Chap 4[END]


Phác Xán Liệt ở lại nhà của Cao Mẫn Tú, hắn không ra khỏi căn phòng nơi Biện Bạch Hiền đang nằm. Biện Bạch Nghiên trở về nhà chính báo với mọi người, sau đó mang ít quần áo sang cho hắn tắm rửa.

Mọi việc cứ diễn ra như vậy đến sáng hôm sau.

Phác Xán Liệt cả đêm không ngủ, hắn cứ ngồi bên cạnh Biện Bạch Hiền, liên tục ôm cậu, truyền hơi ấm sang cho cậu, còn xoa hai tay cậu cho ấm lên.

Buổi sáng, Biện Bạch Nghiên bưng cháo vào, hắn liền cầm lấy đút cho cậu ăn. Biện Bạch Hiền cũng rất phối hợp ăn hết cả bát, hắn vuốt ngực giúp cậu, còn dùng khăn ấm lau người cho cậu.

Lúc này dường như đã khá hơn, cậu uống thuốc xong thì mở miệng nói. Giọng nói hơi khàn, lại rất mỏng manh, nhưng hắn đều nghe rất rõ ràng.

"Anh đừng buồn, em cảm thấy rất vui, rất hạnh phúc, cũng không tiếc nuối điều gì, càng không hối hận vì đã ước như vậy. Có được lời yêu của anh, em cảm thấy đời này đã sống đủ rồi."

Phác Xán Liệt không kìm được nước mắt, hắn xoa lên gò má cậu, nói: "Anh còn chưa kịp cho em nhiều hạnh phúc hơn nữa, tại sao em lại nói là đủ? Anh không cho phép ai mang em đi hết, kẻ nào dám, anh liều mạng với kẻ đó!"

Biện Bạch Hiền mỉm cười, hồi lâu sau mới nói: "Anh phải sống thật tốt, dù anh trai em đã có người trong lòng, em vẫn mong anh ấy có thể chăm sóc anh giúp em. Tình cảm này, có lẽ để kiếp sau em sẽ trả."

Phác Xán Liệt nghẹn ngào không nói được gì nữa, hắn chỉ biết nhìn cậu, nhìn thật lâu, như để muốn ghi nhớ gương mặt cậu kỹ càng.

Biện Bạch Nghiên và Cao Mẫn Tú đứng bên ngoài, hai người đều không kìm nổi thống khổ trong lòng. Đột nhiên điện thoại y reo lên, liền ra ngoài bắt máy:

"Em nghe đây. Anh đến rồi ư?"

Phương Đằng đã đến thành phố này để đón Biện Bạch Nghiên, nhưng khi đến đúng địa chỉ kia tìm thì người trong nhà bảo y không có ở đó, anh liền gọi cho cậu để tìm. Sau khi chỉ cho Phương Đằng đến nhà Cao Mẫn Tú, rồi mở cửa cho anh vào, Biện Bạch Nghiên mới yên tâm.

Phương Đằng và Biện Bạch Nghiên cùng đi vào phòng của Biện Bạch Hiền, hai người họ cũng không nói gì cả.

Phác Xán Liệt lúc này đã ngừng khóc, hắn đang hỏi Cao Mẫn Tú về việc sang nước ngoài chữa trị, nhưng anh bảo bây giờ Biện Bạch Hiền đã quá yếu, mang đi xa sợ không ổn.

Phương Đằng định chào hỏi Phác Xán Liệt, nhưng đang lúc mọi chuyện đang lộn xộn, lòng người bối rối, anh đành im lặng đứng một bên. Lát sau anh lên tiếng, tuy hỏi nhỏ thôi nhưng trong không gian yên tĩnh này tiếng nói của anh khuếch trương lên rất nhiều lần.

"Em trai của em sao?"

Biện Bạch Nghiên gật đầu. Lúc Phương Đằng đến trước nhà Cao Mẫn Tú, cậu đã nói sơ qua, cho nên anh cũng nắm được phần nào. Chỉ là khi đến đây, nhìn người nằm trên giường, anh không thấy có điểm nào giống với Biện Bạch Nghiên, vì vậy buột miệng hỏi.

Phương Đằng quay sang hỏi Cao Mẫn Tú: "Anh là bác sĩ?"

Cao Mẫn Tú gật đầu. Phác Xán Liệt có nhìn thấy Phương Đằng, nhưng lại không nói lời nào, cũng không có phản ứng. Giờ đây điều duy nhất hắn chú ý chỉ có Biện Bạch Hiền mà thôi.

Phương Đằng lại hỏi: "Cậu ấy chưa đến giai đoạn cuối đúng không?"

"Vẫn chưa, nhưng cũng sắp rồi." Cao Mẫn Tú sầu não nói. "Cậu ấy yếu như vậy là hôm trước bị ngất xỉu ở nơi lạnh lẽo mấy giờ đồng hồ, khi tôi mang về đây thì cũng chỉ còn nửa cái mạng. May mà vẫn cứu được, nhưng..." Anh bỏ dở câu nói, nhưng ai nấy đều hiểu nửa sau là gì.

Phương Đằng hỏi xong những thông tin cần biết, liền nói: "Có thể cứu chữa được."

Phác Xán Liệt là người làm lơ Phương Đằng nhiều nhất, giờ nghe anh nói vậy, hắn liền quay phắt sang và hỏi: "Anh nói sao?"

"Dựa theo tình trạng bệnh của cậu đây mà tôi biết được từ mọi người, tôi nghĩ có thể chữa được. Hiện nay khoa học kỹ thuật đã tiên tiến, bệnh ung thư máu đã không còn khó chữa như trước nữa. Bằng phương pháp ghép tủy từ người thân, chúng tôi sẽ cứu được bệnh nhân."

"Ý anh là...dùng tủy của em ghép vào tủy của Bạch Hiền sao?" Gương mặt Bạch Nghiên sáng rỡ.

"Ừ, là cách đó."

Cao Mẫn Tú tuy là bác sĩ, nhưng là bác sĩ nội khoa, chuyên môn cũng không cao lắm, bởi sau khi tốt nghiệp đại học anh liền xin vào bệnh viện làm việc để nuôi thân, không có thời gian học cao hơn nữa, vì thế những điều này tuy anh biết, nhưng lại không dám chắc mà thực hiện.

Còn Phương Đằng thì khác. Anh năm nay đã 29 tuổi, từng sang nước ngoài du học lấy bằng tiến sĩ, là bác sĩ ngoại khoa xuất sắc nhất. Anh từng phẫu thuật nhiều ca khó, giúp bệnh nhân thoát khỏi tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Kinh nghiệm của anh trong việc ghép tế bào gốc rất nhiều, vì vậy anh khẳng định rất chắc nịch về việc sẽ chữa khỏi bệnh của Biện Bạch Hiền.

(*Chú thích: Nội khoa là khám bệnh bằng cách chẩn đoán, còn ngoại khoa là phụ trách phẫu thuật.)

Tuy nhiên, anh không cấp tốc đưa Biện Bạch Hiền vào viện ngay, mà bảo người nhà phải chăm sóc tốt cho cậu, để cậu khỏe lên vài phần mới phẫu thuật được. Riêng anh thì đưa Biện Bạch Nghiên trở về, cầm theo tất cả giấy tờ xét nghiệm cùng theo dõi bệnh tình của Biện Bạch Hiền, đồng thời còn nghiên cứu thêm tài liệu, họp với đồng nghiệp để đảm bảo toàn bộ quá trình đều được suôn sẻ.

Biện Bạch Hiền bởi vì có được lời yêu từ Phác Xán Liệt, lại được anh ngày đêm ở bên săn sóc, còn có hi vọng được chữa khỏi bệnh, cho nên tinh thần tốt lên rất nhanh. Cậu được đưa về nhà, chăm sóc kỹ lưỡng, vài ba ngày sau gò má đã có chút thịt, da dẻ hồng hào trở lại.

Phác Xán Liệt nửa bước không rời khỏi Biện Bạch Hiền, hắn phó thác công việc cho trợ lý Duẫn, gom góp tiền bạc lại để chuẩn bị phẫu thuật cho Biện Bạch Hiền.

Biện Bạch Nghiên ở nơi khác cũng được Phương Đằng "vỗ béo", y ăn nhiều đến nỗi tăng thêm mấy cân, mỡ bụng bao nhiêu lâu qua cố gắng đẩy đi giờ lại phình ra.

Biện Bạch Nghiên từ lúc được Phương Đằng cứu sống, đã được anh làm lại giấy tờ rồi cho đi học, y cũng quyết định học ngành y dược. Hiện tại y đang làm y tá cho bệnh viện mà Phương Đằng làm việc, mỗi ngày đều gặp gỡ anh ở đó, được anh chăm nom rất cẩn thận.

Ngày phẫu thuật cuối cùng cũng đến, Phác Xán Liệt cùng vài y tá nữa đẩy chiếc cáng cho Biện Bạch Hiền, trước khi đẩy vào trong, hắn xin các cô y tá cho hắn nói chuyện với cậu một lát rồi hẳn đưa cậu vào phòng phẫu thuật.

Biện Bạch Hiền mỉm cười, bàn tay cậu từ nãy đến giờ vẫn nằm trong bàn tay hắn, cảm giác ấm áp này khiến cậu không muốn buông tay. Cậu nói:

"Anh biết không, lúc em phát hiện ra mình mắc bệnh, em đã rất khao khát anh trai em trở về. Bởi ngoài anh ấy ra, em không yên tâm giao anh lại cho ai hết. Anh ấy từng là người yêu của anh, dĩ nhiên sẽ hiểu anh muốn, thích, ghét điều gì. Và cũng có thể chăm sóc thật tốt cho anh, có như vậy em mới yên lòng ra đi. Tuy rằng bây giờ anh trai em đã có chỗ dựa khác, nhưng vẫn sẽ chăm sóc anh được mà, đúng không? Nếu em..."

"Đừng nói!" Phác Xán Liệt cắt ngang. "Anh không cho em nói điềm gở gì cả, em sẽ không sao đâu. Anh không cho phép, cũng không đồng ý ai chăm sóc anh cả. Em nhất định phải là người ở bên anh, chăm sóc anh cả quãng đời còn lại." Mắt hắn đã rơm rớm nước mắt, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống.

Biện Bạch Hiền siết tay Phác Xán Liệt một cái, nói: "Hứa với em, hãy sống thật tốt. Em cũng không muốn rời xa anh, nhưng trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Em chỉ sợ bây giờ không nói, sau này không còn cơ hội nói nữa."

Thấy Biện Bạch Hiền sắp khóc, cô y tá bên cạnh vội nói: "Bệnh nhân xin đừng khóc, giờ phẫu thuật sắp đến rồi, nên giữ tinh thần lạc quan."

Sau đó Phác Xán Liệt đành phải buông tay Biện Bạch Hiền, để các cô y tá đẩy vào bên trong.

—————

Khi được đưa lên bàn phẫu thuật, Biện Bạch Hiền nhìn bóng đèn trên trần, nói với Phương Đằng:

"Bác sĩ Phương, nếu tôi xảy ra chuyện không hay, mong anh cho phép anh trai tôi thường xuyên đến chăm sóc cho anh Xán Liệt, có được không?"

Phương Đằng vừa tiêm thuốc gây mê cho Biện Bạch Hiền vừa nói: "Không được, tôi không cho phép. Cậu phải người chăm sóc cho anh ta, cậu nhất định không có việc gì đâu, tôi hứa."

Sau khi nghe hết câu này, Biện Bạch Hiền bắt đầu nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Bên ngoài, Phác Xán Liệt căng thẳng đến độ tay chân run rẩy, hắn cứ đi tới đi lui, đi qua đi lại. Bác sĩ Cao Mẫn Tú cũng có mặt, anh nhiều lần an ủi Phác Xán Liệt, nhưng nói gì thì nói, bản thân anh cũng lo lắng không kém gì hắn, làm sao mà an ủi được.

Phác Xán Liệt ngồi trên ghế, hai tay đan lại, cúi đầu chống trán. Hắn liên tục thở dài, đôi khi không kìm được mà rơi nước mắt, rồi lại buồn bã đứng dậy đi tới đi lui.

Cao Mẫn Tú ra ngoài mua cơm trưa và sữa tươi vào, hắn cũng không ăn không uống. Chị dọn dẹp cùng quản gia đến bệnh viện hỏi hắn vài câu, hắn không nói được gì, linh hồn như không còn ở đây nữa, mà là đang ở trong phòng phẫu thuật. Cao Mẫn Tú thấy hắn như thế, liền đáp thay.

Chị dọn dẹp mang hai lồng cơm đến, bên trong toàn là món ngon, còn có hai bình giữ nhiệt chứa hồng sâm được nấu rất kỹ.

Phác Xán Liệt cơm không ăn, nước không uống, hắn cứ ngồi thẫn thờ như vậy. Chị dọn dẹp và quản gia nói hết lời hắn cũng không lung lay, đành phải ra về. Trước khi về còn phó thác cho Cao Mẫn Tú, dặn anh chiếu cố Phác Xán Liệt giúp.

Mấy tiếng đồng hồ sau, Cao Mẫn Tú mới thành công trong việc ép hắn uống được nửa bình hồng sâm. Lúc này trong người hắn dường như được thư thái một chút, mới tiếp tục đứng dậy đi tới đi lui, nhưng sắc mặt không còn ủ rũ như trước nữa.

Phác Xán Liệt một mình hồi tưởng lại những khoảnh khắc trước đây sống cùng Biện Bạch Hiền, trong lòng chỉ nổi lên sự ân hận cay đắng, lầm lỗi của hắn lớn như biển cả, không cách nào tha thứ được.

Cậu ở bên cạnh hắn lâu như vậy, chấp nhận mọi lời sỉ nhục cùng hành hạ của hắn, vẫn như cũ không than van lấy một lời.

Người như cậu, từ nhỏ đến lớn đều được cưng chiều, tính cách cũng không tốt, nhưng chỉ vì hắn mà thay đổi, buông bỏ tất cả.

Cậu để mặc cho hắn xem như Biện Bạch Nghiên mà dày vò trong hoan ái.

Để mặc hắn xem là thế thân mà ôm ấp gần gũi trong men say.

Nếu đổi lại vị trí đó là hắn, liệu hắn có chấp nhận được không? Dĩ nhiên là không, đây là một nỗi đau cực kỳ lớn, một sự sỉ nhục không thể để yên.

Thế nhưng cậu vẫn im lặng, vẫn bên cạnh hắn, vẫn chấp nhận tất cả. Dường như hắn đã quên mất rằng, cậu cũng là con người, cũng biết đau, biết mệt mỏi.

Cậu luôn bảo rằng cậu ích kỷ, nhưng so với sự ích kỷ của hắn, thì sự ích kỷ của cậu chẳng đáng là gì.

Cậu mắc bệnh ung thư từ lâu, nhưng hắn chẳng hề hay biết, cũng chẳng quan tâm, vẫn cứ như trước mà nhục mạ, mà đánh đập, mà hành hạ.

Cậu vừa chịu đựng sự giày vò của bệnh tật, vừa chịu đựng những khó chịu bực bội mà hắn trút lên người cậu.

Lẽ ra hắn phải quan tâm cậu nhiều hơn, đưa cậu đến bệnh viện mà làm xét nghiệm, sau đó chữa bệnh cho cậu, chăm sóc cậu thật tốt.

Thế nhưng hắn đã làm gì?

Đã bỏ qua tất cả, còn trái ôm phải ấp Biện Bạch Nghiên, nói lời mật ngọt với y, để cho cậu chịu nhiều ủy khuất.

Hắn không dám tưởng tượng vài tiếng đồng hồ sau, nếu như...nếu như Biện Bạch Hiền không còn nữa, hắn phải làm gì? Hắn phải đối diện như thế nào? Cho dù có nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý, hắn cũng không muốn làm. Hắn không muốn chấp nhận sự thật đau đớn đó, hắn chỉ muốn nhìn thấy điều mà hắn mong ước thôi.

Liệu rằng hắn có còn cơ hội để bù đắp cho cậu không?

Từ khi cậu yêu hắn đến giờ, ngót nghét cũng đã bốn năm. Trong bốn năm này, hắn chẳng hề làm gì cho cậu vui vẻ cả. Mà từ lúc cậu bước chân vào nhà hắn, hắn cũng chưa từng đối xử tốt với cậu một ngày nào. Cậu không còn vui vẻ nữa, những thú tiêu khiển ngày trước cũng vứt sang một bên. Cậu không còn cười nữa, những lần mỉm cười với hắn cũng chỉ là sự gượng gạo giả dối. Cậu không còn chăm chút cho bản thân nữa, những bộ quần áo cậu mặc đều đã cũ rồi, có cái còn thủng lỗ chỗ.

Hắn chưa kịp bù đắp gì cả, hắn không muốn mất đi cậu.

Cả đời cậu yêu chỉ có mình hắn, ngay cả đến lúc sắp ra đi vẫn nghĩ cho hắn, nghĩ chu toàn tất cả cho hắn rồi mới mãn nguyện mà đi. Còn hắn, chỉ biết đối xử tệ với cậu, đến lúc chẳng còn thời gian nữa mới cố hết sức đối tốt với cậu, nhưng bao nhiêu đó thì chẳng là gì cả, không đủ.

Mấy ngày vừa qua, hắn ở bên cạnh chăm sóc cho cậu, chưa từng chợp mắt lấy một chút. Hắn sợ, sợ rằng nhắm mắt lại rồi, người bên cạnh sẽ biến mất như một làn khói hư ảo, có nắm chặt lấy cũng không níu được gì.

Mỗi đêm hắn đều bất an, chỉ cần cậu hơi cựa mình rên lên một tiếng, liền vội vã ôm chặt lấy cậu, vuốt ve để cậu đỡ đau.

Chỉ cần cậu nôn ra hoặc nhăn nhó mặt mày, tim hắn đau như sắp chết, cả thân thể cũng nhức nhối không cùng. Nếu có thể, hắn muốn tự mình gánh lấy tất cả, không để cho cậu phải chịu đựng nhiều khổ đau đến thế.

"Tất cả đã muộn rồi phải không?"

Cao Mẫn Tú vô cùng bất ngờ khi nghe Phác Xán Liệt mở miệng nói chuyện, anh cũng không biết hắn nói câu này với ai, với anh hay với chính hắn, nhưng vẫn đi tới vỗ vai hắn mà nói:

"Không đâu, vẫn chưa muộn. Mấy ngày qua, em ấy cũng đã rất hạnh phúc. Sau này hãy cố gắng chăm sóc em ấy tốt hơn nữa. Tôi tin mọi chuyện đều sẽ ổn cả thôi."

Phác Xán Liệt không nói gì, chỉ gục đầu vào tường, bàn tay siết chặt.

Lỡ như...lỡ như không ổn thì sao?

Lỡ như...không còn có thể nữa thì sao?

"Ông chủ, anh quả là người đàn ông hạnh phúc." Đột nhiên Cao Mẫn Tú lên tiếng, khiến Phác Xác Liệt quay lại nhìn.

"Tôi xin lỗi khi thừa nhận rằng, tôi cũng yêu Bạch Hiền. Nhưng tôi yêu em ấy thì có ích gì chứ, em ấy chỉ yêu mỗi anh mà thôi. Mỗi lần tôi nhìn em ấy bị anh đánh, đều cảm thấy trong ngực như có nỗi uất nghẹn nào đó sắp trào ra, tôi chỉ muốn đưa em ấy bỏ chạy khỏi nơi này, đến một nơi khác sống. Tôi sẽ chăm sóc, sẽ yêu thương, sẽ không để em ấy chịu khổ. Nhưng tôi chưa một lần thổ lộ tình cảm của mình, bởi tôi biết, cho dù có nói ra, vẫn là thất bại. Đột nhiên bây giờ tôi lại cảm thấy ghét chính mình, nếu như mọi thứ không như mong đợi, tôi sẽ ấm ức đến chết mất."

Phác Xán Liệt nhìn Cao Mẫn Tú âm thầm rơi lệ, trong lòng trào dâng nỗi xót xa. Rõ ràng là mình may mắn đến như vậy, lại không biết trân trọng. Cao Mẫn Tú yêu Biện Bạch Hiền, điều này dù anh không nói ra hắn vẫn cảm nhận được. Biện Bạch Hiền đều xứng đáng để người khác yêu thương, chỉ mỗi mình hắn cho rằng cậu là kẻ thấp hèn đê tiện. Ngay cả sự hối hận này, cũng sợ rằng không còn kịp nữa.

Hắn rất sợ, rất sợ hãi.

Nếu mọi chuyện không ổn, có lẽ hắn...cũng sẽ đi theo cậu.

—————

Sau hơn sáu giờ phẫu thuật, cuối cùng bác sĩ Phương Đằng cùng các cộng sự của mình bước ra ngoài. Chân Phác Xán Liệt như có gông cùm xiềng xích, ngay cả đứng lên cũng loạng choạng. Bác sĩ Phương Đằng rất mệt, nhưng biết hắn còn mệt hơn cả mình, bèn tiến đến vỗ vai hắn mà nói:

"Anh yên tâm, không sao rồi. Phẫu thuật rất thành công."

Phác Xán Liệt mấp máy môi cả buổi cũng không nói ra được tiếng nào, chỉ có nước mắt chảy dài trên mặt hắn đủ để biểu lộ rằng, hắn vô cùng vui sướng.

Phương Đằng biết hắn xúc động, chỉ trấn an vài câu rồi đi về phòng riêng tắm rửa, anh còn phải đi chăm sóc cho Biện Bạch Nghiên nữa.

Cao Mẫn Tú vừa đi ra ngoài nghe điện thoại xong, bước vào đã trông thấy Phác Xán Liệt vừa khóc vừa cười, biểu cảm y hệt một đứa trẻ. Anh vội hỏi:

"Kết quả thế nào rồi?"

Phác Xán Liệt ngẩng đầu nhìn Cao Mẫn Tú, nói năng lộn xộn: "Bạch Hiền, ổn, không sao, thành công rồi!"

Cao Mẫn Tú tựa như vừa bỏ xuống vật nặng ngàn cân, chỉ biết nở nụ cười hạnh phúc.

Tuy rằng phẫu thuật đã thành công, nhưng Biện Bạch Hiền vẫn còn hôn mê, được đưa vào phòng hậu phẫu, không ai được vào thăm.

Cao Mẫn Tú lúc này mới có cảm giác đói, bèn gọi điện về nhà bảo chị dọn dẹp mang thức ăn vào, anh cùng Phác Xán Liệt đi xuống nhà ăn của bệnh viện gọi nước uống để chờ.

Sau khi chị dọn dẹp cùng quản gia vào bệnh viện, hai người họ nghe tin tốt liền mừng rỡ ở lại, dọn thức ăn ra cho Phác Xán Liệt và Cao Mẫn Tú ăn.

Phác Xán Liệt nhẹ nhõm trong lòng, ăn cũng có cảm giác ngon miệng, chỉ là còn hơi thấp thỏm, muốn gặp Biện Bạch Hiền ngay lập tức mà thôi.

Đến chạng vạng tối, Biện Bạch Hiền mới tỉnh lại. Trên người ngoài hơi đau một chút ra thì không có cảm giác gì khác nữa, đã không còn vừa đau vừa mệt như mấy hôm trước.

Phác Xán Liệt được thông báo thì vội vã mặc đồ vô trùng rồi vào trong thăm cậu. Nhìn thấy người mình yêu thương lo lắng suốt bao nhiêu tiếng đồng hồ kia đang nằm trên giường mở mắt nhìn mình, hắn chỉ muốn ôm cậu vào lòng, để thỏa mãn cảm giác nhớ nhung lo sợ kia.

"Em biết không, chỉ có 7 tiếng đồng hồ thôi mà anh cứ ngỡ mình đã sống qua mấy đời rồi. Lo lắng đến mức anh làm gì cũng không yên được, chỉ nghĩ đến em mà thôi. Càng nghĩ càng hối hận, anh dằn vặt đau khổ khôn nguôi. May là em vẫn còn tồn tại, vẫn ở đây, anh cảm thấy từ bé đến giờ, đây là vận may duy nhất mà anh vô cùng biết ơn."

Nghe Phác Xán Liệt bày tỏ tâm tình một cách dài dòng như muốn tuôn ra hết mọi nỗi lo âu trong lòng, Biện Bạch Hiền vô cùng cảm động: "Em không sao rồi, xin lỗi đã khiến anh lo lắng."

Phác Xán Liệt nghe giọng nói của cậu, trái tim dâng lên một cảm giác hạnh phúc không thể diễn tả bằng lời. Hắn nói:

"Anh yêu em, Bạch Hiền, anh yêu em."

Nghe hắn lặp đi lặp lại mấy từ này, cậu hạnh phúc đến mức chỉ biết mỉm cười mãi.

"Ngôn ngữ của loài người có hạn, anh không thể biểu đạt gì thêm, nhưng anh mong em hãy hiểu rằng, anh thật sự yêu em, rất yêu em." Phác Xán Liệt cúi xuống hôn lên tóc cậu.

Hai người chỉ ở bên cạnh nhau mà tận hưởng cảm giác tuyệt vời này, không nói một lời nào nữa. Sự im lặng giữa hai người hiểu nhau rất khác với sự im lặng trong lúng túng và bối rối của những kẻ không biết nói gì với nhau.

————–

Lát sau, y tá bảo Phác Xán Liệt ra ngoài để cô vào trong kiểm tra lại, và để cho cậu có thêm thời gian để nghỉ ngơi và hồi phục.

Biện Bạch Nghiên đã khỏe hơn nhiều rồi, y có thể ngồi xe lăng đi tới đi lui. Phương Đằng tuy biết Biện Bạch Nghiên đã ổn, nhưng vẫn không cho y đi tới đi lui, chỉ bắt ở trong phòng mà điều dưỡng thân thể.

Y nghe được tin em trai đã phẫu thuật thành công thì vui lắm, ngày nào cũng đòi sang bên ấy thăm em, nhưng Phương Đằng không cho.

"Em sang đó làm gì, để vợ chồng người ta ân ái." Phương Đằng dùng câu này để ngăn Biện Bạch Nghiên, vì anh sợ y đi lại nhiều sẽ mệt.

Ban đầu Biện Bạch Nghiên chỉ nghĩ bên đó buồn tẻ, nào ngờ giờ mới nhớ ra là có Phác Xán Liệt vẫn ngày đêm chăm sóc cho em trai, hẳn là không buồn đâu, vậy nên không đòi sang nữa, chỉ kéo mấy cô y tá đồng nghiệp hỏi han về tình trạng của Bạch Hiền mỗi ngày.

Biện Bạch Hiền nằm bệnh viện mất khoảng một tháng mới được về nhà. Lúc này Bạch Nghiên đã hoàn toàn hồi phục, y chạy tới chạy lui giúp dọn dẹp đồ đạc và cùng đưa Biện Bạch Hiền về nhà.

Từ bệnh viện nơi Phương Đằng làm việc cách nhà của Phác Xán Liệt rất xa, phải đi suốt năm tiếng đồng hồ mới đến nơi. Phác Xán Liệt sợ Biện Bạch Hiền mệt, bảo cậu nằm lên đùi hắn mà nghỉ, lâu lâu hỏi thăm xem cậu thế nào, còn cố dỗ dành cho cậu ngủ. Biện Bạch Hiền cũng mệt nên nằm xuống một lát là ngủ mất.

Biện Bạch Nghiên ngồi ở ghế trước thấy cảnh này, liền mỉm cười mà nói:

"Em thật sự cảm thấy mãn nguyện, dường như mọi việc đều hoàn hảo. Em thấy rất vui, anh có thấy thế không?"

Phác Xán Liệt dùng một tay vuốt tóc Biện Bạch Hiền, tay kia vẫn nắm lấy tay cậu, một khắc cũng chưa rời ra, đáp: "Anh cũng vậy. Chỉ khi trải qua được nhiều sóng gió, mới nhận ra trái tim mình thật sự yêu ai."

"Anh đừng nghĩ gì đến chuyện cũ nữa, chúng ta rõ ràng là có duyên mà không nợ. Hơn nữa em vẫn luôn quý trọng cái duyên của chúng ta, lại cảm ơn vì đã không có nợ. Giống như ngủ một giấc, mở mắt ra thì người ở bên cạnh đối phương cả đời lại là một người khác. Đi một vòng lớn, lại không trở về trắng tay, cuộc đời này đúng là không để ta phải chịu thiệt."

Phác Xán Liệt mỉm cười, nói: "Nếu như vậy, thì bây giờ anh phải gọi em là "anh vợ" sao?"

"Nếu anh muốn gọi, em lý nào lại không dám đồng ý chứ?" Rồi Biện Bạch Nghiên hắng giọng, ra vẻ mà nói: "Em rể, phải chăm sóc em trai anh thật tốt, nếu không anh sẽ không tha cho em!"

Phác Xán Liệt và Biện Bạch Nghiên cười khanh khách. Lúc ấy, Phương Đằng gọi đến hỏi y trưa nay có trở về hay định ở lại nhà Phác Xán Liệt, y bảo y muốn ở lại chơi với em trai một chút rồi chiều mới về. Phương Đằng không rầy rà gì, rất nhanh đáp ứng. Trước khi cúp máy, hai người họ còn nói vài câu tình tứ khác nữa.

"Phương Đằng là một chàng trai tốt, thật may mắn vì em tìm được anh ta." Phác Xán Liệt đột nhiên lên tiếng.

Biện Bạch Nghiên gật đầu: "Đúng thế. Nếu không có anh ấy, chắc em sẽ trở thành kẻ đầu đường xó chợ rồi."

"Anh có chuyện muốn hỏi em." Phác Xán Liệt nói rất nghiêm túc. "Phương Đằng đã biết chuyện em và anh đã từng kết hôn chưa? Anh ta có bảo em phải ly hôn không?"

Biện Bạch Nghiên nhíu mày suy nghĩ một lát rồi nói: "Thú thật là có lần anh ấy muốn em cùng ra nước ngoài đăng ký kết hôn, nhưng em nhớ đến chuyện giữa em và anh, liền kiếm cớ kéo dài thời gian."

"Nếu vậy...chúng ta ly hôn đi. Anh cũng không muốn làm em khó xử."

"Được, anh sắp xếp thời gian đi, chúng ta sẽ ly hôn với nhau."

Phác Xán Liệt nhìn Biện Bạch Hiền ngủ say trên đùi mình, không nhịn được dùng tay vuốt ve mặt cậu.

Trước đây hắn từng nghĩ sẽ cùng Biện Bạch Nghiên nắm tay nhau mà đi đến hết cuộc đời, đâu ngờ được lại có ngày hôm nay. Thế nhưng cuộc ly hôn này không làm cho ai đau lòng, ngược lại còn làm cho cả bốn người thoải mái.

—————

Biện Bạch Hiền về nhà được ba ngày thì Phác Xán Liệt quyết định bán nhà hàng cho người khác. Việc ở nhà hàng tuy nói là không nhiều, nhưng vẫn cần ông chủ như hắn ra quyết định. Mà bây giờ hắn quý thời gian ở bên Biện Bạch Hiền còn hơn vàng, làm sao nỡ đi làm?

Sau khi tin tức Phác Xán Liệt bán nhà hàng tung ra, rất nhiều người đến mua, dường như rất nhiều tổng tài đã ngấp nghé nhà hàng của hắn từ lâu, chỉ cần tung tin là lập tức bị tranh giành. Đa số đều trả giá cao hơn so với giá mà hắn đề ra, cuối cùng là trở thành một phiên đấu giá.

Biện Bạch Hiền khi biết tin thì lập tức ngăn cản, cậu bảo hắn là đàn ông, phải lo cho sự nghiệp, đừng chưa già mà đã vội về hưu như vậy, sau này sẽ hối hận. Hơn nữa cậu không muốn vì cậu mà hắn bán đi khách sạn tâm huyết của hắn, một nơi đang ăn nên làm ra như thế.

Phác Xán Liệt chỉ mỉm cười không nói gì, nhưng gương mặt biểu lộ rõ ràng là không thay đổi.

Tôn Minh Hiển từ nước ngoài trở về, lần này hắn không đi làm ăn, mà là đi sang bên đó để kết hôn. Vợ của Tôn Minh Hiển là con của một nhà tài phiệt trên đất Australia, người gốc Trung Quốc.

Đám cưới của hắn đương nhiên có mời Phác Xán Liệt, nhưng khi ấy đang lúc Biện Bạch Hiền vừa phẫu thuật xong, hắn không nỡ đi, cho nên đành gửi quà kèm lời xin lỗi đến người bạn thân.

Tôn Minh Hiển về nước thì nghe tin này, lập tức mua ngay nhà hàng của Phác Xán Liệt. Có điều tiền trong tay Tôn Minh Hiển không có nhiều, hắn đành bán cả quán Bar nhưng vẫn không đủ.

Vợ của Tôn Minh Hiển là Sophia Tống Kỳ Vân, cô nàng có một ông bố rất giàu, thế nên xin viện trợ từ ba mình.

Có điều viện trợ thì chỉ là một con số nhỏ, gom hết cả tiền cũng không mua được khách sạn của Phác Xán Liệt. Cuối cùng, Tôn Minh Hiển đành bàn bạc lại với Phác Xán Liệt, sau đó hắn quyết định "hùn vốn" làm ăn với Tôn Minh Hiển, khách sạn đó mỗi người một nửa.

Công việc từ nay đều giao cho Tôn Minh Hiển và Sophia Tống Kỳ Vân làm chủ, Phác Xán Liệt chỉ việc ngồi nhà mà hưởng lợi hằng tháng. Tuy nhiên, nếu hắn muốn đi làm, hai người họ vẫn rất hoan nghênh.

Có điều sau khi giao việc xong, hắn vẫn phải bận bịu hướng dẫn cho Tôn Minh Hiển nhiều điều, trợ lý Duẫn không đủ tay chân giúp Tôn Minh Hiển, đành phải phiền đến Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt mỗi ngày đều ở trong phòng chăm sóc cho Biện Bạch Hiền, lại liên tục phải chạy ra ngoài nghe điện thoại, hắn rất bực mình. Sỡ dĩ hắn phải ra ngoài nghe máy là vì hắn không dám để điện thoại gần Biện Bạch Hiền, sóng điện thoại không tốt cho người vừa phẫu thuật.

Sau khi bị phiền đến ngày thứ mười, hắn quyết định tắt luôn điện thoại, để mặc cho Tôn Minh Hiển tự lực cánh sinh.

———–

Một tháng trôi qua, đã đến ngày Biện Bạch Hiền phải đến bệnh viện kiểm tra lần nữa. Đợt kiểm tra này cho thấy kết quả rất tốt, không có gì đáng ngại cả.

Thấy hai người họ từ xa đến đây, lại chỉ kiểm tra có vài tiếng rồi về, Phương Đằng cảm thấy không nỡ, bèn mời bọn họ ở lại dùng cơm.

Bọn họ sang nhà hàng đối diện ăn uống. Nhìn sắc mặt Biện Bạch Hiền hồng hào, da dẻ trắng mịn, cánh tay không còn gầy yếu như trước mà tròn trịa hơn, Biện Bạch Nghiên cảm thấy rất yên tâm.

Không biết có phải do tác dụng của thuốc, hay do được sống hạnh phúc, hoặc là vì hôm nay vui vẻ, Biện Bạch Hiền ăn đặc biệt nhiều. Phác Xán Liệt ngược lại không ăn bao nhiêu, toàn bộ thời gian đều chỉ lo gắp thức ăn cho cậu, lột vỏ tôm, cua, rảnh hơn nữa thì đút cho cậu ăn.

Biện Bạch Hiền đã ăn nhiều lắm rồi, nhưng vẫn đòi ăn thêm hai bát tào phớ nữa mới chịu ngừng.

Phác Xán Liệt lo lắng cho dạ dày của cậu, sợ tiêu hóa không được thì lại khổ. Thế nhưng Phương Đằng bảo không có việc gì, anh đưa cho cậu một viên thuốc sủi bọt, dặn lát nữa uống vào là ổn.

Biện Bạch Nghiên đã nói với Phương Đằng về việc đã từng kết hôn với Phác Xán Liệt, cho nên hôm nay mấy người bọn họ bàn về việc ly hôn. Kết hôn ở nước ngoài, dĩ nhiên ly hôn cũng phải ra nước ngoài. Có điều bây giờ Phác Xán Liệt không chịu rời xa Biện Bạch Hiền, vì vậy hắn nói với Phương Đằng rằng, sẽ lựa chọn một ngày thích hợp sẽ đi, dĩ nhiên là phải đợi rất lâu nữa.

Trong lúc bốn người đang chọn pudding để tráng miệng thì điện thoại của Phương Đằng reo lên. Anh thấy cuộc gọi đến là y tá trợ lý của mình thì lập tức bắt máy.

"Được, cô cứ giao cho chị Quỳnh trưởng khoa sản đi, để chị ấy làm thủ tục đưa bé vào cô nhi viện. Lát nữa tôi mới về được, có gì gấp thì báo lại ngay nhé!"

Biện Bạch Nghiên thấy Phương Đằng tắt máy thì liền hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"

"À, là một phụ nữ trẻ vừa sinh mổ qua đời, cô ấy bị bệnh tim nên trước khi mổ đã dặn y tá rằng, nếu cô ấy có mệnh hệ gì thì chăm sóc con giúp, bởi cô ấy chẳng có chồng và gia đình gì cả."

"Vậy anh quyết định thế nào?"

"Chuyện này xảy ra ở bệnh viện rất nhiều, anh chỉ biết đưa các bé vào cô nhi viện thôi chứ sao giờ. Tuần trước vừa làm xong thủ tục đưa một bé gái vào cô nhi viện, tuần này lại là hai bé trai."

Phương Đằng là con trai của cố viện trưởng bệnh viện Từ Ân, sau khi ba qua đời thì người chú lên làm viện trưởng, còn anh thì làm phó viện trưởng. Mọi việc ở bệnh viện đều có liên quan đến anh, cho nên anh liên tục phải giải quyết.

Biện Bạch Hiền ngồi trầm ngâm rồi quay sang nói với Phương Đằng: "Anh rể, em có thể nhận nuôi bé không?"

Phác Xán Liệt nắm tay Bạch Hiền, hỏi: "Em muốn nuôi sao?"

Biện Bạch Hiền gật đầu.

Phương Đằng nói: "Để anh kiểm tra đã, nếu như bé bị bệnh tim bẩm sinh thì sẽ không ổn cho việc nhận nuôi đâu."

Biện Bạch Nghiên cũng nói: "Phải đó, để kiểm tra kỹ đã. Hơn nữa em cũng mới vừa hồi phục, nên nghỉ ngơi nhiều. Chuyện nhận nuôi em bé thì khi nào mà không được chứ, nếu cần cũng có thể nhờ người mang thai hộ mà."

Bốn người ngồi nói chuyện một lát nữa thì trở lại bệnh viện mà xem em bé. Thấy hai bé trai nằm cùng một chiếc nôi, gương mặt bé bỏng đáng yêu, Biện Bạch Hiền cứ thích thú đứng ngắm nhìn mãi. Cậu nói với Phác Xán Liệt:

"Anh có thích trẻ con không? Nếu em là phụ nữ, đã có thể sinh con cho anh rồi."

"Nếu em là phụ nữ, anh cũng không cho em sinh con đâu." Phác Xán Liệt quàng tay qua vai Biện Bạch Hiền. "Sinh con đau lắm, anh không nỡ để em chịu khổ. Chúng ta có thể xin con nuôi mà."

Biện Bạch Hiền nghe xong thì gật đầu, cười hạnh phúc.

Phương Đằng trực tiếp khám cho bé, phát hiện ra cả hai bé đều bị bệnh tim bẩm sinh, cho nên để lại bệnh viện mà thăm khám.

Biện Bạch Hiền ngày nào cũng đòi đến bệnh viện thăm bé, hệt như bé đó chính là con của cậu vậy. Mà Phác Xán Liệt lại không từ chối, ngày nào cũng chở cậu đi. Điều hắn lo lắng là sức khỏe của cậu, chứ thời gian hắn dành cho cậu thì vô cùng vô tận.

Nào ngờ đâu một tuần sau, hai bé đều phát bệnh tim mà lần lượt qua đời. Sau khi Phác Xán Liệt biết tin, liền sốt sắng gọi cho Phương Đằng dặn tới dặn lui phải giấu Biện Bạch Hiền. Phương Đằng nghĩ ra cách, nói có người nhà của bé đến đón về, họ là ông bà ngoại của bé, vì người mẹ đã qua đời của hai bé không muốn cho gia đình biết nên đã giấu giếm bí mật này, nay hai ông bà biết được, liền đến đón về rồi.

Phác Xán Liệt theo đó mà nói cho Biện Bạch Hiền biết. Lúc hắn nói dối mấy lời này với cậu, tim đập thình thịch, sợ bị cậu phát hiện. Cũng may, cậu vui vẻ hỏi han, còn bảo nếu gia đình đến đón về thì tốt rồi.

Phác Xán Liệt thở phào nhẹ nhõm, Biện Bạch Hiền là bảo bối của hắn, hắn tuyệt đối không để cho cậu chịu bất cứ một thương tổn nào nữa. Cả đời này, hắn nhất định phải bảo bọc cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip