VOL 2~Chap 41: Những thứ mà đàn ông cần có
Tôi gục xuống đất trên cả bốn chi ngay đằng trước chỗ của Garret-san nơi mà không còn ai ở đây nữa. Tôi chậm rãi đứng dậy và bước đi loạng choạng về quán trọ trong khi cúi đầu nhìn chân tôi đi từng bước. Keyla-san đang định gọi tôi khi cô ấy thấy tôi đi tới, nhưng khi nhìn vào biểu cảm tuyệt vọng của tôi, cô ấy ngay lập tức đi ra phía quầy và đưa tôi chìa khóa phòng.
[Mặt cậu bị sao vậy? Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng hãy nghỉ ngơi hôm nay đi nhé!] (Keyla)
Cô ấy nói vậy rồi nhẹ đẩy lưng tôi. Tôi hơi gật đầu mình để trả lời và đi vào căn phòng như mọi khi. Bên trong phòng, tôi ném mình lên giường và rồi đi ngủ....
Lula mang bữa ăn lên cho tôi.
Tôi ăn một chút.
Em ấy bảo tôi hãy tươi tỉnh lên.
Tôi đi ngủ.
Ông hói tới.
Ông ấy trưng ra một khuôn mặt có vẻ trông lúng túng.
Tôi lại đi ngủ.
Keyla-san mang lên cho tôi một bữa ăn.
Cô ấy vỗ lưng tôi với tiếng *bộp-bộp*.
Tôi lại đi ngủ.
Khi tôi nhận ra, Meru đang vỗ đầu tôi dỗ dành với tiếng *pon-pon*.
Em đang cố gắng an ủi anh à?
Cảm ơn em.
Tôi tiếp tục đi ngủ.
Rồi cánh cửa bật mở ra một cách mạnh mẽ sau hai ngày trôi qua. Tôi chậm rãi nhìn ra chỗ cánh cửa, ở đó là Orlando mặc một bộ đồ đơn giản và đeo một cái túi to. Orlando bước tới với tiếng *rầm-rập* và tóm lấy tay tôi.
[Tôi đã nghe tình hình từ Regan-san rồi!! Đi thôi!!](Orlando)
Ể? Đi đâu?
Orlando kéo tôi ra ngoài. Chờ chút!? Anh ta đang làm cái quái gì vậy!? Làm ơn hãy để tôi được ở một mình dùm cái!! Hay đúng hơn, cái Lão hói ích kỉ kia đã nói với anh điều gì thế!!
Orlando đưa tôi đến một nơi không xa lắm so với thành phố, nó là một cánh đồng trơ trụi không có bất cứ thứ gì.
[Thế quái nào anh lại đưa tôi đến chỗ này làm gì?] (Wazu)
Sau khi lùi cách xa tôi một khoảng vừa đủ, Orlando lấy ra một cây kiếm gỗ từ cái túi mà anh ta đeo và chĩa mũi kiếm về phía tôi.
[Gì thế? Cậu muốn đấu với tôi à?] (Wazu)
[À thì, nó gần giống như thế. Với sức mạnh của cậu, tôi muốn cậu giúp tôi việc luyện tập. Chỉ tốn một chút---
Tôi tới đây!!] (Orlando)
Orlando lao tới chém tôi với thanh kiếm nhưng tôi tránh nó một cách hời hợt. Mặc dù vậy tôi cũng chẳng bị thương nếu bị đòn tấn công đó đánh trúng.
[Thực sự thì cậu muốn làm gì vậy?] (Wazu)
Tôi hỏi trong khi né đòn chém, nhưng Orlando chỉ mỉm cười đáp lại
[Khi cậu cảm thấy buồn, nếu như cậu ra ngoài như thế này và vận động cơ thể, thường thì nó sẽ khiến cậu cảm thấy tốt hơn đấy] (Orlando)
[Vậy à....] (Wazu)
Trong trường hợp của mình thì tôi chẳng cảm thấy tốt hơn gì cả. Với lại, tôi hầu như chẳng di chuyển mấy từ khi bắt đầu. Thật là, tôi có thể về được không?
[Bên cạnh đó, tôi có câu này muốn nói với cậu] (Orlando)
[Cậu muốn nói gì?] (Wazu)
[Ah. . . . dù vậy thì đây chỉ là ý kiến cá nhân của tôi thôi] (Orlando)
Và rồi, Orlando ngừng hành động của mình lại. Trước khi tôi kịp phản ứng, một nhát đâm phi thẳng vào ngực tôi.
[Wazu!! Cậu thật là khó coi!!] (Orlando)
[Guhaa. . . . . . .] (Wazu)
Chí mạnggggg!!!! Tôi ôm lấy ngực mình. Tên này. . . . đột nhiên lại. . . . ughh. . . . Tôi biết là mặt tôi trông bình thường rồi. . . . tôi không có đẹp trai như cậu. . . . N-Nhưng tôi sẽ không khóc đâu. . . .
[Sao trông cậu như sắp khóc vậy. . . . hình như cậu hiểu lầm cái gì đó rồi thì phải?] (Orlando)
[Cái gì!? Tôi biết khuôn mặt tôi không được đẹp trai như cậu rồi. . . .] (Wazu)
[Ý tôi không phải thế!! Tôi không nói cậu khó coi theo nghĩa như vậy!! Mà cảm ơn vì lời khen!!] (Orlando)
Được rồiiii, hãy giết cậu ta thôi. Giờ, tôi sẽ đánh cậu một cách nghiêm túc (thôi xong, một phút mặc niệm bắt đầu😂). Hãy đập nát hành tinh nào.
[Nghe này, điều mà tôi định nói là tình trạng hiện giờ của cậu rất khó coi!! Quả thực, bị đá sau khi bị lợi dụng bởi người phụ nữ mình thích, như một thằng đàn ông tôi cũng thấy buồn cho cậu] (Orlando)
Guhaa. . . . .!!
Chết tiệt. . . . lẽ nào cậu ta đang cố gắng giết tôi bằng những lời nói của mình. . . .
[Nhưng, hãy nhìn vào bản thân cậu đi!! Suốt ngày chỉ biết tuyệt vọng và đi ngủ!! Nó quá sai rồi!!] (Orlando)
[Nếu cậu còn là đàn ông thì hãy đối diện với sự thật đi!!] (Orlando)
[Hãy tự hào với những gì cậu đã bảo vệ được!] (Orlando)
[Đúng là cậu đã bị bỏ rơi. Nhưng cậu đã mang lại nụ cười cho cô ấy. Không phải vậy là đủ rồi sao? Để tôi nói với cậu điều này----
Đó là bởi vì cậu là một người ĐÀN ÔNG!!] (Orlando)
Orlando đánh vào mặt tôi với cú đấm thay vì thanh kiếm gỗ. Tôi nhận lấy cú đấm và cảm giác đau đớn chạy dọc cằm tôi. Tôi hiểu rằng cậu ấy đã đấm tôi một cách nghiêm túc truyền đạt rằng những điều cậu ta vừa nói cũng rất nghiêm túc.
Chà. . . .
Cậu ngầu thật đấy, Orlando. . . .
Nước mắt tôi tự nhiên tuôn rơi. Nó chảy tới nắm đấm của Orlando trên cằm tôi. Nhưng chưa hết, cậu ta nhìn thẳng vào tôi.
[Cái gì thế. . . . Tại sao cậu lại nói những lời đó với tôi. . . .] (Wazu)
Orlando thu nắm đấm lại và nắm chặt nó.
[Tôi không biết cậu nghĩ gì nhưng---] (Orlando)
Cậu ấy hướng nắm đấm tới phía tôi.
[Đối với tôi, cậu là một người bạn!! Đó là lý do tôi nói những lời đó với cậu!!] (Orlando)
Ra vậy. . . . một người bạn à. . . .
[Cậu thật là một người bạn tồi đó. . . . chẳng nhẽ cậu luôn đánh những người mà cậu gọi là bạn à?] (Wazu)
[Bởi vì chúng ta là bạn!] (Orlando)
Đừng có nở nụ cười như vậy, tôi không hợp để làm bạn với cậu.
[Được thôi. . . . nếu cậu là bạn tôi, liệu cậu có giữ im lặng về việc này không?] (Wazu)
[Tất nhiên rồi!!] (Orlando)
Cậu ấy nói vậy rồi quay người sang hướng khác.
Tôi liên tục hét lên và khóc to với mọi nỗi niềm trong tim. . . .
Sau khi khóc được một lúc, tôi cảm thấy sảng khoái lạ thường. Như lời Orlando đã nói, bởi vì tôi đã có thể cứu được Tata-san, tôi quyết định vậy là đủ. Nó vẫn khá đau mỗi khi nhớ lại những lời mà cô gái tai mèo đã nói. . . . điều đó cũng khiến tôi nhớ tới Aria và Sarona-san. . . . nhưng tôi đã có bạn để hỗ trợ. Tôi xoay sở đứng dậy và nhìn về phía trước. Khi tôi gạt đi nước mắt----
[Cậu thấy ổn hơn chưa?] (Orlando)
----Cậu ta nói vậy trong khi mỉm cười.
[Ừ, tôi thấy tốt hơn rồi] (Wazu)
[Vậy tốt rồi] (Orlando)
[Được rồi!! Vậy thì chúng ta hãy tiếp tục tập luyện thôi nhỉ?] (Wazu)
[Không. . . . mục đích tôi đưa cậu tới đây không phải như vậy. . . .] (Orlando)
[Đừng có ngại! Như một người bạn, tôi sẽ giúp cậu tâm luyện thật kỹ lưỡng!!] (Wazu)
Sau đó, chúng tôi đã luyện tập khá miễn cưỡng.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip