89
- Tôi thật sự nhận ra tôi sai thật rồi.
Ngọc Chương vẫn không rời mắt khỏi anh, môi bạc khẽ nâng lên nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại rất chua xót. Mắt không còn sự lãnh đạm thay vào đó là sự bi ai, lấp lánh chút nước càng làm cho cậu muốn bao nhiêu đáng thương lại có bao nhiêu đáng thương.
Cậu chỉ vừa dứt lời thì hốc mắt Xuân Trường không thể kiềm được mà xối xả tuôn trào nước mắt. Anh nuốt từng cơn nức nở nên bờ vai càng run rẩy đến lợi hại, anh cảm giác như mình không có đủ tự tin để khóc lóc trước mặt cậu, một chút cũng không.
Ngọc Chương vẫn luôn nhìn anh, thấy anh khóc cậu cũng rất đau, nhịp tim bắt đầu trở nên rối loạn có lúc lại co thắt lại. Cậu muốn đưa tay lên chạm vào anh, gạt đi nước mắt cho cho anh nhưng thân thể lại đau nhức căn bản như không muốn cậu làm như vậy.
- Chương... tôi.. tôi..
Xuân Trường dùng tay gạt đi nước mắt, từng tiếng nói kèm theo tiếng nghẹn cứ thế phát ra, anh không thể nói được những gì mình muốn càng không thể giải thích. Mọi lời muốn nói đều bị nghẹn lại.
Ngọc Chương cuối cùng lại dời ánh mắt ra khỏi anh, đầu thẳng tắp nhìn lên cái trần trắng toát nhàm chán. Vì cậu chỉ vừa mới tỉnh, lại phải nói quá nhiều cũng như lại phải chịu một đả kích lớn. Thân thể cậu lần nữa như muốn chìm vào hôn mê.
Ngọc Chương mắt đã bắt đầu có xu hướng khép dần, sắp lâm vào cơn hôn mê lần nữa. Cậu mới cắn răng cố gắng mở mắt, lấy chút sức lực còn lại bấm cái nút trên đầu giường.
Ấn xong cánh tay của cậu âm ỉ đau nhức, cậu thậm chí còn bắt đầu đổ mồ hôi.
- Ngày mai... dọn về... tôi tự lo.
Ngọc Chương nói năng không còn mạch lạc, buông vài lời lạnh nhạt rồi chìm vào hôn mê.
Xuân Trường mới nín khóc giờ lại không thể kiềm được, dù nghe không được mạch lạc nhưng anh có thể rõ ràng biết được ý cậu là gì.
Ngày mai, anh hãy dọn đồ về đi tự bản thân cậu sẽ tự lo được!
Hạo Hiên cùng vài người y tá đã nhanh chóng có mặt. Cả đám rất ngạc nhiên khi thấy Xuân Trường đứng cạnh giường mà khóc liền nghĩ rằng cậu đã xảy ra vấn đề gì rất nghiêm trọng.
- Có chuyện gì?
Hạo Hiên đối với Xuân Trường đã lạnh nay còn lạnh hơn.
- Cậu... cậu ấy vừa tỉnh dậy.
Xuân Trường cắn môi nén cơn khóc, mặt mũi liền bừng bừng đỏ trong rất thương tâm.
Hạo Hiên đối với tin này rất vui liền đưa mắt sang cậu, cậu vẫn một mực im lìm nhắm mắt hơi thở đã yếu còn thoạt yếu hơn.
Hạo Hiên cau mày không rõ cảm xúc, hắn nhanh chóng tiến đến bên Ngọc Chương mà tiến hành kiểm tra cho cậu. Không lâu sau đó cũng đã kiểm tra xong.
- Các cô ra ngoài đi!
Mấy cô y tá khẽ rùng mình, bình thường biết Hạo Hiên đã khó tính nhưng tại sao các cô lại cảm thấy hôm nay hắn đặc biệt càng đáng sợ hơn. Nghe hắn các cô liền đẩy đồ mà chạy lẹ đi.
- Anh xác định cậu ta tỉnh?
Hạo Hiên đút tay vào túi áo, ánh mắt đăm chiêu nhìn Xuân Trường đang lâu lâu lại nấc một cái.
Xuân Trường gật đầu.
Hạo Hiên không nói gì thêm với anh nữa liền quay lưng bước đi ra khỏi phòng bệnh, anh cũng không dám mở miệng hỏi gì. Cửa vừa vang lên tiếng đóng là lúc căn phòng bệnh chìm hoàn toàn trong một cảm xúc nặng nề bao quanh.
Cả đêm hôm đó Xuân Trường không thể ngủ được, anh ngồi xuống sofa trầm lặng nhìn cậu, hơi thở rất nhẹ nhưng đối với anh nó lại rất nặng nề. Anh một tia phức tạp nhìn sườn mặt cậu chỉ mong đêm nay mãi đừng trôi đi bởi vì anh biết ngày mai là khoảnh khắc có thể là cuối cùng cậu chịu gặp anh.
Xuân Trường một đêm day dứt không ngừng, mặc dù bản thân rất mệt mỏi, mệt mỏi vô cùng, ánh mắt bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm lại nhưng tâm trí anh chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.
Anh cứ ngồi đó cho đến tận sáng, lâu lâu chỉ khẽ động đậy còn lại chỉ ngồi im lặng mà nhìn cậu.
Cuối cùng trời cũng đã sáng, anh ngồi đến 8 giờ thì Vu Bân cùng Lập Thành mang thức ăn sáng đến. Hôm qua cả hai đã được Hạo Hiên thông báo cậu đã tỉnh mặc dù có hôn mê trở lại nhưng cả hai tâm tình vẫn rất cao hứng, thức ăn sáng mua tương đối là thịnh soạn.
Cả hai xông cửa bước vào cảm thấy hôm nay không khí trong phòng bệnh có chút gì đó là lạ nhưng lại không thèm để ý. Liếc mắt sang mới thấy tấm lưng gầy của Xuân Trường đang thẳng tắp ngồi không nhúc nhích liền ngoảnh mông đi về phía anh.
- Nghe nói hôm qua em ấy mới tỉnh sao?
Vu Bân vỗ vào vai anh một cái, hôm nay hắn có vẻ vui nên giọng có chút sang sảng. Lúc này hắn mới nhìn sắc mặt Xuân Trường liền giật mình. Cảm thấy anh hôm nay so với ngày hôm qua càng héo úa, mệt mỏi hơn.
Xuân Trường ngước lên nhìn hắn, yếu ớt gật đầu xong lại nghiêng người nằm xuống ghế. Bộ dạng vật vã chưa từng có.
- Anh bộ cả đêm không ngủ sao?
Lập Thành cũng không khỏi ngạc nhiên, so với mấy lần gặp anh, Lập Thành luôn thấy anh tràn đầy sức sống. Chỉ mới qua hai đêm mà anh đã thành bộ dạng này rồi, quả thật anh có vẻ rất lo lắng cho Ngọc Chương.
Xuân Trường không nói gì nhưng nhìn ánh mắt đồng tình thì cả hai cũng đã biết không cần nói nhiều, nhanh chóng dọn đồ ăn tranh thủ bồi sức anh một tí.
- Cậu nên nghỉ ngơi nha, em ấy mà thấy bộ dạng này của cậu thế nào cũng trách mắng chúng tôi không biết lo lắng cho cậu.
Vu Bân đẩy một phần thức ăn qua cho cậu bất đắc dĩ nói. Dù gì đây cũng là sự thật hắn cũng đâu thêm bớt điều gì.
Xuân Trường nghe hắn nói bỗng cười khổ một tiếng. Trách mắng? Liệu cậu tỉnh dậy sẽ thấy bóng dáng của anh xuất hiện chứ?
- Sẽ không, cậu ấy biết tất cả chuyện tối qua rồi.
Xuân Trường ngồi dậy mệt mỏi nói, thanh âm như nước rót vào tai Vu Bân. Lập Thành vì lúc ấy không có mặt nên cũng không hiểu đâm ra không có phản ứng gì quá, riêng Vu Bân hắn lại cảm thấy chột dạ lòng phút chốc lại nóng như lửa đốt.
- Nghe hết rồi?
Vu Bân như ngồi trên than nóng cứ thấp tha thấp thỏm không yên đến khi Xuân Trường gật đầu hắn mới rơi vào trầm lặng. Lập Thành ngồi bên biết việc không liên quan đến mình nên chú tâm vào bữa ăn sáng.
- Rồi nó nói gì với cậu?
- Bảo tôi dọn đồ về tự thân cậu ấy lo được. Có lẽ cậu ấy muốn cắt đứt đoạn tình cảm này với tôi rồi.
Xuân Trường không tâm tình nói, ánh mắt còn hơi sưng phủ một tầng sương nhàn nhạt. Thanh âm cũng hơi nghẹn đi.
Vu Bân không biết nói gì thêm, hắn chỉ không ngờ Ngọc Chương đều đã nghe được mọi thứ có muốn giấu thì cũng đã muộn mất rồi. Trong lòng khẽ thở dài một hơi, hắn chính thức cũng bị cuốn vào mớ hỗn độn này rồi.
Cả ba rơi vào im lặng, chỉ có Xuân Trường cùng với Vu Bân tâm tư càng trở nên phức tạp còn Lập Thành một chữ cũng không nghe lọt, ngoan ngoãn sắp đem hết bữa sáng đưa vào bụng.
Miếng cuối cùng sắp dâng tận miệng.
- Lập Thành.
Một giọng nói khàn đặc vang lên làm cả ba đứng hình vài giây. Không cần hỏi cũng biết là ai, bệnh nghề nghiệp liền tái phát Lập Thành buông đũa lập tức chạy đến bên giường chuẩn bị nhận thánh chỉ.
Bên kia Xuân Trường ngẩng mặt lên nhìn cậu còn Vu Bân phải xoay người lại mới có thể nhìn. Hình như tất cả đều đang rất ngạc nhiên đến mức quên cả nói.
- Ăn sáng?
Ngọc Chương lên tiếng đánh gãy bầu không khí, cậu hơi xoay đầu nhìn về phía bàn đầy đồ ăn. Cậu hơi híp mắt nhìn vào phần ăn của anh thấy hình như vẫn chưa động đến sau đó lại quay đầu về chỗ cũ.
Lập Thành vâng một tiếng rồi lại tiếp tục im lặng đợi cậu nói. Thoạt nhìn thì bình tĩnh nhưng tim cũng sắp rơi ra ngoài đến nơi rồi, Lập Thành mím môi nhìn về phía miếng thức ăn cuối cùng của mình mà khóc thầm.
Sếp là chính, đồ ăn chỉ có thể là phụ.
- Ăn xong đưa Bùi thiếu gia về nhà, dọn hết đồ của tôi mang về chung cư.
Ngọc Chương nói không được bình thường, tiếng mất tiếng còn, giọng lại khàn đặc khó nghe. Lập Thành phải dựa vào khẩu hình mới có thể hiểu được. Lập Thành gật đầu nhận việc, sau đó lại ngỡ ra vài giây.
Dọn hết đồ? Không phải là do nghe lầm?
- Tại sao lại dọn? Không phải đang ở chung sao?
Vu Bân lúc này giả điên lên tiếng. Hắn mong Ngọc Chương sẽ không hạ quyết tâm mà cắt đứt đi mối quan hệ của cậu và anh.
- Không liên quan, đừng xen vào.
Ngọc Chương đưa mắt sang Vu Bân, ánh mắt thật sự rất lạnh lùng ngắt nhịp nói. Cổ họng lại chịu thêm một phen đau rát, cậu không nói gì nữa quay mặt sang chỗ khác biểu kiến không muốn nghe gì nữa.
Vu Bân thoáng lại tức giận, có một chút muốn nhào tới đánh cậu nhưng phải kiềm nén. Hắn quay sang nhìn Xuân Trường, chỉ thấy anh đã buông lỏng cơ thể, ánh mắt chứa đầy sự mất mát nhìn cậu. Hắn khó xử một phen, lần này tuyệt đối không đơn giản rồi.
Lập Thành tuy không hiểu rõ lắm nhưng nôm na cũng có thể hiểu đại khái. Đại boss và người tình có trục trặc không thể tiếp tục sống cùng nhau. Lập Thành cắn môi nhìn Xuân Trường khó xử nhưng lời cậu lại không thể cãi được.
Xuân Trường nâng mắt nhìn Lập Thành đang khó xử cũng không làm khó người. Anh phải chống vào lưng ghế mới có thể đứng dậy, thân thể có chút lảo đảo đi dọn mọi thứ vào túi Lập Thành cũng theo sau mà phụ. Vu Bân vẫn ngồi đó trưng ra vẻ mặt rất nghiêm túc, hình như đang suy nghĩ cái gì đó.
Đồ trong phòng cũng không nhiều, đa phần là đồ được cung cấp sẵn nên Xuân Trường không phải dọn nhiều chỉ đại khái có hai túi nhỏ. Lập Thành phụ trách xách hai túi ấy rồi nói với anh mình xuống lấy xe trước xong rời đi.
Vu Bân cũng vài ba câu níu kéo nhưng anh đều lắc đầu cự tuyệt, chỉ nở nụ cười tràn đầy sự thống khổ nhìn hắn rồi lại nhìn sang Ngọc Chương.
Anh đứng nhìn cậu, một tia ôn nhu lại xuất hiện biết cậu không muốn nói cũng như không muốn nghe nên anh chỉ có thể đành nói trong lòng.
Thật xin lỗi!
Cũng như cảm ơn!
Rồi quay đầu bước đi, do dự cũng có do dự nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Anh làm người ta tổn thương rồi liệu sẽ có cơ hội thứ hai cho anh không?
Tự nghĩ rồi lại tự thấy bản thân buồn cười, anh tự thức tỉnh bản thân rồi cũng dứt khoác vững bước ra ngoài.
Biết anh đã đi khỏi, người trên giường mới mở mắt tất nhiên cảm xúc cũng không thể nào vui được nhìn về phía cửa.
Một người đi một kẻ ở lại, tuy xa mặt nhưng lòng đều chỉ là một cảm xúc tội lỗi, áy náy sâu trong thâm tâm.
- Quyết định cắt đứt?
Vu Bân biết cậu không muốn như vậy, không vạch trần chỉ hỏi.
- Rời nhau, cả hai tự khắc sẽ tìm ra đáp án.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip