Nguyện một đời

Jungkook đi công tác ở Daegu, Jimin một bụng to lớn phải ở nhà với Seokjin và mẹ Jeon. Cả hai dù quyến luyến không nỡ tách xa nhau nhưng cuối cùng Jungkook vẫn cắn răng xách vali rời nhà.

Nửa tháng sau khi Jungkook đi rồi,

Jeon Taehyung đem chuyện của anh và Kim Seokjin nói với ba mẹ. Còn nhớ ngày hôm đó ba Jeon đã giận dữ như thế nào, mẹ Jeon đã khóc và sốc nhiều như thế nào.

Vốn dĩ cho rằng mỗi mình Jungkook là gay, ông không ngờ rằng thằng con lớn nhà mình cũng gay nốt. Nhà họ Jeon cũng có phước quá rồi. Mà phần phước này ông thực sự cả kinh, không dám nhận.

Tuy là không kì thị, nếu kì thị đồng tính thì ông đã không bắt buộc Jungkook nhất định phải kết hôn với Jimin rồi. Chỉ là chuyện này quá đột ngột, dù sao Jimin cũng có thể nối dõi cho Jungkook, còn Kim Seokjin thì chính xác là một người đàn ông bình thường, chắc chắn không thể nào sinh con như Jimin được.

Mẹ Jeon bình thường vui vẻ ôn hoà nay cũng trầm mặc nghẹn ngào, bà thương Jungkook rất nhiều nhưng không có nghĩa là tình cảm bà dành cho Taehyung thua kém . Dù sao cũng là con trai đầu lòng, nửa đời còn lại gắn bó với một người cùng giới, hai đứa không thể có con, nghĩ thôi cũng thấy đau đớn.

Bà không ghét Kim Seokjin, nhưng thực sự không thể nào chấp nhận hoàn toàn.

Bà thương Jimin thật nhiều, nhưng muốn bà thương Seokjin theo cách đó là vô cùng khó khăn.

Có trời mới biết Jeon Taehyung đã đau lòng như thế nào, khi mà anh mệt mỏi giận dữ từ công ty trở về, và Kim Seokjin một thân tây trang ôn hoà mềm mại ngủ gật trên bàn ăn đầy những món ngon mà chính y tự tay làm, khuôn mặt y đã gầy đi, hai má không còn hồng hào với nét sôi nổi vui vẻ như trước mà phủ một tầng trắng bệch mệt mỏi, như có như không còn vươn nước mắt lạnh lẽo. Cõi lòng xót xa chua chát, tự hỏi tại sao cả tình yêu của bản thân cũng không thể bảo vệ được.

Jungkook cũng đau đầu, Jeon Taehyung trốn việc hơn hai tuần lễ sau khi gây nhau một trận ầm ĩ với gia đình, báo hại mọi thứ đều đổ ập lên đầu anh, khiến anh bận đến tối mặt mũi, ở Daegu thì bận đến không có thời gian gọi điện về nhà cho vợ, bây giờ lại chồng chất thêm vấn đề.

Jungkook cũng rất giận, nhưng càng phiền lòng vì hai người kia. Anh cũng muốn Taehyung được hạnh phúc, anh cũng muốn Seokjin được chấp nhận. Anh biết họ đã trải qua những gì và họ yêu sâu đậm ra sao, anh hiểu hết.. nhưng mà anh không tìm ra cách nào để giúp đỡ. Một người như ba anh khi đụng đến vấn đề gia đình sẽ là vô cùng hà khắc và cứng nhắc, có là mẹ Jeon đi nữa cũng không thể nào làm ông thay đổi suy nghĩ.

Cho đến hơn hai tuần sau mọi chuyện mới nguôi ngoai. Jungkook và cả mẹ Jeon sau này nhớ lại cũng không nghĩ tới mọi chuyện sẽ thực sự như thế.

Ba Jeon chấp nhận cho Kim Taehyung cùng Kim Seokjin âm thầm bên nhau. Nhưng nhất quyết không đồng ý việc tổ chức hôn lễ. Đồng nghĩa với việc chuyện Jeon Taehyung là gay sẽ giấu kín với truyền thông.

Kiềm nén mọi uất giận trong lòng, Jeon Taehyung không thể làm gì hơn cho người mà anh yêu.

Không kết hôn thì không kết hôn, chỉ cần cả hai vui sống bên nhau đến cuối đời, cùng nhìn nhau già đi, chỉ cần anh có y và y cần anh là đủ rồi.

Vì tình yêu vốn dĩ không mưu cầu những điều xa xỉ. Taehyung biết bản thân muốn gì, và Seokjin cần gì.

Ta cứ nắm tay nhau trải qua những ngày hạnh phúc, đơn giản trong tình yêu - chỉ cần một phút giây ở bên kẻ mà ta mộng tưởng thì khoảnh khắc đó đẹp đẽ trong lòng đến muôn kiếp...

.

.

- Mẹ à, để con làm cho. - Seokjin xắn tay áo, môi cong lên thành một nụ cười mềm mại. Y rất thích gọi như vậy, mẹ Jeon có bề ngoài đẹp đẽ lại dễ mến, tính tình lại vô cùng tốt, y vừa tiếp xúc đã thương mến đến khó tin.

- Ừ. Seokjin đến đây phụ một chút - nét mặt mẹ Jeon nhu hoà, bà đã không còn khó chịu với Seokjin, nhưng mà cũng không hẳn có thể nói chuyện với y một cách thân mật như mẹ con thật sự được. Trong lòng bà vẫn có gì đó nằng nặng chồng chéo lên nhau.

Kim Seokjin nhiệt tình phụ bà may những cái áo len nhỏ cho tiểu Jungkook. Nhà họ Jeon có truyền thống may áo ấm cho em bé của họ. Seokjin cũng yêu thích chuyện này, y đối với trẻ con là không thể ngừng yêu thương. Nhớ tới những đứa nhỏ ở nhà trẻ mà y phải giao lại cho thầy giáo khác phụ trách vì xin nghỉ phép chăm sóc Jimin sinh nở, lòng y có chút nhung nhớ. Những đứa bé thì nghịch ngợm vô đối, nhưng đã sớm trở thành một phần trong cuộc sống của y. Cuộc đời y vốn quan trọng ba điều, một là gia đình, hai là những đứa trẻ và ba là Taehyung.

Trong suốt quá trình hai người cũng không nói gì nhiều, chỉ im lặng làm việc của chính mình, chốc chốc hỏi han hay nói vài câu bình thường. Căn phòng rộng lớn tuy không tràn đầy tiếng cười hay lời lẽ nhưng không hiểu sao vẫn thấy ấm áp đến kì lạ.

Vốn dĩ Kim Seokjin luôn mang trên mình sự ôn hoà và an toàn, khiến người khác cảm thấy thoải mái, ngọt ngào và ấm cúng.

Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng rè rè của robot hút bụi chăm chỉ chạy vòng quanh, không biết kéo dài đến bao lâu, cho đến khi vang lên tiếng mở cửa và giọng nói quen thuộc của cục cưng trong nhà.

- Mẹ, anh.

Jimin vừa tỉnh ngủ sau buổi trưa ngon giấc, nê cái bụng tròn tròn dưới chiếc áo vải rộng thùng thình, mặt mày ngây ngất còn pha chút lơ ngơ.

Cả hai người mẹ Jeon và Seokjin đều cười với Jimin, ở nhà cậu chẳng cần đụng móng tay vào việc gì, luôn được hầu hạ ăn no ngủ yên, càng ngày càng giống cục cưng của mọi người. Cục cưng lại có cục cưng thì không thể nào không yêu thương được.

- Lại đây. Con có đói bụng không Jimin.

Lắc lắc cái đầu tròn nhỏ, tóc Jimin đã được Seokjin cắt lên rất ngắn, trông thì trẻ con hơn nhiều nhưng cũng rất đáng yêu, và... cũng hơi buồn cười.

Bàn tay nhỏ bé túm túm những sợi tóc ngắn ngủn gãi gãi, Jimin thường rất thích ăn uống, nhưng đột nhiên hôm dạo này cảm thấy không còn đói khát nữa. Có lẽ là do chưa đến một tuần nữa sẽ sinh, nên bây giờ ngoài cảm giác đau nhức và mệt mỏi rã rời thì cậu không nghĩ thêm được chuyện gì nữa.

- Không đói.. mẹ, mẹ nhìn Jimin... - kéo lên vạt áo mềm mỏng, Jimin rầu rĩ trưng ra bụng to với những vết rạn chảy dài ngoằn ngoèo có hơi đáng sợ, như thể sắp nứt ra luôn rồi.

Từ lúc thứ này xuất hiện Jimin đã rất lo lắng. Thứ quái quỷ gì đây, bụng cậu không còn phẳng phiu xinh đẹp như trước, bây giờ phồng lên căng tròn, lại thêm đống vết rạn ghê người này, có phải hay không sẽ bị Jungkook chán ghét...

Nghĩ đến đây thôi mà lòng cậu ê ẩm cả rồi.

Seokjin đang chăm chú may thì lại ngẩng đầu, sau đó nhíu mày nhìn Jimin.

- Vết rạn đó là bình thường thôi Jimin. Không có bị sao đâu . Em sinh xong sẽ hết thôi mà.

Nói vậy là muốn cậu vui chứ gì ? Jimin hơi hiền lành nhưng không dễ dụ đâu nha. Jimin không ngốc mà. Cậu biết nhìn xấu xí lắm, Jungkook nhất định sẽ chê cậu không đẹp..

Jimin bĩu môi, muốn xoay người rời khỏi phòng thì đột nhiên bụng đau nhói, một thứ gì đó muốn ra rồi...

.

.

- Ba mẹ, con về tới rồi.

Jungkook một thân tây trang lịch lãm nhưng giờ đây xốc xếch lộ rõ vẻ gấp gáp, xe hơi vừa tiến vào trong sân đã vội bung cửa chạy ra, vẻ mặt đầy căng thẳng xông thẳng vào cửa chính bắt đầu gọi lớn.

- Jimin đâu, Jimin đâu rồi mẹ.

Mặc kệ đám người giúp việc có nhìn mình với cặp mắt kinh ngạc và hoảng sợ đi nữa, Jungkook vẫn hối hả như sắp sửa không kịp đến nơi.

- Đi đâu đó. Đứng lại đây. - giọng trầm khàn của người ba kính yêu vang lên, Jungkook khựng bước, có chút không muốn nhưng cũng ngoan ngoãn xoay người lại.

- Gì đấy. Từ từ nào, có gì mà phải gấp . - Ba Jeon ngồi trên ghế đọc báo uống cafe sáng, nhíu mày lên tiếng, nhìn thằng con trai vốn dĩ bình thường trầm tĩnh lãnh đạm, hôm nay đột nhiên nổi điên ăn nói lung tung lại còn lăn xăn chạy nhảy, ôi cái đầu của ông sắp điên lên mất.

Nếu không nghe tiếng chắc anh cũng không nhận ra nãy giờ ba mình đang chễm chệ trên ghế, vội thu lại bộ dáng ngốc nghếch đến mất mặt, nhưng vẫn hằn sâu vẻ nôn nóng, Jungkook méo xệch mặt mấp máy môi.

- Con mới vừa xử lí xong công việc ở thì vội về ngay với Jimin.

- Jimin nó sinh con đều suôn sẻ, xoắn lên vậy chi ? - Ba Jeon buông xuống tờ báo, chán chả muốn đọc tiếp. Vợ sinh cả tuần rồi mới lếch xác về, ông cũng không vui nói chi là Jimin, vẫn là nên dạy dỗ oắt con nhà mình một chút.

Jungkook gãi đầu, biết làm sao được, anh đã rất vui khi nghe gọi báo Jimin sắp sinh, nhưng càng sợ hãi hơn khi là cậu sinh sớm hơn dự kiến, mà anh lại không có bên cạnh lúc dầu sôi lửa bỏng, lúc sinh nở cận kề hiểm nguy, trong lòng đau đớn vô cùng. Lập tức thu xếp mọi công việc, nhưng khốn nạn thay xảy ra sự cố mà không lường được, thế là phải mất tận một tuần sau, Jungkook mới lên máy bay thẳng tiến về Seoul.

Mà lúc này đây vợ con đều được mang tới nhà ba mẹ, Jungkook lại quen thói chạy xe về nhà riêng của hai người, khiến anh chậm trễ thêm nửa giờ .

- Mọi việc đều ổn chưa ? Có nhất thiết phải để cảnh sát truy cứu hay không ? . - Ba Jeon tuy giao lại công việc cho Jungkook và Taehyung, nhưng không hiểu sao trong lòng đôi khi không thể buông bỏ, có lẽ máu kinh doanh cùng cuồng làm việc của ông ngăn cản sự hưởng thụ an nhàn.

Jungkook ngồi xuống ghế sofa, hai tay nắm chặt trên đầu gối, anh muốn lên gặp Jimin quá.. ba hỏi gì những chuyện đó giờ này chứ.

- Con nghĩ là cần. Bọn họ dám làm chuyện phi pháp tổn hại tới chúng ta, không thể để họ tiếp tục dửng dưng được.

Ông gật gật đầu tỏ vẻ đồng tình. Nhìn bộ dạng gấp mà không dám cho người khác biết mình đang gấp của Jungkook chọc cười, con trai ông nuôi mười mấy hai mươi năm chả lẽ ông không biết cái kiểu nôn nóng như phơi mông ngồi trên lửa này của nó là do ai di truyền...

Đem cafe uống hết. Ba Jeon thở dài.

- Jimin vẫn còn ngủ. Nhớ nhẹ nhàng thôi.

Mắt Jungkook sáng rực, không nói lời nào lập tức phi lên cầu thang. Gân trên trán ba Jeon nảy nảy mấy cái.

Nhớ quá, thực sự rất nhớ nhung cái người này.. Jungkook nhớ đến điên mất thôi..

Nhớ bộ dạng điềm đạm nhu thuận của Jimin, nhớ khuôn mặt đáng yêu trầm trầm lúc nào cũng mơ màng như ngốc nghếch lắm.. nhưng thực chất rất thích cứng đầu cùng anh tranh cãi..

Nhớ đến Jimin của ngày trước, rồi nghĩ đến cái người lúc đó nửa lời cũng không muốn cùng mình nói chuyện mà bây giờ chẳng những bị mình dạy dỗ đến thực ngoan mà còn sinh con cho mình luôn rồi..

Jungkook thầm cảm thán bản thân sao lại bá đạo như thế nhỉ.

Jungkook hồi hộp đẩy cửa phòng, tiếng cọt kẹt nhè nhẹ, anh đưa mắt nhìn một chút, thân ảnh quen thuộc đang dịu ngoan trong giấc mộng êm đềm ...

Trên giường là mỹ nam với vẻ đẹp làm lòng Jungkook say sưa đang phủ lớp chăn mỏng qua tới ngực, ánh mắt anh nóng lên khi vẻ mệt mỏi vươn trên khuôn mặt vốn trẻ con ngày nào, ở đâu đó sự ngọt ngào lại tràn ra ăm ắp, như thể lại nhuộm lên chút quyến rũ câu nhân, gò má bầu bĩnh hơi xanh xao, tóc mái cắt ngắn trông cậu có chút lạ lùng nhưng vẫn là JiMin mà anh yêu thương.

Bên cạnh giường, chiếc nôi tinh xảo đang đung đưa, tiếng âm nhạc khe khẽ vui tai như tiếng chuông rung rinh làm lòng Jungkook mềm thành một dòng nước ấm áp, anh run run đi đến vịnh tay lên nôi nhỏ, hai mắt chăm chú nhìn vào bên trong, yết hầu trượt lên xuống căng thẳng.

Bên trong không có thứ gì ngoài gối và gối.

Jungkook giật mình, anh hơi chao đảo, JumgHoon đâu rồi ?

Jimin của anh còn đang say giấc nồng, Jungkook đứng bên giường nhưng không dám lại ôm Jimin. Anh sợ hãi nhìn cậu yên tĩnh, Jimin ở đây, còn JungHoon thì sao ? Mẹ anh có báo là hôm qua đi thăm họ hàng chưa về, Seokjin không thể mang JungHoon đi đâu khỏi nhà. Vậy rốt cuộc là con trai anh đâu rồi ?

Ba nói Jimin sinh bé con rất suôn sẻ.

Tim Jungkook như lộp bộp rơi xuống. Nghèn nghẹn trong cổ họng không biết nói lời gì.

Tiếng chuông đinh đinh đang đang cứ như giáng vào lòng anh từng hồi ê ẩm, JungHoon không có ở đây. Anh đã rất mong chờ được nhìn thấy bé con, nhìn qua ảnh chụp không thể giúp anh thỏa mãn.

Tiếng chuông đinh đinh đang đang cứ như giáng vào lòng anh từng hồi ê ẩm, JungHoon không có ở đây. Anh đã rất mong chờ được nhìn thấy bé con, nhìn qua ảnh chụp không thể giúp anh thỏa mãn.

Anh đưa tay sờ bên sườn mặt Jimin, cậu khẽ cựa mình, hơi nhíu mày rồi tiếp tục ngủ. Mềm mại, cảm giác nơi đầu ngón tay làm Jungkook bình tĩnh một chút..

Jungkook thở dài nặng nề, định đem Jimin ôm dậy thì đột nhiên nghe tiếng khóc oe oe nho nhỏ từ đâu đó.

Anh giật mình, tim đập rộn, hơi ngồi dậy, nhìn dáo dác xung quanh nhưng thật sự vẫn không thấy em bé ở đâu.

Nhưng mà tiếng khóc thực sự rất nhỏ, như thể nó vừa khóc vừa kiềm nén, không dám phô trương gây khó dễ cho ai.

Anh cố gắng lắng nghe một chút, hoá ra tiếng khóc nỉ non đó là phát ra từ chỗ Jimin đang nằm.

Một suy nghĩ chợt loé lên, Jungkook vội vã đem chăn trên người Jimin giật tung .

Mắt Jungkook trợn trừng, giật thót nhìn một đứa trẻ sơ sinh nhỏ xíu đang gọn lỏn trong ngực Jimin, vừa mếu vừa khóc đáng thương. Còn người đang ôm nó thì ngủ say vù vù, không biết mơ thấy gì mà lại cong môi cười.

Jungkook vừa giận vừa thương đem bé con kéo ra khỏi Jimin, có trời mới biết Jimin lại quên mất mà đem JungHoon đi ngủ cùng. Nếu anh không sớm phát hiện thì có khi nào sẽ làm cục cưng chết ngạt hay không.

Bé cưng nằm trên tay anh, vì khóc nhiều và cũng vì khó thở mà mặt mày đỏ hồng, da dẻ còn nhăn nhúm và mắt thì híp híp oan ức, nhưng vẫn ngoan ngoãn thút thít , tay Jungkook run run, mồ hôi đổ đầy thái dương. Con trai của anh đang ở trong lòng anh. Xúc cảm ấm áp này... không đùa được.

Ngực anh đau nhói, đến cả Jungkook cũng không biết được rằng, hai mắt của anh đều đã sớm ướt nhoè rồi.

Cuộc đời Jungkook chưa bao giờ trải qua khoảnh khắc này. Anh cũng không hiểu phải nói là gì, nhưng trong tâm trí lúc này đây chỉ toàn là hình ảnh bé con nhỏ xíu khóc nũng nịu. Tim đập liên hồi, người anh nóng lên, máu như đang sôi từng cơn, nước mắt đã chảy ra bên má.

Ôm bé con leo lên giường, anh ghé người hôn lên má Jimin, lại hôn lên mí mắt, bờ môi. Jungkook lạnh lùng hôm nay mềm yếu vì quá hạnh phúc.

JungHoon được ôm dần nín khóc, ngô nghê nhìn người đàn ông to lớn có phần lạnh lẽo, nhưng như máu mủ liên thông, nhóc con như nhận ra baba của mình, liền ngoan ngoãn tròn xoe hai mắt im lặng trong ngực Jungkook.

Anh cười dịu dàng, hôn lên cái môi bé nhỏ của con trai. Cưng chiều khẽ nói.

- Con ngoan lắm nhóc, baba yêu con.

JungHoon không hiểu gì, nhưng vẫn nhìn Jungkook chăm chú, tay hướng phía anh huơ huơ, miệng còn chảy ra nước miếng trong suốt.

Ánh mắt tình cha thắm thiết sến rện dần chuyển về phía người cạnh bên còn ngủ say, lập tức biến thành nhu tình đắm đuối, môi Jungkook cong cong, lòng ngọt ngào như chứa chan đường mật.

- Em cũng ngoan lắm. Cục cưng..

Lại cuối xuống, một nụ hôn nồng cháy rơi vào trong giấc ngủ đầy mộng mơ ...

Dòng chảy thời gian như một lần nữa tràn vào tâm trí, hình ảnh đôi mắt sáng rực to tròn của Jimin với nỗi sợ ngập tràn trong đêm đầu tiên hai ta gặp nhau, một đêm của vòng quay số phận mà ta không hề hay biết, nó đã âm thầm đem cả hai trói chặt vào tình yêu cùng ái ân. Một đêm lặng thầm, đêm của định mệnh...

Có lẽ những phút ban đầu là sự chán ghét, hờ hững cùng vô tình, có thể là những lời cay đắng lạnh lùng và oán giận, nhưng sau cùng, anh vẫn không thể thay đổi sự thật rằng tương lai mình sẽ yêu em, yêu em bằng tình thương mà anh không dành cho ai khác từ trước đến nay, và cả về sau đi nữa.

Mà yêu, là yêu không lối thoát.

Là yêu, vốn không thể rời xa.

Là hy vọng có thể cùng nhau một đời kề cận.

Anh sẽ yêu em đến ngày cuối cùng của hai ta.

_______________#END#________________

3457

22:33 29/10/19

Tới đây là hết rồi. Hy vọng mọi người sẽ không nói kết quá bất chợt. Vì truyện đã đi tới ba mươi mấy chap rồi, vốn dĩ nó đã quá dài so với dự định.

Tôi biết rằng lần trở lại này sẽ không còn được nhiều sự quan tâm nữa, nhưng mà làm sao được, cũng vì bản thân người viết chậm trễ trong tiến độ, nên người đọc cũng đáng thương chờ đợi, thật sự có lỗi với mọi người ♥️

Ngoại truyện có lẽ sẽ có nhưng cũng có thể là không. Tôi chưa nói trước điều gì. Nhưng hy vọng mọi người sẽ chào đón tôi trở lại ở một fic KookMin mới và một chặng đường mới. Tình yêu dành cho KookMin và dành cho mọi người luôn luôn tràn đầy, luôn luôn nhiệt huyết.

# Hôm nay ta tan để hợp, tạm thời ta chia tay nhau nhé các tình yêu của tôi♥️

Yêu mọi người 🙆♥️

_DiiAlpha_

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip