"Cáo nhỏ, em là của tôi!" 6
Bây giờ là thời kì ốm nghén nặng nhất của cáo nhỏ, hiện tại thì.. em đang nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh sau khi ăn trúng miếng mực trong thức ăn sáng tự mình mua, mà hắn thì phải đi họp có việc gấp rồi.
Em mang thai, dễ khóc dễ buồn cũng dễ vui, vì đó mà em tủi thân lắm, không có hắn bên cạnh lúc như thế này khiến em tủi thân dù biết là hắn thật sự có việc bận. Cáo nhỏ nằm trên giường khóc nức nở, em muốn hắn về với em, nhưng em sợ gọi cho hắn sẽ làm gián đoạn buổi họp. Có lẽ ông trời nghe được tiếng lòng của em nhỏ, hắn về rồi.
-Yeonjun? Yeonjunie em làm sao thế? Sao lại khóc? Em mới nôn phải không? Trong em xanh xao quá cáo nhỏ ơi.
Hắn thấy em với tình trạng đó chẳng nghĩ được gì thêm, chỉ biết chạy thật nhanh lại giường đỡ em dậy và ôm em thật chặt, hắn biết em tủi thân mà.
-Chủ nhân.. đi bệnh viện.. Yeonjun khó chịu.. huhu..
Em cũng theo bản năng mà vòng tay ôm lấy hắn, lần đầu tiên em đòi đi bệnh viện đấy?
-Em khó chịu lắm sao!?
-Vâng ạ..
Ừ và đương nhiên là phải đến bệnh viện rồi.
-Chủ nhân ơi, em đau bụng.
Em trên xe không ngừng chảy mồ hôi lo sợ nắm chặt lấy tay hắn. Chỉ là ăn trúng một miếng mực thôi mà? Sao lại...
-Ngoan, một chút nữa là tới bệnh viện rồi, cáo nhỏ ngoan ráng chịu một chút nữa thôi, rồi tôi sẽ mua mintchoco cho em nhé, ngoan.
Hắn ra sức an ủi em, bé nhỏ rút đầu vào lòng hắn sợ hãi, bé con trong bụng em liệu có bị sao không?
-------------------
-Ừm Choi Yeonjun đã ổn rồi nhé, sức khỏe yếu lại trong kì ốm nghén nặng khiến cậu ấy bị nôn nhiều sau khi ăn trúng gì đó, chúng tôi đoán đó là một loại hải sản, cũng vì sức khỏe không tốt dẫn đến động thai do kích động hoặc cảm giác sợ hãi của cậu. À Yeonjun còn sốt nhẹ nữa nhé, cứ để cậu ấy ở đây để chúng tôi kiểm tra thêm.
-Vâng cảm ơn bác sĩ Lee.
Người bác sĩ kia đã rời đi, hắn mở cửa phòng bệnh vào trong với em, mặt em lúc này cũng chẳng hồng hào hơn được bao nhiêu, vẫn còn khá mệt mỏi.
-Chủ nhân, bé con.. bé con của em..
-Bé con vẫn ổn, không sao cả em đừng lo.
Hắn thấy em ngồi trên giường dồn dập hỏi hắn vì sợ bé con bị gì, đến cả bản thân mình mệt mỏi vẫn không chịu nằm nghỉ, nhất định đợi hắn để hỏi xem tình hình. Nhìn có thương không chứ.
Bế em vào lòng, hắn nhẹ nhàng xoa lưng dỗ dành bé nhỏ.
-Em ngoan, bé con không sao cả, sau này có gì cứ trực tiếp gọi cho tôi, đừng sợ, tôi không mắng em.
-Thật ạ?
-Thật mà! Bây giờ phải ngoan, ngủ nhé, em bệnh rồi, không ngủ cả em và bé con đều sẽ không khoẻ.
-Dạ vâng ạ, chủ nhân ôm em đi.
Em lại nũng nịu với hắn nữa rồi! Đáng yêu thật đấy!
-Ừm tôi ôm em, ngủ thôi.
Hắn ôm em vào lòng, xoa xoa vuốt vuốt lưng cho em. Cáo nhỏ ngủ rồi, chắc em cũng phải mệt lắm đây, vừa nằm xuống liền ôm hắn chặt cứng mà ngủ.
----------------
-Chủ nhân ơi, em được về chưa ạ?_ Em chán chường hỏi.
-Nào, em phải đợi bác sĩ đưa kết quả mới được về chứ.
-Vâng ạ.
-Ăn tối nhé? Trưa giờ em chưa ăn gì cả.
-Dạ, em cũng đói.
Em ngồi dựa vào lòng hắn, vừa được hắn đút cho ăn, tay lại vừa cầm iPad chơi game. Mà cái game em chơi cũng hơi bị đáng yêu, là game dành cho mấy đứa nhỏ tầm 4-5 tuổi đó... Và đúng thật em chẳng khác gì bé con nhỏ nhắn 5 tuổi hết trơn.
-Ah, chủ nhân ơi, em thắng rồi nè! Hehe._ Em giơ cái iPad lên khoe với hắn, em chẳng khác em bé là bao.
-Ừm, bé con giỏi quá, chờ xíu nữa có kết quả rồi ta về nhà nhé.
-Vâng ạ, em ngoan mà! Nhưng mà em buồn ngủ, chủ nhân dỗ em ngủ._ Em mang thai nên rất hay buồn ngủ, một chuyện khá dễ hiểu thôi.
-Được được, tôi dỗ em ngủ.
Hắn vẫn là ôm em trong lòng, vừa vỗ vừa vuốt nhẹ lưng cho em ngủ, em thích nằm ngủ trong lòng hắn nhất luôn!
Em ngủ rồi, trông em lúc ngủ chẳng khác gì cục bông có cái chỏm màu cam cam.
-Choi tổng, kết quả có rồi nhé, cậu ấy không sao cả, chỉ sốt một chút thôi rất nhanh hết, bây giờ thì hai người có thể về rồi.
-Ừm, cảm ơn bác sĩ.
-Mà tôi thắc mắc là tại sao cậu ấy có thai rồi lại còn nhuộm tóc, nhìn tóc của cậu ấy màu sáng và đậm như vậy chắc phải tẩy nhuộm thường xuyên lắm.
-À không, tóc Yeonjun của tôi từ lúc sinh ra đã là màu cam rồi.
-Ồ lạ nhỉ? Thôi Choi tổng về đi kẻo muộn, tôi thấy cậu ấy cũng buồn ngủ rồi.
-Cảm ơn ông, bác sĩ Lee.
Thấy em ngủ say quá, hắn không nỡ gọi dậy, vậy là em được hắn bế ra đến xe đưa về nhà hộ tống về đến tận phòng luôn.
Hắn đắp chăn cho em, sau đó lại nhét vào tay em con gấu bông, lấy hai chân em gác lên gối ôm cho em thoải mái.
-Bé ngoan ngủ ngon.
Hôn nhẹ lên trán em một cái hắn mới thật sự ra phòng khách làm việc.
Nửa đêm, em vì đói mà thức giấc, bất ngờ lại chẳng thấy hắn đâu liền sợ hãi bước từ từ xuống tầng, tay còn cầm thêm gấu bông hình con cáo.
-Chủ nhân ơi.
-Ơi? Em sao lại xuống đây?
-Em đói, nhưng mà không thấy chủ nhân.
-Em lại đây, tôi lấy sữa cho em nhé?
-Vâng ạ.
Em bước nhẹ đến chỗ hắn ngồi lúc nãy và ngồi xuống, ngoan ngoãn đợi hắn lấy sữa cho mình.
-Đây, em uống đi rồi đi ngủ, thức khuya không tốt đâu.
-Dạ, em biết òi.
Em ngồi cùng hắn trên ghế, một tay ôm gấu bông một tay cầm hộp sữa hút rột rột.
-Cưng ghê.
Hắn xoa xoa mái tóc bồng bềnh của em, khiến nó rối tung lên, nhìn em với dáng vẻ tức giận nhưng vẫn cố hút hết hộp sữa trong vừa buồn cười vừa dễ thương.
-Đừng vò tóc em mà.
-Ừ không vò tóc em nữa. Em xong chưa? Lên phòng ngủ đi, tôi làm một chút nữa sẽ lên với em.
-Chủ nhân vẫn chưa xong ạ?
-Ừm, còn xíu nữa thôi, bé ngoan đi ngủ đi, một chút nữa tôi lên với em.
-Hong mà, em chờ chủ nhân nha?
-Không được đâu Yeonjun, em đang mang thai mà, không thức khuya được. Ngoan, đi ngủ trước đi, tôi lên với em sau nhé?
-Dạ em biết rồi, chủ nhân làm nhanh lên ngủ với em, em sợ.
-Ừm, ngoan lên phòng ngủ nhé, sợ quá thì em bật đèn lên, chút nữa tôi lên sẽ giúp em tắt.
-Dạ.
Em lon ton chạy lên phòng, hắn yêu chết cái cách em làm nũng rồi lại ngoan ngoãn nghe lời hắn mất.
-Còn tiếp-
Ôk ủn=)))
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip