Tiết trời đã chuyển giao và giờ đây, mùa xuân đã ghé bước rất rõ ràng. Cơn mưa ấm áp của mùa xuân đã rơi xuống. Chàng trai chăm chú ngắm nhìn phía bên ngoài cửa sổ rồi đột nhiên anh bắt đầu thu xếp hành lý.
"Anh đi đâu vậy?"
Cô nàng khóa dưới vừa mới rửa bát của buổi cơm tối xong, cô lau qua loa tay mình vào tạp dề rồi hỏi anh.
"A...... anh định đến đảo Jeju."
"Đảo Jeju? Sao lại đột ngột vậy?"
"Thì thế thôi. Vì anh có đồ để quên ở đấy."
Đảo Jeju. Hòn đảo của sự lạ lẫm.
Nơi riêng biệt mà bốn phương tám hướng được bao bọc bởi nước.
Nơi lại chẳng hề cô đơn chút nào.
Chàng trai thỉnh thoảng lại hay đến đảo Jeju. Và anh đã một mình tìm đến đây, chôn vùi tất cả ký ức tại hòn đảo ấy rồi quay trở về. Lý do nơi này chẳng hề cô đơn lại là vì những quá khứ anh để lại ấy vẫn vương lại từng nơi một.
"Nơi ấy anh còn kí ức tuyệt đẹp nào sao? Người không thường ra ngoài như anh lại đi du lịch thế này."
Cô nàng khóa dưới vẫn lau đôi tay đã khô một chút và nhẹ nhàng nói. Không phải. Không phải vì còn những kí ức tuyệt đẹp hay là gì đấy đáng để ghi nhớ mà anh đi đến đấy. Mà anh đi là vì đấy là nơi chẳng có chút kí ức nào tồn tại cả. Nơi còn những kí ức thì phải để nó lại một cách thật đẹp chứ, không thể khiến thời gian lẫn kí ức dơ bẩn bằng những bãi nôn xoắn vặn vào nhau như thế được.
"Chắc anh sẽ ở khoảng ba bốn ngày. Nếu lâu thì cũng có thể là một tuần. Anh đến đó rồi có lẽ không liên lạc được đâu. Em đừng lo lắng."
Cô cảm nhận được bầu không khí dần nặng nề hơn thường ngày đang bao quanh anh. Vì thế, cô lặng lẽ nhìn anh và nói.
"Em biết rồi. Vậy hãy để Danie cho em nhé."
"Anh đã định nhờ em nhưng em lại nói trước rồi này. Cảm ơn em nhé."
Anh cầm túi hành lý rồi đi đến sân bay.
Và tự lúc nào, mưa xuân đã ngừng rơi.
Cũng trong lúc ấy, cô gái mở mắt nhìn thẳng về phía gương.
Hôm trước cô đã thức thâu đêm để sắp xếp lại nội dung phỏng vấn nên khiến bây giờ ngày đêm lẫn lộn hết cả lên. Bản thảo vẫn chẳng thể hoàn thành dù đã thức khuya nhiệt tình đến thế. Cô từ từ thức dậy, lê mình đi tắm rồi bắt đầu một ngày muộn màng. Cô đã ngồi trước máy tính với sự quyết tâm sẽ làm cho xong bản thảo đến tận mười một giờ đêm, nhưng đương nhiên là mục tiêu hoàn toàn chậm bước so với thời gian. Kế hoạch hoàn thành bản thảo rồi xem một tập phim ban đêm cũng chỉ là tham vọng ban đầu của cô mà thôi.
"Mình thì như thế thôi. Dù vậy thì cũng xong cả rồi."
Cô nhấc cơ thể đã đông cứng vì làm việc trong thời gian dài trước máy tính, treo chiếc cardigan lên móc, với lấy điện thoại cùng tai nghe rồi ra khỏi nhà. Cô dời bước về phía sông Hàn và cắm tai nghe vào máy. Đã lâu rồi mới có một đêm đi dạo thế này. Cô hít thở thật sâu, không khí ẩm ướt cùng tâm tình thư thái của đêm xuân len lỏi vào bên trong người cô.
Chàng trai đã đến đảo Jeju với chuyến bay cuối cùng trong ngày. Thời tiết nơi ấy rất quang đãng. Anh thuê ngay một chiếc xe và đang trên đường đến ngắm biển đêm Ái Nguyệt (T/N: Aewol 애월 tên một bãi biển ở Jeju, cũng là tên bài hát của Jonghyun và Jang Junyoung). Vị trí lái chính mà lâu rồi anh mới chạm lấy. Thân thể đã nhiều năm quen với ghế phó lái khiến nay bỗng có chút ngượng ngùng. Không một đồng bạn du hành, cũng không một kế hoạch đi đâu về đâu, cho nên chàng trai cứ chậm rãi lái xe. Trong khung giờ khá muộn, trên con đường vắng bóng người. Cảm giác cô độc lạnh lẽo đột nhiên lại ùa đến bên cạnh, anh nghĩ mình cần chút âm nhạc gì đấy nên với tay mở radio. Bình thường anh cũng chẳng có chương trình này hay nghe nên cứ để nguyên chương trình đang mở và mở to âm lượng lên.
|넌 젖을수록 투명해지는 꽃
Em tựa như đóa hoa càng ướt đẫm càng vô hình
우리 사이 흰 꽃잎이
Cánh hoa trắng tinh giữa chuyện tình đôi ta
후회로 촉촉해져 가
Dần ướt đẫm trong nỗi hối hận|
Có lẽ là chương trình đọc thơ chăng. Anh bật radio vì sợ hãi sự yên tĩnh của đêm cho nên chỉ cần không ồn ào thì cái gì cũng được cả, vậy nên anh đã không chuyển đài và để nguyên như vậy lắng nghe.
Cùng thời gian ấy, Seoul.
Có lẽ là vì tiết trời ấm áp của xuân, nên dù đã muộn rồi nhưng vẫn còn khá nhiều người xuất hiện ở sông Hàn. Cô gái đưa chân theo quãng đường đi bộ rồi ngồi xuống băng ghế. Cô đang tận hưởng tiết xuân cùng với chương trình radio của anh mà cô đã quen nghe khi kim giờ chỉ vào lúc này.
|Có một loài hoa mang tên "Sơn Hà Diệp".
Người ta nói, loài họ nhỏ bé và trắng tinh ấy khi bị ướt bởi mưa hoặc sương thì cánh hoa sẽ trở thành vô hình.
Thần kì lắm phải không? Cách đây vài ngày có một câu chuyện nhờ tôi diễn tả cuộc đời chúng ta bằng một loài hoa, nên tôi đã thử tìm có loài hoa nào đẹp hay tuyệt vời gì chăng, để rồi tôi biết được loài hoa tựa như mộng thế này.|
'Quả thật là loài hoa tựa như mộng. Cánh hoa trở thành vô hình."
Cô gật gật đầu trong giọng nói của anh ấy.
| Có những điều thấy được nhưng lại không thể tránh được trong cuộc đời chúng ta.
Và cũng luôn có những điều ta không thể thấy bằng mắt được nhưng vẫn luôn hiện hữu bên ta.
Tựa như cánh hoa của hoa này.|
Cô nghĩ đến anh. Nhưng lại không có cơn đau xé lòng như lần trước. Giờ đây, dù đôi lúc cô cũng nhớ đến anh như thế này nhưng vẫn có thể chịu được. Tất cả cũng chỉ là nỗi khó chịu và ngột ngạt mà thôi. Rồi đột nhiên cô hiếu kì, bây giờ anh đang làm gì nhỉ?
Chàng trai vượt qua màn đêm và đặt chân đến Ái Nguyệt. Anh đậu xe tại nơi nhìn chính diện mặt biển, vặn to âm lượng lên hết cỡ và lắng nghe raddio. Biển đen nhấp nhô trong đêm.
'Tôi không thể nào tránh được em....... Tình yêu nguội lạnh rồi chia tay, vậy mà giờ đây tôi vẫn ở cùng với em. Vì vậy tôi mới đến đây......'
Đối với anh, đảo Jeju là nơi anh để lại bí mật rồi đến đây. Vì để gói những kí ức trong suốt 5 năm bên cô vào biển cả mà anh mới chạy xa đến tận đây. Nhỡ mà anh có tìm đến đảo này lại lần nữa với dục vọng muốn tìm lại kí ức xưa cũ thì những kí ức chôn vùi ấy cũng đã bị rửa sạch trong sóng biển, hoàn toàn không thể nào tìm lại được nữa. Dù vậy, những thời gian cùng kí ức ấy có lẽ đã trở thành mảnh ghép ở nơi nào đấy của biển, của bãi cát rồi lưu lại nơi đây, nên thi thoảng anh muốn nhớ đến cô thì sẽ lại tìm về đây thôi.
Rồi đột nhiên anh hiếu kì, bây giờ cô đang làm gì nhỉ?
|Điều gọi là cuộc sống chính là ướt đẫm bởi cảm tình, nhuộm ướt lẫn nhau rồi lại khô ráo trở lại.
Không phải là như vậy sao? Thật ra thế giới vẫn luôn dao động như cũ
Còn điều thay đổi lớn nhất dường như cũng chỉ là trái tim của chính ta.
Ta thấu hiểu sự thay đổi ấy và khiêm tốn nhận lấy.
Và tôi nghĩ, điều ấy như trở thành cơ bản của hạnh phúc rồi."
5 năm trước, chàng trai và cô gái cùng ướt đẫm trong tình yêu dành cho nhau, rồi thấu hiểu nhau đến mức vô hình như chẳng hề biết đến ranh giới của nhau. Để rồi những cơn đau đang gào thét cùng tình yêu dần dần khô cạn, và hai người trở về với cuộc sống trước khi bên nhau. Quãng thời gian tuyệt đẹp ấy đã trôi qua, và chẳng còn chút gì sót lại ở vị trí ấy cả (T/N: Câu này tác giả đã dùng một phần nội dung của phim Hoa Dạng Niên Hoa của đạo diễn Vương Gia Vệ).
Anh và cô đã nghĩ rằng mình muốn được hạnh phúc, và để được như thế thì giờ đây, cả hai nhận ra rằng đã đến lúc phải cho nhau lối đi đừng sót lại chút điều gì.
|Để kết thúc hôm nay, tôi sẽ mang đến cho mọi người ca khúc "Sơn Hà Diệp". Ngày mai mọi người cũng nghỉ ngơi thật tốt rồi đến đây nhé.|
山荷葉 - Sơn Hà Diệp
넌 젖을수록 투명해지는 꽃
Em tựa như đóa hoa, càng ướt đẫm càng vô hình
우리 사이 흰 꽃잎이
Cánh hoa trắng tinh giữa chuyện tình đôi ta
후회로 촉촉해져 가
Dần ướt đẫm trong nỗi hối hận
투명하지만 사라지진 않아
Vô hình, nhưng lại chẳng biến mất
보이지 않을 땐
Những khi không thấy được
아프지라도 않던데
Thì lại chẳng đớn đau
알고도 잡지 못하는 게
Những điều chúng ta hiểu thấu lại chẳng nắm được trong tay
찢어질 듯 죽을 듯 아프구나
Đau đến xé lòng, đau như chết đi
눈물에 흠뻑 젖어버리니
Ướt đẫm trong nước mắt
뻔한 내 잘못은 이젠 안 보여
Những lỗi lầm của tôi giờ đây chẳng ai thấy nữa
아 바람에 흩날리는구나
Đã trôi theo cơn gió rồi
아 이슬에 젖어가는구나
Đã ướt đẫm trong giọt sương rồi
코앞의 꽃잎아
Hỡi cánh hoa trước mặt tôi ơi
넌 날 속인 진한 향기를 품고
Em ôm lấy hương hoa thơm nồng ấy và lừa dối tôi
그댈 찾을 수 없도록
Để tôi mãi chẳng thể tìm thấy em
영원의 방에 날 가두고
Em giam tôi lại trong căn phòng mang tên "Vĩnh viễn"
간사하게 새하얗게 웃고 있구나
Hóa ra em đang mỉm cười, thật trắng trong, thật lừa dối
아 바람에 흩날리는구나
Hóa ra trôi theo cơn gió mất rồi
아 이슬에 젖어가는구나
Hóa ra đã ướt đẫm trong giọt sương rồi
시간이 지나 흰 꽃잎들도
Theo thời gian trôi vụt qua
투명해진 기억 없이 시들어 가겠지
Cánh hoa ấy cũng sẽ héo tàn, bỏ lại những kí ức dần trở nên vô hình
아 슬픔에 흩날리는구나
Hóa ra đã tung cánh bay trong nỗi sầu rồi
아 눈물에 젖어가는구나
Hóa ra đã ướt đẫm trong lệ sầu mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
시간이 지나
Thời gian trôi qua mất rồi
Dường như cái gọi là Vận Mệnh đã được chứng minh, hai người tồn tại trong đoạn thời gian giống nhau và không gian khác nhau, đã cùng quyết định sẽ để cho nhau trôi đi trong cùng một lúc, cũng như cùng quyết định buông tha cho bản thân của thời yêu nhau nồng cháy đậm sâu. Trong suốt khoảng thời gian bài hát cất lên, chàng trai và cô gái cùng rơi giọt nước mắt cho sự ly biệt hoàn toàn và ôm chặt lấy một nhau không hiện hữu trước mắt. Hai người giờ đây đã chính thức nói lời chia tay với nhau
Và cũng hứa rằng, đôi lúc sẽ nhớ về nhau, sẽ có chút đau, và sẽ mơ hồ hoài nhiệm về nhau.
Ngày hôm sau,
Anh trở về nhà khi xóa sạch kí ức cùng quãng thời gian 5 năm trong một ngày.
Cô ấy cũng bắt đầu một ngày bình thường, nhưng đọng lại chút tiếc nuối như thường ngày.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip