Chương 43: Rất Ủy Khuất
Rất nhanh một bàn cơm đã làm xong, trừ việc rửa đồ ăn ra, cái gì Sáp Kì cũng không giúp được, giờ nàng mới biết tài nấu ăn của cô Hiền khá đến mức nào, nói cái gì mà sẽ làm trứng xào vỏ chứ, đúng là lừa người mà.
Tuy không giúp được gì, nhưng chỉ cần là rửa thức ăn Sáp Kì cũng thấy vui vẻ, thường thường vốc nước hắt về phía cô Hiền, nhìn bộ dáng cô mím môi cười, lòng cũng thư thái hơn rất nhiều. Mặc kệ thế nào, nàng còn có cô Hiền, cô Hiền sẽ vĩnh viễn yêu nàng, sẽ không xem thường nàng, vĩnh viễn sẽ không......
Đem đồ ăn đã làm xong bưng lên bàn, Sáp Kì vịn vào ghế đứng một bên, không ngồi xuống, nhìn về phía phòng bếp, chờ Châu Hiền đi ra.
"Ngồi đi, Sáp Kì."
Phác Tú Anh cười tủm tỉm nhìn Sáp Kì, Sáp Kì theo bản năng nhìn Chân Vinh, Bùi Chân Vinh vẫn bộ dáng cũ, nghiêm mặt không nói chuyện cũng không nhìn nàng.
"Làm sao vậy?"
Châu Hiền bưng món cá hấp cuối cùng từ phòng bếp đi ra, dọn xong, đặt lên bàn, quay đầu cười nhìn Sáp Kì.
"Chờ cô đó."
Theo thói quen giơ tay lên vuốt tóc Sáp Kì, Châu Hiền lôi kéo nàng ngồi xuống.
Tuy Bùi Chân Vinh vẫn không thèm quan tâm đến Sáp Kì như trước, nhưng không khí trên bàn cơm rõ ràng tốt hơn nhiều so với vừa rồi, ít nhất không căng thẳng nữa, vài người trò chuyện với nhau, nói về quãng thời gian đại học tươi đẹp, Bùi Chân Vinh còn thuận tiện nói mấy chuyện hay ho của Châu Hiền trước đây, uống rượu cũng rất vui vẻ. Sáp Kì cũng không cảm thấy nhàm chán, nghe đầy hứng thú, thường thường ngẩng đầu nhìn Châu Hiền, mỗi lúc đó, Châu Hiền đều như có cảm ứng, mỉm cười nhìn nàng, không cần nói cũng biết ý, làm cho Châu Hiền mày nhăn mặt nhíu cả lại.
Cơm nước xong, Sáp Kì cùng Phác Tú Anh bưng bát đũa ra bên ngoài, Châu Hiền muốn giúp lại bị Sáp Kì đẩy qua một bên: "Được rồi mà, cô Hiền, cô cũng đã bận rộn cả một ngày rồi, mau qua một bên nghỉ ngơi đi."
Châu Hiền nhìn nàng cười cười, không quản hai người nữa, đi đến bên sô pha, lần lượt cùng Bùi Chân Vinh ngồi xuống.
"Dạo này thế nào? Ba mẹ đều rất nhớ em, nói mua cho em nhà để ở, đừng cứ mãi chen chúc trong cái ký túc xá này, nếu thấy buồn chán có thể tìm Nghệ Lâm nói chuyện."
Chân Vinh nét mặt chứa ý cười nhìn em gái, hắn và Châu Hiền lớn lên rất giống nhau, nếu không phải luôn nghiêm nghị thì khi cười rộ lên cũng rất mê người.
"Không cần, ở đây rất tốt."
Châu Hiền cười nhìn Chân Vinh, cô không cảm thấy ở đây có gì không tốt, cũng không cảm thấy trường học tồi tàn chỗ nào. Vật chất quả thực rất quan trọng, nhưng mà chỉ có ở bên cạnh Sáp Kì, hết thảy những thứ đó mới có ý nghĩa, mới có cảm giác hạnh phúc.
"Ừ......"
Chân Vinh trầm mặt một lát, châm một điếu thuốc, chậm rãi hít một hơi, nhìn Châu Hiền: "Mẹ nói, thứ bảy tuần này em hãy trở về nhà một chuyến, bà nhớ em, còn có -"
Nói đến đây, Chân Vinh dừng lại một chút, Châu Hiền nghiêng đầu nhìn hắn.
"Rửa xong rồi, mệt quá!"
Sáp Kì thu dọn xong chén bát liền nhanh nhẹn từ trong phòng bếp đi ra, đĩnh đạc tiêu sái đi đến bên Châu Hiền, đặt mông ngồi xuống sô pha, nghiêng đầu, tựa lên vai cô.
Châu Hiền nhìn nàng cười cười, đưa tay vuốt ve mái tóc nàng: "Mệt thì lát nữa về sớm một chút, sáng mai không phải còn có tiết học sao?"
"Được ~" Sáp Kì lười biếng đáp ứng, nhắm mắt lại dựa vào Châu Hiền, ai cũng không nhìn.
Chân Vinh ở một bên nhìn hai người, vung vẩy tàn thuốc trên tay, tiếp tục lời vừa rồi: "Thứ bảy trở về, Lý Thành Hiền (Seung Ri- BIGBANG) cũng từ nước ngoài trở lại rồi, mẹ cũng đã lâu không gặp, muốn cùng nhau tụ hội một chút."
"......"
Nghệ Lâm ở một bên cùng Phác Tú Anh vừa nghe được ba chữ "Lý Thành Hiền" đều cả kinh, ngẩng đầu nhìn về phía Châu Hiền.
Như thể dự cảm được cái gì, Sáp Kì vẫn đang nhắm mắt liền mở mắt, ngẩng đầu nhìn Châu Hiền.
Trên mặt Châu Hiền không có ý cười, có chăng thì chỉ là một loại lạnh lùng nói không nên lời.
"Anh, ngồi trên máy bay lâu như vậy hẳn là rất mệt, đi nghỉ ngơi đi."
Không muốn nói nhiều, dù một câu cũng không muốn nói nữa, Châu Hiền coi như đã hiểu mục đích cùng ý đồ lần này Bùi Chân Vinh đến thăm mình, nét mặt có chút lạnh, mà trong lòng càng lạnh hơn.
Chân Vinh không nói lời nào, nhìn chằm chằm Châu Hiền một lúc, dụi tắt điếu thuốc trong tay: "Thành Hiền mở một công ty thương mại, tình trạng kinh doanh cũng không tệ lắm, chúng ta đều nghĩ cậu ta sẽ ở nước ngoài định cư không trở lại, nhưng mà cậu ta lại nói với anh rằng trong lòng có người không buông được, vì người kia mà bán công ty đi, về nước gây dựng lại sự nghiệp một lần nữa.
Châu Hiền không nói một câu, mặt không chút thay đổi nhìn Chân Vinh, nâng tay phải lên, nắm lấy tay Sáp Kì, cảm giác lạnh lẽo truyền đến từ đầu ngón tay kia làm cho Sáp Kì không nhịn được mà khẽ run.
"Phải rồi, ba mẹ cũng rất thích cậu ta. Hy vọng em có thể cân nhắc kỹ một chút."
Đã nói đến tình trạng này rồi, Chân Vinh nhìn chằm chằm Châu Hiền, Châu Hiền vẫn là vẻ mặt lạnh lùng.
"Anh, em đã có Sáp Kì."
Sáp Kì ngẩng đầu nhìn Châu Hiền, cánh mũi có chút cay cay. Có phải nàng thật sự rất vô dụng không? Vì sao trước kia chưa từng một ai nói cho nàng biết? Đến bây giờ lại thành ra làm cho người ta ghét bỏ đến vậy? Nàng chỉ là yêu cô Hiền mà thôi, đó là sai sao? Tuổi nàng còn trẻ, đó không phải là điều nàng có thể quyết định, vì sao ngay cả một cơ hội để giải thích cũng không cho nàng? Nàng có thể liều mạng, có thể cố gắng, vì Châu Hiền, nàng nguyện ý.
Không khí nguyên bản coi như không tệ lập tức không còn sót lại chút gì, sắc mặt Chân Vinh cũng trầm xuống, nhìn Châu Hiền, không nói được lời nào.
"Anh Vinh, hôm nay anh trở về đi, mọi chuyện để sau hẵn nói." Nghệ Lâm nhìn Bùi Chân Vinh nói.
Chân Vinh nhìn chằm chằm Châu Hiền một hồi, đứng dậy đi ra ngoài: "Tôi về khách sạn."
Châu Hiền mím môi im lặng nhìn Chân Vinh mở cửa đi ra ngoài, không giống trước kia đi tiễn Chân Vinh, thậm chí ngay cả một câu cũng không nói, chỉ thất thần nhìn anh họ rời đi, tay phải gắt gao nắm tay Sáp Kì.
"A, cô Hiền, em nên trở về ký túc xá rồi."
Không biết im lặng đã bao lâu, Sáp Kì chậm rãi mở miệng, nàng muốn chạy, không muốn ở lại đây thêm một phần một giây nào nữa.
"Tôi tiễn em." Châu Hiền lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn nàng.
"Không cần đâu." Hơi cúi đầu, né tránh ánh mắt Châu Hiền, Sáp Kì nhẹ giọng đáp.
Đứng dậy, ai cũng không nhìn, đi tới cửa cúi người đổi giày xong, đứng thẳng dậy mở cửa, cảm giác lạnh như băng từ tay nắm cửa bằng kim loại truyền tới khiến nàng đau lòng, ánh mắt cũng có chút nhức ngối, đang muốn mở cửa ra ngoài, trên tay chợt lạnh, nhìn bàn tay đang đặt lên mu bàn tay mình, Sáp Kì cắn cắn môi.
"Tôi tiễn em."
Vẫn lặp lại câu nói kia, Châu Hiền cố chấp nhìn Sáp Kic, Sáp Kì vẫn cúi đầu, không dám nhìn cô, sợ vừa nhìn thấy Châu Hiền thì nước mắt sẽ nhịn không được mà tuôn rơi.
Trầm mặc mở cửa ra, hai người một trước một sau đi ra ngoài. Cùng Châu Hiền tản bộ vốn là chuyện ngày trước Sáp Kì yêu thích nhất, nhưng lúc này nàng thầm nghĩ chỉ muốn một mình, một mình...yên tĩnh một lát.
Sáp Kì không nói lời nào, Châu Hiền cũng trầm mặc như nàng, thường thường nghiêng đầu nhìn Sáp Kì, nhìn nửa gương mặt ẩn nhẫn đầy áp lực kia, lòng nảy sinh đau đớn.
Quãng đường mười phút, hai người đi mất đến hai mươi phút, đến dưới lầu ký túc, Sáp Kì vẫn như trước cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Đến rồi, cô Hiền, cô trở về đi."
Châu Hiền không nói gì, nhìn chằm chằm Sáp Kì.
Đợi thật lâu cũng không thấy Châu Hiền đáp lại, thế này Sáp Kì mới ngẩng đầu, nhìn về phía cô. Một cái liếc mắt này, trái tim lại đau đớn như thể bị dao cắt.
Cặp mắt nàng vẫn yêu nhất luôn mang theo nét tươi cười đầy sủng nịnh kia lúc này lại ánh lên nước mắt, Sáp Kì hít sâu một hơi, cắn môi dưới: "Em...em lên đây."
Nhẫn tâm, Sáp Kì không nhìn Châu Hiền, chậm rãi xoay người sang chỗ khác, một khắc đưa lưng về phía Châu Hiền kia, nước mắt mơ hồ dâng đầy hai mắt, lại vẫn cố nén không quay đầu, bước nhanh về phía ký túc xá.
Không muốn tiếp tục nghĩ xem Châu Hiền khổ sở đến mức nào, không muốn nghĩ nàng rời đi như vậy có bao nhiêu yếu đuối, Sáp Kì chỉ thầm nghĩ muốn một mình yên tĩnh, yên tĩnh một chút.
Mở cửa phòng ký túc, cúi đầu đi vào, Sáp Kì một câu cũng không nói, cởi giầy nhào lên giường, chùm chăn, đau khổ khóc òa.
Trong phòng ký túc chỉ có một mình lão Tôn, đang giúp Sáp Kì chép bài tập môn Phân tích hệ thống, nhìn nàng vừa về liền trèo lên giường giả bộ như thế, không khỏi giật mình, buông bút trong tay ra, đi qua.
"Lão Khương?"
Thử tính gọi nàng một tiếng, không nghe được Sáp Kì đáp lại, lại nghe thấy tiếng khóc cố kìm nén, lão Tôn biến sắc, vung tay túm lấy chăn của Sáp Kì.
"Làm sao vậy? Đây là có chuyện gì? Không phải mày đi hẹn hò sao?"
Không nói còn tốt, vừa nói xong, Sáp Kì lại khóc càng dữ hơn, túm chặt chăn không buông tay, lão Tôn cắn răng dùng sức giật cái chăn ra, kinh ngạc nhìn khuôn mặt Sáp Kì tràn đầy nước mắt.
"Mày...đây là?"
Sáp Kì cắn môi im lặng khóc, thân mình bởi vì kìm nén mà run lên từng hồi, lau nước mắt trên mặt, Sáp Kì nhìn lão Tôn: "Lão Tôn, có phải là tao cực kỳ vô dụng không?"
Trong ấn tượng của lão Tôn,Sáp Kì vẫn là một người luôn tươi cười hỉ hả tràn ngập tự tin, chuyện có lớn đến đâu xảy ra trước mắt nàng thì nàng cũng tuyệt đối không để trong lòng, có thể làm cho nàng khóc như vậy, không cần phải nói, khẳng định là vì cô Hiền, vừa nghĩ đến người này, trong lòng lão Tôn liền bốc lên một cỗ lửa giận.
"Khóc, mày khóc cái gì, đồ vô dụng!"
Vừa nghe những lời này, Sáp Kì lại càng khổ sở, quả nhiên mà, quả nhiên, ngay cả lão Tôn cũng ghét bỏ nàng.
"Aish, cái gì chứ, mày đừng khóc mà, tao chỉ nói thế thôi, rốt cuộc là làm sao hả?"
Sáp Kì nước mắt liên miên không dứt làm cho lão Tôn hoảng sợ luống cuống tay chân, nhìn nàng khóc thế, khóe mắt cũng không tự giác mà đỏ lên. Sáp Kì nhìn thấy lão Tôn như vậy, mọi ủy khuất nín nhịn từ trưa đến giờ trong khoảnh khắc liền bùng nổ, đem mọi chuyện phiền não đều nói ra hết.
"F*ck, mày chờ đấy!!!"
Lão Tôn nổi giận, cái gì chứ? Đây là nói cả chiều nay bị mấy người kết bè bắt nạt sao, cái đồ nhát chết này, còn có thể làm được cái gì đây chứ? Coi như là để cho người ta cưỡi lên đầu mà ỉ* rồi còn gì, đồ hèn!
Sáp Kì chưa từng thấy một mặt oai phong như thế của lão Tôn, cơ hồ là từ trên giường bắn lên, áo ngủ Snoopy mặc trên người còn chưa kịp thay, chân đã loẹt quẹt dép lê chạy ra ngoài, Sáp Kì thấy thế liền trợn tròn mắt, hất chăn ra cũng chạy theo ra ngoài.
Lão Tôn tức đến đỏ mắt, có thể khi dễ người ta đến vậy sao? Vừa đi xuống lầu, không cần tìm, lão Tôn liền thấy Châu Hiền khoanh tay đứng kia cùng với Phác Tú Anh và Nghệ Lâm đang đứng bên cạnh nói gì đó, thế là, cơn tức của lão Tôn lại càng bùng phát lớn hơn nữa, không nghĩ nhiều, nén giận, vọt qua.
_Hết chương 43_
Đánh ghen hay gì :v ?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip