Tập 17

Vào đêm ngày Đẳng Quân mang đồ uống tới cho Nghiên Du, hai người sau đó đã phát sinh quan hệ rồi ngủ cùng nhau luôn. Đến nửa đêm hắn có hơi khát nước, đưa tay lên bàn mò mẫm trong bóng tối một hồi không cẩn thận làm đổ nó. Hắn chép miệng bực dọc, bởi Đẳng Quân còn đang nằm lên cánh tay hắn nên mới khó cử động như vậy. Vốn định không uống nữa, nhưng thấy cậu nuốt nước bọt liên tục cũng biết đang khát rồi.

Hắn định rút tay, nghĩ cáo nhỏ có thể bị giật mình, lại thở dài rồi nhẹ nhàng đặt xuống gối. Bên cánh tay đã tê rần, vừa tặc lưỡi vừa ra ngoài tự lấy đồ uống. Khi quay trở về phòng còn ngậm sẵn một ngụm, nắm cằm cậu ấy rồi chầm chậm mớm nước, Đẳng Quân hơi hé mắt, cảm nhận được cổ họng đã được nước bao quanh rất dễ chịu.

Nghiên Du đánh đập cậu, nhưng đôi lúc lại đối xử tốt thế này. Đẳng Quân rất đơn thuần, những cái tát sẽ không quên, đồng nghĩa cái gì cũng sẽ ghi nhớ hết.

Ngày hôm sau có một vụ giao dịch ở bến cảng, trước khi đi, hắn và cậu còn ăn cùng nhau bữa tối nữa. Những tên nội gián âm thầm nhìn cậu, chỉ vài tiếng nữa thôi thuốc sẽ phát huy tác dụng rồi.

"Đi ngủ nhớ quàng chăn kĩ vào đấy, cậu mà hở mông ra là cẩn thận bị quỷ ăn thịt nha ~"

Có mà bị hắn "ăn" ấy.

Đẳng Quân gật đầu, nhắm tịt mắt không dám nhai đồ tiếp khi thấy hắn đứng dậy đưa tay về phía cậu, hóa ra chỉ là xoa đầu mà thôi. Quý Nặc thấy thiếu chủ thay đổi thái độ cũng vui mừng trong lòng, từ một tên điên loạn chỉ biết đến những thứ mình phải làm, Nghiên Du đã đối xử rất nhẹ nhàng với một ai đó rồi.

Cái bẫy ở bến cảng đã giăng sẵn chờ Nghiên Du sa vào, vốn dĩ chẳng hề có cuộc giao dịch nào. Bọn chúng xác nhận sắp đến thời điểm hắn ngừng tim liền lao vào định giết người thủ tiêu, Nghiên Du không có phòng bị lập tức trúng đạn ngay bắp tay, nụ cười man rợ lóe lên trong căn phòng chập chờn ánh sáng. Rút gậy ba khúc thay vì súng, hắn không muốn bọn chúng nhận một đạn rồi chết ngay lập tức. Nghiên Du càng đánh càng hăng, trước tiên nhắm vào những vị trí không quan trọng, rồi sau đó mới đập đầu đến nát sọ thì thôi. 

Những thủ hạ đi cùng Nghiên Du còn chưa kịp bảo vệ thiếu chủ đã được hắn xử lí hết người hộ, cất gậy lại chỗ cũ, hắn lau đi máu bắn ở gần mắt, nhấc cổ áo một tên đang rên ri gần đó định tra khảo. Gã ta bị đánh đến mê sảng, lập cập mãi mấy lời.

"Không thể nào..."

"Rõ ràng tình báo nói...mày đã uống nó rồi..."

"Đáng lẽ bây giờ mày phải chết rồi chứ?"

Nghiên Du ban đầu còn chưa hiểu gã đang nói đến vấn đề gì, nhưng nhớ lại tối hôm trước cáo nhỏ lại tự nguyện dâng bản thân tới tìm hắn. Trong cốc nước ấy lại có thuốc độc sao?

"Nào, không lảm nhảm nữa, mấy chú em từ bang hội nào thế?"

Máu từ bắp tay đang nhỏ xuống ngày càng nhiều, Nghiên Du không ngạc nhiên khi cáo nhỏ lại muốn hạ độc mình, thằng nhãi ấy là loại có thù ắt báo, nhưng trong lòng lại nhói đau khó hiểu, chắc chắn là do đang mất máu rồi.

Còn chưa điều tra được gì, gã đã tự cắn lưỡi bảo vệ đồng đội. Nghiên Du vứt gã ra một phía, châm điếu thuốc sau một đêm giải trí. Mở cửa ra đã thấy mặt trời ló rạng, hắn vẫn còn người để hỏi tội nữa mà.

Vì tất cả hội truy sát Nghiên Du đã chết nên không ai báo tin lại cho hội nội gián, Nghiên Du không muốn đánh rắn động cỏ, hắn còn muốn giết sạch từ gốc đến ngọn, những kẻ động đến hắn không thể dễ dàng bỏ qua được.

---

"Đẳng Quân, thiếu chủ gọi cậu tới khu nhà bên có chuyện."

Khu nhà bên là nơi có tầng hầm giam giữ kẻ thù, Quý Nặc cũng không biết có chuyện gì, từ lúc thiếu chủ về còn chưa thấy mặt mũi đâu. Đẳng Quân không chậm trễ, bỏ lại việc bếp đang làm để đi theo anh. Đồng thời trong thời gian này không ai được phép nghỉ việc, nếu ai có động thái nào khác lạ sẽ đưa đi ngay lập tức.

Đẳng Quân nhìn hắn đang đứng hút thuốc trong phòng giam đó, thấy hắn ngoắc hai ngón tay gọi mình liền ngoan ngoãn bước tới, cho tới hôm qua, mối quan hệ của bọn họ không có gì căng thẳng cả.

Ngay khi sắp đến nơi, Nghiên Du bất thình lình giơ chân lên đạp mạnh vào ngực cậu mà chẳng hề có chủ đích từ trước. Quý Nặc giật mình mở to mắt, trước khi Đẳng Quân bị ngã dúi dụi vào tường đã vội đỡ lấy. 

"Tất cả ra ngoài."

Một mệnh lệnh nhẹ như lông hồng nhưng làm sắc mặt Đẳng Quân tái hẳn đi, nhìn hắn tệ quá, cái cười tươi đáng sợ thường ngày chẳng có nữa. Cậu ôm lấy ngực, sẵn sàng chờ trận đòn tiếp theo.

"Ngạc nhiên không? Khi thấy tôi còn sống ấy?"

Cậu lắc đầu, đầu cúi gằm khiến Nghiên Du không vui, nắm lấy tóc gáy giật ngược ra sau để thấy rõ biểu cảm, cậu ấy rõ ràng đang quá đau đớn rồi, còn không thở sâu được nữa.

"Sao lại không ngạc nhiên? Chính tay cậu hạ độc mà giờ làm cái bộ dạng này á?"

Đẳng Quân lại có chút dao động trong con ngươi, điều này đã làm khẳng định trong lòng hắn càng thêm được củng cố. Vứt cậu xuống nền đất, chỉ hận không rút súng ra giết chết cậu ta ngay lập tức.

"Xích cậu ta lại trong này, không được cho mặc đồ. Còn nữa, mỗi ngày đều cho uống thuốc kích dục, nhớ chưa?"

Cậu mơ hồ nhớ lại trong giấc mộng, quần áo bị xé rách, mỗi tối lại bị hành hạ tình dục đến mức khó chịu dạ dày. Nhiều lần kháng cự muốn giao tiếp, Nghiên Du phát hỏa đánh cậu thân tàn ma dại. Nếu hắn không tự dưng lại có cảm tình với cáo nhỏ, hẳn sẽ chẳng trở nên mất lí trí thế này.

"A..."

Đẳng Quân hấp háy mắt tỉnh dậy khi có khăn mát đặt lên trán, tuy vẫn ở trong phòng giam nhưng quần áo đã được mặc lại, bên cạnh còn có Quý Nặc chăm sóc nữa.

"Cậu ngủ gần hai ngày rồi đấy, sốt cao khó chịu lắm đúng không?"

Đẳng Quân được đỡ dậy để ăn, nhưng cậu từ chối vì nói còn mệt, Quý Nặc đành phải hẹn quay lại vào lúc khác. Bữa tiếp theo cậu tiếp tục định từ chối, lần này đã bị kéo dậy dựa vào thành giường sắt, Quý Nặc còn kê thêm gối mềm ở lưng. Thìa cháo chạm đến miệng lại không được đón nhận, cậu mím môi quay ra phía khác, giờ phút này cậu chẳng muốn được hồi phục nữa. Quý Nặc hết lời khuyên nhủ, nhưng cậu ấy lại càng thu nhỏ lại hơn. Biết rằng mình đang làm khó anh, cáo nhỏ câm buồn rầu đưa tay lên.

[Khi rơi xuống biển sâu, càng vùng vẫy, chỉ càng nhanh chìm xuống hơn]

[Tôi cứ cầu xin sự sống từ anh ta, nhưng lần nào cũng như rơi vào vòng lặp, thà rằng lúc này chết đi còn hơn]

Bị đánh đập tàn bạo trong thời gian dài bởi bố ruột đã khiến cậu có tâm lý lệch lạc muốn bỏ trốn, ấy vậy lại gặp người đàn ông còn đánh cậu kinh khủng hơn, nếu đã không thể tìm thấy lối thoát, thì thà chết đi còn nhẹ nhõm.

"Nhưng nếu không vùng vẫy, làm sao để người khác biết cậu đang gặp vấn đề đúng không?"

"Đẳng Quân, tôi không thể ép cậu phải tin vào tôi, một ngày nào đó tôi sẽ kể cho cậu về chuyện của tôi, đảm bảo rất sống động đấy."

Quý Nặc rất quý Đẳng Quân, coi cậu ấy như một em trai nhỏ để bảo vệ. Cứ tưởng cậu ấy sẽ lại giữ thái độ tuyệt vọng, nhưng đã chịu há miệng ăn trở lại rồi. Cậu cũng muốn tự cầm bát ăn, cơ thể yếu ớt khiến cậu làm kí hiệu còn run rẩy, Quý Nặc sao dám đưa được.

[Có ba nội gián tất cả]

Đẳng Quân ăn xong một lúc mới giao tiếp, anh nhíu mày khi không ngờ được những cái tên được đưa ra. Quý Nặc có nói sẽ báo lại với Nghiên Du ngay lập tức, nhưng cậu muốn nói thêm vài điều nữa.

---

Từ ngày nhốt Đẳng Quân trong phòng giam, Nghiên Du cũng không có nhu cầu vào phòng ấy thêm. Chờ đến nửa đêm mới thấy Đẳng Quân xuất hiện cùng Quý Nặc đi cạnh, vì đau cả hai lỗ bên dưới nên từng bước chân trở nên khó nhọc, hắn cau mày khi thấy cậu đang vịn vào tay Quý Nặc, rõ ràng đã biết anh không dám động vào người của hắn, nhưng cảm giác khó chịu này thật khó diễn giải thành lời.

"Làm sao? Bây giờ cậu có tư cách yêu cầu tôi à?"

Đẳng Quân mặc kệ sống chết của bản thân, bỏ qua lời khó nghe của hắn, tập tễnh đi đến bên giường rồi khom người xuống, vươn tay lấy ra đồ mình cất kín trong đó.

[Đây là lọ thuốc bọn họ đưa tôi, nó vẫn còn nguyên]

[Bọn chúng dọa uy hiếp tới tính mạng mẹ tôi, nhưng tôi biết...anh đã để người của anh quanh phòng bệnh của mẹ rất nhiều]

Quý Nặc đau lòng nhìn cậu nói ra những điều mãi mới có thể giãi bày, Nghiên Du hiển nhiên đã có một chút cảm giác tội lỗi, ba tên nội gián không thể trốn thoát, có tên đã tự sát, nhưng có tên lại không dám, tạm thời đã bị giam lại rồi.

[Phó Nghiên Du, tôi đã tin tưởng anh, thật đấy]

Cậu rưng rưng nước mắt đối diện với hắn, vì tên chó điên này một lần đối xử nhẹ nhàng với mẹ cậu, chỉ trong khoảnh khắc nhỏ ấy đã tăng độ thiện cảm lên rất nhiều.  

[Anh chẳng hề cho tôi có một phút được giải thích, vậy chi bằng để tôi dùng hành động đi]

Đẳng Quân mở nắp thuốc rồi trực tiếp uống nó trước sự ngỡ ngàng của cả hai, Nghiên Du phản ứng nhanh hơn, bước nhanh tới gạt bay lọ nhỏ vỡ tan tành rồi túm gáy cáo nhỏ, đưa hai ngón tay vào sâu trong miệng, đè chặn lưỡi để nhanh nôn hết ra.

"Con mẹ nó thằng điên này! Nhổ ra nhanh lên!"

Chưa uống được nhiều nên đã nôn ộc ụa ra đầy nước bọt có lẫn thuốc, Nghiên Du nóng máu muốn đánh cậu cho tỉnh ngộ, trạng thái cậu ấy không ổn lắm, nằm trong vòng tay hắn rồi làm kí hiệu.

[Tôi thực ra đã phân vân một chút, vì sở dĩ tôi đã thật tâm muốn giết anh.]

[Có vẻ như...tôi sai lầm rồi]

"Đ*t mẹ nó, ý cậu là gì?"

Đôi mắt hắn trống rỗng, nắm lấy cổ áo cậu mà như muốn xé xác con người nhỏ bé này ra thành trăm mảnh. Khóe môi cáo nhỏ hơi nhếch lên cười, vì không biết sau hôm nay có thể còn được hít thở không nữa.

[Dẫu sao sống chết của tôi nằm trong tay anh cả]

[Phó Nghiên Du, cầu xin anh thả tôi đi có được không?]

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip