Chương 104: Cô Lê, tôi nói thật đấy!!

Quan Minh Ngọc im lặng rất lâu, dường như đang lâm vào cảnh khó xử.

Lê Tiếu gõ gõ ngón tay lên vô lăng.

Ngay lúc cô sắp mất hết kiên nhẫn, Quan Minh Ngọc cắn môi nói: “Cô Lê, tôi biết khi ấy anh tôi đã sai, nhưng bụng dạ anh ấy không xấu.”

“Tôi thừa nhận, khi đó anh tôi thấy chỗ ở của Lê Thiếu Quyền thì đã nảy sinh suy nghĩ không nên có.
Nhưng xuất phát điểm của anh ấy đều là vì tôi.
Anh ấy biết tôi đang yêu đương trên mạng với Lê Thiếu Quyền mấy tháng, cũng cho rằng Lê Thiếu Quyền thật sự thích tôi.”

“Thế nên, anh ấy mới có suy nghĩ phó thác tôi cho Lê Thiếu Quyền.
Trừ điều này ra, chúng tôi chưa từng nghĩ đến việc có được thứ gì từ tay Lê Thiếu Quyền, thật đấy.”

Cách giải thích lần này rất chân thật, chí ít trong cách nhìn nhận của Lê Tiếu thì Quan Minh Ngọc không nói dối.

Cô nhìn đối phương không chớp mắt: “Tại sao anh ta lại phó thác cô cho Lê Thiếu Quyền?”

Quan Minh Ngọc chớp mắt, ngón tay dần cong lại: “Vì anh ấy cảm thấy, nếu tôi ở bên Lê Thiếu Quyền, có lẽ...!sẽ có tiền chữa bệnh.”

“Cô bị bệnh gì?” Lê Tiếu nhướng mày, chợt nhớ lại bức ảnh mình từng thấy.

Quả nhiên có ẩn tình khác?

Quan Minh Ngọc mím môi, ánh mắt lấp lóe, cuối cùng tự ti lắc đầu: “Tôi cũng không biết mình bệnh gì.
Hai năm trước khi tôi học lớp mười hai, bỗng có một ngày sốt cao mãi không lui, sau đó cơ thể bắt đầu xảy ra biến hóa.”

“Kế đến bất đắc dĩ tôi phải nghỉ học.
Lúc ấy tôi và anh trai chạy khắp các bệnh viện trong thành phố, nhưng bác sĩ không thể nào tra ra được nguyên nhân.”

“Vì căn bệnh này, anh tôi mới dẫn tôi đến Nam Dương.
Sau khi tiến hành kiểm tra ở bệnh viện lớn hơn, bác sĩ suy đoán rằng nhiễm sắc thể của tôi có vấn đề.”

“Nhưng vì không đủ tiền nên chúng tôi không thể tiếp tục khám và chữa trị được, chỉ có thể trì hoãn.”

Nhiễm sắc thể có vấn đề?

Lê Tiếu bắt được điểm chính trong lời nói của Quan Minh Ngọc, chợt nảy sinh hứng thú: “Cô đi kiểm tra ở bệnh viện nào?”

“Bệnh viện chi nhánh của Đại học Y Nam Dương.”

Lê Tiếu sáng tỏ híp mắt.

Nếu thật sự là vấn đề về nhiễm sắc thể thì cô có thể tra thử ca bệnh.

Quan Minh Ngọc thấp thỏm nhìn Lê Tiếu: “Cô Lê, tôi nói thật đấy.
Nếu không, tôi cũng sẽ không học lớp mười hai khi đã hai mươi tuổi.
Cũng là anh tôi cầu xin chủ thầu mới cho tôi được nhập học ở trường trung học Nam Dương.
Cô có thể hỏi chủ thầu của anh tôi, họ có thể làm chứng.”

.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip