Chap 4

10 năm sau...

Thời gian mà, có bao giờ chịu đợi một ai, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra cứ thế là mười năm. Thời gian mười năm này trôi qua cũng thật nhanh đi, Dịch Dương Thiên Tỉ từ một kẻ chỉ lo ham chơi, sát gái biến thành một người đàn ông thành đạt, sự nghiệp phát triển, chỉ là cũng đã gần ba mươi mà vẫn chưa có ai lọt vào mắt xanh. Nhiều lúc công ti cũng có lời đồn là giám đốc đã có con rồi, bằng chứng là bức hình một cậu bé cầm cây kẹo mút cười tươi kia. Trông cậu bé đó hạnh phúc lắm nhưng mà lời đồn đó đến giờ vẫn chưa chính xác do không ai thấy mẹ cậu bé

" Các người còn không mau đi làm việc! Tụ tập ở đây nói gì thế?" Người con trai trạc ba mươi với bộ đồ vest lịch lãm, giọng nói thanh nhẹ trực tiếp làm cho mấy nhân viên hoảng hốt, tim bay tứ tung

" Haizzz... Thì ra là phó tổng Trịnh, anh làm bọn em tưởng là tổng giám đốc đến" Một nhân viên nam đi đến vỗ vai phó tổng Trịnh, sẳn tiện kéo vào bàn chung ( Thể loại gì thế? :v)

" Các người đang bàn chuyện gì mà đông đủ thế?" Phó tổng cũng hóng hớt xen vào bàn tán chung với đám nhân viên. Cũng là chuyện thường ngày ở sở thôi, so với tổng giám đốc Dịch thì phó tổng Trịnh thân thiện, gần gũi hơn nhiều, còn rất hay chiêu đãi nhân viên, ai ai cũng yêu mến. Còn tổng giám đốc thì khỏi nói, người gì mặt lạnh băng, làm việc thì cứng nhắc, mặc dù phải công nhận anh ta rất thông minh, sắc bén nhưng mà làm việc với người như thế nhiều có ngày sẽ hạ máu mà chết. Chẳng hạn như cô thư kí của tổng giám ấy, một tháng sụt biết bao nhiêu kí, bây giờ xin nghỉ bệnh, thành ra phó tổng phải chuyên luôn công việc thư kí kia

" Thì là chuyện của tổng giám đốc ấy ạ! Nghe nói anh ấy đã có con rồi!" Lời nói làm cho phó tổng có chút ngạc nhiên, anh ở chung với Dịch thiếu bao lâu nay, cũng chưa biết hắn có con đấy, không lẽ tật cũ tái phát ( Có người nào nhận ra phó tổng là ai không? )

" Mọi người nghe ở đâu vậy?" Một nhân viên lanh chanh nhảy vào, miệng không ngừng luyên thuyên "Do bọn em thấy tấm hình trên bàn Dịch tổng, đứa bé đó rất dễ thương, còn có nét giống với Dịch tổng"

Tấm hình? Đứa bé? Giống Dịch tổng? Đừng nói bọn họ đã nhìn thấy tấm hình tên điên đó chụp Chí Hoành lúc mới quen nha. Mấy người này cũng thật có mắt như mù, lúc đó Chí Hoành đã mười sáu rồi, còn con nít gì chứ! Nhưng phải công nhận Chí Hoành lúc đó bé người mà gương mặt lại rất non, cộng thêm góc độ máy ảnh thành ra đứa con nít. Không biết Chí Hoành mà nghe được thì thế nào nhỉ?

Nghĩ đến đó thì phó tổng cười lăn ra đất, cười đến nước mắt cũng muốn tuôn rồi, cứ thế cho đến khi cả không gian yên lặng. Ơ! Mọi người đi đâu hết rồi, ta đây còn chưa kể chuyện vui cho nghe mà, cơ mà lạnh sống lưng thế?

" Trịnh Sở Hạo, cậu đang vui chuyện gì thế?" Sát khí tỏa ra xung quanh, thật ra anh chỉ mới vừa đến, lại thấy cả đám nhân viện tụ họp lại một chỗ bàn chuyện, nhìn là đã ngứa mắt, không ngờ đến gần chút nữa liền thấy tên Sở Hạo cũng tụ chung một nhóm, thân là phó tổng lại không biết làm gương, tối ngày buôn dưa lê, bán thịt chó với nhân viên, thật tức chết rồi

Sở Hạo khi thấy Thiên Tỉ liền cười không nổi nữa, hèn gì các nhân viên ít ai có cảm tình với tên này, đang vui mà nhìn bản mặt bốn mùa như một của hắn là thấy buồn liền. Nghĩ đến đây lại nhớ tên Thiên Tỉ của ngày xưa nhỉ, ngày đó gương mặt hắn rất đa dạng, soái ca vô cùng, ai gặp đều phải mê, bây giờ thì vẫn soái đấy, soái hơn trước cơ, mà người khác nhìn vào là chạy mất dép

" Không có gì... Thiên Tỉ này...chúng ta lên phòng đi, tớ có chuyện vui kể cậu" Chưa đợi người kia trả lời liền kéo thẳng vào phòng tổng giám đốc. Thật ra là kiếm cớ làm cho Thiên Tỉ quên chuyện này đi, chứ để tên này lãi nhãi bên tai rất là nhức đầu. Các nhân viên đứng đó cảm thán, đúng là chỉ có mình phó tổng là trị được Dịch tổng tài ( Chắc không? :v)

Bị kéo lên đến phòng, mặt Dịch thiếu đã đen như đít nồi, không phải anh chưa phòng bị mà bị hắn lôi đi thì còn lâu hắn mới nắm được tay anh như thế. Thật ra thì từ đó đến giờ anh chưa nắm tay một ai mà cảm thấy thoải mái cả, chỉ có duy nhất một người, người này rất đặc biệt, người mà anh đã thề , không phải người đó tuyệt đối không lấy, kiếp này không phải người đó sẽ không lập gia đình

" Chuyện gì nữa đây?" Thiên Tỉ ngồi xuống ghế, ngã đầu ra sau, mắt nhắm hờ trong cuốn hút vô cùng. Sở Hạo nhiều lúc cũng đã nghĩ, nếu anh không phải là tên biến thái, đầu óc không tỉnh táo chắc đã bị mê hoặc rồi 

 "Chuyện tấm hình này nè" Sở Hạo lấy tay cầm bức hình trên bàn Thiên Tỉ , miệng bất giác nở nụ cười, thật là đã lâu rồi không gặp, dạo này em vẫn khỏe chứ?

" Nhân viên trong công ti nói cậu đã có con rồi, đang truy lùng tin tức vợ cậu" Sở Hạo nhớ đến lại thấy buồn cười, không ngờ Chí Hoành bị nhận lầm là con của tên mặt liệt này, nếu vậy bổn đại nhân rất muốn được làm rể nhà hắn

"Ai đồn nhảm vậy? Mà tấm hình thì liên quan gì đến con?" Thiên Tỉ ngước mặt lên nhìn Sở Hạo, thuận tay lấy lại tấm hình, gương mặt khi nhìn tấm hình có vài phần co giãn

" Vấn đề là 'con' ở đây là người trong hình'' Thiên Tỉ lập tức đen mặt, nhìn anh già đến thế sao? Cũng phải, Chí Hoành lúc đó khả ái đến thế, làm sao không nhìn lầm được, nghĩ đến đó là anh lại nở nụ cười làm lộ hai núm đồng điếu. Sở Hạo nhìn thấy cảnh này chỉ biết bát giác cười theo, cậu ta đã bao nhiêu năm dằn vặt như thế, liệu đã đủ chưa?

" Bàn chuyện chính đi. Hôm nay chúng ta sẽ kí hợp đồng với công ti LinXin. Chút nữa chuyện này cứ giao cho tớ, còn mấy sắp tài liệu trên kia tớ đã xem qua, bây giờ cần cậu kí nhận" Sở Hạo ung dung ngồi xuống ghế, thuận tay rót cho mình một tách trà, không quên rót thêm cho Thiên Tỉ

" Nghe nói công ti này ở Trùng Khánh, cậu định đến đó sao?" Thiên Tỉ tay cầm hồ sơ, mắt vẫn không nhìn Sở Hạo nhưng giọng nói vẫn vang lên đều đều

"Ân...Dù sao cũng đến đó thăm thằng điên còn lại chứ?" Sở Hạo lấy trong túi áo một điếu thuốc rồi châm lửa, mùi thuốc làm cho Thiên Tỉ khó chịu

" Làm ơn ra ngoài hút dùm tớ...Còn nữa, tớ cũng sẽ đi" Ở vế sau Thiên Tỉ nói hơi nhỏ nhưng đủ để Sở Hạo nghe thấy. Muốn đến đó tìm lại người trong lòng thì cứ nói thẳng đi, có ai cười cậu ta chứ? Cái tật này đến giờ vẫn chưa bỏ

"Được... 11h chuyến bay cất cánh, cậu chuẩn bị là vừa. Chúng ta sẽ đi hơi lâu đó" Lời nói của Sở Hạo có chút ẩn ý, Thiên Tỉ cũng biết, thở dài một cái rồi lại cấm đầu vào sấp tài liệu trên bàn

Không khí ở Trùng Khánh hiện giờ có phần se lạnh, cũng chuẩn bị vào đông rồi, mọi người ai cũng tấp nập chuẩn bị thức ăn dành cho mùa đông. Thật ra mùa đông ở Trùng Khánh khá buốt, nhiều người rất làm biếng ra ngoài, chỉ thích ở trong nhà ấm cúng, quay quần bên nhau

" Ba ba à... Con đói rồi '' Bé con có gương mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, khuôn miệng đỏ hồng cứ chu chu ra rất đáng yêu, bé con đang đòi baba mình dẫn đi ăn bít tết, người ngoài nhìn vào cứ tưởng hai người họ là phiên bản lớn nhỏ của nhau, giống nhau y như đúc

" Văn Văn ngoan, lên xe rồi baba chở đi, con đừng có đứng đó mà càu nhàu nữa" Người được gọi là baba có gương mặt trắng trẻo, đôi má vì lạnh có chút ửng hồng, nếu không phải cậu ta mặc đồ nam, còn được gọi là baba, không thì nhiều người lầm tưởng là con gái ấy

Hai ba con leo lên xe, chạy được nửa đường thì trong xe có tiếng cãi vả "Văn Văn con ngồi im cho baba" "Văn Văn! Baba không thích nhạc này, bật cái khác đi" "Văn Văn im lặng cho baba nghe điện thoại" "Lưu Vũ Văn! Baba bảo là im lặng cơ mà!"

Người baba đang bắt chuyện điện thoại, bên này đứa con cứ hết nhúng rồi lại nhảy theo nhạy, la hét àm lên

" Alo... Lưu Chí Hoành nghe" Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói có phần trầm khàn pha lẫn gấp gáp

" Chí Hoành à, hồi nãy anh và Đình Tín đi kí hợp đồng quên mang theo một hồ sơ khá quan trọng. Em chạy qua công ti đem đến dùm anh đi"

" Anh để ở đâu? Nhưng mà đưa đến đâu chứ?"

"Ở trên bàn làm việc có một sấp màu vàng. Em đem đến quán cà phê Rose ở đường x..."

"Được rồi! Em đến liền" Nói rồi Chí Hoành quay ngược đầu xe làm cho Vũ Văn có phần ngạc nhiên, sắp đến quán bít tết sao baba quay lại?

" Baba tại sao không đi đến bít tết a~?" Vũ Văn chu chu môi nhỏ lên hờn dỗi, tay còn khoanh trước ngực, thật khiến nhiều người phải cảm than

" Bác Nhất Lân của con để quên hồ sơ. Bây giờ baba về lấy cho bác ấy" Chí Hoành phóng xe thật nhanh đến công ti, chạy thẳng lên phòng lấy sấp hồ sơ trên bàn, raxe lại phóng thẳng đến quá cà phê Rose

-----Quán cà phe Rose-----

" Hoành Hoành ở đây!" Nhất Lân từ xa thấy Chí hoành đến liền vẫy tay ra hiệu, chỉ thấy Chí Hoành chưa bước đến có một thằng nhóc lanh chanh đứng cao hơn đầu gối mình một tí chạy đến, nhóc con này quá tang đông rồi

" Bác Nhất Lân!" Chưa gì mà Vũ Văn đã nhảy vào lòng, bá cổ thật chặt. Chí Hoành cũng chỉ biết thở dài trước đứa con nghịch ngợm này

" Văn Văn của bác ngoan quá đi. Nhưng mà bác sắp nói chuyện với vị khách rất quan trọng, hay Văn Văn bảo baba cháu dẫn cháu đi chơi chịu không? Ở gần đây có quán bít tết rất ngon" Lời nói của Nhất Lân làm hai con mắt của Vũ Văn sáng hẳn lên, nhóc con nhanh tay lẹ chân tạm biệt rồi chạy thẳng ra ngoài xe, hại Chí Hoành đuổi theo đến đầu cũng muốn bốc khói

" Vũ Văn con đúng là phá phách" Chí Hoành lên xe lái đến chỗ Nhất Lân vừa chỉ, Vũ Văn ở bên phấn khích đến độ muốn phá cửa xe mà chạy bộ, chưa bao giờ nó cảm thấy baba mình lái xe chậm đến thế

Cuối cùng thì xe cũng dừng đúng chỗ mà theo Vũ Văn là cần dừng. Nhóc con lon ton mở cửa xe, cấm đầu chạy thẳng chạy vào quán, mặc cho Chí Hoành đằng sau kêu cẩn thận

BỊCH

Vũ Văn có thể cảm nhận được mình vừa cụng đầu vào cái gì đó, chỉ là vừa mềm mềm vừa thoảng mùi bạc hà rất dễ chịu, khiến nhóc con không nhịn được mà vòng tay ôm lấy người kia luôn

" Bé con không bị gì chứ?" Giọng nói trầm ấm vang lên, Vũ Văn nghe giọng lại càng thấy thiện cảm, một hai không thèm buông tay, chỉ ngẩn mặt lên nhìn người cao lớn kia

" Cháu không sao ạ!" Nhiều lúc Vũ Văn cũng cảm thấy mình quá mê trai đi, bằng chứng là lúc nào ở bên ba Hoành cũng một mực phá phách không nghe lời, ở trước người ta giả mặt thiên sứ ủy khuất

Người kia bị gương mặt đó làm cho ngạc nhiên, tại sao giống đến như thế? Bất giác đưa tay lên vuốt lấy má đứa nhóc trước mặt, lại thấy như được gặp lại người kia

" Vũ Văn con không sao chứ?" Chí Hoành cũng vừa chạy đến liền cảm thấy biết ơn người vừa bị Vũ Văn đụng trúng, cũng may không phải là cây cột hay nền gạch nào nữa

Người kia cũng ngước lên nhìn cậu, thế là bốn mắt chạm nhau, có cảm giác gì đó khó tả cứ len lỏi trong tim

" Thiên... Tỉ?"

" Hoành Hoành!"

" Vũ Văn! Mẹ bên đây này!"

~~~~~~~~~~~~~~~

Thật ra tôi đó giờ không thích truyện ngược các má ạ! Chap này không hề ngược nhé! Theo ôi là vậy ^^. Thật mong các má cho cmt cổ vũ a~

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip