chuyện kể rằng #54: cách yêu của họ
chuyện kể rằng, ngoài kia thế giới yêu nhau kiểu gì thì lê trí huân đâu có biết, càng không biết liệu quyền thuận vinh có yêu đương giống với thế giới ngoài kia hay không luôn.
kể từ ngày họ trở thành một cặp, trí huân thấy hơi lạ khi mọi người trong quán có vẻ như không ai thấy bất ngờ với việc họ quen nhau cả, chưa kể đi học trên trường cũng thế, có lẽ là vì hình ảnh thuận vinh mỗi ngày kè kè kế bên anh đã trở nên quá quen thuộc rồi, đến mức mà tin đồn cả hai yêu nhau có lan ra khắp trường thì cũng chẳng ai để tâm.
vậy cũng tốt, trừ những lúc anh đang đứng trên sân khấu ra thì anh cực kỳ ghét bị người khác chú ý đến mình.
cơ mà, lê trí huân đã không biết rằng quyền thuận vinh đây là một kẻ thích hôn đến mức đó luôn nhé.
ừ thì, ngày trước đúng là trí huân đã cho phép hắn tuỳ ý thân mật với mình nếu như hành động đó không quá lố thì bây giờ í, hiện tại nè, mấy cái hành động mà anh cho là quá lố í, hắn ngang nhiên làm luôn.
ví dụ như, khi không lại hôn chụt vô má của trí huân một cái.
không thì đang cầm tay của anh, xoa xoa tay mềm một lát rồi cũng hôn cái chụt lên mu bàn tay.
hay là lắm lúc hắn đang đứng ở phía sau anh, tự tiện đặt cằm lên đỉnh đầu của anh rồi cúi xuống thơm một cái.
tóm lại là, hắn hôn anh rất nhiều.
như đã nói ở chap mấy tui quên rồi thì lê trí huân da mặt mỏng lét, thời gian đầu "bị" hắn hôn bất chợt là anh ngại ngùng đỏ bừng hết cả mặt, vậy mà sau vài cái hôn (cụ thể là ba cái được kể ở trên) thì anh cũng thấy đỡ đỡ, đỡ ngại thôi chứ những mô tế bào cảm xúc xấu hổ của anh vẫn hoạt động hết công suất khiến cho hai bên má luôn ửng hồng lên mỗi khi "bị" hắn bất ngờ hôn như thế.
thuận vinh lúc trước chỉ ưu tiên trí huân hơn mọi thứ còn bây giờ thì trong mắt hắn chỉ có mỗi trí huân luôn, mức độ phục tùng anh được đẩy lên cấp độ cao nhất, hệt như một con sen đang hết mình phục vụ hoàng thượng của mình vậy.
- mà thằng này hay dỗi lắm nhá, tao chỉ là xách đồ phụ một bạn học khác thôi là nó ra giựt liền, bảo là để nó xách cho, tao mà không chịu là nó nằm vật ra sàn ăn vạ thật đấy nên là tao buộc chịu; xong nhá, tao lỡ mồm khen tóc thằng hạo nay đẹp thế là nó cũng bắt đầu khóc lóc ỉ ôi, nào là "huân hết iu tui rồi", "huân iu tóc của hạo", "huân cắm sừng tui", thế là tao lại phải dỗ nó? nhất là mấy cái lần nó dám hôn tao ở ngoài công cộng ấy, mẹ nó chứ ngại muốn chết, tao dọa vả nó riết mà nó vẫn hôn quài, mắc mệt thiệt luôn á!
- ừ đấy, lý do nằm ở đấy đấy.
viên hựu chăm chú nghe trí huân nói rồi chốt một câu khiến anh không khỏi thắc mắc.
- hửm? lý do gì?
- những gì mày than thở nãy giờ ấy, phải có lý do thì nó mới hành động như thế với mày có đúng không?
- ờ thì, chắc thế?
- ừ đấy, lý do nằm ở đấy đấy.
- lặp lại câu nói đó sẽ giúp tao hiểu ý mày à?
- biện pháp lặp câu nhấn mạnh đấy, nghe đồn hồi xưa mày giỏi văn lắm mà?
thôi thắng triệt ngồi gần đó nghe lỏm được mà thấy lùng bùng lỗ tai, chuyện đang hấp dẫn tự dưng lôi ngữ văn vào làm chi không biết?
- rồi rồi, để tao nói luôn, lý do là mày đấy, chính mày đang dung túng nó còn gì?
- hả?
- chứ sao nữa ba, phải mày hồi trước là mày đã vả tương mồm nó luôn rồi, làm gì có chuyện "đe dọa" như bây giờ đâu trí huân ha?
- tao còn nhớ mấy quả xém phải gọi xe cứu thương cho nó thật luôn mà...
thắng triệt gật gù đồng tình với viên hựu, chung là cũng do trí huân hết, cho phép hắn lộng hành như thế thì hắn lại chả nhân cơ hội này mà quậy hết mình đến vậy.
trí huân nín thinh luôn, nói đúng quá mà đâu có cãi lại được.
- hí, huân iu oiii~ tui về gòi nà~
vừa nhắc tào tháo đã xuất hiện rồi, quyền thuận vinh xách hai tô hủ tiếu thơm phức đặt xuống bàn, nhanh nhẹn ngồi xuống ghế rồi vòng tay choàng qua bả vai của trí huân.
- thằng khuê mà biết bây không ăn đồ nó nấu chắc nó buồn dữ lắm.
- ẻm biết rồi á anh.
- gì lẹ zậy?
- thì em nhắn ẻm á.
- bộ ngoài này có chuyện gì là mày báo cáo hết với nó à? dạo này thân nhau thế cơ á?
- gì mà báo cáo đâu anh? em nói chuyện với ẻm bình thường thôi à, bọn em ở chung phòng cũng được hơn tháng rồi, cỡ đó còn không đủ thân sao?
mặc kệ thắng triệt trò chuyện với viên hựu, trí huân bắt đầu tập trung đánh chén tô hủ tiếu đang nghi ngút khói trước mặt.
- huân cần tui đút cho huân hong?
- không cần đâu, cậu lo ăn của cậu đi.
- huân ăn thêm chả không? tui cho huân miếng chả nè?
- thôi, ăn nhiều quá ngấy.
- nước lèo có bị lạt không huân? để tui chạy vô bếp xin thằng khuê miếng nước tương ha?
- của tui vừa rồi, cậu thấy lạt thì cứ bỏ thêm.
được cái nhà mình ai cũng thích nghe lỏm, ngồi xéo với họ là thôi hàn suất và lê chiến vô tình nghe thấy được màn đối thoại ấy và bắt đầu xì xầm với nhau.
- đúng là yêu vô cái ảnh hiền hẳn nhỉ?
- thật í, cả đời em không dám nghĩ đến có một ngày anh hai của em sẽ hiền dịu đến thế luôn!
- nhỉ? cỡ ngày trước là ông vinh kiểu gì cũng ăn một cái bạt tai rồi.
- đúng là yêu vô thì sỏi đá cũng mềm xèo thành cục bột thôi.
so sánh rất liên quan, chiến nhà ta chắc cũng giỏi văn như anh hai của mình vậy.
thuận vinh và trí huân tập trung ăn uống một hồi cũng xong, hắn nhanh nhẹn dọn hết mấy cái tô đũa nhựa vào trong túi nilon rồi cột lại thật chặt, còn anh thì chỉ đơn giản là lôi hộp khăn giấy ướt từ trong cặp ra, lấy cho mình và lấy cho hắn mỗi người một cái.
- ỏoo, huân quan tâm tui quá dọ?
- muốn tự lau hay muốn tui nhét cái khăn vô miệng?
anh cho rằng hắn sẽ cười hề hề thật ngốc nghếch rồi nhận lấy tờ khăn ướt, ai ngờ đâu hắn lại cầm lấy cổ tay của anh mà kéo về, vì bị kéo đi đột ngột nên trí huân ngã nhào cả người về phía của hắn, anh ngóc đầu lên nhìn với cái nhíu mày trong khi hắn thì híp cả hai mắt lại mà cười với anh.
- huân lau cho tui đi rồi nhét khăn vào miệng tui sau cũng được~
cái cách hắn cong môi cười như thế thật khác với điệu cười ngốc nghếch thường ngày, thuận vinh lúc này trông vô cùng tán tỉnh, vô tư rắc thính đầy lên người trí huân.
khỏi phải nói, trí huân đỏ ửng cả hai tai, anh lồm cồm ngồi thẳng dậy rồi cũng lau miệng cho hắn thật từ tốn.
lê xuân minh ngồi tại quầy nước phóng ánh mắt về phía của lê trí huân, nhớ ngày nào tác giả còn viết là anh trí huân thấy em mình hết cứu khi si mê nhìn người anh trai mắt nai kia thì bây giờ tác giả viết ngược lại, xuân minh chậc lưỡi thu gọn toàn bộ những hành động của cặp chim cu kia vào mắt của mình.
- đúng là không ngờ cũng có ngày này, anh vinh ảnh quậy như thế mà chưa bị đánh phát nào luôn, hay thật đấy.
- hai đứa nó dễ thương thế cơ mà, em cứ kệ để chúng nó yêu nhau đi.
hồng trí tú vừa pha xong một ly trà ổi hồng cho cậu, theo ánh nhìn của cậu mà quay qua nhìn cặp vinh - huân kia, anh tự nhủ rằng thuận vinh thế mà cũng tài ghê, có thể thay đổi trí huân trở thành một người dễ mềm lòng mà bỏ qua luôn cả mấy trò nghịch ngợm của hắn như vậy.
- oái! huân nhét khăn vô miệng tui thiệc hả?? oeoeoe hong chịu đâu!! huân phải hun đền bù cho tuiii!!!
à, có lẽ là lê trí huân cũng chưa thay đổi nhiều lắm.
mặc kệ thuận vinh tỏ vẻ hờn dỗi kế bên, trí huân chỉ lười nhác ngáp một cái, căng da bụng thì trùng da mắt, chưa gì mà anh đã thấy hơi buồn ngủ rồi.
anh chuẩn bị nằm gục xuống bàn thì thuận vinh lại nhanh hơn một bước, hắn vòng tay qua vai của trí huân một lần nữa rồi đẩy anh về phía của hắn, để đầu của anh có thể tựa lên vai của hắn.
- có cao quá không? để tui hạ vai xuống xíu cho huân dễ ngủ nha?
anh chậc lưỡi, thầm mắng thằng này sao mà lắm trò ra vẻ thế, mà mắng thế thôi chứ anh cũng lắc đầu đáp lại hắn rồi tự điều chỉnh tư thế ngồi cho ngay ngắn hơn, hơi xoay ghế về phía của hắn mà gác luôn cả hai cái chân lên đùi của hắn, tư thế này có thể nói là trông trí huân không khác gì muốn nằm luôn vào lòng của thuận vinh vậy.
trí huân cựa mình thêm một lát thì tư thế cũng thoải mái rồi, hai mắt nhắm hờ lại chuẩn bị vào giấc ngủ luôn rồi, nhưng anh lại với tay lên nắm lấy bàn tay của thuận vinh đang yên vị trên vai của mình.
anh khẽ tách bàn tay ấy ra rồi kéo xuống dưới, đặt bàn tay của hắn lên eo của mình.
tưởng gì, hoá ra là trí huân muốn được thuận vinh ôm eo.
hắn cười muốn ngoác hết cả miệng, hắn là đang thấy vui lắm đấy, không những không bị anh mắng chửi, không bị anh đẩy ra lại còn được anh chủ động dẫn dắt như thế.
dù rằng anh đôi khi vẫn còn phũ phàng với hắn nhưng chúa ơi, quyền thuận vinh chỉ thấy chết mê chết mệt với cái sự trong nóng ngoài lạnh này của lê trí huân lắm nhé!
hắn siết vòng tay của mình lại, mạnh mẽ bóp lấy phần thịt mềm trên eo của trí huân, hắn tựa cằm lên đỉnh đầu của anh, không nhịn được vẫn phải hôn lên tóc anh một cái.
- huân đáng yêu quá, tui yêu huân chết mất!
- ừm hừm, yêu cậu...
trí huân lơ mơ đáp lại rồi bắt đầu thở đều trên vai của hắn.
vậy đấy, ngoài kia không biết thế giới yêu nhau kiểu gì, chỉ biết là thuận vinh và trí huân thì yêu nhau như này, quá chừng là dưỡng cmn thê!!!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip