Để dễ hiểu hơn thì mọi người có thể quay lại chap 22 để đọc và quay lại chap này đọc. Hoặc nếu thấy phiền quá mức thì mình xin tóm một khúc nhỏ nhỏ lại ạ !
LƯU Ý : chap này không liên quan đến những chap trước !!
----------------
Đúng với lời mọi người vừa nói , quang anh bước vào đã đi chào hỏi mọi người xung quanh rồi bắt đầu phát thiệp cưới, người cuối cùng hắn phát là em.
"Anh mong em sẽ đến "_quang anh
"Đương nhiên phải đến rồi "_em nở một nụ cười với hắn , hệt như nụ cười năm 17 ấy vậy...
À thật ra mọi thứ vẫn vậy, nụ cười ấy, cái nhìn năm ấy và cả con tim năm ấy tình nguyện trao cho anh vẫn còn. Chỉ là anh của hiện tại và quá khứ đã là hai con người khác mất rồi.
Em đưa ly rượu lên môi nhấp từng chút một, vị đắng quen thuộc tràn trong khuôn miệng, nhưng chính em lại không thấy đắng bằng lúc này, sao có thể không cay đắng cho được ? Khi trên tay em là thiệp cưới của người em hết lòng, hết dạ yêu, nhưng trên thiệp vẫn không phải tên em đứng cạnh.
Em được bạn bè hắn ủng hộ thì sao ? Được mẹ hắn yêu thương, cưng chìu hơn con ruột thì đã sao ? Cuối cùng cũng chẳng thắng nổi được người trong tim hắn. Phải ! Là em mãi mãi thua, thua trong chính câu chuyện tình của mình. Sẽ không bao giờ có được...
"Đừng uống nữa, em đang bệnh đấy, nên về rồi"_ hắn từ phía sau bước đến đè tay đang cầm ly rượu của em lại, rồi nhanh tay cướp lấy uống một hơi hết sạch.
"Em muốn ở tới khi nào thì ở chứ ? Biết em đang bệnh thì đừng có lại gần "_ đức duy thấy hắn cướp ly rượu trong tay thì phát cáu, đã biết người ta bệnh rồi còn uống chung, muốn bị lây hay gì ??
"Sao giờ còn ngồi đây ? Mọi người về gần hết rồi đấy, thức khuya quá không tốt cho sức khỏe đâu "_ quang anh thấy em nhỏ cau có thì bật cười, bao lâu rồi hắn chưa được thấy vẻ mặt tức giận đến dễ thương quá đáng của em rồi chứ .
"Câu đó em phải hỏi anh mới đúng, trễ rồi sao không về nhà đi. Ai đó đợi lâu sẽ lo lắm đấy, đừng gần em quá, em chưa muốn bị hiểu lầm đâu " _ đức duy bĩu mọi nhìn hắn, dù gì thì tên trên thiệp cũng chẳng phải tên em, mắc gì phải vui vẻ về ngủ sớm cho đẹp chứ ?
"Ai hiểu lầm cơ ? Ai mà dám hiểu lầm em với anh ? "_ quang anh nghe giọng nói của em khóe môi cũng khẽ giương lên trong vô thức.
"Thì cái người mà được viết tên ngang hàng với anh trong thiệp đó. Đừng đối xử với người đó như cách anh đã từng đối xử với em. Mình em thôi là quá đủ rồi "_ em thở dài ngao ngán, cuối cùng thì chỉ có mình em chịu số phận cực khổ này thôi.
"Vậy là duy chưa coi thiệp rồi đúng không ? "_ quang anh
"Coi làm gì chứ ? Không phải tên mình thì cần gì mở ra coi ? Không có hứng thú gì cả, không cần coi, tới đó biết giờ biết chỗ đến là được rồi "_ đức duy
"Đã bảo em mở ra coi đi mà, mở ra đi "_ quang anh cười yêu chiều rồi lấy tấm thiệp đặt vào tay em
"Cũng là thiệp cưới thôi mà, có gì mà lại... "_ em nhỏ nhíu mày lẩm bẩm nói. Nhưng tới khi lấy được tấm thiệp ra nhìn tên thì lại mở to mắt ra nhìn tấm thiệp rồi tại ngước lên nhìn hắn.
"Không cần phản ứng quá vậy đâu "_ quang anh thấy em nhỏ mở to mắt nhìn mình như vậy lại có chút muốn véo má em
Tấm thiệp tuy được thiết kế đơn giản nhưng lại không đại trà như mấy mẫu quen thuộc mà lại sắp xếp các chi tiết rất tinh tế, tỉ mỉ. Tên được viết bằng chữ viết tay, từng đường nét uốn lượn, Nguyễn Quang Anh và.... Hoàng Đức Duy.
Dòng chữ trên tấm thiệp khiến em phải dụi mắt mấy lần, em không phải nằm mơ, vậy sao tên trong thiệp lại là em ? Có phải em ngày ngày mơ nên sinh ra ảo giác là em chuẩn bị cưới quang anh hay không ? Như vậy không được rồiii.
"Tên trên đây là sao ? "_ mặt kệ nội tâm đang gào thét thì nét mặt em vẫn còn rất bình tĩnh
"Lời hứa đó vẫn giữ chứ ? Năm 25 tuổi em không yêu ai, trái tim vẫn nằm ở chỗ anh thì ta cưới "_ quang anh mỉm cười nhìn em
"Chẳng phải bây giờ trong tim em vẫn là anh, nhưng tim anh lại chẳng dành chỗ cho em sao ? "_ đức duy khó hiểu nhìn hắn
"Đúng là lớn như vậy rồi vẫn còn dễ dụ như vậy "_ quang anh bật cười búng trán nhóc con mặt vẫn còn ngây ngốc
"Quang anh lừa em, ứa chịu đâu !! Năm đó đã khiến em tuổi thân bao nhiêu, bây giờ chưa kịp bù đắp một cái gì đã khiến người ta buồn đến chẳng ăn nổi "_ đức duy
"Anh xin lỗi, sau này không lấy chuyện này ra giỡn nữa ạ. ! Vậy bé trả lời anh đi, lời hứa vẫn thực hiện được chứ ? Có thể anh của 8 năm trước vẫn còn rất trẻ con, không biết cách chăm sóc quan tâm em, làm em buồn rất nhiều, làm em thất vọng về anh biết bao lần, khiến em chết tâm mà từ bỏ tất cả rời đi. Nhưng nguyễn quang anh ở thời điểm hiện tại cam đoan với em 100 % sẽ không bao giờ làm em rơi một giọt nước mắt nào ngoài giọt nước mắt của hạnh phúc "_ quang anh
"Bây giờ em vẫn còn đợi anh, lời hứa năm đấy tất nhiên vẫn còn thực hiện được. Nhưng mà những gì anh gây ra cho em, nếu em chấp nhận bỏ qua như vậy có phải hơi dễ dàng rồi không ? "_ đức duy
"Không sao, anh đợi bao lâu cũng được, anh nguyện dùng cả đời này để sửa lỗi với em "_ quang anh
"Nhớ đấy nhá "_ đức duy.
"Vâng, đi về được rồi. Nên về nhà của chúng ta rồi baby, nơi chúng ta thực sự thuộc về " _ quang anh
"Vậy ban đầu còn bày đặc mong em sẽ tới nữa chứ ? "_ đức duy
"Thì sao mà có thể thiếu chú rễ được chứ ? "_ quang anh
•
•
Từng bước từng bước một bước vào lễ đường, với biết bao lời chúc bên tai, khiến em không biết đây là thật hay là mơ. Em đã thực sự làm được điều mình mong muốn nhất, cùng hắn nắm tay bước vào lễ đường, có danh có phận rõ ràng. Em là vợ hắn, hắn là chồng em. Được sự công nhận tự cha mẹ hai bên, từ bạn bè anh em thân thiết và cả những người luôn sát cánh bên cả hai, coi em và hắn như một gia đình.
Những bước chân chậm rãi vẫn đang tiến về phía trước, nơi mà hắn đang ôm hoa quay lưng lại chờ em. Khoảnh khắc này như thể tất cả kỉ niệm của 8 năm qua lần lượt lướt qua trong đầu em vậy. Bóng dáng người em thương vẫn ở đó, vẫn giống với bóng dáng người đợi em mỗi khi tan học và bây giờ là đợi em bước đến bên hắn. Hắn mặt bộ vest đen hệt như trong tâm trí em hằng vẽ ra, rất đẹp. Và đẹp hơn nữa khi người bên hắn là em.
Khi chiếc nhẫn được xỏ vào ngón áp út cũng là lúc cuộc đời em lại bước sang một trang mới, chỉ sau lúc này thôi em sẽ không còn cô đơn, lạc lõng trên thế giới này nữa, sẽ có người đợi em mỗi khi đi làm về, ăn cơm cùng em, nghe em kể những chuyện xảy ra trong ngày
Và giờ anh có thể đến bên em
Bước bên em, nắm tay em
Nếu hỏi em mất từng ấy năm để đổi lại một cái đám cưới như này liệu có đáng hay không ? Đối với em, cho dù mất thời gian lâu hơn như thế nào cũng được, miễn là đến cuối cùng, kết quả vẫn vậy, em và hắn vẫn nắm tay nhau đi đến hết đời này là đủ.
Đợi một chút
Đó là những điều hạnh phúc
Anh sẽ luôn luôn giữ kỉ niệm này
Mãi mãi không buông tay
Nữa đâu...
-----------------------
Nhân ngày anh bé của chúng ta ra MV mới Ừ thì chia tay thì toi cũng xin góp vui bằng một cái kết mới ạ. Đó cũng là lý do toi chọn fic này kết mở, vì nó sẽ có được một kết của đẹp nhất trong tim mỗi người.
Idea này được nhảy ra khi toi nghe được đoạn kết khác của bài hào quang. Thực ra có rất nhiều câu chuyện nó không chỉ dừng lại ở đó, ai rồi cũng sẽ khác, không còn giống y hệt như ngày trước, nhưng quan trọng là bản thân tận hưởng với điều đó.
Nhớ cày view nhá
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip