chuyện kể rằng #19: vẫn là tiếng anh
chuyện kể rằng, hồng trí tú thấy một hiện tượng lạ, cụ thể là thấy lê xuân minh vò đầu bứt tai vùi mình vào đống sách vở dày cộm.
chả là dạo này, trí tú thấy xuân minh chăm học hẳn, tức là mỗi lần vào quán thì chưa chắc gì là để đánh game với hội anh em cây khế đâu, mà không đánh game thì xuân minh sẽ luôn ở trong trạng thái ôn thi cực kỳ căng thẳng.
mà ôn gì không ôn, lại chỉ luôn ôn mỗi một môn mà thôi, đó là môn tiếng anh.
- anh đó, mẹ đã nói rồi, lần này mà điểm tiếng anh còn thấp nữa là mẹ sẽ cắt tiền tiêu vặt của anh luôn đấy! mà thiệt cái tình luôn, tiếng anh đâu có khó tới vậy đâu hả anh mình ơi? how are you? where are you from? my soul food is chicken, and noodle, and everything, ok thank you let's go!
lê chiến tự đắc hếch mặt lên trần nhà, đấy, tiếng anh dễ thế còn gì?
- tao tự biết bản thân tao như nào nên là làm ơn, nín cái mỏ lại và đừng có đứng đây ra vẻ biết tuốt như thế nữa, tao đéo có cần ấy?
- vậy mới nói, anh gà vãi lồn.
vừa dứt lời, lê chiến đã vắt giò lên cổ chạy ngay ra khỏi quán net, theo sau đó là cuốn đề cương tiếng anh bị ném một cách mạnh bạo vào cánh cửa vừa được khép lại.
cũng may là chiến chạy nhanh đấy, chứ trúng cái quyển đề cương dày cộm này vào đầu thì anh triệt lại phải gọi xe cấp cứu tới như mấy bữa trước mất.
xuân minh tự vuốt ngực mình, thầm nhủ bản thân hạ hoả thôi nào, cậu dễ giận thì cũng dễ nguôi, do mới bị mẹ đe doạ nên tâm tình đang không được tốt cho lắm, lê chiến không biết điều còn châm dầu vào lửa nên mới khiến cho xuân minh phải nổi giận như vậy chứ thường ngày cậu hiền khô à, làm gì biết mắng chửi ai bao giờ đâu?
chậm rãi lại gần cánh cửa, xuân minh tính cúi xuống nhặt quyển đề cương lên thì hồng trí tú đã nhanh tay hơn mà chìa cuốn đề cương ra trước mặt cậu.
- đây, của em.
một nụ cười hiền dịu và hoà nhã, như một cơn gió mát lạnh khẽ lướt qua, như muốn xoa dịu đi cơn nóng giận của cậu, lê xuân minh ỉu xìu, dè dặt nhận lại đồ của mình cùng với câu "cảm ơn" thật nhỏ.
hồng trí tú nghiêng đầu nhìn cậu, vài phút trước cậu trông như một cơn hoả hoạn muốn quét sạch cả cái quán net này, thì bây giờ lại như một quả bóng bay đang xì hơi, với cái khuôn mặt điển trai và bí xị đó.
trí tú vốn không thích chõ mũi vào chuyện của người khác, anh là chủ quán, việc thường xuyên đi đi lại lại và vô tình nghe được những cuộc trò chuyện của khách là chuyện thường tình, và như mọi khi thì anh sẽ chỉ nghe rồi thôi, không hề có ý định xen vào sự riêng tư của họ.
duy chỉ có lần này, trí tú lại thấy khá là bận tâm, còn lý do vì sao, anh biết chết liền.
xuân minh thấy có chút ái ngại, không phải vì cậu vừa mới làm ầm lên trong quán mà là vì trí tú tuyệt nhiên vẫn đứng im đấy, anh nhìn cậu chằm chằm được vài phút luôn rồi.
anh mình ơi, anh đẹp trai lắm đấy anh có biết không? anh cứ nhìn như thế là em nhịn không nổi, em đè anh xuống sàn luôn đấy!
thế quái nào vừa nghĩ xong, trí tú đột nhiên di chuyển lại gần cậu hơn, xuân minh đổ mồ hôi lạnh nhìn cái cong môi của anh, không lẽ anh có siêu năng lực, đọc được suy nghĩ của cậu rồi lại muốn ngay lập tức đè cậu thật sao???
thế thì anh mình ơi, mặc dù đó là một ân huệ của em khi được nằm dưới thân của anh, nhưng em sai rồi, anh tha em đi huhuhuhuhu!!!
- thật ra, anh là người ngoại quốc.
trí tú điềm đạm lên tiếng, một câu nói ngẫu nhiên tới mức xuân minh phải chuyển từ trạng thái sợ sệt sang dáng vẻ thắc mắc.
- anh là người mỹ nên vốn tiếng anh cũng khá ổn, nếu em không phiền thì anh có thể kèm tiếng anh cho em đấy?
lê xuân minh tròn mắt nhìn anh, một lời đề nghị quá đỗi hấp dẫn, tới mức cậu phải thấy nghi ngờ nhân sinh.
- cái đó...bộ anh cần em làm gì hả?
- hửm? làm gì sao?
- vâng, ý em là, ờm, đột nhiên anh muốn giúp em như vậy, nên em nghĩ là anh cũng muốn nhờ em làm một việc gì đó, như một sự trao đổi, đại loại thế.
xuân minh ngập ngừng và chỉ vài giây sau, cậu nghe thấy tiếng cười ha hả của hồng trí tú.
- ừ, đúng rồi, em cũng phải làm gì đó cho anh thì anh mới giúp em được chứ ha?
xuân minh nuốt nước bọt, tự dưng thấy có mùi nham hiểm trong lời nói của anh thế nhỉ?
- mỗi ngày đều uống nước của anh pha, coi như trả công kèm tiếng anh cho em nhé?
ý anh là mỗi ngày đều mua nước của anh chớ gì? đúng là tranh thủ hết sức! mà đằng nào vào quán la hét một hồi với phu đằng quang và quyền thuận vinh thì lại chẳng khát nước quá, lê xuân minh thầm nhủ, tưởng gì, chuyện này thì cậu làm được.
xuân minh gật đầu chắc nịch sau một hồi nghĩ ngợi, thế là từ đó trở đi, lê xuân minh mỗi khi không đánh game sẽ luôn ôm sách vở của mình an tọa tại quầy nước của hồng trí tú, để anh tiện tay vừa pha nước cho khách vừa kèm tiếng anh cho cậu.
- chú có muốn nghe một bí mật động trời không, huân?
thôi thắng triệt khều lê trí huân nhưng ánh mắt của gã lại phóng về phía quầy nước kia.
- chuyện gì á anh?
- hồng trí tú cậu ta từng làm gia sư kèm tiếng anh hồi cấp 3 đấy.
- ồ, vậy nên anh ấy mới đề nghị kèm cho xuân minh hả anh?
- nhưng mà ấy, đợt đấy cậu ta chỉ làm được có 1 tháng thôi, sau đó liền hùng hồn tuyên bố rằng có đánh chết cậu ta cũng sẽ không bao giờ kèm tiếng anh cho bất kỳ một người nào nữa!
- tại sao thế?
- vì đứa nhỏ lần đó dốt quá, trí tú dạy không nổi còn bị gia đình họ mắng vốn, bảo rằng cậu ta không đủ giỏi, không có tư cách để dạy con của họ.
- chẳng phải anh ấy có ielts 8.5 sao?
- ừ đấy, bị mắng oan xong tú cay quá, lúc đó nó đi thi toeic trước, cầm quả bằng full điểm 990 về đập vào mặt gia đình kia rồi hí hửng phủi mông bỏ đi, còn cái bằng ielts đấy hả, cũng chỉ mới lấy gần đây thôi, hình như trước khi anh mở quán được vài tuần ấy, bảo là sợ bị lụt nghề nên mới đi thi thử xem sao.
lê trí huân lặng người, ý anh là hồng trí tú chỉ đi thi cho vui mà vẫn lấy được ielts 8.5, chả bù cho thằng em trai của mình, vật và vật vờ học mãi cũng không qua nổi mức điểm trung bình á ha?
thắng triệt như nhìn thấu được vẻ mặt của trí huân liền gật đầu, thầm mong lê xuân minh cũng đừng dốt tiếng anh quá, không thì cậu ta sẽ chẳng còn cười nói được với hồng trí tú như lúc này nữa đâu.
~
vì chap này có nhắc đến toeic nên tui cũm xin phép flex sương sương quả toeic 905 của tui, với điểm listening 490/495 ahihi :>
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip