niềm vui của anh đó, đến nha!"
Y nắm lấy bàn tay nhưng chưa kịp thì bị Jungkook giật ra, mặt cậu thay đổi cấu trúc. "Ừm."
Hôm nay cậu bước chân ra đường bằng chân nào mà xui một năm gộp lại thành một lần rồi.
phải méc chồng mới được
"Hyungie, có người mời em đến đám cưới của họ."
Jungkook đắp mặt nạ, tiện tay đưa cho anh người yêu tấm thiệp, cậu cũng thấy mắc cười, không ngờ vì mời đám cưới có ý dằn mặt mình mà lại tốn công tốn sức đến vậy.
Mái tóc vuốt gọn một bên, mắt kính cận và gương mặt góc cạnh được ánh sáng xanh chiếu vào càng thêm cuốn hút. Hắn cau mày, nhìn phía nhà cô dâu đã bật cười. "Ông Ju chủ ngân hàng Jaemin có con gái sắp cưới à? Cố ý đưa cho em làm gì?"
Taehyung hắn khó hiểu, kéo eo em xuống hỏi cho rõ. Ông ta là kẻ ham tiền ham quyền, nhiều lần lôi kéo quỹ đạo của kinh tế - Haland vào những kế hoạch bẩn thỉu, chỉ cần đọc vài điều khoản cũng biết mục đích đằng sau nó.
Cậu kể đầu đuôi câu chuyện, hắn mười lần như một khó chịu vì câu chuyện cảm nắng cái tên khốn kia, em bé của hắn là thứ để thứ vô danh như nó lựa chọn à?
"Bình tĩnh! Em không có ý định đến nơi đó, chỉ cần nhìn mặt gã ta thôi em cũng thấy tởm."
Taehyung cười khẩy, động tác lột miếng mặt nạ mát xa mặt cho em nhỏ, khẽ vào tai. "Đến đi, anh có món quà đặc biệt cho kẻ đê tiện."
fwairyteguk
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip