chương 25

Tiêu Chiến tuy rằng uống rượu, nhưng cũng không phải dễ lừa.

Triệu Điền Dã không lái xe, nên hắn lên mạng đặt một chiếc xe tới, nghĩ muốn đem Tiêu Chiến đuổi về nhà, nhưng Tiêu Chiến không chịu trở về, kiên trì muốn đi mua lỗ tai heo.

“Lão đại, anh uống say…” Triệu Điền Dã cực kỳ bất đắc dĩ.

“Uống rượu thì thế nào? Uống rượu cũng muốn mua lỗ tai heo.” Tiêu Chiến rất kiên trì, căm tức nhìn Triệu Điền Dã.

Tôn Mạn Tình cũng theo lên xe, nhìn thấy Triệu Điền Dã cùng Tiêu Chiến tranh chấp không ngớt, liền nói: “Tiêu biên kịch nếu muốn đi mua…. Vậy thì dẫn cậu ấy đi mua là được mà.”

Triệu Điền Dã nghĩ nghĩ, gật đầu, kêu lái xe đến Phẩm kí, sau đó tự lấy tiền túi mua cho Tiêu Chiến hai lỗ tai heo, cuối cùng mới khiến cho Tiêu Chiến đồng ý trở về.

Nhưng ngay sau đó, lại xảy ra vấn đề.

“Tôi không muốn trở về, tôi muốn đi tập đoàn Minh Lợi đón chú Vương!” Tiêu Chiến nói.

Tiêu Chiến tuy rằng nói rất nhiều điều với đám người Triệu Điền Dã, nhưng chuyện cậu sống lại thì không nói, cũng không nói với bọn họ chuyện về Vương Nhất Bác.

Lúc này Triệu Điền Dã còn hơi mờ mịt…. tập đoàn Minh Lợi thì hắn biết… chú Vương là ai?

“Các người đã bàn bạc xong chưa, rốt cuộc là muốn đi đâu?” lái xe đợi một lát, rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi.

“Đi tập đoàn Minh Lợi!” Tiêu Chiến nói.

“Tổng bộ tập đoàn Minh Lợi sao?” Lái xe hỏi một câu.

“Đúng!” Tiêu Chiến nói.

Lái xe có được tin chính xác, rất nhanh liền đưa Tiêu Chiến đến tổng bộ tập đoàn Minh Lợi.

Tiêu Chiến mang theo lỗ tai heo đi xuống xe, hai người Triệu Điền Dã cùng Tôn Mạn Tình thấy thế, vội vã đuổi theo.

Sau đó bọn họ liền nhìn thấy Tiêu Chiến đi vào tòa nhà đồ sộ này.

Người này rõ ràng say rượu, nhưng lúc này ngẩng đầu ưỡn ngực, không nhìn kỹ thật cũng không nhìn ra.

Nhưng cho dù nhìn không ra, cậu cũng uống say… vẻ mặt Triệu Điền Dã rối rắm, vẻ mặt Tô Mạn Tình lại là một lời khó nói hết.

Là một sinh viên nghệ thuật, Tôn Mạn Tình đối với một tập đoàn lớn như Minh Lợi không hiểu biết nhiều lắm, nhưng cho dù như vậy, nhìn thấy tòa nhà lớn trước mắt này, lại nhìn vào vị trí tòa nhà này, cũng biết công ty này không đơn giản.

“Chào tiên sinh, hoan nghênh tới tập đoàn Minh Lợi, xin hỏi ngài tìm ai ạ?” Tiêu Chiến vừa đi vào, đã bị tiếp tân cản lại.

“Tôi tìm Vương Nhất Bác.” Tiêu Chiến nói.

Tiếp tân ngăn cản Tiêu Chiến, chỉ là hỏi một câu có lệ mà thôi, lại không nghĩ tới Tiêu Chiến lại trực tiếp nói tên của ông chủ lớn.

“Chào ngài…. Ngài có hẹn trước hay không?” người tiếp tân lại hỏi.

“Không có…. Tôi tới đón hắn tan tầm.” Tiêu Chiến cười cười với tiếp tân.

“Ngại quá, không có hẹn trước, ngài không thể gặp Vương tổng được.” tiếp tân cười nói tiếp, trong lòng lại nói thầm…. hiện tại không phải là giờ tan tầm…. người này rốt cuộc là bị làm sao vậy?

“Cô gọi điện thoại cho hắn.” Tiêu Chiến nói.

“Tiên sinh, ngài có thể tự mình gọi điện thoại.” tiếp tân hơi bất đắc dĩ, cô làm sao biết được số điện thoại của Vương Nhất Bác? Cũng chỉ có trợ lý của Vương Nhất Bác mới có số điện thoại mà thôi.

Trên thực tế, có người nào hẹn trước muốn gặp Vương Nhất Bác, bọn cô đều không biết, nếu lúc trước Tiêu Chiến nói hắn có hẹn trước, cô liền để cho hắn lên lầu—- ngăn cản không cho người khác gặp Vương Nhất Bác, bình thường đều là việc của nhóm trợ lý, không tới phiên người tiếp tân có tiền lương thấp nhất trong công ty là cô quan tâm.

“Gọi điện thoại…. điện thoại của tôi đâu?” vẻ mặt Tiêu Chiến vô tội nhìn về phía Triệu Điền Dã.

“Lão đại, ở trong túi tiền của anh.” Triệu Điền Dã nói.

Hiện tại Triệu Điền Dã đã hơi mơ hồ.

Lúc trước Tiêu Chiến kêu chú Vương… cậu ấy nói chú Vương, không phải là Vương tổng của tập đoàn Minh Lợi đó chứ?

Hắn biết nhà lão đại là phú nhị đại, nhưng không nghĩ tới…. nhà lão đại dĩ nhiên lại phú nhị đại như vậy….

Từ từ, có thể lão đại nhà hắn uống rượu vào nên chỉ đùa giỡn thôi thì sao.

Tặng lỗ tai  heo cho tổng tài tập đoàn Minh Lợi…. cái này, sao giống như là không có đầu óc vậy nhỉ!

Lúc này Tôn Mạn Tình cũng hơi lo lắng.

Tôn Mạn Tình đi theo, giúp đỡ Triệu Điền Dã chăm sóc Tiêu Chiến, cũng là bởi vì Tiêu Chiến giúp cô tránh thoát khỏi quấy nhiễu tình dục, còn về phương diện khác, cũng bởi vì cô nhìn thấy thái độ của sản xuất Điền với Tiêu Chiến, ý thức được Tiêu Chiến không đơn giản.

Sau đó cô liền đuổi kịp, tính toán chiếm một chút thiện cảm của Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến nói nữ diễn viên chính, là bộ phim nào?

Kết quả, Tiêu Chiến uống rượu thế nhưng mang bọn họ đến tập đoàn Minh Lợi… vừa lấy điện thoại ra tìm thông tin của Vương Nhất Bác, Tôn Mạn Tình cùng Triệu Điền Dã liền lùi lại phía sau.

Bọn họ…. Có thể bị đuổi khỏi tập đoàn Minh Lợi hay không?

Tiêu biên kịch cho dù có hậu thuẫn, nhưng cũng không thể nào quen biết Vương tổng được? Cậu nếu thật lợi hại như vậy, còn làm biên kịch làm gì?

Tiêu Chiến cũng không biết suy nghĩ của bọn họ, cậu dừng lại trong chốc lát, mới từ trong túi tiền lấy di động ra, mở khóa vân tay.

Sau đó, cậu lại qua một lúc lâu, mới chọn trúng một cái tên, gọi một cuộc điện thoại.

Chấm dứt nghỉ trưa, Vương Nhất Bác đang muốn bắt đầu công việc buổi chiều, liền nhận được điện thoại của Tiêu Chiến: “Chú Vương, cháu mang lỗ tai heo cho chú, bọn họ không cho cháu đi lên…”

Thanh âm Tiêu Chiến lộ ra vài phần ủy khuất, sau khi Vương Nhất Bác nghe thấy, chỉ cảm thấy trong lòng mềm nhũn: “Cậu nói với cô ấy một tiếng, trực tiếp lên tầng cao nhất…. từ từ, tôi cho trợ ly Chu tới đón cậu.”

Vương Nhất Bác vừa mới dứt lời, điện thoại liền bị ngắt.

Đây là lần đầu tiên Tiêu Chiến ngắt điện thoại của hắn như vậy…. Vương Nhất Bác hơi phản ứng không kịp, nhưng vẫn để cho trợ lý Chu xuống đón người.

Trợ lý Chu rất nhanh đi xuống lầu, sau khi nhìn thấy Tiêu Chiến, liền cười đi qua: “ Tiêu thiếu cậu đã tới rồi sao? Sao không gọi điện thoại cho tôi xuống đưa cậu lên?”

Tiêu Chiến đánh giá hắn một lát, rồi từ từ nói: “Đã quên….”

“Ngại quá, ông chủ của tôi cậu ấy uống rượu….” Triệu Điền Dã nhỏ giọng nói, đồng thời ở trong lòng rất kính nể Tiêu Chiến.

Lai lịch của lão đại nhà hắn không nhỏ! So với suy nghĩ trước kia của hắn còn lợi hại hơn….

“Thì ra là như vậy…. » trợ lý Chu hiểu rõ, nói với Triệu Điền Dã : « Tiêu thiếu cứ giao cho tôi là được… hai vị có muốn lên ngồi một lát hay không ? »

Triệu Điền Dã là một trạch nam mỗi ngày ngồi trước máy tính, Tôn Mạn Tĩnh vẫn là sinh viên, lúc này bọn họ đều hơi phát hoảng, lập tức từ chối.

Trợ lý Chu không có cưỡng cầu, mà là cười cười tiễn bọn họ đi.

Đợi đi ra bên ngoài, Tôn Mạn Tình hơi bất an nhìn Triệu Điền Dã : « Cứ để Tiêu biên kịch ở đấy, có phải không tốt lắm hay không ? »

« Hẳn là không sao đâu… » Triệu Điền Dã hơi chần chờ.

Nhưng hắn rất nhanh liền vứt một chút chần chờ này ra sau đầu.

Tổng tài tập đoàn Minh Lợi, sẽ không có khả năng làm tổn thương lão đại nhà hắn.

Nghĩ như vậy, Triệu Điền Dã nhìn về phía Tôn Mạn Tình : « Chúng ta về đi…. Tôi ngồi tàu điện ngầm trở về, cô thì sao ? »

Tôn Mạn Tình còn có thể làm sao bây giờ, đương nhiên là ngồi tàu điện ngầm rồi… hiện tại cô cảm thấy may mắn vì hôm nay mình không mang giày cao gót.

Mà Tiêu Chiến ở phía sau được trợ lý Chu đưa vào văn phòng của Vương Nhất Bác.

« Vương tổng, Tiêu thiếu cậu ấy uống rượu. » Trợ lý Chu vừa lên lầu liền nói.

Tiêu Chiến lập tức phản bác : « Tôi không có say ! » Nói xong, cậu bước tới chỗ Vương Nhất Bác, nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác trong chốc lát : « Cháu nhớ rõ mua lỗ tai heo cho chú. »

Mũi của Vương Nhất Bác rất thính, Tiêu Chiến vừa tới gần, hắn đã ngửi thấy mùi rượu trên người Tiêu Chiến, đồng thời cũng nghĩ tới một chuyện— tửu lượng của người Tiêu gia, hình như rất kém.

« Cám ơn. » Vương Nhất Bác nói, lại bảo trợ lý Chu đi ra ngoài.

« Không cần cảm ơn, chú đừng nói cảm ơn với cháu. » Tiêu Chiến nói.

Cậu nhìn mọi nơi, sau đó vượt qua bàn công tác của Vương Nhất Bác, trực tiếp ngồi trên mặt đất bên cạnh ghế dựa cùng bàn công tác của Vương Nhất Bác.

Vương Nhất Bác : « …. »

Văn phòng của Vương Nhất Bác được quét tước thực sạch sẽ, hầu như không có một hạt bụi, nhưng dù sao cũng không phải là vào cửa liền đổi dép trong nhà… Vương Nhất Bác hơi bất đắc dĩ nhìn Tiêu Chiến : « Đừng có ngồi trên đất, ngồi trên sô pha đi. »

« Cháu muốn ngồi ở đây ! » Tiêu Chiến không chịu di chuyển.

Vương Nhất Bác đứng lên, lại nói: « Tôi dìu cậu tới phòng nghỉ bên cạnh… cậu ngủ một giấc là được rồi. »

« Cháu không đi. » Tiêu Chiến trực tiếp ôm lấy chân Vương Nhất Bác.

Vốn đang muốn cứng rắn mang Tiêu Chiến tới phòng nghỉ, động tác của Vương Nhất Bác liền cứng lại.

Hắn ngồi trở lại chỗ ngồi, nói với Tiêu Chiến : « Được, tôi không đi… cậu buông tôi ra đi. »

Tiêu Chiến gật đầu, cuối cùng buông Vương Nhất Bác ra.

Vương Nhất Bác thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó liền gọi điện thoại cho trợ lý Chu, nói với trợ lý Chu nếu lát nữa có người tới gặp hắn, thì thông báo với hắn trước, hắn sẽ ra ngoài gặp khách… sau đó, hắn để mặc cho Tiêu Chiến ngồi trên mặt đất bên cạnh hắn.

Tiêu Chiến tuy rằng say, nhưng cũng không say nghiêm trọng, qua một hai tiếng, cậu sẽ tỉnh rượu.

Nghĩ như vậy, Vương Nhất Bác cầm lấy chén trà của mình đưa cho Tiêu Chiến uống.

Tay Tiêu Chiến cầm chén trà hơi run, nhưng vẫn ngửa đầu uống sạch nước trà, có lá trà rơi vào trong miệng cậu, cậu còn nhai nhai.

« Cái này không thể ăn, cháu phải ăn lỗ tai heo. » Vẻ mặt Tiêu Chiến vô tội nhìn Vương Nhất Bác

Vương Nhất Bác chỉ có thể mang lỗ tai heo đến cho cậu.

« Chú Vương chú thật tốt, chú là người tốt nhất. » Tiêu Chiến cười cười với Vương Nhất Bác, lại nhích lại gần Vương Nhất Bác, dùng mặt cọ cọ chân hắn.

Vương Nhất Bác ; « …. »

« Chú Vương, cháu thích chú nhất. » Tiêu Chiến đột nhiên nói.

Trong lòng Vương Nhất Bác run lên.

Sau khi Vương Nhất Bác cùng bạn trai trước chia tay, đã là khoảng mười năm, hắn đã muốn tìm bạn đời từ sớm, nhưng vẫn không tìm được người hợp ý, lại không muốn bỏ tiền ra mua, vì thế vẫn độc thân.

Cho tới khi gặp được Tiêu Chiến.

Hắn và Tiêu Chiến quen biết nhau từ nhỏ, gia cảnh cũng xem như giống nhau, vốn là thực xứng đôi, mấy ngày nay lại sâu sắc hiểu rõ… Vương Nhất Bác cảm thấy, hai người bọn họ có thể nói là rất thích hợp.

Mà quan trọng hơn là, Tiêu Chiến thích hắn, hắn cũng thích Tiêu Chiến.

Tuy nói rằng vai vế lớn hơn Tiêu Chiến, nhưng tuổi chỉ có hơn tám tuổi, huống chi vai vế này, kỳ thật cũng không quan trọng…. hai nhà bọn họ không phải quan hệ thân thích!

Vương Nhất Bác hít sâu một hơi: “Cậu có biết cậu đang nói gì không?”

“Cháu biết….” Tiêu Chiến nói: “Chú Vương, cháu thích chú nhất.”

Nói xong, Tiêu Chiến liền ôm chân Vương Nhất Bác, lấy quần tây xoa xoa miệng mình.

Cậu lại nghĩ tới chuyện đời trước mình rơi vào tử vong.

Lúc ấy quan hệ của cậu với gia đình rất mỏng, sau đó lại biết được chuyện Bành Tĩnh Hoằng phản bội, đồng thời sự nghiệp cũng bị hủy… có thể nói là mất hết can đảm.

Hơn nữa bản thân bị thương nặng cả người đều đau… khi đó kỳ thật cậu chỉ muốn chết để quên đi.

Nhưng Vương Nhất Bác lại xuất hiện.

Cậu nghe được tiếng kêu thảm thiết của bọn cướp, sau đó được Vương Nhất Bác cõng lên lưng, Vương Nhất Bác còn vẫn nói chuyện với cậu.

Thanh âm Vương Nhất Bác thật ôn hòa, lúc ấy cậu nghe lời của  người này, đột nhiên lại không muốn chết.

Nếu không có Vương Nhất Bác, cậu đã sớm không tồn tại, mà cậu bất ngờ sống lại, nhất định là vì để cứu Vương Nhất Bác.

“Chú Vương, chú đừng chết.” Tiêu Chiến lại nói, lại ở trên quần của Vương Nhất Bác chùi nước mắt.

Vương Nhất Bác: “…” đây là đang nói cái gì!

Vương Nhất Bác hơi bất đắc dĩ, tâm tình cũng không tồi, cũng quyết định chủ ý, chờ Tiêu Chiến tỉnh rượu, liền cùng hắn nói chuyện tương lai của hai người thật tốt.

Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm Tiêu Chiến một hồi lâu, mới ý thức được mình còn phải làm việc, hắn thu lại tầm mắt ở trên người Tiêu Chiến, tập trung tinh thần bắt đầu làm việc.

Hắn muốn mau chóng làm xong công việc.

Vương Nhất Bác làm việc một lúc, lại cúi đầu nhìn, liền nhìn thấy Tiêu Chiến đang ngủ.

Hắn cười cười, đem người ôm tới phòng nghỉ bên cạnh, sau đó mới trở lại chỗ ngồi bắt đầu làm việc, thuận tiện ăn một miếng lỗ tai heo.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip