Xin chào ngày hôm nay tôi lại FA
Các bạn từng nghe qua việc lúc chưa có người yêu thì thèm muốn cảm giác ôm ấp, được người khác quan tâm chăm sóc, đến khi có rồi thì mệt mỏi và không muốn tiếp tục.
Đó chính là tôi. Son Seungwan.
Tôi được biết với tên gọi đặc biệt cợt nhả: bà chúa FA. Tuy tôi không thích cái tên này nhưng phải công nhận rằng nó rất hợp với tôi.
Một cô gái trải qua 25 mùa đông lạnh lẽo và mùa xuân ấm áp, sống ngần ấy năm trên cuộc đời nhưng chưa từng trải nghiệm cảm giác có-người-yêu.
Đến cả vỏ kẹo socola còn không cầm được trên tay ngày Valentine. Nghe khá thảm hại nhưng lại là sự thật không thể chối bỏ.
Nhưng, khoảng độ một năm trước tôi có thử yêu đương với một cô gái. Cô ấy là Bae Joohyun, đồng nghiệp làm cùng công ty với tôi, lớn tuổi hơn tôi một chút.
Cô ấy xinh đẹp, siêng năng, chăm chỉ và quan trọng là giỏi hơn tôi rất nhiều. Cấp bậc của cô ấy cao hơn tôi một bậc. Nên tôi hay kiếm cớ để nói chuyện hỏi han thứ này thứ kia để có cơ hội tiếp xúc với cô ấy.
Đến một ngày, tôi lỡ lời trong lúc say xỉn đã nói thích cô ấy. Không ngờ rằng cô ấy lại chủ động đề nghị đến việc hẹn hò. Tôi lúc ấy dù đang ngà ngà say nhưng vẫn sướng muốn điên người. Không ngờ cô ấy cũng giống tôi, cũng thích tôi, cũng thích con gái.
Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu từ đó. Thời gian đầu quen nhau, tôi vui lắm. Có người quan tâm lo lắng, được nắm tay nhau đi dạo phố, cùng người ấy xem phim hay thậm chí là cùng nhau trò chuyện về những thứ tôi thích. Cô ấy rất tuyệt. Luôn luôn lắng nghe và thấu hiểu cho tôi.
Thời gian dần dà trôi qua, tôi liền nhận ra bản thân bắt đầu hối hận vì sự quyết định chóng vội từ ban đầu. Tôi đã tổn thương cô ấy.
Tôi thấy cô ấy quá yêu tôi nên tôi đã trở nên thờ ơ. Đôi khi còn làm quá mọi việc lẹn hay thậm chí làm cô ấy mất mặt trước mặt đồng nghiệp. Cảm giác của tôi đối với cô ấy đã thay đổi.
Khi cô ấy nắm tay tôi, tôi đã không còn siết chặt. Khi chúng tôi nhắn tin cho nhau, tôi không sử dụng icon và nói chuyện cộc lốc. Khi cô ấy rủ tôi đi chơi, tôi chẳng thiết tha gì muốn đi cùng.
Tôi không hiểu tại sao tôi lại trở nên như vậy, chỉ là tôi nghĩ mình nên dừng lại để ngưng làm tổn thuơng cô ấy vì sự thờ ơ của mình. Tình cảm của tôi ban đầu dường như không đủ lớn, chỉ dừng lại ở mức chệnh lệch giữa thích và say nắng nhẹ chứ không phải yêu. Tôi đã cố gắng níu kéo, nhưng tất cả đều là sự cố gắng vô nghĩa.
Tôi nghĩ, chúng tôi phải kết thúc.
Tôi hẹn cô ấy ra quán cà phê dưới công ty để nói chuyện. Cô ấy vui vẻ đồng ý lại còn đến rất sớm. Khi tôi đến, cô ấy cười rất tươi với tôi. Dù vậy, tôi lại thờ ơ lướt qua và không chào lại, sau đó tiến tới quầy mua cà phê.
Khi tôi và cô ấy ngồi đối diện nhau, bầu không khí ngượng ngập vô cùng. Chúng tôi mạnh ai nấy nhìn xuống sàn nhà và im lặng.
Tôi suy nghĩ một lúc, lấy hết can đảm để bắt đầu câu chuyện.
"Hôm nay em hẹn chị là có chuyện muốn nói."
Nghe được lời nói của tôi, cô ấy ngước lên nhìn, chậm chạp dùng giọng mũi phát ra âm thanh: "Ừm..."
"Em... Haiz! Thật khó nói mà."
Tôi không nói được. Lời chia tay nói ra thật không dễ dàng, cứ như một bài toán hình học không gian vậy. Tại sao bạn bè tôi có thể thoải mái nói ra cái câu chia tay đó hay vậy? Họ không ngại ngùng như tôi ư?
"Uống cà phê của chị trước đi để xốc lại tinh thần." Joohyun vẫn dịu dàng với tôi rồi đẩy ly cà phê về phía tôi.
"Không cần. Em mua cà phê rồi."
"Ừm."
Gương mặt cô ấy có chút thay đổi. Có vẻ là hơi cứng nhắc một chút, như đang gắng gượng vậy.
Tôi vò đầu bức tóc một hồi, rốt cuộc cũng bình ổn nhịp thở và thành thật.
"Em nghĩ chúng ta không nên tiếp tục."
Cô ấy giả điếc, chỉ vào tai và nhìn tôi cười gượng gạo: "Nói nhỏ quá chị không nghe thấy."
"Em nói, em nghĩ chúng ta nên dừng lại ở đây. Lỗi xuất phát từ phía em. Là em không tốt, là tình cảm em không đủ lớn, là em vội vàng. Tất cả là lỗi của em chứ không phải ở chị nên đừng cảm thấy bối rối lý do em đề nghị dừng lại.
Dù gì, kết thúc càng sớm thì càng tốt cho chị.
Xin lỗi."
Hai chữ cuối cùng, tông giọng của tôi cũng dần hạ xuống, lí nhí không dám nói lớn.
Cô ấy nhìn tôi, nước mắt lưng tròng nhưng không khóc, chỉ chống tay lên cằm nhìn chằm chằm tôi.
Tôi ngượng ngùng chẳng biết phải nhìn đi đâu. Rốt cuộc vẫn phải cố gắng nở nụ cười hết sức gượng gạo phá tan bầu không khí im lặng hiện tại. Rốt cuộc vẫn chẳng cứu vãn được gì.
"Hiện tại trí nhớ chị khá kém. Chị không nhớ rõ em nói gì."
Cô ấy cố tình. Tôi biết.
Cô ấy không chấp nhận việc này. Tôi nói lớn như vậy không thể nào không nghe thấy và lý do mất trí nhớ thật không hợp logic. Nhưng một khi tôi đã nói, đã đưa ra quyết định thì sẽ không thể thay đổi được. Bản thân tôi rất cứng rắn về việc này. Thế nên tôi đã gằn giọng lại.
"Em đang nghiêm túc."
"Chị cũng nghiêm túc." Cô ấy không chịu thua.
"Em suy nghĩ nhiều lắm rồi mới đưa ra quyết định thế này."
"Vậy suy nghĩ thêm đi."
Tôi cứng họng. Cô ấy cố chấp như vậy là lần đầu tiên tôi nhìn thấy. Trong lúc quen nhau cô ấy không thể hiện điều này. Chỉ có tôi là như thế. Vậy mà khoảnh khắc này lại được nhìn thấy. Thật buồn cười.
"Em xin lỗi, nhưng em đã nói rồi và không thể rút lại."
"..."
Một khoảng lặng đến từ Joohyun. Cô ấy nhìn tôi, lẳng lặng lôi điện thoại ra xem tin tức. Mặc cho tôi ngượng ngùng ngồi bên đây không biết làm gì. Cứ như vậy 10 phút trôi qua...
"Lát nữa, nhớ đồng ý việc cuối cùng này của chị."
"Đồng ý cái gì?" Tôi ngẩn người.
Lẽ nào là lời hứa đi Nhật du lịch cùng cô ấy. Nhưng chẳng phải tôi nói muốn kết thúc sao? Bây giờ còn nghĩa lý gì khi đi cùng nhau? Cô ấy thật sự muốn như vậy? Từ khi nào lại trở nên cố chấp thế này?
Đột nhiên tôi cáu bẳn lên. Tôi đứng bật dậy khỏi bàn, mặc cho ly cà phê vừa đúng lúc nhân viên mang đến, tôi vẫn định nói câu cuối cùng và bỏ đi.
"Tốt nhất là đừng làm em khó xử. Em đi về đây. Tạm biệt."
Sao đó tôi đùng đùng bỏ đi không quay lại. Ra đến bên ngoài, tôi dựa vào tường thở hổn hển. Mình đã làm điều gì thế này? Mình đã khiến cô ấy yêu mình, giờ lại bỏ cô ấy lại. Sao cô ấy có thể yêu đứa thất đức như mình thế này.
Tôi đi đi lại lại như một con dở, mấy lần còn bị vấp xém tí nữa là cạp đất. Ca làm của tôi sau cô ấy 2 tiếng, chắc giờ cô ấy đã lên công ty rồi. Còn tôi thì lại ngồi ở đây đợi. Thật thảm hại.
Son Seungwan, mày là đứa tệ bạc.
Tôi mắng chửi mình hơn một tiếng đồng hồ. Thời gian dài như cả thế kỉ trôi qua, rốt cuộc cũng tới giờ tôi vào làm.
Joohyun đang làm việc của mình, thấy tôi đi vào liền ngạc nhiên. Tôi giả vờ bình thường và giơ tay chào cô ấy cười gượng. Cô cũng đáp lại tôi y chang nụ cười đó.
Thật không hiểu chúng tôi làm sao nữa. Haiz! Tự nhiên lại yêu cùng công ty để rồi chia tay gặp mặt nhau khó nhìn như vậy. Đáng nhẽ ban đầu tôi không nên bắt đầu. Nghĩ lại tôi thấy bản thân thật đáng trách.
Khi tôi vừa ngồi xuống bàn làm việc của mình, một cái hộp đen rơi vào tầm mắt của tôi. Joohyun đang đứng trước bàn tôi và chìa cái hộp ra trước. Cô ấy không nói gì cả và ánh mắt nhìn tôi hy vọng rằng tôi sẽ nhận nó.
Lẽ nào đây là thứ cô bảo mong tôi hãy đồng ý? Là đồng ý nhận cái này? Tôi lại hiểu sai ý cô ấy ư? Tôi...
Đến khi tôi mở ra liền thấy một vật quen thuộc. Đó là chiếc đồng hồ mà cô ấy từng cho tôi xem. Cô ấy hỏi rằng loại đó màu trắng hay màu đen đẹp. Tính cách tôi mạnh mẽ và cá tính nên chọn màu đen. Chỉ đơn giản cô ấy hỏi và tôi trả lời thôi.
Thật không ngờ, cô ấy đã mua một cặp đồng hồ trắng đen đó. Điều đặc biệt hơn cả, đây chính là món đồ cặp đầu tiên của chúng tôi. Nhưng hôm nay tôi lại thêm cả cụm "và cũng là cuối cùng" mới chính xác được cái điều tôi đang diễn đạt.
Trùng hợp rằng ngày hôm nay cô ấy tặng đồ cặp cho tôi thì tôi lại nói chia tay. Thật trớ trêu.
Cảm giác của tôi bây giờ như có một cục tạ ngàn cân đè lên đầu mình. Sự tội lỗi khiến tôi muốn thu mình trong căn phòng nhỏ chỉ có một mình tôi.
Thật là... Son Seungwan! Mày đang làm gì vậy? Mày thật tồi tệ. Mày làm tổn thương người đó vào chính ngày người đó mua món đồ cặp tặng mày. Còn gì tệ hơn nữa đây.
Đến khi về nhà tôi mới phát hiện một mẩu giấy trong hộp đồng hồ khiến lòng tôi lại càng bức rức hơn.
"Gửi em, cô gái chị trân trọng nhất. Hy vọng chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip