Chương 5 Đánh nhau
Jo Myung Soo kéo theo mấy người bạn trong lớp 13 đánh nhau với lớp 12.
Nguyên nhân đánh nhau vô cùng đơn giản, chính là do cục giấy khơi chiến vụ án học đường này. Chuyện là sáng sớm Cha Eun Sang, Eun Sang cô nương đang cần cù quét dọn khắp khu vực cầu thang, vậy mà bạn học Jo Yeon Hwa của lớp 12 'hàng xóm' lại trắng trợn đem cục giấy ở khu vực hành lang lớp 12 quét xuống cầu thang!
Cha Eun Sang cả kinh, đi tới gọi bạn kia :
"Bạn kia, sao bạn có thể đem rác của khu vực lớp bạn phụ trách chạy tới bỏ ở chỗ của lớp người khác?"
Jo Yeon Hwa vén tay áo lên, sau đó nệm cây chổi xuống đất một cái, từ trên cao nhìn xuống Cha Eun Sang đang đứng dưới cầu thang.
"Bạn học à, sao bạn có thể nói mình cố ý vậy chứ, chỉ là cục giấy không cẩn thận lăn xuống mà thôi. Hơn nữa, bạn có cần hẹp hòi vậy không, quét thêm có cục giấy, có gì mà làm ghê quá vậy?"
Lần này Cha Eun Sang rất không vui, đi lên tranh luận cùng bạn kia.
"Mỗi lớp đều có phân chia khu vực phụ trách làm vệ sinh rõ ràng, rác của lớp mấy người thì mấy người quét, dựa vào cái gì bắt tôi quét?"
Jo Yeon Hwa cũng không yếu thế, ưỡn ngực.
"Tôi cũng chưa nói bạn nói a, hơn nữa, bạn coi như quét thêm một chút thì đã làm sao?"
Cha Eun Sang khẽ cắn răng.
Hừ, nếu như cô không nói lời nào thì bản tiểu thư liền giúp cô quét nhưng dựa vào những lời cô vừa nói tôi liền không quét, chẳng những thế tôi càng muốn cho cô tự quét!
Eun Sang mắt trợn trắng, nhỏ giọng lầu bầu một câu, "Kẻ xấu thường hay tác quái!"
Jo Yeon Hwa là hoa khôi của lớp 12, dựa vào khuôn mặt trái xoan cùng đôi mắt to tròn luôn giành được mọi lời tán dương cũng như sự theo đuổi của các nam sinh, dưới sự sủng ái của đám con trai, Jo Yeon Hwa thường ngày đều được xem là kẻ cao ngạo ngang ngược, kẻ nào dám nói cô không đẹp chứ?
"Cậu.. cái tên xấu xí kia vừa nói cái gì? Có ngon lặp lại lần nữa!" Jo Yeon Hwa bị khuất nhục như vậy, ném chổi liền đẩy Cha Eun Sang một cái, Cha Eun Sang bị đẩy lảo đảo suýt chút nữa là ngã xuống đất.
Không khéo là, tình cảnh này vừa vặn bị Jo Myung Soo vừa từ nhà vệ sinh bước ra trông thấy.
Jo Myung Soo thường ngày có biệt danh 'Tiểu năng thủ* dám làm việc nghĩa' làm sao có thể để cho nữ sinh lớp mình bị khuất nhục chứ, vội vàng chạy tới đem Cha Eun Sang bảo hộ ở phía sau, lạnh lùng răn dạy Jo Yeon Hwa.
"Cậu nữ sinh này sao đanh đá như vậy, lại còn đẩy bạn học!"
(*tay thiện nghệ; tay cừ khôi; tay giỏi giang)
Jo Yeon Hwa bị Jo Myung Soo rống làm cho sợ, viền mắt đỏ lên, lời nói cũng mang theo tiếng khóc nức nở.
"Là cậu ấy sỉ nhục mình trước, cậu dựa vào cái gì rống người ta, cậu là nam sinh vậy mà hung dữ với nữ sinh!"
Hoa khôi bị oan ức làm lòng của chúng nam sinh lớp 12 thương tiếc không thôi, một vài người máu nóng nổi lên tức giận bước ra, đẩy Jo Myung Soo.
"Cậu làm gì hả, nổi cáu cái gì, Myung Soo là để cho cậu có thể nổi cáu sao?"
Jo Myung Soo đẩy tay nam sinh kia ra, hai mắt trừng lớn như muốn nhảy ra bên ngoài, lớn tiếng quát lên.
"Hiểu Hiểu của tụi tui cũng có thể dễ dàng để cho các người trắng trợn bắt nạt sao?"
Tiếng ồn truyền đến phòng học của lớp 13, mấy nam sinh chạy đến, nhìn thấy mấy nam sinh lớp 14 'hàng xóm' vây quanh Cha Eun Sang cùng Jo Myung Soo, giống như hung thần ác sát, liền biết bạn mình bị khi dễ, vội vàng chạy qua để giữ thể diện.
Người đến ngày càng nhiều, nam sinh tuổi này đều là ngựa non háu đá, không ai nhường ai, nhao nhao tranh cãi một lát liền bay vào đánh nhau.
Nhìn đám nam sinh đánh nhau thành một đoàn, Jo Yeon Hwa biết mình đã gây họa, cuống quýt đến nỗi bật khóc, Cha Eun Sang cũng kịp thời hiểu là lớn chuyện rồi, muốn kéo Jo Myung Soo ra khuyên, nhưng vừa mới nắm được cánh tay Jo Myung Soo đã bị hất ra.
Kang Min Hyuk vội chạy tới ngăn cản Cha Eun Sang, lo lắng nói.
"Cậu đừng nhúng vào, coi chừng lát nữa đánh trúng cậu, nhanh đi gọi lão sư đi!"
"Đúng rồi! Phải nhanh chóng tìm Park lão sư!" Cha Eun Sang cấp tốc lấy lại tinh thần, theo Kang Min Hyuk chạy đến văn phòng.
-----
Kim Yong Joon ngâm trà xong, ôm lấy bình giữ ấm vừa hát vừa đi tới chỗ ngồi, còn chưa đặt mông xuống, hai đứa nhỏ kia giống như gió xoáy vèo một cái đi vào, bổ nhào trước bàn làm việc của Chaeyoung.
"A, đây là làm sao thế, thỏ a, chạy nhanh như vậy là phòng học bốc cháy sao?" Kim Yong Joon đem bình đặt lên bàn, lắc lắc tờ tuần báo tiếng Anh trong tay, "Rất có tinh thần, tối nay thêm bài tập ha?"
Hai tai của Cha Eun Sang dựng đứng lên, ôm quyền cầu khẩn nói:
"Yong Joon ca à, sắp xảy ra án mạng mà ngài còn ở đó cho thêm bài tập!"
Kim Yong Joon vui vẻ thả tờ báo trong tay mình ra, hắn hướng về phía Chaeyoung tay thì chỉ chỉ Kang Min Hyuk cùng Cha Eun Sang, "Park đại tài nữ, cô xem mấy đứa nhỏ nhà cô, 'nói quá, tu từ'dùng không tệ a, một chút bài tập thôi đã có thể lấy mạng người, tới khi chúng lên lớp 12 không phải trực tiếp đi đầu thai luôn sao?"
Chaeyoung cầm cái chặn giấy ở trên bàn xoạt một cái vỗ xuống, Kim Yong Joon lập tức ngậm miệng, cúi đầu im lăng xem báo.
"Làm sao vậy?" Nhìn hai đứa nhỏ đứng trước mặt cùng một vẻ lo lắng, Chaeyoung hơi nhíu mày, "Đừng gấp từ từ nói."
Cha Eun Sang thuận theo hít thở đều, một tay đặt trước ngực, vội vàng nói:
"Park lão sư, đánh nhau rồi!"
Đánh nhau? Đang yên đang lành sao tự nhiên lại đánh nhau?
Chaeyoung khép sách giáo khoa ngữ văn lại, sắc mặt trầm xuống.
"Ai đánh nhau, xảy ra chuyện gì?"
"Ôi Park lão sư, cô mau đi cùng tụi em đi, đừng hỏi, đánh tập thể luôn rồi." Kang Min Hyuk đi hai ba bước đã tới cửa phòng làm việc, quay đầu hối thúc Chaeyoung.
Chủ nhiệm cô đừng bình tĩnh như vậy, nhanh lên đi theo em!
-----
"Đến rồi!"
Chaeyoung theo Kang Min Hyuk đi tới cửa phòng học lớp 13, hai nhóm nam sinh cũng sưng mặt sưng mũi rồi, còn cả cánh tay phá da chảy máu.
"Đánh xong rồi?" Hai hàng mi thanh tú của Chaeyoung dựng đứng, cô lạnh lùng mở miệng.
Đám nam sinh chia làm hai bên, một bên đứng dựa vào tường của lớp học, một bên dựa vào bệ cửa sổ hành lang, từng người từng người cúi đầu không nói lời nào.
"Lúc đánh nhau gan lớn lắm mà, bây giờ sao không dám nói lời nào?"
Jo Myung Soo nhịn không nổi, đánh bạo nói.
"Chủ nhiệm, là lớp 12 bắt nạt Cha Eun Sang trước!"
Cái gì? Lớp 12?
Đó không phải là lớp của Lisa sao?
Ha, thực sự chủ nhiệm gì thì học sinh cũng như vậy, chủ nhiệm vớ va vớ vẩn, phẩm hạnh của học sinh cũng chẳng ra gì!
"Park lão sư, tụi em không có bắt nạt bạn học, là lớp cô sỉ nhục Jo Yeon Hwa của lớp tụi em trước!"
"Tôi có hỏi em à!?" Chaeyoung ánh mắt như đao ném thẳng về phía nam sinh, nam sinh bị Chaeyoung quát sững người, ngoan ngoan cúi đầu.
"Ai là Jo Yeon Hwa?" Chaeyoung hỏi.
Jo Yeon Hwa mang theo nước mắt vô cùng oan ức từ bên trong đám nữ sinh bước ra, nhỏ giọng nức nở.
"Park lão sư, em là Jo Yeon Hwa."
Nha đầu này, nhìn một cái liền biết là loại như tiểu nữ sinh đặc biệt thích giở trò, chút chuyện có bao lớn mà khóc sướt mướt cái gì chứ!
Chaeyoung trong lòng hừ lạnh một tiếng, loại học sinh này ở lớp Lisa quả là tuyệt phối!
"Cha Eun Sang sỉ nhục em?" Chaeyoung lạnh giọng hỏi.
Jo Yeon Hwa che cái miệng nhỏ của mình không đáp lời, nước mắt ào ào chảy xuống.
"Em ấy nói em cái gì?" Chaeyoung chịu không nổi loại nữ sinh này, da gà nổi lên một mảnh.
Lần thứ hai Chaeyoung dò hỏi, Jo Yeon Hwa đáng thương mới ấp a ấp úng nói.
"Cậu ấy... cậu ấy nói em xấu.." Nghĩ tới kẻ xấu xí kia dám nói mình 'Kẻ xấu thường tác quái', Jo Yeon Hwa cảm thấy khó chịu, ô ô oa oa khóc lên, nữ sinh lớp 12 bên cạnh nhìn không nỡ đi tới ôm lấy Jo Yeon Hwa nhẹ nhàng an ủi.
"..." Chaeyoung bỗng nhiên không biết nên nói gì.
Lũ trẻ bây giờ đối với định nghĩa từ 'sỉ nhục' không biết tột cùng là lý giải ra sao? Nói chúng xấu chính là sỉ nhục? Còn đám nam sinh kia nữa, chỉ vì chút chuyện mâu thuẫn của hai tiểu nữ sinh mà ẩu đả với nhau?
Thực sự hồ đồ!
"Ô, đây là có chuyện gì vậy?"
Lisa vác cây thước đo trên vai, trong tay ôm sách giáo khoa cùng giáo án từ lầu hai đi lên, đến cầu thang lầu ba thấy một đống người đen ngòm chặn ngay lối rẽ.
A không, không phải một mảnh đông nghẹt người mà chỉ là Chaeyoung mặc áo bành tô màu cà phê sữa.
Đám trẻ lớp 12 nhìn thấy chủ nhiệm của mình đến rồi, có người làm chỗ dựa, mây mù u tối trên mặt dồn dập nhấc lên cầu vồng, toàn bộ chạy đến trước mặt Lisa tố khổ.
"Chủ nhiệm, người của lớp 13 bắt nạt tụi em, Park lão sư cũng không thèm nghe tụi em giải thích!"
"Hửm?" Lisa vỗ vỗ đầu Wang Eun ở sau lưng mình, "Em đàng hoàng cùng Park lão sư nói chuyện thì làm sao cô ấy không nghe em giải thích, nhất định là em tranh cãi với cô ấy chứ gì?" Cô cong cong khóe mắt nhìn Chaeyoung.
"Đúng không, Park lão sư?"
Cô không ở đây mà biết hắn tranh cãi với tôi? Chaeyoung giận quá hóa cười.
"La lão sư rồi, đúng lúc lắm đem học sinh của lớp cô về đi, hỏi xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Tôi cũng sẽ hảo hảo dạy lại học sinh của lớp tôi. Việc này tới đây là kết thúc, nếu chuyện này đến tai phòng giáo vụ thì ai cũng không được yên. Tất cả trở về lớp học đi, sắp đến giờ lên lớp rồi."
"Được." Lisa gật đầu đồng ý, cô đi tới trước mặt Jo Yeon Hwa, đưa thước cùng sách cho nữ sinh đứng bên cạnh, "Em gái, giúp cô đem chúng vào lớp." Nữ sinh nhận lấy mang chúng trở về lớp, Lisa cúi người xuống xoa xoa đỉnh đầu của Jo Yeon Hwa, nhẹ giọng nói:
"Yeon Hwa nhà chúng ta là xinh đẹp nhất, không ai sánh nổi với Yeon Hwa, những ai đố kị Yeon Hwa đều là người xấu xí, đều không ai thèm lấy."
Jo Yeon Hwa thút tha thút thít gật đầu, "Ô ô, La lão sư... lớp 13 bắt nạt em..."
Lisa 'ai' một tiếng, giang hai tay đem đứa nhỏ ôm vào lòng, ôn nhu vỗ về.
"Ngoan, không sao rồi. Lần tới thi toán đạt 150 điểm khinh bỉ bọn họ ha."
Chaeyoung đi tới cửa lớp 13 lại bỗng nhiên quay đầu lại lẳng lặng nhìn Lisa ôm Jo Yeon Hwa, hàng mi rũ xuống, lông mi mảnh khảnh của cô dưới ngọn đèn hiện ra một bóng mờ.
"Chủ nhiệm, cô nhìn cái gì vậy?" Jo Myung Soo thò đầu ra liếc mắt nhìn về phía lớp 12, nhưng đầu của hắn bị Chaeyoung kéo trở về.
"Sắp đến giờ học rồi, đi đọc sách đi!"
Jo Myung Soo làm mặt quỷ, nói với Chaeyoung.
"Chủ nhiệm à, cô xem xem, La lão sư thật ôn nhu a!"
"Thích cô ấy thì chuyển sang lớp 12 đi." Chaeyoung xóc lại sấp bài thi sau đó gõ đầu hắn một cái.
"Ha ha.. không chịu đâu, em vẫn thích chủ nhiệm nhất! Năm nào cũng có thật nhiều nam lão sư đưa sô-cô-la cho cô, cô đều cho tụi em ăn, cô đối với tụi em thật tốt!"
Khóe miệng của Chaeyoung cong lên, cô khẽ cười một tiếng, trong mắt lại châm biếm.
"Lần sau mấy thằng nhóc lớp 12 còn gây sự, mấy đứa đừng sợ, cứ đánh trả cho cô!"
"Hả?" Nét cười trên mặt Jo Myung Soo cứng lại, cô ấy vừa nói gì?
Trên mặt Chaeyoung treo một nụ cười giảo hoạt, đem bài thi trong tay mở ra, đặt lên bàn của Jo Myung Soo.
"Chỉ cần lớp 12 gây sự, mấy đứa liền đánh trả, phải trừng trị bọn chúng! Nếu La lão sư có giáo huấn mấy đứa thì cứ nói cô bảo mấy đứa đánh. Với cái lớp đó, đừng-khách-khí!"
Trời ơi, không phải chứ? Jo Myung Soo bấn loạn, văn phong bây giờ của chủ nhiệm thật không giống trước đây. Ô ô ô, tại sao từ trước đến nay em không phát hiện cô ác như vậy chứ, hư hỏng như vậy chứ!? Trước đây cô lương thiện cỡ nào, nhẹ dạ cỡ nào tại sao bây giờ lại dạy tụi em bụng dạ hẹp hòi như vậy chứ!
"Cái kia..." Jo Myung Soo rụt rè hỏi một câu, "Chủ nhiệm... Không phải là cô với La lão sư có thù oán gì chứ?"
Chaeyoung lấy cuốn sách giáo khoa ở góc bên trái mở ra xem, "Trò Myung Soo vì sao lại nói lời đó?"
Jo Myung Soo co đầu rụt cổ, nói ra luận ngữ.
"Em không có nói gì, không nói gì hết! A đúng rồi, em sắp lên lớp rồi chủ nhiệm, e hèm, Khổng Tử nói 'Có bạn từ phương xa tới thì còn gì vui hơn..."
Đầu ngón tay của Chaeyoung chuyển động trên trang sách, mùi sáp thơm phả vào mũi .
Cô yêu sách, yêu con chữ, yêu cả hương của sách có được từ sáp giấy.
Cô từng dùng trang giấy mình yêu nhất để viết nên những con chữ mà cô yêu nhất, đem phần yêu trong lòng này truyền đến người kia, cô từng ôm một trái tim lo sợ bất an bước đến tương lai tràn ngập ước mơ, từng dùng tư thế thấp nhất khẩn cầu người kia đáp lại.
Thế nhưng... không có gì cả.
Chaeyoung thả quyển sách xuống, đi tới bên cạnh bệ cửa sổ, ngẩng đầu ngắm nhìn những chiếc lá đang bắt đầu rơi chầm chậm bên ngoài.
Cô nghĩ, Lisa 13 năm rồi, đáp án có thể khác xưa sao?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip