7
Khi bước ra khỏi công ty, cậu liền rút điện thoại ra và gọi ngay cho Gừng.
"Alo bạn hiền, anh mày phỏng vấn xong rồi, đi ăn không?" cậu vừa rời hỏi công ty vừa gọi cho Gừng để rủ đi ăm
"đợi tí, t tới đón mày liền." Gừng đầu dây bên kia trả lời xong liền cúp máy .
Nghe Gừng nói vậy, cậu mỉm cười và quyết định ngồi xuống một chiếc ghế đá gần công ty để đợi. Lúc này, không gian xung quanh khá yên tĩnh, có vài người đi lại, tiếng xe cộ xôn xao ở xa xa.
Chợt, từ đằng xa, có một giọng nói vang lên gọi tên cậu: "Duy ơi, Duy!"
Cậu giật mình ngẩng lên, rồi nhận ra một người đang ngồi trong xe ô tô, nhìn về phía cậu. Nhìn kỹ lại, hóa ra là cậu bạn mà cậu gặp lúc đầu trong phòng phỏng vấn.
Cậu bạn ấy thấy Duy nhìn , liền xuống xe, chạy lại gần. "Cậu chưa về à? Cần tôi chở về không?"
Duy nhanh chóng lắc đầu, nhẹ nhàng trả lời: "Không cần đâu, tôi đang đợi thằng bạn tới đón, cậu không cần quan tâm đâu, về đi."
Cậu bạn dường như không quá để tâm đến lời từ chối của Duy, vẫn đứng đó, gãi đầu rồi lại hỏi: "Vậy hả? Mà cậu phỏng vấn được không?"
Duy hơi nhướn mày, rồi trả lời bình thản: "Tôi thấy bình thường à, mấy người đó chỉ hỏi một số thứ thôi à."
"Cái gì?? Chỉ hỏi thôi sao?" Cậu bạn nghe vậy thì bỗng nhiên có chút bất ngờ , vẻ mặt như thể không thể tin nổi vào tai mình. "Tôi còn phải làm mấy bài kiểm tra các thứ, khó thấy mẹ luôn ấy chứ."
Duy cảm thấy hơi hoang mang, nhìn sang cậu bạn đầy vẻ nghi hoặc: "Là sao? Sao tôi không được làm mấy bài kiểm tra nhỉ?"
Cậu bạn ấy, với vẻ mặt đầy ngạc nhiên, mới khẽ nhún vai, rồi đáp: "Chắc họ nghĩ cậu còn nhỏ nên không cần phải làm mấy bài kiểm tra đó đâu..."
Chưa để cậu bạn nói hết, Duy bỗng bật dậy, trừng mắt nhìn: "Cái gì? Họ nghĩ tôi ngu à? Mẹ nó, đừng có khinh thường tôi! 10 bài kiểm tra, tôi còn làm được, nói chi là của họ!" Duy vừa nói vừa giậm chân đầy ấm ức . Mặt cậu bây giờ trông đáng yêu vô cùng đôi lồng mày thì nhíu lại,môi thì chề xuống , người gì đâu tức giận cũng đáng yêu vậy trời
Cậu bạn nhìn Duy, không nhịn được mà bật cười. Duy, dù đang tức giận, vẫn không thể giấu nổi vẻ dễ thương trong cách thể hiện cảm xúc của mình. Trông cậu như một đứa trẻ vậy, dù là sinh viên năm ba đại học, nhưng lúc đó lại giống như một cậu nhóc cấp hai cấp ba đang giận dỗi, thật sự là không thể nào rời mắt hỏi gương mặt đáng yêu này .
"Được rồi, thôi mà. Đừng làm mặt như vậy nữa, nhì cậu bây giờ giống mấy nhóc nhõng nhẽo đòi đồ ăn vậy á " cậu bạn lấy tay xoa nhẹ đầu cậu .
Ngay lúc đó, Duy nghe thấy tiếng của Gừng từ xa. Cậu nhanh chóng quay lại, thấy thằng bạn của mình đang lao đến, mặt mày nhăn nhó vì đói, không thể chờ đợi thêm được nữa.
"ĐM! Thằng kia lên xe nhanh, tao đói sắp chết rồi!" Gừng vừa dừng xe lại, hét lên đầy bực bội, khiến Duy và cậu bạn kia giật mình.
"Okê, đợi tí," Duy đáp lại Gừng rồi quay sang cậu bạn kia, "Anh tên gì đấy? Từ nãy đến giờ tôi còn chưa biết tên anh."
Cậu bạn kia cũng mỉm cười, nhìn Duy rồi trả lời: "À, tôi tên Trần Đăng Dương."
Duy nghe xong, liền mỉm cười, chào tạm biệt: "Tên anh hay lắm. Cảm ơn vì hôm nay nhé. Chúc anh 8386, bái bai!" Duy vẫy tay rồi nhanh chóng lên xe của Gừng.
"Bye em nhá, sau gặp lại," Trần Đăng Dương cũng cười vui vẻ, chào Duy.
.....
"Mày nói chuyện ai mà đẹp trai thế?" Gừng vừa lái xe, tay không quên vỗ vỗ lên vô-lăng, ánh mắt liếc nhìn Duy đầy tò mò.
Duy ngồi cạnh, một tay cầm ly trà sữa Gừng mới mua cho mình, nhấp một ngụm, cảm giác ngọt ngào từ ly trà sữa khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn. "À, t vừa mới quen lúc phỏng vấn thôi, ông anh đấy cùng cảnh ngộ với t á. Ăn chơi dữ quá, bị phụ huynh bắt đi làm." Duy nhún vai, vẻ mặt bình thản .
Gừng khẽ gật đầu một cái, nhưng lại không thể tin vào sự trùng hợp đến kỳ lạ này. "Hơ hơ, trùng hợp dữ ha, mà nhìn ổng quen vl, hình như t thấy ở đâu rồi á." Gừng vừa suy nghĩ, vừa lái xe một cách tập trung. Nhưng rồi bỗng nhiên, anh ta dừng lại, mắt sáng lên như vừa nghĩ ra điều gì đó. "Ê, đừng bảo cái anh kia tên Dương nhá?"
Cậu giật mình, ngạc nhiên nhìn Gừng. "Ê, sao mày biết hay vậy, t còn chưa nói tên ổng ra mà?" Cậu cảm thấy có chút bất ngờ trước sự phán đoán nhanh chóng của Gừng, nhưng lại thấy có chút gì đó mơ hồ. Làm sao mà Gừng lại biết được tên người mà cậu vừa mới gặp?
Gừng nhướng mày, nhìn Duy một cách đầy nghi ngờ. "T nghe nói ổng là trapboy một thời đấy. Nhìn hiền lành ngơ ngơ vậy thôi, chứ trước ông anh này dữ lắm, còn là đối tác của công ty DGH mà. lm sao lại đi phỏng vấn cùng mày được?"
Duy nghe xong, tâm trạng hơi lắng xuống. Cậu nhớ lại hình ảnh của Trần Đăng Dương lúc đó, không hề có vẻ gì là khó gần hay hung dữ. Nhưng nếu Gừng đã nói vậy thì chắc chắn phải có lý do. "Ê nha, chắc mày nhầm thôi chứ, không phải đâu. Nếu thật thì tự nhiên ổng làm vậy làm gì?" Cậu cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại đang dậy sóng. Tại sao cậu lại không nghĩ ra điều này sớm hơn nhỉ? Nếu anh ta là đối tác của DGH, sao lại đi phỏng vấn làm thư ký nhở.
Hai người nhìn nhau một lúc, cả hai đều đang rối rắm trong suy nghĩ. Rõ ràng là có gì đó không ổn, cái cảm giác mơ hồ cứ bám theo cậu suốt từ lúc bước ra khỏi phòng phỏng vấn. Cậu cứ nghĩ chỉ là trùng hợp, nhưng giờ thì hình như mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Duy quay lại nhìn Gừng, khuôn mặt đầy lo lắng. "Chết mẹ, t nói xấu cha giám đốc cho ông kia rồi, giờ sao?" Cậu lo lắng thốt lên, tay cầm cốc trà sữa cũng hơi run. Mới vừa mỉm cười với anh ta mà nói xấu ông kia , giờ thì sao? Nếu Trần Đăng Dương thật sự quen giám đốc của công ty này thì cậu đã chẳng thể làm gì khác ngoài việc ngồi xuống và tự chửi bản thân rồi. Cái mồm của mình thật sự không biết lúc nào nên im lặng!
Gừng nghe vậy chỉ bật cười. "Chịu thôi e, mà mày làm vậy là trượt rồi, đúng nguyệt vọng của m rồi đấy." Gừng nói với giọng điệu như đang trêu chọc
Duy thở dài một hơi, nhìn ra ngoài cửa sổ. "Ừ nhỉ, thế thì khỏe rồi." Cậu cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe Gừng nói vậy. Cậu ngả người xuống ghế rồi mắt nhắm lại mà đánh một giấc. " t chợp mắt một tí, tí tới nơi gọi t nhá " Cậu nói xong liền thiếp đi
Gừng không nói gì thêm, chỉ im lặng lái xe, nhìn người bạn bên cạnh dần chìm vào giấc ngủ. Duy nằm đó, đầu gối lên cửa kính xe .
Khi chiếc xe dừng lại ở một quán ăn quen thuộc, Gừng đánh thức Duy dậy. "Dậy đi m tới nơi rồi."
Duy mở mắt, lờ đờ ngồi dậy, và mỉm cười với Gừng. "Cảm ơn nhá." Cậu chầm chậm xuống xe, rồi nhìn về phía quán ăn mà Gừng đã chọn. Rồi hai người cùng bước vô.
.....
* bên phía anh - ở công ty DGH *
Cánh cửa phòng mở ra, tiếng chân bước vào hòa lẫn với không khí vắng lặng của căn phòng. Dương, với vẻ mặt có vui vẻ nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh, bước vào với bốn ly cà phê nóng hổi trên tay. Anh không quên đưa từng ly cho ba người trong phòng.
"Cảm ơn em," Anh Tú nhận lấy ly cà phê từ tay Dương, mỉm cười nhẹ. Dương gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ đi về phía chiếc ghế sofa gần đó và ngồi xuống, đôi mắt bắt đầu dán vào đống hồ sơ đang xếp ngay ngắn trên bàn.
"Rồi, chúng mày chọn được ai chưa?" Dương cất tiếng hỏi, tay đỡ ly cà phê, ánh mắt vẫn hướng về phía đống tài liệu trước mặt.
"Chưa mày, thằng Quang Anh khó tính vãi lìn, chẳng ai nó chịu cả." Hải Đăng vừa nói vừa mở từng tờ hồ sơ, lật qua lại với vẻ không hài lòng. Quang Anh có vẻ kiên nhẫn hơn khi làm việc, nhưng khi gặp phải những ứng viên không vừa mắt, anh cũng dễ dàng bộc lộ sự khó chịu.
Dương hơi nhăn mặt, đưa tay vỗ vỗ lên đầu ly cà phê trong tay mình. Anh cũng đang lướt qua những hồ sơ ấy, thì thấy hồ sơ của cậu , anh bỗng nhớ ra điều gì đó. Ánh mắt anh sáng lên, liền ngẩng đầu nhìn ba người kia.
"À mà, t tưởng chúng mày bảo có cho làm bài kiểm tra gì nữa đúng không?" Dương vừa hỏi vừa mở hồ sơ của cậu ra xem , bắt đầu lục tìm thông tin về cậu .
"Ừ, bọn anh cho làm mà," Anh Tú đáp, vừa uống một ngụm cà phê, không có vẻ gì bất thường.
Dương hơi nhíu mày, không hoàn toàn hài lòng với câu trả lời. "Ủa, vậy sao lại có một người là bọn anh không cho làm?"
"À, cái cậu Duy gì đó hả? Tự nhiên thằng Quang Anh bảo không cần cho cậu ta làm đâu," Đăng vừa nói vừa chỉ tay về phía Quang Anh, người đang ngồi im lặng ở một góc phòng.
Cả ba người đều quay sang nhìn Quang Anh, ánh mắt lấp lánh sự tò mò pha lẫn sự hoang mang. Quang Anh lúc này không hề thay đổi vẻ mặt, chỉ thản nhiên uống cà phê và nhìn về phía cửa sổ như thể không có gì xảy ra.
"Tao nghĩ cậu ta không cần làm nên vậy thôi," Quang Anh cuối cùng lên tiếng, giọng bình thản như thể không có gì đặc biệt.
Lời nói của Quang Anh khiến không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề. Dương không khỏi cảm thấy bực bội. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, ánh mắt không giấu được vẻ khó chịu. "Hỏi chấm luôn đấy, lúc đó thằng bé nói làm t cũng hoang mang theo luôn á. Mà mày không nhận người ta thì cũng phải để người ta làm cho đủ quy trình chứ? Nếu như cậu ta làm tốt thì sao?" Dương nói, giọng có phần bực bội, nhìn về phía Quang Anh.
Quang Anh chỉ nhìn lại Dương, đôi mắt lạnh lùng không chút thay đổi. "Không phải chuyện của mày," anh đáp lại, dường như không hề quan tâm đến những gì Dương nói. "Cũng không cần tuyển thêm người nữa đâu, t chấm được một người rồi."
Dương không thể chịu nổi thái độ ấy của anh .Dương Liền đứng dậy, nhìn Quang anh với vẻ bực bội mà nói . "Mẹ thằng này lại thế nữa rồi, không cần nói cũng biết người m chấm là bạch nguyệt quang của m. " Dương thở dài, lắc đầu. "T thấy cậu nhóc đáng yêu kia còn giỏi hơn cái loại chỉ biết ăn không ngồi rồi như cậu ta. Thế mà còn nhận cậu ta , đừng có nói là t không nói trước."
"Không phải chuyện của mày," Quang Anh chỉ đáp lại một câu đơn giản rồi rời hỏi phòng
Anh Tú ngồi im lặng từ đầu đến giờ, nghe hai người nói qua lại mà không can thiệp. Cuối cùng, không thể chịu nổi nữa, anh bất lực lên tiếng: "Hai đứa này lại thế nữa rồi, chẳng lúc nào là không cãi nhau." Anh nói, giọng đầy mệt mỏi. Anh không thích can thiệp vào những cuộc tranh cãi này, nhưng quả thực, lúc nào hai người này cũng có chuyện để nói. Thật sự là chẳng thể hiểu nổi.
Đăng đứng dậy, đi ra khỏi phòng, "Cái này, e theo phe thằng Dương, chứ thằng Quang Anh làm việc không nghiêm túc gì cả. Chỉ quan tâm với chú ý vào cái cậu bạn nguyệt quang gì đó của nó thôi. Trước nó có như vậy đâu, từ khi gặp cậu kia là thay đổi liền, chẳng làm gì ra hồn nữa. E thấy nhiều người giỏi hơn mà nó cũng không nhận, cứ chăm chăm vào cái cậu kia, thế thì chịu." Đăng nói xong, anh liền bước ra ngoài khỏi phòng.
Dương cũng đi theo Đăng, không một lời nói thêm. Anh Tú bất lực mà nhìn ra cánh cửa mới vừa đóng lại
_______________________________________________
• mấy bn đọc này cũng hiểu là sốp sẽ viết Anh Dương là n8 hehehe ☺
• tại sốp lướt tóp tóp thấy bà nào viết pov RhyCap mà Dương là n8 thấy cũng hay hay cũng thích thích , nhưng đừng lo sau này anh Dương sẽ ko cô đơn 🫰
• chúc mọi ng đọc truyện vui vẻ, tặng mn con trym 👐🦅
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip