Chap 18: Tình yêu không phân biệt giai cấp
TẠI QUÁN BAR LỚN NHẤT TOKYO_ BAR LUHAN
Cánh cửa lớn của quán bar bật mở, 1 người con trai với khuôn mặt tuấn tú, nhìn khuôn mặt khá hiền nhưng lại cực sắc, mũi cao, đôi môi luôn hiện hữu 1 nụ cười nhẹ khiến người ta không thể đoán được anh đang nghĩ gì,dáng người anh dong dỏng cao, mái tóc để hơi dài màu nâu hạt dẻ ôm lấy cổ cao. Anh diện trên người 1 bộ đồ đắt tiền với chủ đạo là 1 màu trắng tinh khiết: áo sơ mi trắng cổ cao,khoác ngoài là 1 chiếc áo măng- tô trắng cổ lông,quần tây trắng trang nhã,giầy da hàng hiệu đắt tiền trắng, tai trái đeo 1 cái nấm nhỏ bằng kim cương lấp lánh, tai bên kia đeo 1 nấm kim cương và 1 nấm nhỏ hình chữ thập đính pha lê. Anh bước đi những bước nhẹ nhàng nhưng thanh thoát và cũng đầy uy lực khiến những nơi anh đi qua đều thu hút ánh nhìn , sự chú ý của mọi người…..dường như sắc trắng mà anh đang khoác lên mình hoàn toàn tương phản với nơi chìm ngập trong bóng đèn của dục vọng như thế này thì phải….nó mang tới sự phản cảm của người khác dành cho anh…..Bước 1 chút nữa, anh dừng chân lại trước 1 thằng trông to cao hơn anh, mặc độc 1 bộ đồ đen kịt trông có vẻ là cảnh vệ ở đây, anh hỏi:
_Xi Luhan - Ông chủ của các ngươi có ở đây chứ?
_Ngươi là ai? Ta chưa thấy ngươi lui tới đây bao giờ?_Tên cảnh vệ nhíu mày nhìn anh
Anh không nói gì cả, chỉ rút từ trong túi áo măng- tô ra 1 tấm thẻ độc 1 màu đen bóng dơ ra trước mặt cho tên kia xem. Anh là người không thích lằng nhằng, rách việc, phiền toái và càng là người không thích nói nhiều nên anh chọn cách đó. Đúng như anh đoán, vừa nhìn thấy tấm thẻ tên bảo vệ im bặt, khuôn mặt nhăn nhó ban nãy giãn ra trông thấy , chán có lấm tấm vài giọt mồ hôi
_Ông chủ các ngươi có ở đây không?_Anh hỏi lại 1 lần nữa và bắt đầu khó chịu vì sự lề mề của tên cảnh vệ
_Ông chủ đang ở phòng VIP1 ạ _Tên đó lắp bắp nói
Anh khẽ gật đầu rồi bước đi 1 nước tới phòng mà tên cảnh vệ đã nói
Nhưng dù là người sở hữu tấm thẻ thì cũng đâu có muốn gặp là có thể gặp được “Ông trùm Luhan” dễ dàng vậy chứ? Vì đơn giản, khi vừa đặt chân tới cửa phòng VIP1 anh đã bị chặn lại bới 2 tên cảnh vệ khác, mặt đứa nào đứa nấy đều tỏa ra sát khí và trên chán có thể nhìn thấy 1 chữ “Sát”, nhưng dù gì vẫn không thể địch được với hàn khí anh tỏa ra
Anh hờ hững bỏ mặc mấy cái nhìn tóe lửa không mấy thiện cảm của 2 tên cảnh vệ anh cứ thế bước qua chúng vào trong phòng…
_Đứng lại _2 tên cảnh vệ vỗ vai anh kéo lại
_Nhóc con, biết đây là chỗ nào không mà giám hống hách hả? Biến _1 tên cảnh vệ giữ vai anh
Bằng 1 cái xoay tay và hất nhẹ của mình anh đã cho tên bảo vệ đầu tiên này nằm đo đất luôn không mấy khó khăn cả. Nhẹ nhàng bật lên cao, nhân lúc tên thứ 2 kia vẫn chưa định thần, hoàn hồn được với những gì xảy ra trước mắt mình vì tên bạn mình đã bị đánh gục 1 cách nhanh chóng vậy là anh xoay nhẹ người cặp 2 chân mình vào cổ hắn và “Rắc” 1 cái anh đã tiễn tên còn lại này về với chúa cũng chẳng mất vất vả……..
“Cạch” anh xoay tay nắm cửa và ngang nhiên bước vào bên trong trước sự ngạc nhiên của 1 số vị khách . Đảo mắt quanh 1 vòng anh xác định được trong căn phòng sang trọng này có 1 vị khách tầm tuổi trung niên lạ hoắc và 1 con ả lả lơi đáng tuổi cháu ông đang ngồi lả lướt trong lòng ông ta đầy khiêu dâm, bên cạnh còn có 3 tên vệ sĩ cao to lực lưỡng và Luhan đang ngồi đối diện vào lão già ……
_Chanyeol _Han nhíu mày nhìn anh
_Um…_Chanyeol bước tới trỗ Han chẳng thèm đoái hoài gì tới ánh mắt khó chịu của lão già kia cùng ánh mắt thèm muốn, hám trai của con nhỏ kia
_Tới sao không gọi trước? Và cũng có cần đánh người của tui đến chết luôn vậy không?_Han hất mặt ra ngoài_Chỗ 2 tên bảo vệ đang chìm trong giấc ngủ ngàn thu
_Ai bảo họ ngáng đường tui _Chanyeol hất tay, nhẹ nhàng đặt mình xuống chiếc ghế ngồi cạnh Luhan trước ánh mắt ngạc nhiên của những người đối diện
_Giờ thì tui hiểu cái tính ngông cuồng của cô ta giống ai, hóa ra từ cậu mà ra phải không? 2 người đúng là…._Han bỏ lửng câu nói, lắc đầu ngao ngán nhìn anh
_Thì anh em mà_Chanyeol nhúm vai
_Luhan _Kris từ ngoài chạy vào
_Sao vậy ?_Han hỏi
_Này tui thấy tên bảo vệ nói có người lạ vào, ra đây lại thấy 2 tên bảo vệ nằm chỏng chơ ở đấy nên….Ớ, Anh Chanyeol …_Kris khá ngạc nhiên
_Chào em _Chanyeol cười hiền, gật đầu chào Kris
_Không sao đâu, bảo người sử lý 2 tên đó đi. À! Việc còn lại ở đây nhờ cậu giải quyết nốt nhé, tui đi với tên này chút, cò gì cứ vào gọi tui ở phòng đấy nhé _Han đứng dậy, chỉ tay về phía vị khách còn đang ngồi kia
_Ok _Kris gật đầu
Rồi Luhan cùng Chanyeol bước đi ra ngoài và cả 2 người đến cái phòng mà trước đây anh đã đưa Seohyun tới “phòng cấm” được đặt mãi phía sâu bên trong,cái phòng mà chỉ có người có tấm thẻ đen mới được vào và cũng là cái phòng lần đầu tiên hắn cho 1 đứa con gái đặt chân vào đây ……
_Vẫn không thay đổi gì nhỉ? _Chanyeol nhìn 1 lượt xung quanh căn nhà rồi nói
_Uh, đã là tuyệt tác thì còn gì mà thay đổi nữa _Han cười ngạo nghệ, bước tới tủ rượu mang trai Chival 24 năm cùng 2 chiếc cốc được bỏ sẵn 2 viên đá to,tròn bên trong tới trỗ Chanyeol
_Này, sao không đi học? _Chanyeol hỏi hắn
_Không thích _Han hơi khựng lại 1 chút rồi cũng buông 1 câu thờ ơ, tay rót rượu đưa cho Chanyeol rồi cũng đặt mình ngồi xuống cái ghế salong đối diện
_Không thích thật hay là sợ gặp Yoona _Chanyeol khẽ nhếch môi, tạo ra nụ cười nửa miệng
_Hừ, còn cười hả? Mi lừa ta còn gì, sao không cho ta biết từ trước hả? _Han rít lên, nhìn Chanyeol đầy tức giận
_haha, vậy mi chẳng bào là không ưa Seohyun sao? Vậy nên ta đưa Yoona sang cho mi thôi mà _Chanyeol cười, nhấp 1 ngum rượu
_Sùy, sao không nói cho ta biết họ là 2 người, Yoona có chị song sinh là Seohyun_Han lườm
_Như vậy mới thú vị chứ, thế đã chọn được chưa vậy? Im Yoona hay là Seo Joo Hyun đây _Chanyeol cười thích thú
_Hừ, không ai cả. Mà lúc trước vậy đâu là Seohyun đâu là Yoona.Nói _ Han nhăn mặt hỏi, trong lời nói còn pha chút đe dọa
_Haha uh, thì lúc ở cạnh cô ấy là Seohyun, còn gặp mi trong những lần tiệc tùng, dạ hội là Yoona. Và như mi mới biết đấy, Yoona không mang trong mình võ thuật nên những lần làm cái đó đều là Seohyun _Chanyeol giải thích
_Vậy ai là người tui gặp hồi bé đấy _Han nhíu mày nhìn người đang cười cười đối diện mình
_Không biết. Tự tìm đi _Chanyeol uống 1 ngụm rượu nữa cười đắc trí
_Hừ, được lắm…. Cậu giám chơi tui hả? _Han nghiến răng ken két
_Haha, ai bảo cậu ngốc thôi. Xi Luhan hãy quên cô bé đó đi, giờ hãy tự hỏi mình xem giữa Seo Joo Hyun và Im Yoona cậu chọn ai? Nhưng cậu cũng nên nhớ 1 điều rằng, hôn ước của cậu với Yoona là thứ không thể chối bỏ được đâu _Chanyeol nhìn Han cười đầy ẩn ý
_Điên, ….điên dồ,…..Yaaaaa….tui không thể phụ Yoona nhưng đấy là……._Han ôm đầu, nói 1 cách đau khổ
_Từ giờ tới lúc đấy vẫn còn rất nhiều thời gian, hãy suy nghĩ đi. Mai đi học đi, không thể tránh mặt Seohyun cả đời được đâu _Chanyeol nhìn thằng bạn thở dài
_Không _Han nhìn Chanyeol nhăn mặt
_Haizz, yên tâm đi Yoona về Việt Nam rồi, không phải lo đâu.Đi đi, ở cạnh nó và xác định tình cảm của mình, đừng ảo tưởng về cô nhóc năm xưa nữa _Chanyeol ngắm nhìn cái chất rượu màu vàng đặc quánh nhưng lại rất bắt mắt đang quện vào cùng nước đá đang tan ra 1 cách thích thú
LuHan hoàn toàn im lặng, không nói gì cả
_Lần này tui có thể bảo Yoona không nhận cậu, bơ cậu đi nhưng sẽ không có lần sau đâu. Tui không thể ép nó không nhận cậu lần nữa, thế là quá bất công với nó _Chanyeol ngửa cổ, uống cạn chỗ rượu còn sót lại trong cốc , đứng dậy và bước ra ngoài
Chanyeol bước ra ngoài bỏ lại thằng bạn ngốc , khuôn mặt vẫn còn đang bần thân ôm đầu tự dày vò lương tâm.
Thật không thể ngờ được rằng “Ông trùm Luhan” vang danh khắp nơi, nổi tiếng là lạnh lùng tàn nhẫn, quyết đoán, thay bồ như thay áo, không biết có bao nhiêu đứa con gái đã tự nguyện dâng hiến bản thân mình và cái giá đổi lại chỉ là 1 đêm với hắn mà hắn cũng chẳng thèm đoái hoài đến; chỉ thích thú vờn vã họ chán chê rồi vứt bỏ như 1 món đồ chơi hết hạn không hơn không kém, không ai qua lại được với hắn quá 1 tháng dù họ chấp nhận 1 cuộc tình tay 3 của hắn……đấy vậy mà lại vướng vào sợi tơ tình rối ren, 1 vòng luẩn quẩn không thể gỡ ra được…………
TRƯỜNG SM, BAN 2, CẤP KING, NHÓM 1:
_Luhan, sao mấy hôm trước nghỉ học hoài vậy? Truyện ở bar bận vậy sao? Có cần tui qua phụ giúp không???_Baekhyun hỏi
_Không sao, chẳng qua là lười thui _Han khẽ lắc đầu
_Uh, có gì thì cứ alo 1 tiếng nhá, Rảnh tui qua liền, dạo này bận quá. Sorry_Baekhyun vỗ vai Han
_ok, Kris mày bị gì mà bần thần vậy ?_Han nhíu mày nhìn Kris đang ngồi suy tư 1 cái gì đó rất ư là trầm ngâm
_Không có gì, chỉ là mấy truyện gia đình thôi ý mà _Kris cười, lắc đầu
_Ầy ầy, truyện gia đình thật hay là lại đang nhớ nàng Jessica zậy ?_Baekhyun vỗ vai Kris cười toe toét
_Jessica tới rồi _Taeyeon bỏ cuốn sách đang đọc dở xuống khi nhìn thấy Jessica bước vào lớp
Jessica hôm nay mặc 1 chiếc áo sơ mi màu trắng được sơ vin gọn gàng trong chiếc quần jean loang màu xanh, tóc được thả xuống tự nhiên, tóc mái được buộc lên và kẹp xuống nhờ 1 chiếc nơ màu trắng đính đá rất đẹp, môi được tô 1 chút son bóng,tai đeo khuyên hình con bướm đính pha lê,tay đeo chiếc lắc nhỏ cùng hình bướm đính đá. Nhìn Jessica hôm nay khá giản sị nhưng vẫn đẹp , đẹp 1 cách rất riêng khiến người ta không thể thôi gián mắt mình vào …..Tuy vậy nhưng khuôn mặt cô hôm nay lại mang chút gì đó buồn buồn, lo lắng xen lẫn cả mệt mỏi bước vào lớp khiến cho bao nhiêu trái tim các chàng trai muốn rớt ra khỏi lồng ngực vì ánh mắt trong veo đượm buồn đó trông cô càng quyến rũ hơn
_Jessica, em sao vây?_Kris bỏ 2 thằng bạn đang tán phét lại lững thững bước tới chỗ Jessica và cũng không quên lừ mắt với mấy thằng đang nhìn cô muốn thủng người luôn kia khiến tụi ấy phải ngậm ngùi quay đi ôm vết thương lòng
_Em…hixx…..em….._Cô mếu máo, đôi mắt rưng rưng như sắp khóc tới nơi rồi……
_Sao vậy? Bình tĩnh nói anh nghe xem nào _Kris nhẹ nhàng nắm tay Jessica
_Hixxx, em phải làm sao bây giờ? Ba em…ba em….ông ấy hôm nay sẽ qua đây và sẽ vào thăm em…..Hixxx…Thể nào ông ấy cũng sẽ cho điều tra cho mà xem….em….lúc ấy…..lúc ấy thì….huhuhu….._Nước mắt cô lăn dài trên gò má, cô nói trong những tiếng nấc nghẹn nào
_Cái gì………_Kris cực kì sock những không phải sock vì truyện này
_Em….em…..không biết phải làm gi nữa…….Kris ơi _Jessica khóc nức nở
_Anh….._Kris nghèn nghẹn trong cổ họng
_Anh định bỏ Jessica sao ?_Cô mắt lưng tròng nhìn anh
_A A…..không phải vậy…!!! Hix, ông trời thật đúng là biết đùa mà, hôm nay bố anh cũng xẽ qua bên này _Kris ôm đầu chán nản
_Hả? Anh đùa em? _Jeeisca nín thinh nhìn Kris ngờ vực, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy
_Truyện này đáng đùa sao? _Kris nhìn Jessica chán nản
_Hixxx, thế phải làm thế nào bây giờ?……em……em không muốn kết thúc như thế này đâu……_Jessica gào lên ầm ỹ
_Jessica làm sao vậy? Khóc gì mà kinh thế? _Taeyeon nghe thấy Jessica gào khóc to quá nên bước lên coi có truyện gì
_Tên Kris này bắt nạt Jessica sao? _Baekhyun thấy vậy cũng tý ta tí tởn chạy lên
_Vớ vẩn? _Kris nhăn mặt trừng mắt nhìn Baekhyun, cái tên suốt ngày ăn nói bừa bãi
_Jessica _Seohyun chạy rầm rầm từ ngoài cửa vào khi nghe thấy tiếng khóc thất thanh vàng ngọc của bạn Jessica yêu “quái” của nhà ta vang ra
_Seohyun ơi! Cứu Jessica với, chết mấy _Cô ôm chầm lấy Seohyun
_Truyện gì vậy? Tui đi ngoàii thấy Jessica khóc to quá trời à. Ai bắt nạt Jessica vậy? Tui giết!!!!!_Seohyun vỗ vỗ vai Jessica an ủi cho nhỏ bình tĩnh lại
_Mấy đứa ổn chứ? Có truyện gì vậy ?_Chanyeol bước vào lớp, nhìn mấy đứa đang túm tụm chỗ Jessica , ánh mắt lướt qua khắp lớp rồi dừng lại trỗ Han mỉm cười hài lòng rồi bước tới trỗ Seohyun
_Anh Kris, có truyện gì mà Jessica khóc giữ vậy ?_Seohyun lo lắng hỏi Kris
_Haizzz..hôm nay bố Jessica sẽ qua đây và không những vậy bố anh cũng qua đây vì có việc gì đó nên ……_Kris thở dài, bỏ lửng câu nói
_Ồ! Vậy truyện 2 đứa gia đình 2 bên không biết chút nào sao?_Chanyeol hỏi, hơi ngạc nhiên 1 chút xíu
_dạ không, làm sao mà nói được cơ chứ ạ _Kris lắc đầu, khuôn mặt buồn buồn nhìn Jessica
_Ủh, cho hỏi tý nhớ. 2 người này yêu nhau hả? _Seohyun nghe 1 hồi, khuôn mặt đần ra nhìn mọi người rồi nhìn Jessica và Kris hỏi
“Rầm” Bạn Baekhyun nhà ta đang ngồi đung đưa trên ghế thì té cái rầm khi nghe Seohyun hỏi 1 câu hỏi hết mức là Ngu
_Mẹ ơi, giờ mi mới biết sao Seo Joo Hyun. Từ lâu rồi, mi là người của thế kỉ nào rớt xuống vậy ?_Baekhyun nhắn nhó bò lên nhìn Seohyun bất lực
_Ngu _Taeyeon phán 1 câu lạnh lùng
_Hừ, kệ tui, thì có ai nói đâu mà tui biết à _Seohyun bĩu môi
_Được rồi, nhưng anh thấy cái này có gì đâu mà 2 đứa buồn vậy, chỉ là sang thăm thôi mà. Kể cả là họ sẽ điều tra cuộc sống của 2 đứa thì có vấn đề gì đâu nhỉ, nhân tiện công bố tình cảm luôn cũng tốt chứ sao _Chanyeol cười
_Vì ba Kris là chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn CIA thế giới trong khi ba của Jessica lại là ông trùm của cả tập đoàn mafia lẫy lừng trong thế giới ngầm. Sao mà yêu được _Han sau 1 hồi tự kỉ cũng bước tên góp chút tiếng nói
_Thì sao nào? _Seohyun nhăn mặt không hiểu
_Thì đó, CIA với mafia vốn là kẻ thù mà, 1 người là trộm, 1 người bắt trộm thì làm sao có truyện đồng ý cho con cái 2 bên yêu nhau được chứ _Baekhyun giải thích
_Ồ, té ra là vậy _Seohyun gật gật đầu xem chừng hiểu lắm
_Ùm, cho anh hỏi chút nhé. Theo như mấy đứa nói thì, Kris họ Wu vậy cha Kris là Wu Siwon đúng không? Jessica họ Jung thì ba em là Jung Ji Sang hả? Đúng không ? _Chanyeol suy nghĩ 1 hồi rồi quay qua hỏi Jessica và Kris
_Dạ _ cả 2 cùng gật đầu
_Ớ, nghe cái tên này hơi quen quen nhỉ? _Seohyun bóp chán suy nghĩ, cố lục lọi trong cái đầu của 1 chuyên gia quên của mình coi đã gặp cái tên này ở đâu
_Hihi Seohyun, em nhớ tập đoán Wu và bang Jung không ?_Chanyeol cười cười nhìn cô em gái
_Um, tập đoàn Wu và Bang Jung hả?…..um…nghe quen quen ta…._Seohyun lẩm bẩm
_Thế em có nhớ vì sao em quậy vậy mà không 1 lần vô sở cảnh sát uống trà đàm đạo là nhờ ai không? _Chanyeol lắc đầu cốc nhẹ lên đầu cô em gái đãng trí
_À, thì là nhờ bác…..A! ý anh nhắc tới không lẽ là Wu Bang và Jung Bang đó ý á _Seohyun đập tay cái “Bốp” vào chán khi nhớ ra từ gợi ý của anh trai mình
_Phải _Chanyeol gật đầu chắc chắn
_2 người đang nói truyện gì mà lạ quá vậy ?_Taeyeon hỏi khi 2 anh em nhà này cứ đối thoại với nhau và nói những thứ không ai hiểu trong khi mọi người đang lo lắng rằng 2 người kia chắc chắn sẽ khổ, 1 trong hai hoặc cả 2 phải chọn cách bỏ gia đình mình để đi theo hạnh phúc của mình…..
_Ầy, quên mất. hehe, Taeyeon bĩnh tõn _Seohyun cười trừ nhìn Taeyeon khi cảm nhận thấy cái lườm sắc của Taeyeon nhà ta, vì cô nàng này rất ghét cái gì lấp lửng, không rõ ràng
_Nói _Taeyeon nhíu mày
_À à…. Thì thế này đi, theo tui ý, tốt nhất là Jessica với Kris tối nay hay là hẹn ba 2 người ra nói chuyện đi, tui đảm bảo. Tui đảm bảo khúc mắc của 2 người sẽ được ba cả 2 giải đáp tất cả thôi nếu đúng như tui và anh Chanyeol đoán _Seohyun cười toét
_Hả? Sao lại vậy? Gặp vậy thì khả năng tui bị appa đưa về Hàn là 90% à_Jessica nhăn mặt
_Yên tâm, nếu cha Jessica bắt về Hàn thật thì Seohyun đảm bảo sẽ bỏ bom cả hãng hàng không đó lun, ok _Seohyun cười tinh nghịch
_Vì sao ? _Taeyeon thấy truyện này hoàn toàn chẳng đơn giản chút nào, vậy mà Seohyun nói truyện cứ nhẹ như không ý ==.
_Hì, tin Seohyun đi, nó không nói bừa đâu. Tình yêu không phải lúc nào cũng có thể thuân lợi được, thế thì nhàm chán quá. Hãy đặt nó vào 1 ván bài để đánh cược em ạ _Chanyeol như hiểu được những suy nghĩ của Taeyeon nói, cười hiền
_Được,vậy em sẽ thử xem sao _Jessica gật đầu, cười tự tin. Lúc đầu cũng thấy truyện này là quá mạo hiểm, nhưng nghe anh Chanyeol nói, tình yêu là phải có thử thách, có mạo hiểm thì mới yêu nhau bền vững hơn được
_Em chắc chứ? Em có thể có tất những cũng có thể em sẽ mất tất đấy. Em không sợ sẽ mất tất cả sao ?_Kris nghiêng mặt nhìn thẳng vào mắt Jessica
_Hì, em biết chứ nhưng em cũng biết là dù có truyện gì thì anh cũng không bỏ em đâu, phải không Kris? Vậy em có mất gì đâu nào _Jessica nở 1 nụ cười hiền, trừu mếm nhìn Kris
_Um _Kris gật đầu, nhìn Jessica đầy yêu thương
_ok, vậy giờ Jessica cứ về chuẩn bị 1 bộ đồ thật xinh, thật đẹp vào để ra mắt bố chồng là ok rồi, hihi _Seohyun nháy mắt nhìn Jessica tinh nghịch
Câu nói đùa của Seohyun làm mọi người cười ầm lên nhưng nó cũng làm cho Kris và Jessica bớt căng thẳng hơn rất nhiều nhưng mà cũng bị Jessica tút dép à nhầm giầy rượt cho tóe khói khắp sân trường…..
_2 người có máu mặt không dưng lại về đây cùng 1 lúc! Không lẽ….. _Chanyeol lẩm bẩn
_Sao vậy ?_Han nhíu mày nhìn Chanyeol khó hiểu
_Han, hôm nay là bao nhiêu rồi? _Chanyeol quay lại hỏi
_Tháng 3, mùng 1 rồi. Sao vậy ?_Han rút điện thoại ra xem rồi hỏi
_A, đã tháng 3 rồi à? Vậy thì sắp tới rồi, chậc _Chanyeol thở dài
_Tới….._Han bỏ lửng câu nói, khẽ nhíu mày
_Lệnh chiêu hồi _Chnayeol chán nản nói
_À! Uh,đầu tháng 3 mà nhỉ? Cũng đã 4 năm rồi cơ đấy, chút nữa tui quên mất _Han thở dài
_Um….. _Chanyeol trầm ngâm, đôi mắt hướng ra ngoài của sổ nhìn bâng khuâng
………………………………
Nghe theo Seohyun và Chanyeol nên ngay lúc đó Jessica và Kris đã gọi điện thoại hẹn gặp ba mình tại 1 nhà hàng pháp khá là sang trọng nhưng yên tĩnh chỉ dành cho những khách Vip và giới Thượng lưu do Chanyeol gọi điện đặt hộ, bao hẳn cả nhà hàng đó luôn
Và tối hôm nay, mọi truyện sẽ rõ ràng, ván bài này có thể đánh thắng hoặc có thể khiến ta trắng tay với 1 thất bại ê chề….Kris cùng ba mình tới từ trước. Kris hôm nay ăn mặc khá sang trọng với áo sơ mi trắng; áo vest khoác ngoài đen, ở cổ và tay áo là viền trắng, quần tây đen, đi giầy da đen,tóc được vuốt 1 chút keo gọn gàng , và đặc biệt hôm nay Kris không dùng kính áp tròng mà đeo kiếng vuông màu đen trông rất chín chắn, bảnh bao và chững chạc khiến cha mình cũng khá bất ngờ.
1 lúc sau Jessica cùng ba mình cũng tới, bước vào trong nhà hàng Pháp được bố trí khá lãng mãn với chủ đạo 2 màu trắng- tím: tường và sàn được lát gạch mem trắng, trải thảm tím,bàn ghế được làm bàng gỗ thượng hạng sơn trắng,các cửa sổ, cửa ra vào được làm bằng gỗ sơn trắng; bên góc phòng là 1 sân khấu tương đối lớn với 1 chiếc đàn piano trắng,rèm cửa màu tím nổi bật; khăn ăn, khăn trải bàn đều màu tím, bát sứ trắng, trên mỗi bàn còn được đặt 1 chậu phong lan nhỏ đang nở những bông hoa màu trắng tinh khiết đang đón ánh nắng mặt trời từ cửa sổ,……. Không gian tạo cho ta 1 cảm giác rất nhẹ nhàng, thoải mái khi có thêm 1 chút nhạc nhẹ nhàng, du dương vang lên trong không gian. Jessica bước vào, khoác trên mình 1 chiếc váy màu hồng phớt hơi xòe ra 1 chút, váy 2 tầng; ở eo thắt lụa trắng; trước ngực cài 1 bông hồng được làm tỉ mị bằng lụa trắng, quai áo được sâu bằng những hạt ngọc trai trắng, khoác ngoài là 1 chiếc áo choàng nhẹ màu hồng phớt cùng màu váy. Tóc đen được buộc lệch về 1 phía nhờ chiếc giây cột hình nơ xinh xắn, đội thêm 1 chiếc vương miệng nhỏ trên đầu; mắt đánh phấn hồng, môi thoa son hồng, má thì khỏi cần thoa phấn cũng hồng sẵn rồi; tai đeo khuyên tròn bằng vàng trắng, cổ đeo giây chuyền có mặt dây là bông hoa hồng được làm bằng pha lê, tay leo lắc nhỏ,chân đeo giầy caa gót trắng 5 phân buộc bơ bên cạnh … trông cô không khác gì 1 công chúa trong truyện cổ tích của bà tiên tuy nhẹ nhàng,không hề diêm dúa quá những vẫn toát lên vẻ kiêu sa,đài các, lộng lẫy….cô khoác tay ba mình - 1 người đàn ông mặc 1 bộ vest xám đen, xung quanh ông đều tỏa ra bá khí ngay từ khi bước vào quán. Cả 2 cùng tiến tới bàn chính giữa gian phòng rộng dãi, nơi có Kris và ba anh đang đợi…
_ Cháu chào bác ạ _Jessica lễ phép cúi chào
_Bác ạ! _Kris cũng đứng dậy thi lễ
2 người cha khẽ gật đầu nhưng tuyệt nhiên không hề nói 1 lời nào
_Cha, anh ấy là Kris ạ, Wu Yi Fan và cha anh ấy là chủ tịch Wui ạ _Jessica giới thiệu
_Ba, còn đây là Jessica Jung và cha cô ấy ạ _Kris giơi thiệu
2 người cha khẽ gật đầu, liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn nhau nhưng tuyệt nhiên vẫn không chịu mở lời
Kris vẫy tay cho phục vụ gọi đồ ăn ra. Bữa ăn khá yên ắng, không có chuyện gì xảy ra những cũng không có bất cứ tiếng nói chuyện nào cả, không khí tuyệt nhiên tĩnh lặng, có phần gượng ép vì 2 nhân vật nhà ta hiện tại thực không biết nói như thế nào…..Bữa ăn kết thúc, món tráng miệng và trà được bầy ra thì câu chuyện mới được bắt đầu khi chất giọng trầm trầm của cha Kris vang lên:
_Gọi ta ra chắc không phải chỉ để ăn thôi chứ? Có truyện gì nói đi
_Cha, con biết cha cũng biết bác Jung là ai, con cũng biết truyện này là không thể những cha à……con muốn lấy Jessica làm vợ cha ạ _Giọng Kris chắc nịch nói với cha mình nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại cực kì trừu mếm
_Biệt vậy sao còn gọi ta tới đây _Ông Wu khẽ nhíu mày
_Cha, bác,tụi con biết cha và bác sẽ không thể chấp nhận được truyện này, nhất là khi con còn là con gái của mafia….nhưng….nhưng con yêu anh Kris thật lòng, con mong cha và bác đồng ý cho tụi con ạ _Cô nhắm tịt mắt nói 1 lèo. Phải dũng cảm lắm mới thốt được nên lời đấy khi ánh mắt lạnh lẽo của cha Kris cứ nhìn chằm chằm cô
_Con đang coi thương nhân phầm của mình sao? _Ông Jung giọng hơi bực vang lên
_Cha, con…. _Jessica mặt đỏ lừ, ấp úng
_Cha à, dù có truyện gi đi nữa….dù Jessica có là con gái của ông trùm mafia hay con có là con cha_chủ tích tập đoàn CIA thế giới thì con cũng chỉ yêu mình cô ấy thôi. Không có 1 cô gái nào khác có thể thay thế cái tên Jessica Jung trong lòng con được , cha ạ _Ánh mắt anh nhìn cha mình đầy kiên quyết
_Ông Wu, tụi nó lớn cả rồi…. _Ông Jung khuôn mặt vẫn lạnh băng nhưng trên miệng lại đang vẽ nên nụ cười
_Cha à _Cô không hiểu ý cha mình nói, sắp khóc tới nơi vì 2 ông cứ nhìn nhau không chớp mắt luôn
_ha ha ha…. _2 người cha sau khi nhìn nhau 1 hồi thì ôm bụng cười phá lên
Kris, Jessica nhìn cha mình mà mặt cứ đần ra…..2 người lúc nào cũng lạnh lùng, trên người bá khí bừng bừng mà giờ lại cười văng cả quán ăn vốn rất tĩnh lặng khiến tụi nó càng e dè, sợ sệt hơn……
_Kris _Ông Jung nhìn Kriss, ánh mắt nhìn đầy hàn khí muốn suyên thủng người khác. Nếu là người thường thì có lẽ đã chết bởi hàn khi này rôi những may mắn thay Kris không phải là người thường nên cũng chưa chết được, keke
_Dạ, bác ! Con mong bác đồng ý cho tụi con ạ, con xin hứa truyện của tụi con sẽ chẳng làm ảnh hưởng gì tới 2 bên cả đâu ạ _Kris kiên quyết
_Ha,ta đâu bảo gì là không cho đâu _Ông Jung cười khà khà
_Vậy sao….._Kris bỏ lửng câu nói, anh không hiểu được hết ý nghĩa câu nói của ông
_Ta chỉ có 1 đứa con gái duy nhất này nên từ bé đã nuông chiều nó quá nên giờ nó đâm ra rất ngang bướng, nghịch ngợm . Nó chịu sung sướng quen rồi nên việc nhà chẳng biết chút nào, cơm không biết nấu, việc nhà thì không biết làm chỉ giỏi quậy phá thôi.Con muốn lấy nó thật sao ? _Ông Jung kể 1 lèo tật xấu của cô con gái yêu quí nhìn Kris
_Cha à _Jessica mặt đỏ lựng nhìn ba mình trăn trối
_Dạ, thưa bác, con muốn ạ. Con cần là cần Jessica cứ mãi là cô ấy lúc gặp con, yêu con là được rồi ạ , con không muốn Jessica vì con mà thay đổi gì cả ạ, Vì lúc đấy Jessica không phải là cô ấy nữa mà là 1 cô gái khác rồi ạ, vậy thì con không cần đâu_Kris nhìn cô cười hiền
_Um, vậy ta cũng không có gì để nói nữa _Ông Jung xem chừng có vẻ rất hài lòng bởi lời nói của Kris
_Dạ…._Jessica mặt nghệt ra, không tin vào những gì tai mình vừa nghe thấy
_Con không muốn sao ?_Ông Jung nhíu mày nhìn cô
_Dạ….không….không ạ……nhưng sao lại……._Jessica ấp ứng nhưng rõ ràng khuôn mặt đang dãn ra, nụ cười đang ngày càng rạng rỡ hơn
_Ý cháu là gì? _Ông Wu hỏi
_Sao 2 người đồng ý dễ dàng vậy? Chẳng phải 2 người ghét nhau sao ?_Kris nhìn cha mình không hiểu
_CIA và mafia đối địch, là kẻ thù của nhau, đấy chỉ là trên lý thuyết thôi _Seohyun cùng Chanyeol, Han, Taeyeon và Baekhyun bước tới
_Người ngoài ai nhìn vào cũng nghĩ Wu Bang và Jung Bang là kẻ thù không đội trời chung nhưng trên thực tế là 2 thế lực bổ sung sự tồn tại cho nhau. Mafia vốn không phải kẻ cướp mà là người giết thuê cũng như CIA không phải cảnh sát mà là người ám sát. Vì vậy để lợi dụng lợi thế của nhau mà liên kết với nhau để lật đổ những người ngáng đường, những người CIA không thể giết được thì mafia sẽ làm, những người mafia không chừng trị được sẽ cho bọn đấy vô tù ngục của CIA bóc lịch. Vậy thôi _Chanyeol giải thích
_Nói thẳng ra thì CIA và Mafia không phải kẻ thù mà ngược lại, là những bằng hữu thân thiết đó _Seohyun cười tự tin
_Phải? _2 người cha gật đầu hài lòng với câu nói của Seohyun
_Con chào bác, tụi con thất lễ rồi ạ _Chanyeol và Seohyun cúi chào 2 vị tiền bối 1 cách đầy cung kính
_Không sao! Seohyun, Chanyeol ta phải cảm ơn các con nhiều lắm đấy, đã giúp đỡ con gái ta nhiều à_Cha Jessica cười hiền hòa xoa đầu Seohyun
_Cha, cha biết anh Chanyeol và Seohyun sao ?_Kris không dấu khỏi sự ngạc nhiên
_Con gái, con trai nuôi của ông Ai_Ông trùm của thế giới ngầm sao ta lại không biết được chứ???_Cha Jessica nhíu mày
_Cậu Luhan, cậu Baekhyun, cô Taeyeon cũng cám ơn các cháu đã giúp đỡ 2 đứa kia nhiều nhé, các cháu vất vả nhiều rồi _Cha Kris cười, khẽ gật đầu cám ơn tụi nó
_Dạ _3 đứa cúi mình
_Các con đều là những đứa trẻ được sinh ra , lớn lên trong sự rèn luyện , dạy bảo hơn người và các con được gặp nhau như ngày hôm nay cũng là 1 định mệnh nên dù có bất cứ truyện gì xảy ra hãy sát cánh bên nhau nhé . Hiểu chứ Chanyeol _Cha Kris nói, nhìn Chanyeol
_Dạ, con hiểu ạ _Chanyeol khẽ gật đầu
_Cha, vậy cha đồng ý hoàn toàn truyện của tụi con sao ạ?_Jessica vẫn không tin là cha mình và cha Kris có thể đồng ý dễ thế nên hỏi lại 1 lần nữa cho chắc chắn
_Sao lại không nhỉ? Quá tốt là đằng khác đấy chứ. Thực ra, 2 đứa vốn được đính ước từ trước mà _Ông Jung nhẹ nhàng xoa đầu cô con gái yêu quý
_Dạ ….._Jessica mặt cứ nghệt ra
_Là ….là sao ạ….???_Kris lắp ba lắp bắp, anh ngỡ mình bị bệnh lãng tai
_Ha, thực ra đính ước này lâu rồi, từ khi các con chào đời cơ nhưng ta muốn 2 đứa đến với nhau tự nhiên thôi. Ta cũng không hy vọng lắm vào hôn ước này vì vốn thằng Kris nhà ta lầm lý, chẳng chịu đứa nào cả, thấy con gái là tránh xa, đứa nào bám thì đuổi thẳng tay, chửi thẳng mặt nên ta cũng chẳng muốn ép nó. Nhưng giờ 2 đứa yêu nhau như vậy thì tốt quá rồi_Ông Wui cười mãm nguyện, giải thích cho tụi nó nghe
Kris với Jessica nhìn nhau rồi cả 2 ôm chầm lấy nhau cười hạnh phúc
Côvỡ òa trong tiếng khóc nhưng lần này không phải là khóc vì sợ hãi, không phải khóc vì đau khổ nữa mà đó là những giọt nước mắt tinh khiết , nóng hổi đấy đã rơi vào niềm hạnh phúc vô bờ bến…. Cái hạnh phúc mà cô tưởng chừng như đang vụt mất khỏi tầm tay mình
Mọi người ở ngoài nhìn cặp đôi này ôm nhau mà mỉm cười, dường như ai cũng lây sự hạnh phúc của họ và lòng thầm cầu chúc cho cặp đôi này mãi mãi hạnh phúc……và điều đấy là đương nhiên rồi ……
~~~~~~~~~~~
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip