chăm ốm
Đêm đã về khuya, ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Không gian yên tĩnh chỉ có tiếng gió nhẹ ngoài cửa sổ và hơi thở đều đặn của người đang say ngủ. Beomgyu nằm đó, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, gương mặt thanh tú trở nên nhợt nhạt dưới ánh sáng. Hơi thở yếu ớt của cậu làm lòng Soobin như thắt lại, một nỗi đau dịu dàng lặng lẽ len lỏi vào từng tế bào, từng nhịp đập.
Soobin ngồi bên cạnh, đôi mắt chăm chú dõi theo từng nét mặt mệt mỏi của người yêu. Hôm nay, Beomgyu đã làm việc quá sức, đến nỗi về đến nhà thì kiệt sức và thiếp đi ngay trên giường. Trong đôi mắt của Soobin, Beomgyu lúc này chẳng khác gì một cánh hoa mỏng manh, chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ khiến cậu tổn thương. Soobin khẽ thở dài, cảm nhận một luồng xúc động dâng trào trong lòng – vừa thương vừa xót xa.
Trên tay là viên thuốc, nhưng Beomgyu ngủ quá sâu, gã không nỡ đánh thức. Nghĩ một lúc, Soobin đành lấy viên thuốc ra, cẩn thận giã thành bột rồi pha vào chút nước. Nhìn chén nước thuốc nhạt màu, ánh mắt Soobin thoáng hiện lên chút lưỡng lự. Gã cúi người xuống, nhấp một ngụm nước thuốc rồi áp sát đôi môi mình vào môi Beomgyu, bắt đầu truyền thuốc qua.
Làn môi gã chạm vào đôi môi mềm mại của Beomgyu, một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa khắp lòng Soobin. Dự định ban đầu chỉ là truyền thuốc, nhưng cảm giác ngọt ngào từ đôi môi Beomgyu khiến tim gã bỗng chốc loạn nhịp. Soobin đẩy đầu lưỡi, cẩn thận đưa từng giọt nước thuốc vào, môi mơn man và lưỡi khẽ dây dưa. Từng hơi thở hòa quyện, nhẹ nhàng mà sâu lắng.
Beomgyu khẽ nhíu mày, đôi môi cử động như thể cảm nhận được điều gì mơ hồ, nhưng mệt quá nên vẫn chìm sâu trong giấc ngủ. Một tiếng "ưm" thoát ra từ môi cậu, mềm mại và ngọt ngào đến mức làm tim Soobin bất giác thắt lại. Thế nhưng, gã không nỡ rời ra ngay. Đầu lưỡi vẫn chạm khẽ vào đầu lưỡi của Beomgyu, ngập ngừng dây dưa thêm một chút nữa, như để giữ lấy khoảnh khắc ngọt ngào này.
Mãi một lúc sau, Soobin mới thả nhẹ đôi môi của Beomgyu ra, ngắm nhìn người yêu vẫn đang say giấc nồng, gương mặt thanh tú tĩnh lặng như thể mọi mệt mỏi đã tan biến. Gã ngồi dậy, đưa tay lên chạm vào môi mình, lòng không khỏi dấy lên một cơn hối hận pha lẫn ngượng ngùng.
"Trời ơi, mình làm cái gì vậy chứ? Chỉ định chăm sóc em ấy thôi mà..." Soobin lẩm bẩm, tự trách mình nhưng trong lòng lại tràn đầy yêu thương. Gã biết, hành động vừa rồi có phần vượt qua giới hạn, nhưng nỗi thương nhớ và tình cảm dành cho Beomgyu cứ trỗi dậy mãnh liệt, như ngọn sóng không thể kìm nén.
Soobin ngồi lại bên cạnh, bàn tay dịu dàng đặt lên tay Beomgyu, gã chăm chú như sợ rằng chỉ cần chớp mắt một lần là sẽ bỏ lỡ đi giây phút quý giá này. Dù là khoảnh khắc im lặng hay tiếng thở nhẹ nhàng, tất cả đều chứa đựng yêu thương và sự quan tâm mà gã muốn dành trọn vẹn cho người con trai ấy.
Khi tia nắng đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ, Beomgyu từ từ mở mắt. Cảm giác ngọt ngào từ đôi môi còn đọng lại khiến cậu thoáng ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy Soobin vẫn ngồi cạnh bên, ánh mắt đượm buồn, cậu chỉ mỉm cười yếu ớt.
"Soobin...anh ngồi đây suốt đêm sao?" Beomgyu khẽ hỏi, giọng nói vừa yếu ớt vừa dịu dàng.
Soobin gật đầu, bàn tay ấm áp vuốt nhẹ mái tóc rối của Beomgyu, giọng nói trầm ấm, dịu dàng như một lời hứa:
"Anh ở đây, chăm sóc cho em. Em có biết anh lo cho em thế nào không? Em mệt mỏi mà không chịu nghỉ ngơi gì cả..."
Beomgyu mỉm cười, đôi mắt sáng lên một chút, lấp lánh như thể cảm nhận được tình cảm chân thành của Soobin. Cậu nhắm mắt lại, nhớ đến cảm giác mềm mại ấm áp trên môi đêm qua, ngón tay vô thức chạm nhẹ vào môi mình, thì thầm:
"Có phải...anh đã làm gì không?"
Soobin mỉm cười, đôi mắt gã lấp lánh, không giấu đi chút ngượng ngùng:
"Anh chỉ muốn em uống thuốc thôi, nhưng em ngủ sâu quá...Anh không muốn đánh thức em."
Beomgyu khẽ đỏ mặt, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên niềm vui dịu ngọt. Cậu đưa tay nắm lấy tay Soobin, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay của người mình yêu.
"Cảm ơn anh...Vì đã luôn ở đây. Chỉ cần có anh bên cạnh...em nghĩ mình có thể vượt qua mọi mệt mỏi." Beomgyu thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đầy sự tin tưởng.
Soobin siết nhẹ tay Beomgyu, ánh mắt đầy yêu thương và vững chãi.
"Anh sẽ luôn ở đây, bên em, mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc. Em chỉ cần nghỉ ngơi, để mọi mệt mỏi tan biến. Đừng lo, anh sẽ luôn ở đây, cùng em vượt qua tất cả."
Beomgyu khẽ nhắm mắt, để tâm hồn mình trôi lơ lửng trong sự yên bình dịu ngọt mà Soobin đã trao. Bên cạnh người mình yêu, mọi nỗi lo âu, mệt mỏi bỗng chốc tan biến như sương mờ trong ánh nắng ban mai. Chỉ còn lại cảm giác thanh thản, như dòng suối nhỏ mát lành đang len lỏi trong lòng, từng chút, từng chút một.
Có lẽ, yêu thương đôi khi chẳng cần phải là những lời hứa hẹn đao to búa lớn, hay những câu nói nồng nàn hoa mỹ. Chỉ cần những khoảnh khắc nhỏ nhặt thế này, khi ánh mắt chạm vào nhau, khi bàn tay tìm đến bàn tay, là trái tim đã đập chậm lại, cảm nhận từng nhịp yêu thương dịu dàng ngấm vào sâu trong trái tim.
Beomgyu mơ màng mở mắt, ánh nhìn dịu nhẹ như dòng nước. Đôi mắt của cậu chạm vào ánh nhìn của Soobin – một cái nhìn nồng ấm và tràn ngập yêu thương. Ánh mắt ấy, dù chỉ lướt qua, nhưng cũng đủ để cả hai hiểu lòng nhau mà chẳng cần phải thốt nên lời. Một ánh mắt dịu dàng, một cái nhìn thoáng qua, nhưng cũng đã đủ để nói lên tất cả.
Soobin mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve má Beomgyu, từng ngón tay mơn man trên làn da mỏng manh, cảm nhận từng hơi ấm len lỏi vào da thịt. Trong lòng gã, yêu Beomgyu là chấp nhận cả những niềm vui lẫn những nỗi buồn, cả những phút giây bình yên lẫn những khi giông bão. Và đôi khi, yêu cũng chỉ là ngồi bên cạnh nhau, cùng nhìn về một hướng, không cần nói thành lời, nhưng cả hai vẫn hiểu rõ mình có ý nghĩa thế nào trong cuộc sống của nhau.
Như một bản nhạc êm đềm vang lên giữa đêm khuya, tình yêu của họ không ồn ào, không đòi hỏi sự chú ý hay phô trương. Nó là những điều nhỏ bé, dịu dàng mà sâu sắc. Là cái siết tay nhẹ khi Beomgyu cảm thấy yếu lòng, là cái nhìn dịu dàng Soobin dành cho cậu mỗi khi đôi mắt ấy mệt mỏi. Là nụ cười mà cả hai dành cho nhau khi ánh mắt tình cờ chạm nhau giữa dòng đời hối hả, để rồi trái tim lại lỡ một nhịp trong giây lát.
Beomgyu khẽ khàng tựa đầu vào vai Soobin, cả hai ngồi đó, lặng lẽ mà ấm áp, cảm nhận từng nhịp đập hòa làm một, không cần phải nói thêm điều gì. Trong khoảnh khắc này, họ chỉ cần có nhau, không cần những lời nói vụng về hay những nỗi lo âu của cuộc sống. Tình yêu chỉ đơn giản là vậy – là hơi ấm từ người kề bên, là niềm tin rằng dù thế giới có xoay vần ra sao, vẫn sẽ luôn có một bờ vai để tựa vào, một vòng tay để ôm lấy những phút giây yếu mềm.
Trong vòng tay Soobin, Beomgyu cảm nhận được trọn vẹn sự bình yên và vững chãi. Cậu khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi dài, để mọi buồn lo trôi đi theo từng nhịp đập đều đặn của trái tim Soobin. Thế giới ngoài kia có ra sao đi nữa, thì trong khoảnh khắc này, tất cả những gì cậu cần chỉ là Soobin – người đã đến bên cậu như ánh sáng ấm áp xua tan bóng tối, dịu dàng và thầm lặng, nhưng đủ để cậu biết rằng mình sẽ chẳng bao giờ phải cô đơn giữa dòng đời.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip