Tập 39

Đẳng Quân ứa nước mắt khi ngón tay đã chọc sâu vào tận cuống họng, Nghiên Du vứt quần cậu xuống đất, dùng tay vừa làm ướt đó chọc vào lỗ hậu kia mở rộng. Bên dưới đang phồng to rất bí bách rồi, hắn muốn dập cậu tới bến luôn, chỉ có như vậy mới không suy nghĩ đến gã khác được.

“Sao thiếu chủ không dám nhận bản thân thích cậu ấy? Đẳng Quân là đứa trẻ đơn thuần, chỉ cần đừng đánh đập là được”

Dương vật lớn gân guốc cọ qua miệng lỗ hậu, chà sát cũng khiến Đẳng Quân khiếp sợ co rút phập phồng. Ngay lúc này hắn muốn đâm mạnh đến tận ngọn, nhét cả tinh hoàn vào hòa làm một, để cái lỗ hư hỏng này rách toạc ra ngậm lấy. Máu đỏ sẽ hòa cùng với tinh dịch, cứ thế bắn vào nơi sâu nhất thì thôi.

“Cậu đánh chết tôi cũng được, tôi thừa nhận đã có cảm tình với Đẳng Quân. Nói thích thôi…thì có sao chứ?”

Đẳng Quân đã cắn môi chờ sẵn, nhưng Nghiên Du đã nhớ lại khoảnh khắc trước lúc hắn đấm mất tự chủ vào Quý Nặc. Hắn không nhận ra rằng bản thân đã ghen đến lu mờ lí trí, kiên quyết không muốn chấp nhận sự thật ấy.

“Mẹ kiếp, bỏ đi”

Nghiên Du đỏ phừng mặt vì kích thích đã nguội lại cơn nứng, sức cậu ta thường ngày còn hầu được hắn vài hiệp, bây giờ có khi vừa nhét vào đã ngất rồi cũng nên.

Đẳng Quân thấy hắn thực sự không có ý định làm tiếp lại có chút hốt hoảng, vội ngồi dậy nắm lấy vạt áo hắn hỏi.

[Sao lại dừng lại? Anh nghĩ lại sao? Tôi đâu có phản kháng?]

“Nhìn lại bộ dạng cậu đi?” - Nghiên Du vốn định hất mạnh tay nhưng thu lại lực, mặc lại đồ cho nghiêm chỉnh trước - “Con ma bệnh yếu đuối, một năm dành ra ba trăm ngày để ốm.”

Đẳng Quân còn muốn bào chữa nhưng hắn đã thẳng thừng đi mất dạng, liệu hắn có thực sự tha cho Quý Nặc hay không đây? 

Nghiên Du cáu bẳn tới phòng vệ sinh tự giải quyết nốt, đáng lẽ bắt cậu ta dùng miệng cũng được, nhưng hắn sẽ không kiềm chế nổi rồi đè chặn xuống làm đến tối mất.

Cơ thể cáo nhỏ dù ngập tràn mùi thuốc sát trùng của bệnh viện vẫn khiến hắn cuồng si, tham lam muốn liếm láp cơ thể ấy, đuôi mắt lém lỉnh đó làm hắn không thể rời mắt nổi. Nếu như trước đây chỉ coi đó là ánh mắt bất phục, hiện tại lại chỉ vì cái nhíu mày liền phân tâm.

Bác sĩ, y tá đã được dặn dò không cho Đẳng Quân biết việc cậu ấy đang có thai. Bác sĩ nhân lúc Nghiên Du vắng mặt đã đưa tới phòng chụp để kiểm tra bên trong. Đẳng Quân hơi nhăn mày vì dụng cụ kẹp mỏ vịt lạnh lẽo mở rộng âm hộ, bác sĩ đeo găng tay y tế, chiếu đèn sáng để nhìn rõ hơn.

‘Hừm, cậu ta có đẻ đứa thứ hai thì vẫn phải mổ đẻ, âm hộ của người song tính không giãn nở đẩy nhau thai được’

“Tôi đưa máy dò vào kiểm tra, chịu khó một chút”

Đầu dò thuôn dài từ từ đưa vào rồi hiện kết quả lên máy tính, bác sĩ mặc kệ việc cậu đang nhăn nhó khó chịu vẫn muốn vào sâu hơn nữa. Nếu đứa thứ hai được chính tay y phẫu thuật thì thích quá, y sẽ để cậu ta rặn bằng đường âm đạo xem giới hạn lớn nhất sẽ đến đâu. Cậu ta chẳng may có chết cũng có nhiều lí do giải thích, đúng là mẫu vật quá hời.

Kiểm tra xong lại được đưa về phòng bệnh nghỉ ngơi, Đẳng Quân vẫn ấm ức vì bị khám vùng kín một cách xấu hổ, dù cậu không muốn thì vẫn là lệnh của Nghiên Du, phô bày nơi ấy thật không thoải mái chút nào.

Lúc Nghiên Du mang thức ăn tối quay lại đã thấy Đẳng Quân đang ngâm mình trong phòng tắm, hơi khó chịu trong câu hỏi.

“Cứ như ở nhà ấy nhỉ? Mở cửa như thế chờ có ai vào hầu hạ à?”

Người duy nhất có ý đồ xấu với cậu chỉ có hắn thôi.

Nghiên Du mua một đống đồ bổ dưỡng cho cậu và cả cái thai, Đẳng Quân nhìn đồ ăn bày la liệt ra bàn liền ngầm hiểu, phân vẫn mãi mới dùng ngôn ngữ kí hiệu.

[Anh đang bắt tôi có thai tiếp đúng không? Vậy nên mới bắt tôi khám bên dưới, còn mua nhiều đồ ăn thế này nữa?]

“Khám? Khám cái gì?”

Bác sĩ vừa hết ca trực chuẩn bị thay đồ ra về, các y tá cúi chào, y cũng vẫy tay đầy thân thiện, ngáp ngắn ngáp dài sau gần ba ngày trực muốn tụt huyết áp đến nơi rồi.

Ấn thang máy xuống hầm để xe, y giật mình khi Phó Nghiên Du đã ở trong đó từ bao giờ. Hắn nhếch khóe môi cười lạnh lẽo, đôi mắt nhìn trực diện vào con mồi, chỉ chờ cửa thang máy đóng lại thôi.

“Bác sĩ, có chút chuyện muốn nói với cậu đấy”

Người của Phó Nghiên Du đang ung dung trong phòng bảo vệ ấn tắt camera trong thang máy đi, hắn vừa nắm đầu y đập mạnh đến lõm cả một mặt cửa, bởi vậy hắn mới nói những lần động chạm với Đẳng Quân chỉ là trêu đùa. Để hắn thực sự điên tiết sẽ không dám nói tới hậu quả, có thể nhìn qua Quý Nặc bị trọng thương trước đó.

“Sao? Cậu muốn thí nghiệm người cáo nhỏ lắm đúng không?”

Nghiên Du chỉnh lại cổ tay áo khi bác sĩ đang quỳ rạp xuống với khuôn mặt bầm tím, y sợ đến mức không nói được lời biện minh nào. Y nghĩ mình là người luôn thăm khám cho người nhà Phó nên lộng quyền, Quý Nặc trước đây từng cảnh báo y đừng động vào thân thể Đẳng Quân quá nhiều…là y ngu dốt rồi.

“Anh Phó, tôi…tôi chỉ định, định thăm khám đứa bé, tôi…”

“Phó Nghiên Du này ghét nhất là gì biết không? Đừng có đi quá giới hạn…làm những gì được phân phó thôi”

Bác sĩ không ngừng gật đầu lia lịa vì nghĩ đã được tha tội, Nghiên Du lôi thuốc ra châm hút, đi đến ngồi lên lưng y như một chiếc ghế. Bác sĩ run rẩy không dám cử động, chỉ sợ chống tay không đủ vững làm hắn khó chịu thôi.

“Bác sĩ, cậu biết cái gì quan trọng nhất với đời bác sĩ không?”

“Là…là bộ não…”

“Hừm, chính xác, ngoài ra là gì nữa?”

Nghiên Du thở ra một làn khói xám xịt, vứt mẩu tàn thuốc rồi rời đi. Dù đã bị bịt miệng, cũng như đã rời đi một đoạn khá xa nhưng hắn vẫn nghe thấy tiếng gào từ cổ họng y vang đến tận đây, mười đầu ngón tay đã bị thủ hạ dẫm nát bấy không còn vẹn nguyên nữa. Hắn đã bỏ qua cho y mấy lần khi tự tiện sờ mó vào cáo nhỏ, nhưng hôm nay thấy cậu ta tủi thân như vậy lại khiến hắn cảm thấy muốn dùng hành động dỗ dành.

Tại sao lại không vui khi người kia tủi thân chứ?

Không, không có tại sao cả, hắn vốn là tên chó điên rồi, chỉ bực tức thông thường vì có người dám động vào đồ của hắn thôi.

Vốn là người trân trọng đồ ăn, Đẳng Quân đã ăn đến mức gần như muốn ói ra mà vẫn nín nhịn nhai tiếp. Cậu phải khỏe thật nhanh còn dùng cơ thể này đổi lấy bình yên cho Quý Nặc, cho bé con nữa.

“Đồ ăn ngon chứ? Ai bắt cậu phải ăn hết một lượt đâu”

Nghiên Du đã vào phòng được một lúc, đứng đó ngắm nhìn cậu ăn uống thật lực. Hắn tùy tiện ngồi xuống bên cạnh, dùng bàn tay vừa đấm người lau khóe miệng cho cậu. 

[Nếu tôi mang thai lần này, anh sẽ tha cho anh Nặc thật không? Mỗi lần muốn ra điều kiện với anh, tôi đều phải có thai sao?]

Hắn híp mắt nhìn từng động tác kí hiệu ngôn ngữ từ đôi bàn tay thon dài, bất chợt vân vê vành tai khiến cậu giật mình thon thót, sao hắn lại chạm vào cậu nhẹ nhàng như thế chứ?

“Cáo nhỏ, tốt nhất đừng bao giờ nhắc đến tên gã đàn ông khác một lần nữa…”

“Cậu nhắc một gã, tôi giết một gã, hiểu không?”

Hắn không phải vì cơ thể song tính kì lạ ấy nên mới có hứng thú. 

Hắn không phải vì có tình cảm rồi, mới sợ ai đó buồn vì không còn mẹ.

Hắn không phải vì trót thích rồi, mới vội vàng chạy đi tìm khi ai đó bị bắt cóc.

Hắn không phải vì yêu rồi, mới nóng ruột gan phát hiện ai đó bỏ trốn.

Cách thể hiện tình yêu trong mắt hắn chính là bằng bạo lực cưỡng ép, có được quyền lực trong tay sẽ có được tất cả, chỉ thế thôi.

“Cáo nhỏ, đồ láo toét nhà cậu”

Nghiên Du kéo cậu lại phía mình cùng hôn môi, Đẳng Quân không lạ gì sự tùy hứng của hắn, nhưng nụ hôn lần này lại quá đỗi bình thường, bình thường tới mức có thể kéo dài được. 

“Khụ, khụ…”

Ngay lúc lưỡi đang quấn lấy nhau mút mát, Đẳng Quân quay đầu qua hướng khác né tránh, giải thích trước khi bị ăn đập.

[Miệng anh toàn mùi thuốc lá nồng nặc quá, tôi không cố ý đẩy ra đâu]

À, hắn vừa hút mấy điếu xong.

Đẳng Quân cứ liếc nhìn rồi lại cụp mắt xuống, hay hắn định đứng dậy vả cậu cho có lực hơn? Không đúng, hắn đánh ở tư thế nào cũng nhiều lực hết.

“Nằm nghỉ đi, từ mai sẽ có bác sĩ khác điều trị cho cậu”

Bóng lưng Phó Nghiên Du rời khỏi phòng bệnh không khỏi làm cáo nhỏ hoang mang mãi, chắc chắn là vì không được giải quyết tình dục nên mới ra cái bộ dạng ấy. Thiết nghĩ hắn có thể thoải mái đi làm với người khác được mà, sao cứ nhất định phải là cậu chứ?

‘Đồ thần kinh’

Bách Lâm ngày ngày tắm trong tinh dịch tới mê sảng, chúng thậm chí còn dùng lỗ tai của y để cọ sát, bắn dịch thể vào trong đó một cách tàn nhẫn. Y thầm nguyền rủa Phó Nghiên Du sẽ chết không còn lành lặn một mảnh hồn, chỉ cần y thoát ra được khỏi đây thôi.

Lờ mờ tỉnh lại khi bản thân đang bị xì nước lạnh lẽo rửa sạch cơ thể, người đó miệng thì chửi mắng y là đồ đĩ điếm, nhưng sau đó lại ghé sát tai dỗ dành.

“Lão đại, chúng tôi đến đón cậu đây”

Nhân cơ hội Phó Nghiên Du đang bận với tình nhân bé nhỏ ở bệnh viện, đám tay sai của Bách Lâm đã lén trà trộn rồi cứu lão đại của chúng ra. Trên xe đưa về vẫn không quên làm vài hiệp, nhiệm vụ của y từ trước đến nay vẫn là dùng cơ thể để điều hành tổ chức rồi.

“Lão đại, lỗ lồn của cậu nát bươm rồi, nếu không thít chặt lại tử tế…bên Chính phủ sẽ bỏ rơi cậu đấy”

Tay sai móc rộng thêm ngón tay vẫn thấy rất lỏng, đủ để biết mấy tháng vừa qua lão đại đã bị cường bạo tới mức nào. May vẫn giữ được cái mạng là tốt rồi, tên Phó Nghiên Du đúng thật là gã điên biến thái.

“Chết tiệt, mẹ kiếp…Tao sẽ không, ứ, tha cho Phó Nghiên Du đâu!” - Bách Lâm dang rộng chân quắp lấy người đang đè mình - “Sắp xếp để tao gặp những lão đại khác, tao…sẽ bắt Đẳng Quân bằng được”

Y đem toàn bộ căm hận đặt lên Đẳng Quân, y cũng sẽ biến cậu thành thứ điếm đi hầu hạ hàng trăm gã đàn ông khác dưới sự chứng kiến của Nghiên Du. 

“Haha, chỉ có mình hắn biết phát điên ư? Nhầm to rồi Phó Nghiên Du!”

Phó Nghiên Du lúc này đang đứng trước giường bệnh chờ người đó tỉnh lại, chân đã được bó bột, vết thương ở đầu cũng được thăm khám đầy đủ. Cơn chấn động não đó sẽ sớm qua đi, hồi phục chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.

“Đồ ăn…đâu rồi?”

 
 
Quý Nặc khó nhọc mở lời, Nghiên Du với sắc mặt khó xác định tâm trạng ấy làm y cố ngồi dậy đối diện. Nghiên Du thở dài, hắn không muốn cáo nhỏ phát điên đòi nhảy lầu nữa.

“Từ bây giờ sẽ không còn Quý Nặc trên đời này nữa”

“Tôi thu hồi lại tên đã dành cho cậu, bạn thân, cánh tay phải đắc lực của tôi hiện đã chết rồi”

Điều này đồng nghĩa với việc Quý Nặc sẽ có một cuộc đời khác.

“Đợi đến khi cái não của cậu hoạt động trở lại…đi đi, đi thật xa vào, cậu sẽ không còn dưới trướng ai nữa, không cần bảo vệ tôi, không cần đến gần cáo nhỏ nữa”

Nghiên Du biết y phải làm dưới trướng những người khác vì muốn đổi lại tự do cho hắn, nhưng điều này là thừa thãi với hắn rồi. Cả những lần y đến Nhật chịu tra tấn hắn cũng đều biết hết, hắn không cần ai thương hại hắn hết.

 
“Anh Phó, anh cứ thế bỏ đi sao? Còn Quý…” – Vệ sĩ biết mình không nên nhắc đến tên y nữa, vội bỏ ngỏ lời về sau.

“Chờ tới khi cậu ta hồi phục sẽ quay lại sau, nói chuyện với một tên não không ổn định có nghĩa lí gì chứ?”

Ngoài phòng bệnh, tên bệnh nhân không phải là Quý Nặc, mà đã chuyển về tên thật trước đây của y - Trình Nhất Nặc.

Con người ấy luôn mang dáng vẻ kiêu ngạo rời đi lại mang theo chút cô độc, có lẽ ngay từ đầu hắn đã vốn không có ai thân cận rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip