Tập 14

"Này, thiếu chủ nhà các cậu đã bỏ đói vật thí nghiệm nhỏ của tôi bao lâu rồi đấy hả? Chắc cỡ ba, bốn ngày rồi quá."

Bác sĩ ái ngại nhìn Đẳng Quân phờ phạc nằm trên giường, cánh tay gầy khẳng khiu lại cắm kim truyền dinh dưỡng tiếp. Hai má đã chuyển sang tím bầm, phần bụng cũng chịu số phận tương tự. Khỏi nói đến bên dưới đi, rõ ràng có âm đạo, sao hắn ta không chuyển sang dùng chỗ ấy chứ, thật muốn xem cậu ta chửa sẽ thế nào.

"Không đến mức ấy đâu, Nghiên Du chỉ nhốt cậu ấy một ngày là cùng."

Bác sĩ phản bác lại ý kiến ấy, đưa hồ sơ bệnh án cho Quý Nặc xem. Dạ dày hoàn toàn trống rỗng, chứng tỏ đã bị bỏ đói một khoảng thời gian. Anh cau mày, chờ cậu ta tỉnh dậy hỏi cũng mất thời gian, chi bằng tự mình tìm hiểu thì hơn.

Tháo chiếc kính ra rồi day nhẹ sống mũi, Quý Nặc thấp giọng gọi điện phía ngoài hành lang, việc này càng ít người biết càng tốt, như vậy anh có thể tự xử lí được. 

"Tôi chuẩn bị về bây giờ, các người chuẩn bị trình báo việc mấy ngày vừa qua về Đẳng Quân đi. Tại sao lại bỏ đói cậu ấy hả?"

"Hửm? Quân Quân bị bỏ đói á?"

Nghiên Du cười tươi đứng ngay sau đó từ bao giờ, bệnh viện quá đông người qua lại đến mức anh không để ý tới có ai đứng bên cạnh mình. Nghiên Du mỗi khi mặc áo sơ mi lại khiến đám người phải ngoái lại nhìn ít nhất hai lần, hắn rất cao to cùng bắp tay chắc khỏe, mặc thêm đai ngực khéo léo khoe thân hình chuẩn chỉnh. Lúc cười tuy vô sỉ nhưng đảm bảo sẽ làm đối phương siêu lòng, đẹp trai đến hoàn hảo như vậy, hóa ra lại là tên chó điên có mạch suy nghĩ không giống người bình thường chút nào.

"Nghiên Du, thiếu chủ, việc này để tôi làm rõ đã."

Quý Nặc nhanh chóng cúp máy, cố không thể hiện sự mất bình tĩnh trước mặt Nghiên Du. Nhưng hắn lại rất thản nhiên trước chuyện này, chính vì thái độ ấy mới khiến Quý Nặc thấy run sợ hơn, ai biết hắn đang suy tính gì trong đầu nữa.

"Được rồi, giao cho cậu làm rõ, tôi vào thăm cáo nhỏ đây."

Cáo nhỏ kia vừa nhìn thấy hắn đã theo phản xạ đưa hai tay lên che đầu mình, ánh mắt chỉ hướng xuống dưới, không hề có một tia run sợ nào được thấy rõ, đây là hành động theo bản năng sợ bị đánh mà thôi. Nghe thấy tiếng ghế kéo lê trên mặt đất, Đẳng Quân nghĩ hắn sắp cầm ghế lên đánh đập liền khom người thấp hơn, không biết nên che thế nào cho đỡ đau nhất nữa.

"Bỏ tay xuống đi, che thế sao tôi thấy mặt cậu được?"

Cáo nhỏ: Không phản ứng.

Chó sói: Không hài lòng.

"Thật tình, dù cậu che như thế thì nếu muốn tôi vẫn đập cho cậu nhừ tử được mà?"

Nghiên Du nắm hai cổ tay cậu bắt phải buông xuống, lực của hắn thật lớn, cậu còn chẳng ghì lại được. Sau đó hắn lại nâng cằm cậu lên, định tát sao, hay lại đấm đây?

"Mở mắt ra."

Đẳng Quân nhắm tịt mắt mãi mới dám mở he hé, chờ xác nhận bằng ánh mắt xong hắn mới yên vị ngồi xuống gọt hoa quả ăn. Nghiên Du thuận tay trái, nên hắn cầm dao trông cũng khác người bình thường, vậy mà còn có thể gọt vỏ táo liền mạch không đứt một chút nào hết.

"Mấy ngày tôi đi vắng, cậu ăn uống thế nào? Có bỏ bữa không?"

Nghiên Du chìa miếng táo ra cho cậu ăn, Đẳng Quân không dám chậm trễ, lập tức nhận lấy táo rồi nhai nuốt. Ăn xong hết những miếng hắn đưa mới trả lời câu hỏi vừa rồi.

[Tôi vẫn ăn uống đều, không bỏ bữa.]

"Không đúng, tôi có hỏi mấy đứa ở nhà, chúng nói rằng cậu đều ở trong phòng, cũng không có ai đem đồ ăn đến cho cậu cả?"

"Cậu sẽ không từ chối thức ăn đưa tới đúng không? Tại sao họ lại không đem đồ tới cho cậu?"

Đẳng Quân vẫn ngậm táo trong miệng, bọn họ ban đầu vẫn mang đủ ba bữa tới cho cậu, rồi dần chuyển xuống một bữa, có ngày không mang bữa nào hết. Cộng thêm tâm lí bất ổn, Đẳng Quân co chân ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ suốt, không để tâm đến ăn uống nữa, nghĩ rằng họ không mang đến là do...

[Không phải do anh nói họ không mang đồ ăn tới cho tôi nữa à?]

Cậu nghĩ rằng do thái độ của mình khiến hắn chán ghét, không cho cậu ăn uống nữa nên không dám phàn nàn. Nghiên Du đã nhận được câu trả lời, ngả lưng ra sau đáp.

"Tôi muốn vỗ béo cậu còn chưa được. Cớ gì không cho cậu ăn chứ?"

"Lần tới đừng ngu ngốc chống đối nữa, tôi rất thích nhìn cậu khóc lóc trong phòng tắm đấy"

Nghiên Du nhoẻn miệng cười với cái ý đồ độc ác, chỉ khi nghe đến vấn đề này mới làm Đẳng Quân thực sự sợ hãi. Đắn đo một hồi, cậu vẫn quyết định hỏi hắn chuyện này.

[Tại sao anh vẫn muốn giữ tôi lại?]

"Đúng vậy, vì sao nhỉ?" - Nghiên Du làm vẻ không hiểu, nhún vai tinh nghịch - "Tôi hoàn toàn có thể bóp chết cậu mà? Giữ cậu sống làm gì chứ?"

Cáo nhỏ đương nhiên không dám hỏi thêm vặn vẹo nữa, tông giọng hắn trầm hẳn xuống rồi.

"Được rồi, nghỉ ngơi đi, khỏe thì cho gặp mẹ. Giờ tôi còn phải về nhà giải quyết chuyện nữa ~"

Nghiên Du xoa đầu cậu rồi rời đi, chỉ vậy thôi cũng làm người cậu co rúm lại. Nhẫn tâm ném cậu vào phòng tắm suốt một ngày một đêm, rồi lại đưa vào bệnh viện chữa trị, chẳng hiểu nổi hắn được.

Có vẻ như Nghiên Du đã phân phó người ở đây chuẩn bị đồ ăn tẩm bổ cho cậu, vì dạ dày thời gian vừa rồi không có gì co bóp nên tạm thời phải ăn cháo trước. Sáng nay vừa cháo bào ngư, rồi lại tới cháo cá hồi, ngon thật đấy. 

Một lát sau bác sĩ hớt hải mang điện thoại tới cho cậu nghe, người gọi là Quý Nặc, anh gấp gáp nhờ cậu về nhà một chuyến, xe đã chờ sẵn bên dưới rồi.

Đẳng Quân dù thân thể yếu ớt, nhưng nghe tin Nghiên Du đang hành hạ những người làm ở nhà liền nóng ruột. Nhớ đến việc hắn từng cứa cổ những tên định ám sát khiến bước chân cậu nhanh hơn, cuối cùng vì kiệt sức liền ngã đau đớn ngay gần bậc thềm. Đầu gối rách cả vải, cũng do đồ của bệnh viện mỏng quá, trầy hết chân rồi. 

Cậu biết mình phải đứng dậy bây giờ, nhưng trong bụng cậu mới chỉ có vài bát cháo không đủ để hồi sức nổi. Mấy thủ hạ của Nghiên Du đã phát hiện ra tiếng động, chưa kịp đỡ cậu dậy, người đằng sau đã bước tới rồi.

"Sao lại mặc nguyên đồ bệnh viện về vậy? Chúng ta mới chào tạm biệt mà?"

Nghiên Du sắc mặt khác hẳn ban nãy, cậu chưa thấy hắn trở nên nghiêm túc tới thế này, hắn quàng tay ra ôm thốc cậu đứng dậy vào trong. Quý Nặc đã bị Nghiên Du nhìn trúng, không phải anh báo tin, làm sao cáo nhỏ chạy về kịp lúc thế này được.

"Cũng không sao, cho cậu vào xem tôi thẩm vấn cũng được."

Trong phòng bếp, ba người làm phụ trách việc cho cậu ăn đang bị nhét đồ ăn liên tục, chỉ một lúc nữa thôi họ sẽ chết vì nghẹn. Đẳng Quân tụt xuống nền đất, không biết lấy đâu ra dũng khí nắm lấy tay hắn, ánh mắt thể hiện rõ những điều muốn nói. Nghe thấy tiếng họ khóc lóc phía sau làm cậu cũng muốn nói lắm, nhưng lại đành vội vàng làm kí hiệu.

[Đừng mà, là do tôi, là do tôi không ăn]

"Không đúng, tôi không thích cậu nói như thế."

[Vì tôi không ra ngoài nên họ nghĩ tôi không ăn, tôi xin anh]

Đẳng Quân thở dốc vì chạy từ bên ngoài vào tới nhà chính đã mất một quãng đường dài, sức bền của cậu có, nhưng không phải lúc này.

Nghiên Du nhíu mày nhìn cậu đang khuỵu một chân xuống, ra là bên đó đã bị chảy máu rồi, còn đang thở không ra hơi nữa, ban nãy khi bế lên tim đập rất nhanh, lo lắng cho bọn họ đến thế sao?

"Quý Nặc, đừng ở sau lưng tôi làm cái trò này." - Nghiên Du lừ mắt nhìn Quý Nặc, cau mày quay người đi - "Đưa cậu ấy về bệnh viện, mẹ nó."

Quý Nặc đã tự đánh cược với bản thân, nhưng không ngờ lần đầu tiên có người ngăn được lửa giận của Nghiên Du, dù chính hắn có đang phủ nhận trong lòng, nhưng chắc chắn chó điên Phó Nghiên Du đã để Đẳng Quân trong lòng rồi.

Trên đường về bệnh viện, Quý Nặc quay sang cúi gập đầu cảm ơn Đẳng Quân, cậu ấy có thể từ chối, nhưng đã hết lòng muốn bảo vệ tính mạng người khác. Đẳng Quân là một sai số xuất hiện trong cuộc đời Nghiên Du, biết đâu sẽ là nhân tố quan trọng thì sao.

"Cảm ơn cậu vì tất cả."

Đẳng Quân cũng cúi đầu nhận lấy lời cảm ơn, cậu luôn muốn tạo cơ hội cho tất cả mọi người, với bố cậu đương nhiên cũng vậy. Chỉ là ông không hề có một điểm sáng nào để cậu quay đầu hết, giữa đêm đông xuống âm độ còn vứt con ra ngoài, rõ ràng...ông chỉ muốn cậu chết càng sớm càng tốt mà thôi.

Và vài ngày sau đó, Nghiên Du đã giữ lời hứa cho cậu gặp lại mẹ. Đó là một bệnh viện tâm thần tư nhân rất sang trọng, khác hẳn với suy nghĩ của cậu rằng hắn nhốt mẹ ở những nơi bẩn thỉu tăm tối. Thậm chí phòng bệnh của bà cũng rất đẹp nữa, bên cạnh có đến hai điều dưỡng chăm lo mọi lúc, gần đây không hay gào loạn lên nữa rồi.

"A..."

Đẳng Quân xúc động đi đến bên mẹ, tay đang đan khăn len, nhưng mắt vẫn hướng về phía ngoài cửa sổ. Đẳng Quân nắm lấy tay bà, rồi cật lực làm kí hiệu gọi.

[Mẹ ơi, mẹ ơi]

Theo các điều dưỡng, bà ấy đã không phản ứng với xung quanh nữa rồi, như thể đang chìm trong thế giới riêng của bản thân thôi vậy. Thỉnh thoảng có người hỏi vẫn đáp lại, nhưng phải kiên nhẫn mới nghe được câu trả lời của bà. 

Nghiên Du vốn định ra ngoài làm điếu thuốc, nhưng nhìn cáo nhỏ rưng rưng nước mắt vô lực làm kí hiệu mà không có hồi đáp lại có chút không đành. Đứng chắn trước tầm nhìn của bà, rướn mày mở lời.

"Màu len đẹp đấy, bà đang đan khăn à?"

Đôi mắt vô hồn ấy bỗng sáng rực đầy hạnh phúc, đôi bàn tay ấy vẫn khéo léo từng mũi một, gật gù trả lời.

"Không phải."

"Là áo len, cho con trai tôi."

"Thằng bé sức khỏe không tốt. Mùa đông, phải mặc ấm."

Đẳng Quân trực tiếp rơi từng giọt nước mắt xuống tay bà, đáng lẽ hai mẹ con có thể chạy trốn để có cuộc sống tốt hơn, tất cả là vì người đàn ông bạo lực ấy đã khiến bà thành ra thế này.

"À, ra vậy. Đẹp lắm đấy, chắc sẽ hợp với con trai bà lắm."

Nghiên Du hơi nhếch môi cười, cũng đúng lúc đến giờ uống thuốc để đi ngủ nên người nhà phải ra về. Đẳng Quân có vẻ rất luyến tiếc, vừa khóc nấc lên, vừa nắm lấy tay bà không muốn rời đi. 

"Đi thôi, lần tới sẽ lại cho cậu đến."

Đẳng Quân khóc lóc rất thảm thương làm Nghiên Du cũng phải chép miệng, hắn lau đi nước mắt rồi ôm cậu vào lòng dỗ dành. Rất vừa vặn, cảnh tượng này đã bị người đằng xa chụp lại, còn phóng to rất kĩ vào khuôn mặt Đẳng Quân nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip