Chương 7: Loại mùi vị này, có phải lo lắng hay không ?

Editor: Gấu Lam

Lúc sau Mặc Uẩn Tề đi rồi , Cố Giai Mính có chút ngủ không được, không biết vì cái gì, câu nói Mặc Uẩn Tề đi khám bác sĩ làm cậu tự dưng có chút để ý.

Nhân loại  thực là yếu ớt, sinh mệnh cũng chỉ có một trăm năm , sinh  bệnh nặng hoặc là gặp thiên tai nhân họa rất có thể sẽ lấy mất tánh mạng bọn họ , nếu Mặc Uẩn Tề xảy ra chuyện, cậu như thế nào trả nợ? Chẳng lẽ đi tìm chuyển thế của hắn sao? Chuyển thế rồi cũng không phải Mặc Uẩn Tề nữa.

Nếu Mặc Uẩn Tề mắc bệnh nan y đi tới cuối sinh mệnh, nếu Mặc Uẩn Tề lái xe không cẩn thận xảy ra việc, nếu Mặc Uẩn Tề...... Cố Giai Mính ôm đầu, không thể nghĩ nữa!

Loại cảm xúc không thể khống chế này vào 5 năm trước cậu đã cảm thụ qua ở trên người Mặc Uẩn Tề, đến bây giờ lại lần nữa cảm nhận được, cậu vẫn không rõ, tình cảm của nhân loại  vì sao phức tạp như thế ?

Khó chịu!

Lắc đầu đem ý niệm này vứt đi, cậu lại lần nữa đăng nhập Weibo, khoảng cách lần trước lên tiếng đã hai ngày, các fan hiển nhiên đã biết cậu lên Weibo không quy luật, có đôi khi hơn mười ngày đều không đăng một Weibo, cho nên đều ở dưới Weibo mới nhất của cậu nhắn lại: @ba Trịnh bảy lần thì có thể triệu hoán nam thần! @ Trịnh Học Thiệu @ Trịnh Học Thiệu @ Trịnh Học Thiệu...... Bảy lần!

Cố Giai Mính click mở bình luận nhìn xuống dưới, mấy triệu bình luận, mỗi cái đều @ Trịnh Học Thiệu bảy lần , fans hận không thể hóa thân tiểu ác ma, giơ nĩa kéo người đại diện ra treo lên đánh, hung ác để anh giao nam thần ra!

Căn cứ kinh nghiệm hồi trước, Trịnh Học Thiệu quen thói  tính giả chết.

Fans: Đừng tưởng rằng anh trốn tránh không ra, tôi không biết anh ở nhà! @ Trịnh Học Thiệu x7!
                                                   
Cố Giai Mính mở những bình luận @ Trịnh Học Thiệu, e sợ cho thiên hạ không loạn lại ấn xem một loạt, sau đó đăng một bức ảnh cơm chiều lên Weibo, diễn viên không thể làm đầu bếp không phải yêu tinh tốt, Cố Giai Mính đối với trù nghệ của mình rất vừa lòng. Sau khi đăng cậu còn hỏi một câu thăm hỏi mà bất cứ người Hoa quốc nào cũng hỏi: Ăn chưa?

Fans trả lời trong vài giây, Ba Cân Trà Diệp Bao: A a a a a a! Xuất hiện! Triệu hoán nam thần thành công!

Vân là không khí  trong núi tốt V trả lời: Lần sau @ ba Trịnh tám lần, có lẽ sẽ càng nhanh hơn nữa.

Tui chỉ là  bé fan yêu mặt chiều sâu não tàn Trà Trà: Ai muốn xem đồ ăn của anh! Chúng ta muốn xem anh! Xem anh! Xem anh!

Vân là không khí  trong núi tốt V đáp: Không cho xem.

Fan não tàn của anh Trà: Rõ ràng có thể dựa mặt ăn cơm, cố tình muốn dựa tài hoa, hiện tại không chỉ có  tài hoa còn biết nấu cơm, nam thần anh giỏi như vậy để cho người khác sống làm sao?

Vân là không khí trong núi tốt V trả lời: Người không thể dựa mặt ăn cơm, phải dựa miệng ăn cơm.

Fan club của Giai Mính: Chẳng lẽ chỉ có tui phát hiện có hai đôi đũa sao? Anh mau công đạo rõ ràng, cùng anh ăn cơm là ai!

Vẫn là không khí trong núi tốt V trả lời: Người nhà của tôi.

Cố Giai Mính trả lời lập tức khiến cho fans nhiệt tình, đều bị loại phong cách ngay thẳng boy như Cố Giai Mính nói chuyện phiếm chọc đến ngao ngao kêu: Mấy ngày không thấy kỹ xảo nói chuyện của anh Trà vẫn không tiến bộ gì, thật đáng mừng, rải hoa!

Dù sao ở trong mắt fans, Cố Giai Mính làm cái gì cũng soái ( aka đẹp trai) , đương nhiên cũng có người nói Cố Giai Mính là trang thuần *aka giả vờ thơ ngây), giới giải trí là cái chảo nhuộm lớn, lăn lộn đã nhiều năm còn đơn thuần như vậy, chắc chắn là trang thuần.

Nhưng mà người nói ra loại lời này một giây sau đã bị fans Cố Giai Mính xé thành từng mảnh.

Cố Giai Mính cùng fans hỗ động trong chốc lát, Mặc Trạch Dương đã ghé vào trong lòng ngực cậu ngủ rồi, lúc này vừa lúc điện thoại Trịnh Học Thiệu gọi đến, Cố Giai Mính đắp chăn lên cho Mặc Trạch Dương, tay chân nhẹ nhàng ra phòng ngủ, sau khi đóng cửa mới nhận điện thoại, hạ giọng nhỏ giọng hỏi: "Có việc?"

"Có!" Trịnh Học Thiệu cũng sắp bị cậu làm tức chết rồi, "Bức ảnh kia của cậu là sao thế?"

"Cái gì mà sao chăng?" Cố Giai Mính vẻ mặt vô tội, "Là anh nói, không có việc gì thì chụp nhiều ảnh hỗ động với fans  một chút." Ảnh chụp đã đăng lên anh ngược lại không vui, a! Thú hai chân trung niên thiện biến( aka hay biến hóa)!

"Anh bảo cậu đăng ảnh, cậu cũng phải kiểm tra xem không có vấn đề mới đăng lên, hai đôi đũa là chuyện gì? Cậu......", Trịnh Học Thiệu hạ giọng: "Chồng trước của cậu còn chưa đi?"

"Chồng trước cái quỷ á!" Cố Giai Mính tức giận chộp vào trên pha lê, nhất thời không khống chế được, ở trên pha lê cào ra một vết hoa ngân, "Căn bản là không kết hôn!"

"Được, chúng ta không nói cái này," Trịnh Học Thiệu hít thật sâu một hơi, để mình bình tĩnh lại, lời nói thấm thía nhắc nhở cậu: "Cậu buổi tối ở nhà ăn cơm, lại có hai đôi đũa, rất dễ khiến cho người ta nghĩ nhiều, bây giờ sự nghiệp của cậu đang trong kỳ bay lên, nhất định phải giữ gìn hình tượng của mình, vạn nhất truyền ra mặt trái bị người lợi dụng lăng xê làm sao bây giờ? Lui một bước, truyền ra tin tức con trai ẩn trong giá thú xử lý không tốt thì làm sao."

Cố Giai Mính nghiêm túc hỏi: "Anh Thiệu, nếu có một ngày tôi cho con tôi hấp thụ ánh sáng, anh có phải cũng không cho tôi nhận con?"

Trịnh Học Thiệu trầm mặc, anh xác thật có ý nghĩ như vậy.

"Vậy thực xin lỗi, mặc kệ tới khi nào, tôi đều sẽ không bỏ con, hủy diệt sự nghiệp cũng không tiếc."Ngữ khí  Cố Giai Mính thực bình tĩnh, tiếng nói thanh nhã như bóng đêm, tăng vài phần xa cách cùng lạnh lẽo, "Tôi không có thân nhân, không có vướng bận, tôi chỉ có con thôi."

Không khí nháy mắt lạnh xuống, Cố Giai Mính nhấp miệng, không nói một lời chờ đợi đối phương hồi đáp, thái độ đã cho thấy cậu tuyệt không sẽ thỏa hiệp.

Người đối diện trầm mặc hơn mười giây , rốt cuộc thở dài, bất đắc dĩ nói: "Được, anh hiểu được, bên quan hệ xã hội anh sẽ làm chuẩn bị trước. Đúng rồi, cậu muốn bản hợp đồng kia anh đã tìm người viết tốt, ngày mai anh đem qua cho."

Cố Giai Mính đang căng chặt gương mặt lúc sau  nghe đối phương hứa hẹn  nháy mắt có ý cười, cậu cười nói: "Không cần, anh quá chậm, chỗ tôi  đã có một phần."

Trịnh Học Thiệu theo bản năng hỏi: "Ai cho cậu?"

Cố Giai Mính mắt trợn trắng, "Cái gọi là chồng trước trong miệng anh đó."

Trịnh Học Thiệu: "......" Xác định không phải là kế hoãn binh của đối phương chứ?

Đều đã tìm tới cửa rõ nghĩa là đối hai cha con nhất định phải có được, sao còn cấp một hợp đồng không cần con chứ? Rõ ràng không phù hợp lẽ thường mà! Trịnh Học Thiệu vừa định nhắc nhở Cố Giai Mính chú ý, lúc này liền nghe Cố Giai Mính nhanh chóng nói: "Ngại quá anh Thiệu, bạn bè của tôi tới!"

"Uy!" Nghe được  thanh âm tích tích trong điện thoại, Trịnh Học Thiệu tâm tắc che lại ngực, tối rồi còn thăm bạn cái gì? Bị người chụp lén thì làm sao?!

Cố Giai Mính ấn tắt điện thoại lúc sau xua xua tay  với ngoài cửa sổ, cười chạy đến phòng bếp, lấy ra một túi miêu lương (aka lương thực cho mèo), còn có mấy đồ hộp. Ngoài cửa sổ một con mèo hoa hình thể cực đại, đang dương móng vuốt, giống mèo chiêu tài  diêu a diêu với Cố Giai Mính .

Cố Giai Mính tạo một kết giới bảo hộ cho Mặc Trạch Dương , ôm đồ hộp ra cửa, ở dưới dẫn dắt của mèo hoa, lục tục từ trong bụi cỏ xuất hiện càng nhiều động vật nhỏ, mèo hoang,  chó hoang, sóc con, chim nhỏ, thậm chí còn có mấy con gà rừng.

Tất cả đều là bạn của Cố Giai Mính!

Cố Giai Mính đặt thức ăn trong tay xuống cho chúng nó, mời chúng ăn cơm.

"Meo?" Con mèo hoa to to kia tên Hoa ca, không chỉ có hình thể bự, lớn lên cũng siêu dữ, bên trái đôi mắt có vết sẹo rất dài , đây là khi nó cùng chó hoang đoạt địa bàn lưu lại. Cố Giai Mính muốn trị liệu cho nó, mèo hoa cự tuyệt, tuyến bố đây là huân chương của nó. Nó ngửa đầu hỏi cậu: Nhớ người nhà của cậu sao?

Cố Giai Mính lắc lắc đầu, cái gì cụng nhớ không nổi, "Có nghĩ đến cũng không sao cả , tôi hiện tại khá tốt."

"Meo."

"Ừm."

 10 giờ tối, ở khu biệt thự dân cư thưa thớt , một người một mèo tiến hành một hồi giao lưu vượt qua chủng tộc ! Nếu nơi này có người, khẳng định sẽ nghị Cố Giai Mính là bệnh tâm thần.

————

Mặc Uẩn Tề đi vào bệnh viện tư nhân trứ danh trong nội thành, trợ lý đem xe đậu ở bãi đậu xe , thư ký Vương đang chờ ở đó chạy nhanh tới, "Mặc tổng,  bác sĩ Edmond đã chuẩn bị sẵn sàng."

Mặc Uẩn Tề gật gật đầu, "Dẫn đường đi."

Hai người một trước một sau đi vào thang máy, ở trong không gian nhỏ hẹp, không khí dần dần trở nên ngưng trọng lên. Thư ký Vương cẩn thận nhìn sắc mặt Mặc Uẩn Tề , phát hiện ông chủ nhà mình tuy rằng sắc mặt như thường, nhưng kinh nghiệm nhiều năm đi theo bên người ông chủ lại đang nói cho hắn, ông chủ đang nghĩ đến một chuyện.

Chuyện rất trọng yếu!

Rốt cuộc thang máy dừng ở lầu tám, chớp mắt cửa thang máy mở ra , Mặc Uẩn Tề đột nhiên mở miệng: "Thư ký Vương."

Thư ký Vương theo bản năng đứng thẳng, vẻ mặt nghiêm túc chờ phân phó.

Kế tiếp nhất định là nhiệm vụ rất quan trọng !

"Đến đoàn phim 《 Đại Dực vương triều 》 hỏi thăm một chút, có cần viện trợ tài chính không ? Còn có, địa điểm quay của bọn họ hẳn đã an bài , chuẩn bị cho tôi lịch trình kỹ càng tỉ mỉ ."

"Vâng Mặc tổng, tôi lập tức an bài." Thư ký Vương theo bản năng đồng ý, sau đó hơi hơi sửng sốt, chẳng lẽ Mặc tổng vừa rồi suy xét chuyện rất trọng yếu là cái này?

Mặc Uẩn Tề dừng một chút, "Còn có diễn viên cùng Cố Giai Mính phối hợp gồm có ai, đem cảnh diễn của hắn cho tôi xem một chút."

"Vâng Mặc tổng, tôi lập tức an bài." Khóe miệng Thư ký Vương hợi giật, trừ bỏ những lời này, nghĩ không ra thứ khác.

Sau nửa giờ kiểm tra,  bác sĩ Edmond tỏ vẻ thật đáng tiếc nói với Mặc Uẩn Tề : "Mặc tiên sinh, trên CT từ não bộ của ngài bước đầu phán đoán, cũng không có dị thường, đến nỗi ngài vì  sao mất đi một đoạn ký ức, cái này tôi còn cần nghiên cứu thêm kết quả chẩn bệnh , ngài yên tâm, tôi sẽ mau chóng đưa cho ngài một bản kết quả kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ ."

Bác sĩ Edmond hơn bốn mươi tuổi, tóc vàng mắt xám, dáng người cao gầy , đeo mắt kính màu vàng, thoạt nhìn lịch sự văn nhã. Ông là bác sĩ  gia đình của Mặc gia, cũng là người chuyên môn nghiên cứu não bộ , những người trẻ tuổi nổi danh trên thế giới đều được ông dạy. Bệnh viện tư nhân chính là một người đệ tử của ông mở, vì xem bệnh cho Mặc Uẩn Tề , bác sĩ  Edmond vừa mới kết thúc một hội đàm  chuyên môn từ Y quốc phải bay qua đây, mượn bệnh viện của học sinh mình  chẩn trị cho  gia chủ Mặc thị.

Mặc Uẩn Tề nhìn nhìn thời gian, gật đầu nói: "Được, chuyện này làm phiền ông."

Chờ Mặc Uẩn Tề trở lại biệt thự của Cố Giai Mính, Cố Giai Mính đang ngồi ở trên cỏ, cười nói cái gì, kỳ quái chính là bên người vây quanh một đám động vật nhỏ, phảng phất đều có thể nghe hiểu cậu nói, hoặc ngồi hoặc đứng vây quanh hai vòng. Mặc Uẩn Tề không khỏi nhăn lại mày,  một màn trước mắt này, thật sự vượt qua nhận tri của hắn.

Trên người Cố Giai Mính nhất định cất giấu một bí mật thật lớn , là cái gì đây?

"Meo" Mèo hoa ngồi ở bên người Cố Giai Mính liếm liếm móng vuốt, thực hảo tâm nhắc nhở cậu: Huynh đệ, người cậu chờ  đã trở lại..

Vốn dĩ trên mặt còn mang theo sắc cười  Cố Giai Mính bỗng biến đổi, bị chữ " người" này kích thích trực tiếp tạc mao, duỗi tay lấy toàn bộ đồ ăn trên mặt đất còn chưa ăn xong về, nhanh chóng ôm vào trong ngực.

A! Con mèo ngốc này, thật là không nói tiếng người!

Đồ hộp cũng không cho ăn!

Mèo hoa đang liếm móng vuốt , động tác cứng đờ, mắt mèo trừng lớn  không dám tin tưởng nhìn người vốn dĩ nói nó ăn không hết thì mang đi đồ hộp cùng cá khô nhỏ cứ như vậy không còn nữa!

"Meo? Meo!!"

"Hừ!"

Cố Giai Mính ôm đồ hộp chạy về nhà, mặc mèo hoa ở phía sau đuổi theo cậu chạy, không cho ăn!

Mặc Uẩn Tề nhìn một màn Cố Giai Mính trẻ con , khóe miệng dần dần gợi lên , đáy mắt hiện lên vài phần dịu dàng.

Thật sự, thực đáng yêu .

Tác giả có lời muốn nói:

Hoa ca: "Cậu có phải lo lắng cho hắn, vẫn luôn đợi hắn?"

Cố Giai Mính: Tui đoạt đồ hộp của cậu! Đoạt thức ăn mèo của cậu! Đoạt cá khô nhỏ của cậu!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip